Bùa Yêu ~ [ CapTain Boy X Negav]
1: Kẻ Đánh Cược Với Quỷ Dữ
Mùi nhang trầm nồng nặc quyện cùng mùi ẩm mốc của căn nhà cũ nằm sâu trong con hẻm nhỏ ở ngoại ô. Giữa không gian tối lờ mờ, chỉ có ánh nến leo lét hắt lên khuôn mặt góc cạnh, lạnh lùng của Hoàng Đức Duy
Dưới tư cách là một Enigma – sự tồn tại hiếm hoi và đứng đầu chuỗi linh lực – Duy chưa bao giờ nghĩ mình sẽ phải hạ mình tìm đến những thứ tà thuật như thế này. Nhưng tình yêu đơn phương dành cho Đặng Thành An suốt năm năm qua đã mài mòn sự kiêu hãnh của cậu
Giọng nói khàn đặc của gã thầy bùa vang lên. Trên bàn gỗ mục nát là một hũ sành nhỏ quấn chỉ đỏ và một lọn tóc mềm của An mà Duy đã lén lấy được
Hoàng Đức Duy
Tôi chắc. Chỉ một tháng thôi
Duy đáp, giọng không chút dao động
Đặng Thành An là một Omega đúng nghĩa: dịu dàng, thơm mùi hoa nhài và luôn mang lại cảm giác bình yên. Anh hơn Duy hai tuổi, là người đã dắt tay cậu đi qua những ngày tháng thiếu niên nổi loạn. Đối với An, Duy mãi là "thằng em nhỏ" cần được che chở
Đặng Thành An
Duy à, sau này em lấy vợ, anh sẽ làm phù rể cho em nhé!
Hoàng Đức Duy
"Em không muốn anh làm phù rể, em muốn anh làm cô dâu của em"
Sự quan tâm vô tư của An chính là lưỡi dao sắc bén nhất. Mỗi lần An xoa đầu Duy, mỗi lần anh kể về một Alpha nào đó đang theo đuổi mình, trái tim Duy lại như bị bóp nghẹt. Cậu là Enigma, cậu có thể cưỡng ép đánh dấu bất kỳ ai, nhưng cậu không muốn chiếm hữu cái xác không hồn của anh
Thầy Bùa
Bùa này có tên là 'Nhất Nguyệt Định Tình'
Thầy bùa đẩy hũ sành về phía Duy
Thầy Bùa
Trong vòng ba mươi ngày, tâm trí người đó sẽ chỉ hướng về cậu. Cậu sẽ là cả thế giới của họ. Nhưng nhớ kỹ...
Thầy Bùa
Sau một tháng, nếu tình cảm đó không xuất phát từ chân tâm, bùa sẽ tự giải. Khi ấy, họ sẽ ghê tởm cậu hơn cả rác rưởi
Duy cầm lấy hũ sành, siết chặt đến mức đầu ngón tay trắng bệch
Hoàng Đức Duy
Nếu sau một tháng anh ấy rung động, anh ấy là của tôi. Còn nếu không... tôi sẽ trả lại tự do cho anh ấy, biến mất khỏi cuộc đời anh ấy mãi mãi
Sáng hôm sau, An hẹn Duy đi cà phê như mọi khi. Vừa nhìn thấy Duy, An định giơ tay vẫy như thói quen, nhưng chợt khựng lại. Một luồng điện lạ lẫm chạy dọc sống lưng anh
Đặng Thành An
Duy... hôm nay em dùng nước hoa à?
An lúng túng, gương mặt bỗng chốc đỏ ửng khi nhìn vào đôi mắt sâu thẳm của cậu em trai
Duy mỉm cười, một nụ cười không còn mang vẻ trẻ con thường ngày mà tràn đầy sự xâm lược của một kẻ săn mồi. Cậu tiến lại gần, thu hẹp khoảng cách đến mức An có thể cảm nhận được hơi thở nóng hổi của Enigma
Hoàng Đức Duy
Không, là mùi của em. Anh thấy thích không?
An bối rối né tránh ánh nhìn, tim đập liên hồi một cách vô thức. Anh không biết rằng, sâu trong lồng ngực mình, sợi chỉ đỏ của bùa ngải đã bắt đầu thắt chặt
2: Mùi Hương Của Sự Cưỡng Ép
Kể từ hôm đó, thế giới của Đặng Thành An đảo lộn hoàn toàn
Mỗi khi Duy xuất hiện, không gian xung quanh như đặc quánh lại. Mùi hương của cậu – một mùi gỗ trầm ấm pha lẫn chút dư vị sắt lạnh đặc trưng của Enigma – bắt đầu xâm chiếm lấy khứu giác của An. Anh không thể tập trung làm việc, không thể đọc sách, thậm chí việc ăn uống cũng trở nên nhạt nhẽo nếu không có sự hiện diện của Duy
An cảm thấy mình thật kỳ lạ. Anh vẫn tự nhủ rằng Duy chỉ là một đứa em trai, nhưng mỗi khi Duy chạm vào tay anh, một luồng nhiệt nóng rực lại lan tỏa khắp cơ thể, khiến anh run rẩy
Hoàng Đức Duy
Anh An, anh nhìn gì mà chăm chú thế?
Duy ngồi xuống bên cạnh, tự nhiên gác tay lên vai An. Vị trí tiếp xúc đó như một điểm nóng đốt cháy làn da anh. An giật mình, cố gắng dịch người ra xa một chút nhưng Duy lại càng ép sát, sự áp bức vô hình của một Enigma khiến Omega như anh không còn đường lui
Đặng Thành An
Em... dạo này lạ quá. Sao cứ dính lấy anh thế?
Hoàng Đức Duy
//cười khẽ// Vì em nhận ra, em không muốn làm em trai anh nữa. Anh không thấy... chúng ta rất hợp nhau sao?
Trong tâm trí An, hình ảnh của những Alpha khác từng theo đuổi anh cứ mờ dần, mờ dần, cho đến khi chỉ còn lại bóng hình của Duy. Anh cảm thấy tội lỗi, anh tự trách mình là kẻ loạn luân, nhưng cái bùa chú mang tên "Nhất Nguyệt Định Tình" đã khuất phục lý trí anh một cách tàn nhẫn
Một đêm mưa tầm tã, An tìm đến nhà Duy vì căn hộ của anh bị mất điện. Khi vừa bước vào cửa, Duy đã đứng đó, chờ sẵn như thể đã biết trước anh sẽ đến
Duy không nói một lời, chỉ tiến đến gần, đôi bàn tay mạnh mẽ ôm trọn lấy eo An. An định đẩy ra, nhưng đôi chân anh lại như phản bội chính mình, nhũn dần ra và tựa đầu vào vai Duy
Đặng Thành An
Duy... em làm gì thế?
An thì thầm, hơi thở đứt quãng
Duy cúi xuống, ghé sát tai anh, giọng nói trầm thấp như lời nguyền
Hoàng Đức Duy
Anh đang run, anh An. Anh đang sợ em, hay là anh đang khao khát em?
An không trả lời được. Anh thấy trái tim mình đập như muốn nhảy khỏi lồng ngực. Anh muốn đẩy Duy ra, muốn chạy trốn khỏi cảm giác lạ lẫm này, nhưng mùi hương của Duy quá đỗi ngọt ngào, nó bao bọc lấy anh, xoa dịu mọi giác quan, khiến anh chìm đắm trong sự an toàn giả tạo
Duy nhìn người anh trai đang ngủ thiếp đi trên giường mình. Mười ngày, một phần ba chặng đường đã đi qua. Nhìn thấy An ngoan ngoãn nằm trong vòng tay mình, Duy không cảm thấy chiến thắng. Cậu cảm thấy một nỗi đau nhói lên ở ngực
Cậu vuốt ve khuôn mặt thanh tú của An, thì thầm vào khoảng không
Hoàng Đức Duy
"Em đang lừa anh. Em đang dùng bùa chú để bắt ép anh yêu em. Liệu sau một tháng, nếu em giải bùa, anh có còn nhìn em như thế này không?"
An khẽ cựa quậy, bàn tay anh vô thức nắm chặt lấy góc áo của Duy trong lúc ngủ
Duy nhắm mắt lại, tận hưởng giây phút hạnh phúc đầy tội lỗi này. Cậu biết, mình đang đi trên một sợi dây thăng bằng, dưới chân là vực thẳm của sự ghê tởm. Nhưng nếu đó là cái giá để được sở hữu anh, dù chỉ trong chớp mắt, cậu cũng chấp nhận đánh cược tất cả
3: Lòng Tham Và Sự Thật Trốn Tìm
Ánh nắng ban mai xuyên qua rèm cửa, chiếu lên gương mặt đang say ngủ của Đặng Thành An. Duy vẫn ngồi đó, bên cạnh giường, đôi mắt thâm quầng vì cả đêm chỉ mải ngắm nhìn người thương. Cậu vươn tay, định chạm vào gò má anh nhưng rồi lại rụt lại
Cậu sợ. Sợ rằng mỗi cử chỉ dịu dàng của anh bây giờ đều là sản phẩm của tà thuật
Nhưng Duy không hề biết, bùa chú chỉ là một chất xúc tác đẩy nhanh những gì vốn đã hiện hữu
Sâu trong thâm tâm An, tình cảm dành cho Duy đã nảy mầm từ rất lâu trước khi hũ bùa kia được yểm. Anh gọi đó là "tình anh em" vì đó là lớp vỏ bọc an toàn nhất để giữ Duy bên cạnh. Anh là một Omega, và Duy là một cậu em hàng xóm lớn lên cùng nhau – việc thừa nhận mình yêu một người kém tuổi, lại còn là người mình từng dỗ dành khi khóc nhè, đối với An là một sự đấu tranh cực độ
An đã từ chối một Alpha ưu tú vì người đó có mùi hương quá nồng, không giống với mùi gỗ dịu nhẹ của Duy
An đã lén giữ lại chiếc áo khoác Duy để quên, chỉ để hít hà mùi hương của cậu mỗi khi thấy cô đơn
Bùa yêu của Duy thực chất chỉ làm nhiệm vụ "phá khóa". Nó khiến sự lý trí của An sụp đổ, để những khát khao thầm kín nhất được trỗi dậy
An tỉnh dậy, thấy Duy đang đứng ở bếp. Anh bước đến, từ phía sau vòng tay ôm lấy eo cậu, áp mặt vào tấm lưng vững chãi. Hành động này nằm ngoài dự tính của Duy, khiến cậu đứng hình
Hoàng Đức Duy
Anh An... anh làm gì vậy?
Đặng Thành An
Chỉ là... anh thấy thoải mái khi ở gần em
Đặng Thành An
Duy này, nếu một ngày anh nói anh thích em, không phải kiểu anh em, thì em sẽ nghĩ sao?
Duy run rẩy. Trái tim cậu thắt lại. Chắc chắn là do bùa
Hoàng Đức Duy
"Thầy bùa nói sau mười ngày, người bị yểm sẽ bắt đầu nói những lời đường mật"
Hoàng Đức Duy
Anh đừng đùa thế
Duy gỡ tay An ra, xoay người lại với ánh mắt phức tạp
Hoàng Đức Duy
Anh chỉ đang bị cảm xúc nhất thời đánh lừa thôi
An khựng lại, ánh mắt thoáng buồn. Anh không hiểu tại sao Duy lại đẩy mình ra khi chính cậu là người chủ động thân mật suốt mấy ngày qua
Đặng Thành An
Em không tin anh sao? Hay em nghĩ tình cảm của anh rẻ rúng đến thế?
Duy không dám trả lời. Cậu quay đi, che giấu sự hoảng loạn. Cậu yêu anh đến phát điên, nhưng cậu cũng là kẻ tự ti nhất thế gian. Cậu thà tin rằng anh đang bị bùa điều khiển còn hơn là tin rằng anh thực sự yêu mình – vì nếu là thật, thì việc cậu yểm bùa lên anh chính là tội ác lớn nhất
Trong khi đó, An đứng lặng trong gian bếp nhỏ. Anh tự hỏi mình đã làm sai điều gì. Anh đã lấy hết can đảm để bày tỏ một phần sự thật, nhưng thứ anh nhận được lại là sự hoài nghi
Hoàng Đức Duy
"Anh nói yêu em chỉ vì em đã lừa anh"
Đặng Thành An
"Mình nói yêu em ấy, nhưng em ấy chỉ xem đó là lời đùa giỡn"
Ngày thứ mười lăm. Một nửa thời gian đã trôi qua
Duy nhận thấy bùa bắt đầu có phản ứng phụ. An trở nên nhạy cảm hơn, anh dễ khóc và luôn bám lấy Duy không rời nửa bước. Cơn đau đầu của An ngày một nặng hơn khi bùa chú đang cố gắng bẻ cong hoàn toàn ý chí của anh
Nhìn An đau đớn ôm đầu trên sofa, Duy quỳ xuống bên cạnh, lòng đau như cắt
Hoàng Đức Duy
Anh An, ổn không? Em đưa anh đi bác sĩ nhé?
An nắm chặt lấy tay Duy, ánh mắt lờ đờ nhưng kiên định
Đặng Thành An
Không cần... Duy... chỉ cần em ở đây. Đừng bỏ anh... anh sợ lắm... anh thật lòng... yêu em...
Duy nhắm mắt lại, một giọt nước mắt lăn dài. Cậu nhận ra, dù kết quả có ra sao, cậu cũng đã tự tay phá hủy sự thuần khiết trong mối quan hệ của cả hai. Cậu bắt đầu tự hỏi
Hoàng Đức Duy
"Liệu mình có nên giải bùa sớm hơn thời hạn một tháng?"
Download MangaToon APP on App Store and Google Play