Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[Forsaken][AllChance]Em Thật Sự Xin Lỗi...

Bản nháp

Hatgiongtamhon(Aaron Stanbert)
Hatgiongtamhon(Aaron Stanbert)
...
Hatgiongtamhon(Aaron Stanbert)
Hatgiongtamhon(Aaron Stanbert)
Anh ấy xóa hết tất cả rồi...
Hatgiongtamhon(Aaron Stanbert)
Hatgiongtamhon(Aaron Stanbert)
Tất cả kỷ niệm...
Hatgiongtamhon(Aaron Stanbert)
Hatgiongtamhon(Aaron Stanbert)
...
Hatgiongtamhon(Aaron Stanbert)
Hatgiongtamhon(Aaron Stanbert)
Thôi quên đi.
Hatgiongtamhon(Aaron Stanbert)
Hatgiongtamhon(Aaron Stanbert)
Xem như tất cả kỷ niệm kia cứ quên sạch hết đi.
Hatgiongtamhon(Aaron Stanbert)
Hatgiongtamhon(Aaron Stanbert)
Em quyết định làm một bộ khác.
Hatgiongtamhon(Aaron Stanbert)
Hatgiongtamhon(Aaron Stanbert)
Chỉ vậy thôi.
Hatgiongtamhon(Aaron Stanbert)
Hatgiongtamhon(Aaron Stanbert)
Tạm biệt.
SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM SPAM

Chap 1:Biến cố và cuộc gặp mặt bí ẩn

Chance
Chance
Đừng...đừng mà...
Tiếng cậu khô khốc vang lên trong khu rừng tĩnh mịch.
Nghe thật đáng thương làm sao...
Liễu Như Yên(phản diện mất dạy)
Liễu Như Yên(phản diện mất dạy)
Mày mà cũng xứng để được yêu thương sao?
Liễu Như Yên(phản diện mất dạy)
Liễu Như Yên(phản diện mất dạy)
Mày chỉ là một kẻ năng lực yếu kém,xui xẻo,không có mày thì cả Survivor sẽ càng tốt hơn.
Chance
Chance
Xin cậu đấy...tớ không làm gì cả...
Nhưng ả giả điếc,nhanh chóng đổ xăng lên người cậu,gương mặt ả lộ rõ vẻ sung sướng đến cùng cực.
Chance
Chance
Không...đừng...
Liễu Như Yên(phản diện mất dạy)
Liễu Như Yên(phản diện mất dạy)
//cầm chiếc bật lửa//
Ánh sáng nhỏ bé được thắp lên...
Rồi nhanh chóng nuốt chửng tất cả trong một biển lửa không lối thoát...
Liễu Như Yên(phản diện mất dạy)
Liễu Như Yên(phản diện mất dạy)
Mày chỉ cần chết đi...tao sẽ được hạnh phúc,tao sẽ có thể dễ dàng chiếm trọn tình yêu của cả Forsaken này!
Ả ta cười lên một cách sung sướng,vừa nhìn vào biển lửa đang nuốt chửng từng bộ phận cơ thể của cậu vừa cười vang dội như một tên điên vừa giết người không chớp mắt.
Từ từ,bộ quần áo cháy hết,tiếp tới là làn da chảy ra như sáp nóng chảy,rồi từ từ lan tới phần xương và nội tạng.
Cuối cùng,khi ngọn lửa tắt dần,chỉ còn lại những bột tro còn vươn vãi trên nền đất lạnh lẽo ở chốn rừng rú này.
Ả ta nhanh chóng phi tang hết chứng cứ rồi chuồn về lại khu Survivor.
Khi đó:
Chance
Chance
Hơ... //hé mắt//
Cậu không còn thấy mình ở khu rừng với ả Liễu Như Yên nữa.
Thay vào đó là một khu vực tối đen,nhưng nó không tối quá mà vẫn đủ để cậu tìm đường bước đi.
Cho tới khi cậu đến được một ngôi nhà gỗ nhỏ xinh xắn,tỏa ra một cảm giác ấm cúng và nhẹ nhàng.
Cậu cảm thấy ngôi nhà này quen thuộc đến kì lạ,giống như cậu đã từng nhìn thấy nó trong tiềm thức của cậu vậy.
Cậu chần chừ không muốn gõ cửa vì lo ngại có khi bên trong lại chứa chính ác mộng mà cậu không dám nhớ lại dù chỉ một lần.
Phải rồi,hồi đó cậu chỉ là một Survivor nhỏ bé được cả Forsaken cưng chiều hết mực.
Nhưng từ khi con ả Liễu Như Yên kia xuất hiện,mọi thứ đảo lộn hoàn toàn.
Cô ta luôn tạo ra những trò đùa oái ăm để bắt nạt cậu như bỏ rắn vào chăn,thêm rác vào phần ăn của cậu,tắt đèn nhà vệ sinh khi cậu đang vệ sinh cá nhân và thường gọi với những biệt danh vô cùng ác ý.
Những lần như vậy,cậu luôn muốn chống trả lại,nhưng biết làm sao được,ả ta là một bậc thầy về che giấu và mít ướt với mọi người.Khi cậu tố cáo ả,ả thản nhiên nói bản thân gây ra hết và thách cậu thử tác động ả xem,nhưng khi có người khác ở cạnh thì ả lại khóc lóc bảo rằng cậu đang vu oan cho ả.
Những lần như thế,ai cũng khuyên bảo cậu nên nhẹ lòng lại để hòa nhập hơn với Như Yên,nhưng cậu không muốn bản thân bị đối xử tệ như vậy,vì thế nên cậu đã ghi âm lại cuộc nói chuyện riêng giữa cậu và Như Yên, chuẩn bị đăng lên diễn đàn của Forsaken nhưng bị ả phát hiện.
Và số phận của cậu là bị thiêu chết bởi chính con ả đó...
Chance
Chance
//siết chặt tay lại thành nắm đấm//
Nhưng chợt tiếng gõ cửa vang lên.
Cậu liền quay trở lại thực tại.
Cậu nhìn lại và phát hiện mình khi trong vô thức đã lỡ gõ cửa nhà.
Cậu đang lúng túng không biết nên ứng xử ra sao thù tiếng của một chú mèo nhưng lại nói tiếng người vang lên:
???(nữ)
???(nữ)
Vào đi.
Cậu tuy khó hiểu nhưng vẫn mở cửa và bước vào bên trong căn nhà.
Ở đó,cậu thấy một chú mèo đang ngồi đọc sách trên chiếc sô pha đối diện chiếc lò sưởi ấm áp kêu tí tách.
Rồi một giọng nói khác vang lên:
???(nam)
???(nam)
Ngồi đi.
Cậu nhẹ nhàng ngồi xuống một chiếc ghế nhỏ kế bên chiếc sô pha.
Bỗng một mùi hương thoang thoảng truyền đến mũi của cậu.
Mùi hương này là mùi của những chiếc bánh quy vừa mới ra lò.
???(nam)
???(nam)
Mời khách quý ăn thử nhé.
Cậu giật mình nhìn về phía giọng nói kia.
Đó là một cậu bé tầm 7-8 tuổi đang bưng một chiếc dĩa chứa đầy ắp bánh quy chocolate và một ly sữa ấm.
???(nam)
???(nam)
//để xuống bàn//
???(nam)
???(nam)
//lấy một chiếc đặt vào tay cậu//
Chance
Chance
Tôi..cảm ơn.
Cậu vẫn chẳng thể hiểu tại sao hai người này lại đối xử với cậu như một người thân quý mến trong gia đình.
Cậu chẳng nhớ mình ở đây khi nào cả,cậu chỉ nhớ mang máng trong tiềm thức mà thôi.
Chance
Chance
Cho tôi thất lễ một chút,nhưng mà hai người là ai vậy?
Tới đó,chú mèo liền đóng lại cuốn sách rồi chậm rãi để lên chiếc bàn.
Cậu bé kia cũng ngồi xuống sô pha.
Họ nói:
???(nam)
???(nam)
Tôi là...
???(nữ)
???(nữ)
Tôi là...
End.

Chap 2:cuộc gặp mặt với thực thể kì bí

Hatgiongtamhon(Aaron Stanbert)
Hatgiongtamhon(Aaron Stanbert)
Tôi là Aaron!
Tiểu Miêu (hệ thống slay💅💅💅)
Tiểu Miêu (hệ thống slay💅💅💅)
Tôi là Miêu Miêu:3
Tiểu Miêu (hệ thống slay💅💅💅)
Tiểu Miêu (hệ thống slay💅💅💅)
Cậu đã chết sau khi bị con Như Yên kia hỏa thiêu cả cơ thể
Hatgiongtamhon(Aaron Stanbert)
Hatgiongtamhon(Aaron Stanbert)
Đáng lý ra cậu đã phải chết và lên thiên đường từ lâu rồi
Hatgiongtamhon(Aaron Stanbert)
Hatgiongtamhon(Aaron Stanbert)
Nhưng bằng một cách thần kì nào đó cậu đã đến được đây và gặp mặt bọn tôi
Chance
Chance
Vậy...có phải hai người đã...
Hatgiongtamhon(Aaron Stanbert)
Hatgiongtamhon(Aaron Stanbert)
Không phải không phải,cậu hiểu lầm rồi
Hatgiongtamhon(Aaron Stanbert)
Hatgiongtamhon(Aaron Stanbert)
Chúng tôi được một thực thể kì bí trao cho khả năng điều hành và giám sát khu vực này
Hatgiongtamhon(Aaron Stanbert)
Hatgiongtamhon(Aaron Stanbert)
Đây không phải địa ngục cũng chẳng phải thiên đường,chỉ khi nào có người mang một tâm hồn trong sáng nhưng lại hứng chịu một cái chết bi thảm và đau đớn mới đến đây.
Hatgiongtamhon(Aaron Stanbert)
Hatgiongtamhon(Aaron Stanbert)
Mà cậu biết đấy,người tốt tâm thiện ở thế giới cũ làm gì có nhiều,người ta chỉ nghĩ tới bản thân mình mà bỏ rơi người khác thôi
Hatgiongtamhon(Aaron Stanbert)
Hatgiongtamhon(Aaron Stanbert)
Có mấy ai lại chịu đựng tất cả ấm ức và nỗi đau để cưu mang và giúp đỡ người khác vô điều kiện như cậu chứ?
Chance
Chance
À vậy à...?
Cậu cảm thấy nói chuyện với cậu ta nghe nó triết lý sâu sa vô cùng
Tiểu Miêu (hệ thống slay💅💅💅)
Tiểu Miêu (hệ thống slay💅💅💅)
À mà nè,cậu là người đầu tiên đến đây nên cậu có thể vào trong văn phòng đấy!
Chance
Chance
À cảm ơn nhé,tôi đi đây,cảm ơn vì dĩa bánh nhé!
Hatgiongtamhon(Aaron Stanbert)
Hatgiongtamhon(Aaron Stanbert)
Ủa chưa ăn gì hết chạy đi luôn rồi:0???
Tiểu Miêu (hệ thống slay💅💅💅)
Tiểu Miêu (hệ thống slay💅💅💅)
:)
Hatgiongtamhon(Aaron Stanbert)
Hatgiongtamhon(Aaron Stanbert)
Mày ăn cho hết nha con mồn lèo kia>:(
Tiểu Miêu (hệ thống slay💅💅💅)
Tiểu Miêu (hệ thống slay💅💅💅)
Ê nha tao mèo mà sao ăn chocolate được cha nội>:0?
Hatgiongtamhon(Aaron Stanbert)
Hatgiongtamhon(Aaron Stanbert)
Vậy cái dĩa bánh bỏ không à>:(?
Tiểu Miêu (hệ thống slay💅💅💅)
Tiểu Miêu (hệ thống slay💅💅💅)
Muốn làm con mẹ gì thì làm,bố mày đi đây>:) //dzọt đến văn phòng//
Hatgiongtamhon(Aaron Stanbert)
Hatgiongtamhon(Aaron Stanbert)
Má nó,biết vậy làm ít chứ đếch làm nhiều nữa=p=
Tại văn phòng...
Chance
Chance
//hé cửa mở ra//
???(nam)
???(nam)
Hửm,ai đấy?
Chance
Chance
À xin lỗi,tôi tưởng không có ai nên-
???(nam)
???(nam)
Ủa có người rồi đấy à?!?
???(nam)
???(nam)
Chòi oi cúng cùi tao cũng có khách é hé hé
???(nam)
???(nam)
Mời vào!
Chưa kịp để cậu hiểu vấn đề,một bàn tay to lớn liền tóm lấy cậu lôi vào trong văn phòng
Chance
Chance
Này,thả ra đi!
???(nam)
???(nam)
//giả điếc//
Văn phòng tối om khiến cậu trở nên hoảng loạn vô cùng
Chợt văn phong bỗng sáng rực một màu vàng dịu dàng của mùa thu thanh mát
Ka Osa(cựu/cố tác giả)
Ka Osa(cựu/cố tác giả)
Ố hô hồ!
Ka Osa(cựu/cố tác giả)
Ka Osa(cựu/cố tác giả)
Rất hân hạnh khi được đón tiếp anh bạn trẻ!
Ka Osa(cựu/cố tác giả)
Ka Osa(cựu/cố tác giả)
Bắt tay cái nà!
Chance
Chance
Ờm...
Cậu sợ hãi rụt tay lại
Nhưng khi thấy gượng mặt kia không lộ ra sát khí,cậu mới chầm chậm đưa tay ra bắt lấy
Ka Osa(cựu/cố tác giả)
Ka Osa(cựu/cố tác giả)
Ahaha!
Ka Osa(cựu/cố tác giả)
Ka Osa(cựu/cố tác giả)
Anh bạn thật là may mắn khi đến được nơi này đấy
Chance
Chance
Ờ vâng vâng,thật quý hóa quá!
Cậu cố gượng cười với cậu trai trẻ này
Đúng là một người năng động và nhiệt huyết,tận tâm với nghề
Ka Osa(cựu/cố tác giả)
Ka Osa(cựu/cố tác giả)
À rồi mời anh ngồi ghế! //tự tạo cái ghế mời cậu ngồi//
Chance
Chance
À toi cảm ơn...
Ka Osa(cựu/cố tác giả)
Ka Osa(cựu/cố tác giả)
Để tôi kiểm tra một chút... //lấy kính lúp kiểm tra cơ thể cậu xem có bị thương gì không//
Anh ta săm soi cậu từ trên xuống dưới rồi tặc lưỡi nói
Ka Osa(cựu/cố tác giả)
Ka Osa(cựu/cố tác giả)
Chết chủ yếu do bị thiêu chết,nguyên nhân sâu xa là do bị bạo hành thường xuyên
Ka Osa(cựu/cố tác giả)
Ka Osa(cựu/cố tác giả)
Vùng bị thương tổn nhiều nhất nằm ở vùng đầu và thân,tứ chi đỡ hơn nhưng thương tổn này là vĩnh viễn và không thể lành lại
Ka Osa(cựu/cố tác giả)
Ka Osa(cựu/cố tác giả)
Thậm chí trước khi bị thiêu chết thì đã có mười mấy vết bỏng cấp độ hai và ba ở trán và cổ
Ka Osa(cựu/cố tác giả)
Ka Osa(cựu/cố tác giả)
Còn ở tay thì "xăm" chi chít hơn 50 vết rạch ở cổ tay trái lẫn cổ tay phải
Ka Osa(cựu/cố tác giả)
Ka Osa(cựu/cố tác giả)
Ây da,anh bạn khá là đáng thương đấy. //cất kính lúp đi//
Chance
Chance
Sao-sao anh biết?
Ka Osa(cựu/cố tác giả)
Ka Osa(cựu/cố tác giả)
Tôi có thể nhìn thấy vết thương trước khi chết của nạn nhân mà
Ka Osa(cựu/cố tác giả)
Ka Osa(cựu/cố tác giả)
Được rồi,anh điền vào mẫu thông tin này giúp tôi. //chìa ra một tờ đơn//
Chance
Chance
//cẩn thận cầm lấy//
Nội dung thì liên quan đến việc cậu có muốn tái sinh và làm lại cuộc đời mới hay không
Trên tờ đơn kia yêu cầu cậu kí tên và đóng dấu bằng máu của bản thân nếu đồng ý
Còn không thì cậu chọn cách ở lại mãi mãi tại đây để ứng tuyển vào vị trí quản lý khu vực này.
Chance
Chance
//đắn đo//
Ka Osa(cựu/cố tác giả)
Ka Osa(cựu/cố tác giả)
//chờ đợi//
Chance
Chance
Có cái khác nữa không...?
Ka Osa(cựu/cố tác giả)
Ka Osa(cựu/cố tác giả)
Có nữa,đằng sau tờ đơn có một lựa chọn ẩn và một điều kiện đó.
Cậu liền lật ra sau tờ đơn và thấy lựa chọn thứ ba
"Bạn có muốn tái sinh để trả thù kẻ đã gây ra đau khổ cho mình không?"
Bên dưới thêm một dòng điều kiện bắt buộc:
"Điều kiện duy nhất:sau khi đã trả thù thành công,bạn chỉ có một lựa chọn duy nhất,tan biến đi."
Ka Osa(cựu/cố tác giả)
Ka Osa(cựu/cố tác giả)
Đồng ý không? //ngỏ ý//
Chance
Chance
Tôi...
Ka Osa(cựu/cố tác giả)
Ka Osa(cựu/cố tác giả)
Anh bạn biết đấy,trên cuộc đời đôi khi có những kẻ muốn ta phải chết một cách oan uổng và đau đớn nhất
Ka Osa(cựu/cố tác giả)
Ka Osa(cựu/cố tác giả)
Vì điều gì? Chính nó cũng không hiểu
Ka Osa(cựu/cố tác giả)
Ka Osa(cựu/cố tác giả)
Việc nó hành hạ và nhục mạ cậu hét lần này tới lần khác đã trở thành chất nghiện cực phê,khiến việc hành hạ anh bạn trở thành thứ khiến nó vui vẻ nhất
Ka Osa(cựu/cố tác giả)
Ka Osa(cựu/cố tác giả)
Vậy thì sao anh bạn không thử luôn cảm giác ấy bằng cách y chang như cách nó đã từng làm với anh bạn?
Chance
Chance
...
Cậu dần dần lung lay mất rồi...
Anh ta hoàn toàn đúng,cậu thực sự rất hận ả ta đến tận cùng
Bạn đầu sau khi chết,cậu ta đã từng tha thứ cho cô ả
Nhưng dường như lời nói của anh ta đã tẩy não cậu,khơi dậy chính suy nghĩ tiêu cực ấy và bùng phát nó âm thầm trong từng dây thần kinh não dù là nhỏ nhất
Cậu quyết định rồi,cậu phải khiến ả trả giá...
Nghĩ là làm,cậu liền kí tên và đóng dấu vân tay lên tờ đơn ấy
Lập tức tờ đơn liền bay lên và cháy rụi đi,chỉ còn lại một đống tro đen.
Nhưng từ đống tro ấy trồi lên một tinh linh nhỏ xíu như hạt gạo nếp
Jackpot777!(hệ thống vạn năng)
Jackpot777!(hệ thống vạn năng)
Xin chào kí chủ!
Chance
Chance
Ơ-hả? //não loading//
Ka Osa(cựu/cố tác giả)
Ka Osa(cựu/cố tác giả)
Chúc mừng anh đã có hệ thống nhé.
Ka Osa(cựu/cố tác giả)
Ka Osa(cựu/cố tác giả)
Từ nay khi anh có chuyện gì,nó sẽ là lớp khiên bảo hộ của anh
Ka Osa(cựu/cố tác giả)
Ka Osa(cựu/cố tác giả)
Nhớ đối xử cho tốt vào,không là nó buồn quá trở về luôn đấy
Chance
Chance
À dạ tôi cảm ơn nhiều lắm thưa ngài!!!
Ka Osa(cựu/cố tác giả)
Ka Osa(cựu/cố tác giả)
Không cần khách sáo quá đâu.
Ka Osa(cựu/cố tác giả)
Ka Osa(cựu/cố tác giả)
Gọi tôi là Cornelius cũng được.
Từ sau lưng anh mở ra một cánh cổng không gian trắng xóa
Ka Osa(cựu/cố tác giả)
Ka Osa(cựu/cố tác giả)
Mời anh trở về thế giới cũ,Herbert Winslow.
Chance
Chance
Ơ-sao anh biết tên tôi...?
Ka Osa(cựu/cố tác giả)
Ka Osa(cựu/cố tác giả)
Bí mật:)
Chance
Chance
Ơ-hả?
Cậu liền cùng tinh linh quay lại thế giới cũ
Ka Osa(cựu/cố tác giả)
Ka Osa(cựu/cố tác giả)
Tạm biệt nhá.
Ka Osa(cựu/cố tác giả)
Ka Osa(cựu/cố tác giả)
Ê mấy ní vô trận chưa dậyyyyyy
Alicia Vanderine(cốt Carlos)
Alicia Vanderine(cốt Carlos)
Đume mày làm cái dog gì mà lâu thế,hết game mọe nó rồi
Carlos Vearley(trước khi làm nyc)
Carlos Vearley(trước khi làm nyc)
Mày chui vk tao xong chưa con kia^^?
Alicia Vanderine(cốt Carlos)
Alicia Vanderine(cốt Carlos)
Qq kệ mọe tụi bây bố mày out game
Ka Osa(cựu/cố tác giả)
Ka Osa(cựu/cố tác giả)
:)

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play