[AndrewIvan] After Burn.
Chap 1. Why didn't I die?
T/g.
Đọc phần giới thiệu trước khi đọc.
Mùi khét của nhựa cháy, gỗ cháy, vải cháy… tất cả hòa vào nhau, đặc quánh lại trong không khí
Ivan đứng trên sân thượng
Phía sau lưng cậu là một chung cư đang bốc cháy dữ dội. Ngọn lửa liếm lên từng tầng, như một sinh vật sống, nuốt dần mọi thứ nó chạm vào. Tiếng người la hét vang lên từ phía dưới, hỗn loạn, vỡ vụn
Lại yên tĩnh một cách kỳ lạ
Ivan bước thêm một bước về phía trước
Mũi giày chạm sát mép bê tông
Chỉ cần thêm một chút nữa thôi… là sẽ rơi
Bầu trời đêm mở ra trước mắt cậu
Trăng treo giữa trời đêm đẹp đến mức vô lý
Giữa tất cả những thứ đang cháy rực phía sau lưng cậu… mặt trăng vẫn ở đó, như chưa từng có chuyện gì xảy ra
Ivan
Đẹp thật…
/khẽ thì thầm/
Gió lướt nhẹ qua gương mặt giống như… một cái chạm cuối cùng
Ánh trăng phản chiếu trong con ngươi tối màu
Khoảnh khắc đó, thế giới như ngừng lại
Quần áo bị kéo căng, mái tóc tung lên hỗn loạn
Mọi thứ xung quanh biến thành những vệt mờ
Nhanh đến mức không thể đếm
Mặt trăng ở phía trên xa dần
Chỉ vài giây thôi nhưng với Ivan, nó giống như một khoảng vô tận
Ivan
…mình không chết thì sao?
Ý nghĩ đó khiến cậu khựng lại
Mặt đất lao tới quá nhanh
Ánh sáng chói lòa đâm thẳng vào mắt
Toàn bộ cơ thể đều đau nhức
Cậu cố cử động nhưng không được
Ý nghĩ đó khiến mọi thứ dừng lại một nhịp
Someone
Giữ cậu ấy tỉnh lại!
Bóng tối lại nuốt lấy cậu
Khi Ivan tỉnh lại lần nữa
Mùi thuốc sát trùng nồng nặc
Băng trắng quấn quanh người cậu dày
Cơ thể cậu như bị chia thành từng mảnh rồi ghép lại một cách vụng về
Ivan
Tại sao mình không chết?
Một giọt nước mắt lăn xuống không rõ từ lúc nào
Máy móc bên cạnh kêu đều đều
Chap 2. I Can’t Let You Go
Vài ngày sau, Andrew nghe tin Ivan nhảy lầu và đến bệnh viện
Anh đứng trước cửa phòng bệnh
Tay anh đặt trên tay nắm cửa… nhưng không đẩy vào ngay
Hành lang bệnh viện yên tĩnh đến mức khó chịu. Mùi thuốc sát trùng nồng nặc, ánh đèn trắng lạnh lẽo chiếu xuống sàn gạch bóng loáng
Anh đứng đó một lúc, lâu hơn mức cần thiết
Andrew
…Mình không cần phải đến
/lẩm bẩm/
Andrew
Chỉ là… bạn cũ thôi
Nhẹ đến mức như chưa từng có gì
Cuối cùng… anh vẫn đẩy cửa
Không gian bên trong tĩnh lặng
Ivan nằm trên giường bệnh
Cậu gần như không giống người mà Andrew nhớ
Ở tay, thân, cổ và trán đều có băng gạc
Ống truyền dịch cắm vào cổ tay, dây dẫn trong suốt kéo dài xuống túi dịch treo bên cạnh
Máy theo dõi nhịp tim phát ra tiếng “tít… tít…” đều đều
Ivan trông gầy hơn rõ ràng
Câu nói bật ra một cách vô thức
Chỉ là… anh không biết phải nói gì khác
Có lẽ đang ngủ hoặc… giả vờ
Andrew bước vào, đóng cửa lại
Âm thanh “cạch” vang lên nhỏ nhưng rõ
Anh kéo ghế ngồi xuống cạnh giường
Một khoảng im lặng kéo dài
Andrew
Nhảy từ sân thượng xuống?
Andrew
Cậu nghĩ mình đang làm cái gì vậy?
Ivan vẫn không mở mắt như thể không nghe thấy
Andrew
/Cười nhạt/
Muốn chết đến mức đó à?
Andrew
…Hay là cậu nghĩ như vậy sẽ giải quyết được gì?
Những lời nói bắt đầu không còn nhẹ nữa
Andrew
Cậu nghĩ chết là xong hết à?
Andrew
Hay là cậu chỉ muốn trốn?
Andrew
/Thở ra một hơi mạnh/
Đúng là điên thật
Anh dựa lưng vào ghế nhìn lên trần nhà
Andrew
…Tôi còn tưởng cậu thông minh hơn thế
Không khí lại chìm vào yên tĩnh
Chỉ còn tiếng máy “Tít… tít…”
Một lúc sau, Andrew lại nhìn sang Ivan
Lần này, anh nhận ra mắt Ivan… mở từ lúc nào không biết
Đôi mắt cậu nhìn trần nhà không chớp
Andrew nhìn cậu thêm vài giây rồi thở dài
Ivan
…Tôi… tưởng cậu sẽ không đến
Giọng cậu khàn, yếu ớt như thể mỗi từ đều phải kéo ra từ cổ họng
Andrew
Ừ, tôi cũng tưởng vậy
Andrew không nhìn cậu nữa, chỉ nhìn xuống sàn
Andrew
…Đáng lẽ cậu nên chết luôn đi
/buột miệng/
Câu nói rơi xuống đầy nặng nề
Andrew khựng lại, anh quay sang
Một giọt nước mắt chậm rãi chảy xuống
Nhưng nước mắt cứ lặng lẽ rơi
Andrew chưa từng thấy Ivan như vậy
Không phải Ivan mà anh nhớ
Ivan nhắm mắt như thể đang cố kìm lại
Ivan
…Tôi không muốn nói đâu…
Ivan
…Mệt đến mức… không giữ được nữa…
Ivan
…Tôi ghét cậu… từ lâu rồi…
Ivan
…Ghét cách cậu nhìn tôi như thể tôi vẫn bình thường…
Ivan
…Ghét việc cậu… cứ ở đó…
Lần này nhìn thẳng vào anh
Ivan
…Tôi lại không thể bỏ cậu
Tim Andrew chùng xuống một nhịp
Ivan
…Tôi muốn cậu biến mất…
Ivan
…Tôi lại sợ cậu rời đi
Ivan
…Tôi ích kỷ như vậy đấy
Ivan
…Tôi muốn giữ cậu lại
Ivan
…Dù cậu không thuộc về tôi
Ivan
…Tôi biết điều đó sai
Andrew cảm thấy tim mình bị bóp chặt
Câu nói rơi xuống nhẹ nhưng nặng hơn bất cứ thứ gì trước đó
Ivan
/Quay mặt đi/
…Giờ cậu có thể đi rồi
Ivan
…Coi như chưa nghe gì
Anh vẫn ngồi đó nhìn Ivan rất lâu
Andrew
…Cậu nghĩ nói ra rồi là xong à?
Ivan
/Siết chặt chăn/
…Tôi không cần cậu trả lời
Một khoảng im lặng kéo dài
Ivan
/Khẽ nhắm mắt/
…Đi đi
Nhưng Andrew không đi ngay
Anh đứng đó nhìn cậu lần cuối
Căn phòng lại trở về im lặng
Ivan nằm đó không cử động
Ngoài kia, Andrew đứng tựa vào tường
Trong đầu anh lặp lại một câu duy nhất
Download MangaToon APP on App Store and Google Play