RHYCAP DƯỚI BÓNG QUÂN KÌ
Chương 1: Bản báo cáo không đúng giờ
Tiếng giày da cộp cộp vang lên trên hành lang bê tông lạnh lẽo của Bộ Tư lệnh. Hôm nay, Duy chính thức chuyển về đơn vị hắn. Về làm trợ lý dưới trướng Thiếu tướng Nguyễn Quang Anh, Sư đoàn trưởng Sư đoàn Bộ binh Cơ giới số 7.
Không phải bỗng dưng cái tên Nguyễn Quang Anh ấy lại trở thành nỗi khiếp sợ. Bởi lẽ, để leo lên được vị trí Thiếu tướng, một nửa hành trình của hắn đã được nhuộm bằng máu và sự tàn nhẫn.
Trợ lý
Đại úy Hoàng, mời đồng chí vào.
Thiếu tướng Quang ngồi trầm mặc sau bàn làm việc, tay lướt bút nhoay nhoáy, gương mặt hắn hơi cúi xuống tập trung vào xấp hồ sơ trải rộng trước mặt.
Nguyễn Quang Anh
Đồng chí đến trễ đúng bảy phút.
Nghe tiếng hắn, theo bản năng Duy lập tức đứng nghiêm theo bản năng quân ngũ, thanh âm dõng dạc báo cáo vang vọng khắp phòng tư lệnh.
Hoàng Đức Duy
Báo cáo Thiếu tướng!
Hoàng Đức Duy
Do tình trạng kẹt xe trên đường từ Lữ đoàn cũ sang đây nên tôi đã không kịp có mặt đúng giờ.
Hoàng Đức Duy
Báo cáo, tôi sẵn sàng nhận mọi hình thức kỷ luật!
Quang Anh buông bút, hắn chậm rãi ngả người ra sau ghế. Hắn lia mắt nhẹ từ đầu đến chân nhẹ nhàng đánh giá Duy một lượt.
Nguyễn Quang Anh
Làm việc dưới quyền tôi, trong từ điển của cậu không được phép xuất hiện hai chữ kẹt xe.
Nguyễn Quang Anh
Lần này tôi cho phép đồng chí tới muộn.
Nguyễn Quang Anh
Nếu có lần sau, cậu cứ tự giác viết bản kiểm điểm rồi rời khỏi đây đi.
Duy khẽ nghiến răng, kìm nén một luồng khí lạnh vừa xộc lên.
Nguyễn Quang Anh
Ngồi xuống.
Quang Anh thong thả vắt chéo chân, những ngón tay thon dài đan vào nhau đặt trước vạt áo bắt đầu màn thẩm vấn.
Nguyễn Quang Anh
Lý lịch của đồng chí tôi xem qua rồi.
Nguyễn Quang Anh
Giỏi tham mưu, giỏi tác chiến, ba năm liền đạt chiến sĩ thi đua.
Nguyễn Quang Anh
Thế mà ngày đầu tiên đã để lộ điểm yếu.
Nghe tới đây Duy nhíu mày.
Hoàng Đức Duy
Điểm yếu gì ạ?
Nguyễn Quang Anh
Đồng chí đã được chuyển về đây từ hôm qua.
Nguyễn Quang Anh
Đáng lý ra, một người làm việc bằng đầu óc phải biết tự mình rà soát lại lộ trình.
Nguyễn Quang Anh
Chi li đến từng giây phút để đảm bảo không có bất kỳ sai số nào.
Nguyễn Quang Anh
Ấy thế mà, cậu lại để hai chữ kẹt xe rẻ mạt đó đánh cắp mất bảy phút quý báu của tôi.
Duy chưa từng nghĩ tới tính nghiêm trọng của vấn đề. Với cậu bảy phút cũng chỉ là con số, nhưng hắn nói đúng. Nếu trên chiến trường, chậm bảy phút, mọi hệ luỵ đều có thể đe doạ mạng sống của đồng đội bất cứ lúc nào.
Hoàng Đức Duy
Tôi sẽ rút kinh nghiệm ạ.
Nguyễn Quang Anh
Rút kinh nghiệm bằng hành động chứ không phải bằng mồm.
Quang Anh bỗng đứng dậy, hắn vòng qua bàn rồi tiến đến gần cậu.
Nguyễn Quang Anh
Hôm nay, đồng chí đọc hết ba trăm trang kế hoạch tác chiến năm nay.
Nguyễn Quang Anh
Tối nay tôi sẽ kiểm tra.
Nguyễn Quang Anh
Sai một chi tiết, đồng chí ở lại đến sáng.
Hoàng Đức Duy
Ba trăm trang?
Hoàng Đức Duy
Thiếu tướng, tôi mới nhận bàn giao hôm nay-
Nguyễn Quang Anh
Ở chỗ tôi không có mới.
Ba trăm trang giấy như một ngọn núi đè bẹp ý chí của cậu. Cậu ngước nhìn bóng lưng thẳng tắp của người đàn ông trước mặt.
Nguyễn Quang Anh
Lính của tôi, ngày đầu đã phải biết cầm súng bắn chỉ thiên.
Nguyễn Quang Anh
Còn đồng chí, đã là trợ lý của tôi thì phải hơn thế.
Dứt lời hắn cúi xuống mặt đối mặt với Duy. Khoảng cách hai người chỉ một gang tay.
Nguyễn Quang Anh
Tôi ghét nhất loại cấp dưới nhõng nhẽo, đổ lỗi cho hoàn cảnh.
Nguyễn Quang Anh
Đồng chí có muốn về đơn vị cũ không?
Nguyễn Quang Anh
Tôi ký lệnh điều chuyển ngay.
Nghe hắn nói xong Duy bỗng bật cười. Hắn nói như thể đang khinh cậu, vậy thì cậu lại càng không thể để hắn nắm thóp mình được. Duy đứng bật dậy, mắt đối mắt với hắn không nhún.
Hoàng Đức Duy
Tôi không về.
Hoàng Đức Duy
Tôi sẽ làm được.
Nghe Duy nói Quang Anh hơi nhếch một bên môi thích thú. Hắn nghĩ câu nói đó sẽ khiến Duy phải sợ vài phần, nhưng có vẻ vẫn chưa ăn nhằm gì.
Nói xong hắn lùi lại một bước, tay hắn mở ngăn kéo bàn ném ra một chồng tài liệu dày cộp đến chỗ cậu.
Nguyễn Quang Anh
Chín giờ tối, tôi sẽ ở đây.
Nguyễn Quang Anh
Đừng để tôi phải chờ cậu bất kì một giây phút nào.
Duy nhặt chồng tài liệu lên, do quá nặng lòng bàn tay cậu ửng đỏ. Cậu ôm chồng tài liệu dõng dạc nói.
Hoàng Đức Duy
Rõ, thưa Thiếu Tướng.
Duy xoay người, bước ra khỏi phòng. Sau khi cậu khuất dần, hắn ngồi xuống ghế, một tay đưa lên cở cúc áo trên cùng.
Nguyễn Quang Anh
Hoàng Đức Duy… cậu còn non lắm.
Bên ngoài hành lang, Duy tựa vào tường, cậu thở ra một hơi. Hắn bị điên rồi,ba trăm trang, chín giờ tối. Có là thiên tài chắc cũng phải học nát con mắt mất.
Hoàng Đức Duy
Chơi thì chơi.
Hoàng Đức Duy
Tao sợ mày chắc?
❌ NẾU MUỐN HIỂU TOÀN BỘ CỐT TRUYỆN, XIN ĐỘC GIẢ ĐỌC TRUYỆN MỘT CÁCH NGHIÊM TÚC, VÌ TÁC GIẢ KHÔNG ĐEM NHỮNG TÌNH TIẾT CỢT NHẢ VÀO TRONG CỐT TRUYỆN!!!
VÌ NỘI DUNG LIÊN QUAN ĐẾN QUÂN SỰ, NÊN MỌI YẾU TỐ CÓ THỂ SẼ KHẮT KHE VÀ ĐÚNG TÁC PHONG CỦA QUÂN NHÂN.
Trân trọng,
Chuccole (Awie).
Bee Bee
Và tớ đính chính rằng, fic là yếu tố do tớ tự tưởng tượng và sẽ không can thiệp một số áp dụng trong nước nào.
Bee Bee
Có những xưng hô, nơi ở có thể nhiều cái chưa được đúng nên mọi người thông cảm giúp tớ nhé.
Chương 2: Con thỏ nhỏ cắn người
[ Buổi chiều tại sân tập.]
Duy vừa kết thúc những vòng đầu tiên ở lữ đoàn mới, những giọt mồ hôi mắn chát trượt dài trên gương mặt thanh tú của cậu. Cậu đang định vào nhà chính lấy nước thì bị một bóng người chặn lại.
Lê Văn Cường
Chúng mày xem ai kìa!
Lê Văn Cường
Đại úy Hoàng giỏi nhất Lữ đoàn mới chuyển về đây hả ta?
Duy ngẩng đầu, đập vào mắt là gương mặt biến dạng bởi nụ cười khinh khỉnh của một gã Thượng úy.
Phía sau hắn, ba bóng hình vạm vỡ khác cũng lững thững tiến tới. Mặt kẻ nào cũng khệnh khạng, toát ra cái dáng vẻ lấy thịt đè người.
Lê Văn Cường
Xin tự giới thiệu.
Lê Văn Cường
Tao là Trung đội trưởng Trung đội Trinh sát Lê Văn Cường.
Hắn vừa nói vừa dùng ngón tay thô kệch gõ mạnh vào tấm cấp hiệu trên vai, chất giọng khàn đặc phả ra hơi thở đầy vẻ khiêu khích.
Lê Văn Cường
Nghe đồn mày giỏi võ lắm nhỉ?
Lê Văn Cường
Cơ mà… giỏi giang thế sao lại cam chịu kiếp mài đũng quần nơi bàn giấy thế?
Lê Văn Cường
Hay chỉ giỏi… viết mấy cái báo cáo vô nghĩa đó?
Duy khẽ nhếch mép, nụ cười nửa miệng đầy vẻ giễu cợt. Vừa đặt chân đến đơn vị mới chưa đầy một ngày, xem ra lửa đã tự tìm đến tận cửa để xin được thử thách bản lĩnh của cậu rồi. Nhưng cậu không rảnh, nếu cậu bỏ thời gian cùng lũ vô bổ này, tối nay cậu sẽ toi đời mất.
Hoàng Đức Duy
Tôi không có thời gian với các người.
Lê Văn Cường
Anh đã làm gì cưng đâu, mà cưng sợ rồi?
Gã Thượng úy bật ra tiếng cười đầy miệt thị, rồi quay ngoắt sang phía sau bắt đầu buông lời giễu cợt, một vài tiếng cười nhạo vang lên.
Lê Văn Cường
Chúng mày tận mắt rồi chứ?
Lê Văn Cường
Cái thứ lính bàn giấy thì chỉ được cái miệng là giỏi.
Lê Văn Cường
Cơ bắp chắc chỉ có ở… mông thôi!
Cả bọn cười ồ khi thấy tên kia nói cậu. Mấy người lính xung quanh cũng cười theo nhưng cũng có vài kẻ nhìn Duy với ánh mắt tò mò.
Hoàng Đức Duy
Mày muốn chơi thì tao chiều.
Khuôn mặt cậu vẫn bình thản, nhưng mắt đã tối lại. Tên Cường hơi bất ngờ vì phản ứng của cậu, Hắn ta không nghĩ là cậu sẽ đồng ý, nhưng hắn ta nhanh chóng lấy lại phong độ vì không muốn mất mặt trước mọi người.
Lê Văn Cường
Tao không muốn mang tiếng là lấy thịt đè người, nhất là bắt nạt một tên lính mới tò te như mày.
Sân boxing nhanh chóng được vài người dọn dẹp. Đám lính nhiều chuyện bu lại xem, đủ mọi cấp bậc từ hạ sĩ đến đại úy. Vài người hóng hớt chuyện vui còn bỏ dở tập luyện để chạy sang đóng góp chút náo nhiệt.
Duy đứng một góc, cậu từ từ cởi áo quân phục. Làn da bánh mật căng mịn hơi ươn ướt mồ hôi dưới ánh đèn cao áp. Vai cậu rộng, xương quai xanh chạy thanh thoát tạo thành một đường thẳng. Chưa đánh mà chúng đã bại dưới thân hình cậu.
Hoàng Đức Duy
Thấy cái chó gì mà há mồm?
Duy nhìn tên Cường đang trố mắt, giọng cậu lạnh tanh. Hắn ta đem ánh mắt kinh tởm dán chặt lên thân thể cậu, Duy khó chịu lên tiếng.
Hoàng Đức Duy
Vào đi, hay chưa đánh mà đã muốn xin lỗi rồi?
Tên Cường nghiến răng vội vã cởi áo. Hắn to con hơn Duy, nên về lí thuyết cơ bắp hắn cũng to hơn. Nhưng cái đáng chú ý là mắt hắn vẫn dán vào cái eo kia của cậu và hắn cố gắng gạt đi thứ suy nghĩ vớ vẩn khỏi đầu mình.
Tiếng còi vừa vang lên thì tên Cường lao vào như một con trâu điên. Một con trâu kệch cỡm, đang cố lao vào một con mèo. Loài mèo thường có tiếng về cơ thể dẻo dai, mọi người hay nói mèo là loại chất lỏng biết đi.
Lê Văn Cường
Có giỏi thì đứng yên mà đánh.
Nghe thấy lời khích bác vụng về đó, Duy bất chợt dừng lại. Cường chớp lấy cơ hội, hắn tung một cú đấm ngàn cân trực diện vào mặt cậu.
Thế nhưng, Duy không hề nao núng, cậu thậm chí chẳng buồn né tránh, cứ thế đối diện với nắm đấm đang lao đến bằng một sự bình thản đến lạ kỳ.
Lần này là cậu, Duy lao lên như báo đói. Con báo ấy dùng đôi tay của mình tát vào con mồi khiến nó chao đảo. Và khi Cường ngã xuống, Duy không có ý định dừng. Cậu đè lên hắn, tay bóp cổ hắn, mặt cậu sát mặt hắn giọng rít lên như rắn.
Hoàng Đức Duy
Mày dám nói lại câu mày vừa nói về cái mông của tao không?
Hoàng Đức Duy
Nói đi con c.hó!
Cường trợn mắt, mặt hắn ta tái mét vì cậu bóp chặt hai tay hắn đập đập xuống sàn ra hiệu đầu hàng.
Lê Văn Cường
Th...thua... tao thua!
Hoàng Đức Duy
Không biết tự lượng sức mình.
Duy ném hắn xuống như ném một bao cát. Cậu đứng dậy, mồ hôi và máu hòa lẫn trên ngực cậu, chảy dọc xuống từng múi cơ bụng rồi thấm vào quần chiến đấu. Cậu nhìn quanh cảnh cáo, mắt lướt qua từng khuôn mặt đang há hốc giọng đầy thách thức.
Hoàng Đức Duy
Còn ai muốn thử không?
Cả sân im lặng không nghe lấy một tiếng thở. Duy nhếch nép rồi từ từ nhặt áo lên, cậu nhẹ quệt máu ở khóe miệng, rồi cậu mặc lại quần áo chỉnh tề. Cậu quay đi và không ngoái đầu nhìn bọn họ lấy một lần.
Thiếu tướng Quang đứng tựa vào lan can hắn đã chứng kiến toàn bộ, từ lúc Duy bị buông lại khiêu khích, đến lúc cậu nhảy lên đánh bại đối thủ.
Nguyễn Quang Anh
Nhầm to rồi.
Hắn lẩm bẩm, mắt hắn vẫn dán theo bóng lưng đang khuất dần nơi cổng sân tập.
Nguyễn Quang Anh
Tưởng là thỏ, hoá ra nhầm to rồi..
Nguyễn Quang Anh
Phải là sói đội lốt thỏ.
Hắn hít một hơi thuốc dài, thả ra từ từ. Não bộ hắn chỉ xuất hiện cái thân hình nhỏ đang lắc lẻo ấy, và đôi mắt dã thú khi dành phần thằng rồi bóp con mồi.
Nguyễn Quang Anh
Thiếu tướng Quang đây chưa từng sợ bất kì một thứ gì.
Nguyễn Quang Anh
Nhưng hình như… hôm nay biết sợ rồi đấy.
Hắn dập điếu thuốc rồi xoay người bước xuống khán đài.
Chương 3: Ngón tay đặt trên vết thương
Duy ngồi trong phòng làm việc với ba trăm trang tài liệu đã được cậu đọc xong từ lâu. Trên tay cậu bây giờ đã là cuốn thứ tư cậu mượn thêm từ thư viện đơn vị. Máu trên môi Duy đã khô từ lâu, vết bầm trên má đã chuyển sang màu tím đen khá nổi bật. Đợi mãi không ai vào, cậu đã mất kiên nhẫn.
Hoàng Đức Duy
Mười giờ vẫn chưa tới.
Cậu tức tối đứng dậy, định bỏ về thì cánh cửa lúc này mở ra khiến cậu giật mình.
Hoàng Đức Duy
Thiếu tướng, tôi đã đọc xong...
Quang Anh cắt lời cậu, Duy khựng lại cậu đứng yên như trời trồng.
Nguyễn Quang Anh
Tôi nói, lại đây.
Duy bước tới, cậu đứng cách bàn làm việc của hắn một mét thì dừng lại, giữ khoảng cách an toàn…
Nguyễn Quang Anh
Gần chút nữa.
Duy rụt rè bước thêm hai bước và giờ cậu chỉ cách hắn nửa mét. Rồi bỗng Quang Anh đưa tay lên, ngón tay hắn chạm vào má Duy khiến Duy cứng đờ người.
Ngón tay Quang Anh ráp có thêm một vài chai sạn, hơi ấm truyền qua lớp da bầm tím trên má Duy. Hắn vuốt nhẹ dọc theo vết thương ở mặt cậu khiến cậu sởn da gà. Vừa về được một ngày, hắn lại lôi ba cái trò linh tinh gì đây.
Hoàng Đức Duy
Báo cáo, tôi đánh nhau với Thượng úy Cường bên Trinh sát.
Nguyễn Quang Anh
Tôi hỏi ai đánh cậu.
Hoàng Đức Duy
Dạ, tôi với hắn đánh nhau.
Hoàng Đức Duy
Hắn đánh tôi một cú, tôi trả gấp mười lận.
Hắn im lặng hơi thở Quang Anh lúc này phả nhẹ lên mặt Duy.
Nguyễn Quang Anh
Đau không?
Hoàng Đức Duy
Thằng đấy giờ còn bị tôi đánh nằm bệt dưới...
Nguyễn Quang Anh
Tôi hỏi cậu có đau không.
Quang Anh rút tay về. Hắn lùi lại nửa bước rồi dựa vào bàn, hai tay hắn khoanh trước ngực rồi nhìn Duy.
Nguyễn Quang Anh
Buổi chiều tôi ở trên khán đài.
Nguyễn Quang Anh
Thấy hết rồi.
Nguyễn Quang Anh
Cậu có biết bây giờ họ gọi cậu là gì không?
Nguyễn Quang Anh
Sói đơn vị văn phòng.
Nói đến đây khóe môi Quang Anh theo bản năng nhếch lên thích thú.
Nguyễn Quang Anh
Nghe oai đấy.
Nguyễn Quang Anh
Nhưng… tôi thấy hình như không đúng lắm thì phải.
Nguyễn Quang Anh
Sói thì có lông xám.
Nguyễn Quang Anh
Còn cậu, làn da bánh mật nhìn chẳng khác gì một con…
Nguyễn Quang Anh
…Một con thỏ vàng.
Duy đỏ mặt, cậu chưa kịp phản ứng thì Quang Anh đã xoay người đi ra cửa.
Nguyễn Quang Anh
Tối nay không kiểm tra nữa.
Nguyễn Quang Anh
Cậu về đi.
Hoàng Đức Duy
Nhưng ba trăm trang...
Nguyễn Quang Anh
Tôi biết cậu đọc xong rồi.
Quang Anh vẫn không quay lại, giọng hắn vọng đều đều.
Nguyễn Quang Anh
Tôi còn biết cậu mượn thêm cuốn thứ tư cơ.
Nguyễn Quang Anh
Hoàng Đức Duy, cậu tham lam hơn tôi nghĩ đấy.
Cánh cửa đóng lại để Duy đứng giữa phòng, tay cậu run run đưa lên chạm vào má chính cái chỗ Quang Anh vừa sờ
Duy tức tối dựa vào bàn, đôi tay nắm chặt, cậu hận không thể đánh hắn ngay lúc này.
Hoàng Đức Duy
…Thằng cha già này… có ý gì vậy?
Bên ngoài hành lang, Quang Anh đã châm điếu thuốc tự bao giờ. Làn khói trắng bay lên hoà vào không khí, đầu ngón tay hắn vẫn còn vương lại cảm giác mềm mại của da cậu
Nguyễn Quang Anh
Thỏ vàng...
Nguyễn Quang Anh
Điểm chút vết thương, lại càng đẹp.
Hắn hút một hơi dài, thả khói ra trong bóng tối. Rồi hắn cười, con thỏ vàng ấy thế mà lại tài.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play