[RhyCap] Tiệm Đồ Cũ
Những kẻ lạ mặt trong con hẻm cụt
Tại một góc khuất của thành phố, nơi kim đồng hồ dường như quên mất việc phải chạy
Có một tiệm đồ cũ, không mua bán bằng tiền bạc
Ở đó...người ta trao đổi bằng nhưng mảnh vỡ của thời gian
Có những món đồ được giữ lại vì tình yêu, nhưng cũng có những thứ bị lãng quên vì nỗi đau quá lớn.
°•°•°•°•°•°•°•°•°•°•°•°•°•°•
Tại một con ngõ nhỏ không bao giờ xuất hiện trên bản đồ, có một tiệm đồ cũ tên là..."Hồi Ức".
Nguyễn Quang Anh
/đang lau chùi 1 chiếc đèn dầu/
Tiếng chuông cửa vang lên
Hoàng Đức Duy
Ù, tiệm này ở tít trong hẻm
Hoàng Đức Duy
không ngờ là nhiều sách tới vậy
Nguyễn Quang Anh
Cậu tới mua sách à?
Hoàng Đức Duy
Đang có ý định.
Nguyễn Quang Anh
/gật đầu/
Hoàng Đức Duy
Mà anh mở tiệm này lâu chưa?
Hoàng Đức Duy
Ở tít trong hẻm vậy không sợ mất khách sao?
Nguyễn Quang Anh
Có những thứ càng ít người biết, giá trị của nó mới càng nguyên vẹn
Nguyễn Quang Anh
Cậu không nghĩ thế à?
Hoàng Đức Duy
Nghe anh nói, cứ như người ở thế giới khác ấy.
Hoàng Đức Duy
Chắc anh cũng phải kén chọn khách lắm, mới giữ tiệm ở một cái nơi sâu hút thế này nhở?
Hoàng Đức Duy
Kiểu như...không phải ai muốn vào cũng được.
Nguyễn Quang Anh
/khẽ lắc đầu, tay vẫn chậm rãi lau chiếc đèn/
Nguyễn Quang Anh
Tôi không kén khách. Chỉ là...
Nguyễn Quang Anh
Cái tiệm này nó tự chọn người có duyên thôi.
Nguyễn Quang Anh
Người không có duyên, dù có đi ngang qua trăm lần cũng chỉ thấy đây là một bức tường cũ.
Nguyễn Quang Anh
/ngước lên nhìn thẳng vào mắt Duy/
Nguyễn Quang Anh
Cậu tìm thấy lối vào này... nghĩa là trong lòng cậu đang có một khoảng trống cần được lấp đầy, đúng không?
Hoàng Đức Duy
/Nheo mắt lại nhìn Quang Anh, môi khẽ nhếch lên một nụ cười thách thức/
Hoàng Đức Duy
Lấp đầy khoảng trống sao? Nghe cứ như lời thoại trong mấy bộ phim tâm lý trên truyền hình ấy nhỉ?
Hoàng Đức Duy
/Cố tình cầm một chiếc chuông đồng nhỏ trên kệ lên, lắc khẽ cho nó phát ra tiếng kêu/
Hoàng Đức Duy
Tôi chỉ là đi ngang qua rồi thấy tò mò thôi.
Hoàng Đức Duy
Chẳng lẽ vào tiệm đồ cũ mà không có nỗi buồn thì không được chào đón sao?
Hoàng Đức Duy
/Đặt chiếc chuông xuống, nhún vai/
Hoàng Đức Duy
Nhưng nếu cái tiệm này thực sự tự chọn khách như anh nói...
Hoàng Đức Duy
Thì chắc là nó đang muốn khoe với tôi cái gì đó đặc biệt
Hoàng Đức Duy
Chứ không lẽ bắt tôi đứng đây nghe anh giảng đạo?
Nguyễn Quang Anh
/nhìn Duy, khẽ chạm vào chiếc chuông mà cậu vừa đặt xuống/
Nguyễn Quang Anh
Cái chuông này... nó vừa kể cho tôi nghe là cậu đang nói dối.
Nguyễn Quang Anh
Cậu không đi ngang qua đây.
Nguyễn Quang Anh
Cậu đã đi vòng quanh con hẻm này ba vòng trước khi đủ can đảm bước vào.
Tiếng tích tắc đến từ quá khứ
Hoàng Đức Duy
/Cánh tay đang buông thõng khẽ run nhẹ, nụ cười thách thức trên môi cứng lại/
Hoàng Đức Duy
Anh... anh theo dõi tôi đấy à?
Hoàng Đức Duy
Hay tiệm này có lắp camera giấu kín ở đầu ngõ?
Nguyễn Quang Anh
/Vẫn thản nhiên lau chiếc chuông đồng, giọng nói trầm thấp như tiếng vọng từ quá khứ/
Nguyễn Quang Anh
Tôi không cần camera.
Nguyễn Quang Anh
Chiếc chuông này đã ở đây đủ lâu để cảm nhận được sự do dự của những bước chân bên ngoài cánh cửa kia
Nguyễn Quang Anh
/Đặt chiếc chuông xuống bàn, tiếng cạch nhẹ nhàng nhưng vang vọng/
Nguyễn Quang Anh
Cậu đi vòng quanh vì cậu sợ.
Nguyễn Quang Anh
Sợ rằng nếu bước vào đây, cậu sẽ phải đối diện với thứ mà cậu đã cố gắng chôn giấu suốt bấy lâu nay, đúng không?
Hoàng Đức Duy
/Thở hắt ra một hơi dài, vai chùng xuống như vừa trút bỏ được một gánh nặng/
Hoàng Đức Duy
Được rồi...anh thắng.
Hoàng Đức Duy
/Lấy từ trong túi áo khoác ra một vật nhỏ được bọc kỹ trong lớp vải nhung/
Hoàng Đức Duy
Tôi mang theo thứ này.
Hoàng Đức Duy
Người ta bảo chỉ có chủ tiệm "Hồi Ức" mới biết cách sửa nó... hoặc ít nhất là chỉ cho tôi biết tại sao nó lại không bao giờ chạy nữa.
Hoàng Đức Duy
Nó là của ông nội tôi. Từ lúc ông mất, nó chưa từng chạy thêm một giây nào nữa.
Hoàng Đức Duy
/Mở lớp vải ra, lộ ra một chiếc đồng hồ bỏ túi bằng đồng đã rỉ sét, mặt kính nứt một đường dài/
Hoàng Đức Duy
Gia đình tôi đã mang nó đi khắp các tiệm sửa đồng hồ trong thành phố.
Hoàng Đức Duy
Ai cũng lắc đầu nói bộ máy bên trong đã hỏng hoàn toàn, không thể cứu vãn.
Hoàng Đức Duy
/Ngước lên nhìn Quang Anh bằng ánh mắt đầy hy vọng nhưng cũng đầy lo sợ/
Hoàng Đức Duy
Nhưng tôi nghe nói... ở đây, anh không sửa máy móc.
Hoàng Đức Duy
Anh sửa những thứ không còn chạy được bằng cách khác.
Nguyễn Quang Anh
/ Im lặng nhìn chiếc đồng hồ, không vội vàng chạm vào/
Nguyễn Quang Anh
Nó không hỏng.
Không gian trong tiệm bỗng chốc đặc quánh lại, như thể không khí vừa biến thành một lớp nhựa thông trong suốt, giam cầm cả hai con người vào một khoảnh khắc ngưng đọng.
Nguyễn Quang Anh
Nó chỉ đang... chờ đợi một lời xin lỗi chưa kịp nói ra thôi.
Nguyễn Quang Anh
/Chầm chậm đưa bàn tay của mình chạm vào mặt kính nứt của chiếc đồng hồ/
Ngay giây phút đầu ngón tay anh chạm vào lớp kính rạn, một luồng khí lạnh lẽo chạy dọc theo sống lưng Duy.
Cậu thề rằng mình vừa nghe thấy một tiếng thở dài mệt mỏi phát ra từ đống bánh răng rỉ sét kia.
Đột ngột, một tiếng tích tắc khô khốc vang lên giữa không gian tĩnh lặng của tiệm
Tiếng kim giây nhảy nhót khô khốc vang lên, phá tan sự tĩnh lặng đến rợn người. Chiếc kim giây vốn đã nằm im suốt mười năm qua, nay bắt đầu nhích từng nhịp nặng nề, kéo theo những vệt máu rỉ sét bong tróc ra khỏi mặt số ố vàng.
Nguyễn Quang Anh
/Ngước mắt nhìn Duy, đồng tử dường như sâu thẳm hơn bình thường/
Nguyễn Quang Anh
Cậu có nghe thấy không?
Nguyễn Quang Anh
Ông nội cậu bắt đầu kể chuyện rồi đấy.
Ngoài kia, cơn mưa bóng mây bất chợt đổ xuống, xóa sạch dấu vết của con hẻm nhỏ trên bản đồ thành phố.
Trong tiệm đồ cũ "Hồi Ức", thời gian đã bắt đầu chảy ngược, cuốn phăng cả kẻ tỉnh táo lẫn kẻ mộng mơ vào một bí mật chưa có lời giải.
°•°•°•°•°•°•°•°•°•°•°•°•°•°
Vết nứt của thời gian
Không gian xung quanh Duy bỗng chốc vặn xoắn lại như một bức tranh sơn dầu bị đổ nước.
Mùi gỗ mục và hương trà thanh tao của tiệm đồ cũ tan biến, thay vào đó là mùi than đá nồng nặc và hơi nước nóng hổi phả vào mặt.
Tiếng tích tắc khô khốc ban nãy giờ đây đã biến thành tiếng gầm rú của một con quái vật sắt thép
Hoàng Đức Duy
/Hốt hoảng, đưa tay che mặt/
Hoàng Đức Duy
Chuyện gì... chuyện gì đang xảy ra thế này?
Nguyễn Quang Anh
/giọng nói vẫn bình thản/
Nguyễn Quang Anh
Đừng nhắm mắt.
Nguyễn Quang Anh
Nếu cậu nhắm mắt, cậu sẽ lạc mất ông ấy. Nhìn kìa, 4 giờ 15 phút chiều mùa thu năm 1975.
Tại sao là 4 giờ 15 phút?
mà không phải là giờ khác?
Duy hé mắt. Trước mặt cậu không còn là gã chủ tiệm kỳ quái, mà là một sân ga cổ kính nhuộm đỏ bởi ánh hoàng hôn lúc xế chiều.
Giữa đám đông hỗn loạn, một chàng trai trẻ mặc quân phục bạc màu đang đứng tựa cột đèn.
Gương mặt ấy... Duy nhận ra ngay lập tức. Đó là ông nội cậu thời trai trẻ, nhưng đôi mắt ông lúc này không hề có sự hiền từ như Duy vẫn nhớ. Nó tràn ngập sự sợ hãi và quyết liệt.
Hoàng Đức Duy
/Tiến lại gần, định chạm vào vai người thanh niên/
Hoàng Đức Duy
/không kìm được cảm xúc/
Hoàng Đức Duy
Là cháu đây, Duy đây...
Nguyễn Quang Anh
/Giữ lấy cổ tay Duy, ngăn lại/
Nguyễn Quang Anh
Cậu chỉ là một bóng ma trong ký ức của ông ấy thôi.
Nguyễn Quang Anh
Đừng can thiệp, hãy lắng nghe.
Một người phụ nữ trùm khăn kín đầu vội vã băng qua dòng người, lao đến nắm lấy tay ông nội Duy.
Bà ấy run rẩy nhét vào tay ông một phong thư lấm lem vết bùn.
Nguyễn Thanh Pháp
/Giọng khản đặc/
Nguyễn Thanh Pháp
Anh phải mang nó đi. Nếu họ tìm thấy nó, đứa trẻ sẽ không sống nổi.
Nguyễn Thanh Pháp
Hãy hứa với tôi, dùng cả mạng sống của anh để giữ bí mật này!
Trần Đăng Dương
/Gương mặt biến dạng vì đau đớn, bàn tay siết chặt phong thư và chiếc đồng hồ bỏ túi/
Trần Đăng Dương
Nhưng còn cô?
Trần Đăng Dương
...Cô sẽ đi đâu?
Nguyễn Thanh Pháp
/Cười trong nước mắt, đẩy ông nội về phía toa tàu đang chuyển bánh/
Nguyễn Thanh Pháp
Đừng nhìn lại!
Trong cơn hốt hoảng khi đoàn tàu bắt đầu chuyển bánh, ông nội Duy vấp ngã.
Chiếc đồng hồ bỏ túi văng khỏi tay ông, đập mạnh xuống nền đá sân ga.
Mặt kính nứt toác. Đúng lúc đó, kim giây khựng lại ở con số 15. Một tiếng gào thét câm lặng vang lên từ phía người phụ nữ khi bà bị đám đông xô đẩy khuất bóng.
Một luồng sáng trắng xóa từ vết nứt của chiếc đồng hồ bùng lên, nuốt chửng cả sân ga và những tiếng gào thét.
Duy cảm thấy mình bị kéo tuột trở lại một hố đen không đáy.
Nguyễn Quang Anh
/Buông tay khỏi chiếc đồng hồ, hơi thở hơi dồn dập, mồ hôi lấm tấm trên trán/
Nguyễn Quang Anh
Cậu thấy rồi chứ?
Nguyễn Quang Anh
Chiếc đồng hồ không hỏng vì cú ngã.
Nguyễn Quang Anh
Nó hỏng vì nó phải mang theo một lời hứa nặng hơn cả thời gian.
Hoàng Đức Duy
/Ngã ngồi xuống ghế, mặt cắt không còn giọt máu/
Hoàng Đức Duy
Người phụ nữ đó...Là ai?
Hoàng Đức Duy
Tại sao ông nội chưa từng kể cho gia đình tôi nghe?
Nguyễn Quang Anh
Vì sự thật đôi khi là một liều thuốc độc.
Nguyễn Quang Anh
Nhưng chiếc đồng hồ này đã bắt đầu chạy lại... Nghĩa là thời hạn của lời hứa đã hết.
Nguyễn Quang Anh
Người phụ nữ đó vẫn đang đợi ở một nơi nào đó trong thành phố này.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play