Từ Sớm Mai
#1
Lý
Dạ mình xin được cân nhắc là mình sẽ cho nhân vật thoại với nhau kể cả nhân vật đó có bị mù hay bị điếc hoặc câm. Để cho mọi người dễ hiểu khi đọc truyện. Xin cảm ơn ạ
Ánh nắng buổi chiều tà nhuộm vàng căn phòng khách, đổ bóng dài lên dáng người thanh mảnh của cô
Cô đang lúi húi quét dọn, những lọn tóc mai thỉnh thoảng lại rũ xuống che khuất tầm nhìn khiến cô phải đưa tay vén nhẹ
Trong không gian tĩnh lặng ấy, Minh Minh không hề nghe thấy tiếng bước chân trầm ổn đang tiến lại gần, cũng không nghe thấy âm thanh của cánh cửa gỗ khép hờ
Đột ngột, một vòng tay rắn chắc từ phía sau choàng qua eo, kéo cô vào một lồng ngực ấm áp. Mùi hương trầm hương quen thuộc pha lẫn chút phong trần của sương gió lập tức bao vây lấy cô
Chẳng cần quay đầu lại, Minh Minh cũng biết đó là ai. Chỉ có thể là người đàn ông quyền lực ngoài kia nhưng lại tình nguyện thu nhỏ cả thế giới lại để vừa bằng dáng hình của cô
Minh Minh phì cười, bờ vai nhỏ khẽ rung lên. Cô buông cán chổi, xoay người lại trong vòng tay anh. Gương mặt điển trai của chồng cô hiện ra ngay sát cạnh, ánh mắt anh nhìn cô tràn ngập sự cưng chiều đến tan chảy
Anh khẽ tựa cằm lên đầu cô, siết chặt vòng tay như thể sợ rằng chỉ cần nới lỏng một chút, báu vật này sẽ biến mất
Minh Minh ngước nhìn anh, đôi mắt trong veo lấp lánh ý cười. Cô đưa tay lên, những ngón tay thon dài chuyển động nhịp nhàng, tạo thành những ký hiệu ngôn ngữ uyển chuyển
Phan Ngọc Minh Minh
Anh về sớm thế. Chẳng phải nói hôm nay có cuộc họp quan trọng sao?
Anh không đáp lời bằng lời nói, bởi anh biết cô sẽ không nghe thấy
Thay vào đó, anh chậm rãi nắm lấy đôi tay đang múa máy của cô, đặt lên đó một nụ hôn thật nhẹ rồi dùng chính đôi tay mình vụng về đáp lại bằng ký hiệu mà anh đã dày công học vì cô
Cố Thanh Bảo
Nhớ em. Họp xong là anh về ngay
Anh đưa tay vén lọn tóc rối của cô ra sau vành tai, nơi có vết sẹo mờ nhạt là dấu tích của vụ tai nạn năm ấy đã cướp đi thính giác của cô nhưng lại mang anh đến bên đời cô như một định mệnh
Ánh mắt anh dừng lại trên môi cô, rồi anh cúi xuống, đặt lên trán cô một nụ hôn sâu
Trong thế giới không âm thanh của Minh Minh, tình yêu của anh chính là bản nhạc rực rỡ và ngọt ngào nhất. Cô tựa đầu vào ngực anh, cảm nhận nhịp tim đập mạnh mẽ, đều đặn qua lớp áo sơ mi
Chẳng cần một lời nói nào, giữa họ chỉ còn lại hơi ấm và sự bình yên lan tỏa khắp gian nhà nhỏ
#2
Anh khẽ nheo mắt, vẻ mặt giả vờ nghiêm nghị nhưng đôi bàn tay vẫn không nỡ buông lỏng vòng eo mảnh dẻ của vợ. Anh chậm rãi đưa tay lên, từng cử chỉ ký hiệu đều được thực hiện rất dứt khoát và rõ ràng để cô có thể nhìn thấy trọn vẹn
Cố Thanh Bảo
Sao không để người hầu làm? Em vừa mới khỏe lại, bác sĩ nói vẫn còn yếu lắm đó
Nhìn vẻ mặt lo lắng thái quá của chồng, Minh Minh không nhịn được mà nheo mắt cười tinh nghịch
Cô đặt bàn tay mình lên mu bàn tay anh, khẽ đẩy ra một chút để có không gian nói chuyện. Đôi tay cô di chuyển nhanh nhẹn, đầy sức sống
Phan Ngọc Minh Minh
Không sao mà, em chỉ muốn vận động một chút cho thoải mái thôi
Phan Ngọc Minh Minh
Cứ ngồi yên một chỗ mãi em thấy mình sắp mốc meo ra rồi đây này!
Cô còn cố tình nhón chân lên, xoay một vòng trước mặt anh để chứng minh mình vẫn đang rất ổn. Tà váy nhẹ nhàng tung bay theo chuyển động của cô, tạo nên một khung cảnh rực rỡ trong nắng chiều
Anh nhìn điệu bộ trẻ con ấy thì chỉ biết thở dài bất lực, nhưng đáy mắt lại hiện lên sự cưng chiều vô hạn
Anh bước tới, tước lấy chiếc chổi trên tay cô dựng vào góc tường, rồi chẳng nói chẳng rằng, bế bổng cô lên theo kiểu công chúa
Minh Minh giật mình, theo phản xạ vòng tay ôm chặt lấy cổ anh. Cô định dùng tay ra hiệu hỏi anh định làm gì, nhưng cả hai tay đều bận ôm cổ anh mất rồi
Anh nhìn sâu vào mắt cô, mấp máy môi thật chậm để cô có thể đọc được khẩu hình
Cố Thanh Bảo
Vận động thế đủ rồi. Bây giờ đến giờ đi nghỉ ngơi
Anh bế cô đi thẳng về phía chiếc ghế sofa êm ái, mặc cho cô ở trong lòng cứ cười mãi không thôi
Trong không gian yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy cả tiếng tim đập, sự săn sóc đặc biệt này của anh khiến trái tim Minh Minh ấm áp lạ thường
Anh giàu có, anh quyền lực, nhưng trước mặt cô, anh chỉ đơn giản là một người chồng luôn lo lắng cho vợ từ những điều nhỏ nhặt nhất
#3
Chiếc xe sang trọng dừng lại trước cổng dinh thự họ Cố. Minh Minh siết chặt gấu váy, cảm giác lo lắng hiện rõ trên gương mặt
Anh nhận ra điều đó, liền nắm lấy tay cô, truyền cho cô hơi ấm và sự kiên định. Anh nhìn thẳng vào mắt cô, mấp máy môi thật chậm
Cố Thanh Bảo
Có anh ở đây rồi
Khi cả hai bước vào phòng khách chính, không khí lập tức trở nên nặng nề. Ba anh và chị gái khẽ gật đầu chào, nhưng ánh mắt của mẹ anh và cậu em trai lại đầy vẻ soi xét và không hài lòng
Mẹ anh đặt tách trà xuống bàn, phát ra một tiếng cạch khô khốc. Dù không nghe thấy âm thanh đó, nhưng qua biểu cảm của bà, Minh Minh biết bà đang bắt đầu trách móc
Cậu em trai ngồi kế bên thì khoanh tay, bĩu môi lẩm bẩm điều gì đó với vẻ mặt xem thường
Anh không đợi họ lên tiếng lâu, lập tức đứng chắn trước mặt Minh Minh, vòng tay ôm lấy vai cô. Anh nhìn mẹ và em trai bằng ánh mắt lạnh lùng, sắc lẹm
Ánh mắt mà anh chỉ dùng trong những cuộc đàm phán thương trường nghìn tỷ
Anh không nói, mà chậm rãi dùng ký hiệu tay để giao tiếp với Minh Minh trước mặt cả nhà
Cố Thanh Bảo
Em không cần sợ. Ai không tôn trọng em, chính là không tôn trọng anh
Sau đó, anh mới quay sang phía gia đình, giọng nói trầm thấp nhưng uy lực
Cố Thanh Bảo
Mẹ và em, con đưa Minh Minh về đây là để thăm mọi người với tư cách là con dâu nhà này. Nếu hai người còn giữ thái độ đó vì khiếm khuyết mà cô ấy không hề mong muốn, thì có lẽ từ nay con sẽ không đưa cô ấy về nhà chính nữa
Mẹ anh sững sờ, bà không ngờ đứa con trai vốn luôn hiếu thảo lại vì một người phụ nữ mà đối đầu với mình như vậy
Cậu em trai định cãi lại nhưng khi chạm phải ánh mắt cảnh cáo của anh, cậu ta liền cúi đầu im bặt
Minh Minh đứng bên cạnh, tuy không nghe được những lời đanh thép đó, nhưng nhìn cách anh bảo vệ mình và sự im lặng của mọi người, cô hiểu anh đang làm gì
Cô khẽ lay nhẹ tay anh, đưa ký hiệu
Phan Ngọc Minh Minh
Đừng vì em mà làm căng thẳng với mọi người
Anh nắm chặt tay cô, hôn lên mu bàn tay cô trước mặt tất cả nhân chứng
Cố Thanh Bảo
Bảo vệ em là việc quan trọng nhất đời anh
Sự nuông chiều công khai này như một lời tuyên bố rõ ràng
Cố Thanh Bảo
Trong căn nhà này, và trong cuộc đời anh, Minh Minh là báu vật không ai được phép chạm tới
Sau chuyến viếng thăm nhà chính, không khí giữa hai người dường như có một bức tường vô hình ngăn cách
Dù Minh Minh vẫn dịu dàng, vẫn tự tay chuẩn bị hộp cơm trưa tỉ mỉ cho anh mang đi làm, nhưng anh nhạy cảm nhận ra cô đang lảng tránh những cái ôm từ phía sau hay những nụ hôn sâu như mọi khi
Mỗi khi anh định kéo cô lại gần để hỏi chuyện, Minh Minh lại nhanh chóng tìm cớ khi thì bận vào bếp, khi thì vội đi tắm
Thời gian cô ở trong phòng tắm hay nhà vệ sinh cũng lâu hơn hẳn, như thể cô đang cố tìm một khoảng không gian riêng tư mà anh không thể chạm tới
Những ký hiệu tay cũng thưa thớt dần, cô chỉ cười hiền rồi lách người đi chỗ khác
Download MangaToon APP on App Store and Google Play