[ FREENBECKY ] CÔ DÂU NUÔI TỪ BÉ
CHAP 1
Vào một ngày đẹp trời ở mảnh đất Nakhon sầm uất, tuy nói thành phố này là thành phố lớn nhất nước S cũng không hề nói qua. Nơi này dường như cuộc sống của người dân cơ bản đều rất khá giả.
Nhưng mà... Ở khuất trung tâm thành phố, nói đúng hơn là phía sau ngọn núi nổi tiếng của Nakhon thì có một cô nhi viện khá nhỏ và đơn sơ, nơi này có một cái tên là "Cầu Vồng", những đứa trẻ ở đây đa phần đều là do sơ An đưa về, có đứa thì bị bỏ lại ở bệnh viện, có đứa thì được nhặt ở gần vách đá, có đứa lại được tìm thấy ở trong rừng, có đứa thì lại được ba mẹ đặt trước cửa của cô nhi viện, nhưng cho dù là lý do nào thì những đứa trẻ kia cũng không hề bị bỏ rơi, mà trái lại còn được yêu thương hơn nhiều
Trong số những đứa trẻ ở đây thì có một nhóm thường xuyên đi lại với nhau, trong đó anh cả tên là Minh Triết năm nay 14 tuổi, kế tiếp là Trí Viễn và Chí Văn năm nay 13 tuổi, tiếp đến là Bác Nhiên năm nay 12 tuổi, cuối cùng cũng là nhân vật nắm đầu bốn người còn lại, một cô bé 5 tuổi tên là Becky Armstrong
Kinh ngạc lắm đúng không ? Thật ra Hà Mật là do sơ An đưa về từ một ngôi miêu hoang gần cô nhi viện này, lúc đó nàng chỉ là một đứa bé sơ sinh còn đỏ hỏn, sau khi đưa về thì bốn đứa bé trai này vẫn luôn phụ giúp sơ An chăm em gái, cũng không biết từ khi nào mà nàng đã trở thành Nữ Vương của bốn anh em họ, có em gái thì tựa như ánh mặt trời chiếu rọi vào trái tim của họ. Cả bốn người đều đã hứa sau khi đủ tuổi trưởng thành, sau đó sẽ rời cô nhi viện và hiển nhiên sẽ đưa theo cô em gái bé bỏng của mình theo.
Tuy nhiên, người tính thì không bằng trời tính.
Vào một ngày mát mẻ của mùa thu, có một đôi tình nhân đã tìm đến cô nhi viện, họ hi vọng ở đây sẽ tìm được một cô con gái nuôi của mình. Ban đầu thì sơ An đã đưa hai người họ đi đến chỗ của những đứa bé chưa biết nói, cũng chưa đủ nhận thức để biết gì, nhưng người bạn gái lại không thích
Cô ấy tên là Anong Kanya, gương mặt thanh tú cùng tấm lòng lương thiện nhưng ông trời lại tàn nhẫn với cô ấy, ông trời đã lấy đi thiên chức làm mẹ của cô ấy mà không hề thương tiếc. Nhưng may mắn thay, ở bên cạnh Anong lại có một người bạn gái như cô, cô không ngại việc bạn gái không sinh được con, chẳng những thế mà còn kiên trì với quyết định của mình, mặc kệ mẹ cô phản đối đến đâu thì cô vẫn nhất quyết ở bên cạnh cô gái Anong này
Anong Kanya đi một vòng ở cô nhi viện, nhìn những đứa bé hồn nhiên, vô tư ở đây cũng khiến cho cô ấy cảm thấy ấm áp. Nhưng đi được một quãng đường thì cô ấy bất chợt lại khựng lại, bốn đứa bé trai đang ngồi quay quanh một đứa bé gái, còn liên tục đưa bánh kẹo cho cô bé ăn, nhìn nụ cười của bốn cậu nhóc kia cũng đủ biết là đã cưng chiều em gái thế nào.
Nhưng điều khiến cho Anong chú ý đến đứa bé gái đó là dáng vẻ của nàng, thân hình có chút mũm mĩm, gương mặt phúng phính đáng yêu, nụ cười hồn nhiên, ngọt ngào, không chỉ vậy mà cũng là một cô bé hiểu chuyện, có bánh kẹo thì cũng không ăn mảnh mà đã chia cho anh em mỗi người một ít.
Anong chầm chậm bước đến, bốn cậu nhóc nhìn thấy cô ấy bước đến liền bật chế độ cảnh giác, lập tức đứng dậy để che chắn cho em gái, hành động của bốn cậu bé này đã làm cho Anong phải bật cười
Anong Kanya
Đừng sợ, chị sẽ không làm hại mấy đứa đâu, chỉ là chị thấy cô bé đó đáng yêu quá, chị có thể nựng cô bé một chút được không ?
Minh Triết là anh lớn, cậu ấy liền đứng ra nói
Minh Triết - Lúc Nhỏ
Chị có phải là người mà mẹ An đã nói đúng không ? Hôm nay chị đến đây là tìm con gái nuôi, nhưng chị đừng nhìn em ấy, Becky Armstrong là em gái của tôi, chị không thể đưa em ấy đi
Anong Kanya
Becky Armstrong sao ? Cái tên nghe thật đáng yêu làm sao
Dừng một chút, Anong lấy từ trong túi ra một thanh kẹo chocolate, đưa ra trước mặt của nàng
Anong Kanya
Bé cưng, em có muốn ăn kẹo không ?
Mặc dù hai mắt của nàng đã sáng lên rồi, nhưng bốn người anh trai đã dặn dò không được ăn đồ của người lạ, nên đã lắc đầu từ chối
Lúc này thì sơ An và cô cũng đã đi đến.
Freen Sarocha - Cô
* bước đến + nắm tay Anong *
Freen Sarocha - Cô
Em muốn nhận nuôi đứa bé nào ?
Anong ngay lập tức chỉ về phía của nàng, nhưng hành động này của cô ấy làm cho bốn anh cuồng em gái kia phải khó chịu, đến cả sơ An cũng phải khó xử
Sơ An
Thật ngại quá, đứa nhỏ này đã 5 tuổi rồi... Như vậy thì không hay đâu.
Anong Kanya
Không sao đâu sơ, cháu rất thích đứa bé này
Cô đưa mắt nhìn về cục bột nhỏ ở trước mặt, đúng là dáng vẻ rất đáng yêu, nhưng dù sao cũng đã 5 tuổi, đã lớn như vậy rồi thì dạy dỗ sẽ không dễ đâu. Cô liền bảo bạn gái suy nghĩ lại, nhưng Anong vẫn nhất quyết chọn nàng làm con gái, sau đó còn làm nũng để thuyết phục cô nữa chứ. Bất lực, cô cũng nhìn sang sơ An nói
Freen Sarocha - Cô
Có thể nhận đứa bé này không ?
Sơ An
Thật ra thì vẫn nhận được thôi, chỉ là không biết đứa nhỏ này có đồng ý theo 2 người hay không nữa
Anong Kanya
* bước đến trước khi mặt nàng + ngồi xổm xuống *
Anong Kanya
Bé cưng, có muốn làm con gái của chúng ta không ? Sau này sẽ mua nhiều kẹo cho con có được không ? * dịu dàng + nhìn nàng *
Nàng ngơ ngác nhìn Anong, sau đó lại nhìn sang bốn người anh trai còn lại, nàng hình như đang phân vân, khó xử thì phải ? Minh Triết vốn dĩ muốn lên tiếng từ chối nhưng sơ An đã lắc đầu, đây là chuyện riêng giữa cặp đôi này và nàng, nàng phải là người lựa chọn tương lai của mình
Cô nhìn bốn cậu trai kia đã khẩn trương đến mức rơi cả mồ hôi, cô liền nói
Freen Sarocha - Cô
Nếu cô bé làm con gái tôi thì sẽ là thiên kim Sarocha gia cao quý, không cần phải khổ sở ở lại đây. Bốn cậu hãy nghĩ cho kĩ, bên nào nặng, bên nào nhẹ, chuyện nào là tốt cho con bé
Minh Triết im lặng, sau đó lại nhìn sang ba người em còn lại, họ cũng chỉ cúi đầu không nói gì. Nàng nhìn anh trai, sau đó nhìn mẹ An, rồi lại nhìn vào gương mặt đang mong chờ của Anong. Đôi mắt của cô ấy có chút run, còn đọng nước nữa, vốn dĩ đã xinh đẹp nay còn xinh đẹp hơn.
Becky Sarocha - Armstrong Lúc Nhỏ
Dạ
Một chữ "Dạ" của nàng làm cho không gian xung quanh chia thành hai phe đối lập. Nếu nói Anong và cô hạnh phúc và hân hoan, còn ôm hôn con gái mới. Thì trái lại phía của Minh Triết, Trí Viễn, Chí Văn và Bác Nhiên thì lại bất lực, có chút không nỡ.
Nhưng dù sao đó cũng đã là quyết định của em gái, họ không hi vọng nàng sẽ sống trong nhung lụa, nhưng họ hi vọng em gái bé nhỏ sẽ sống hạnh phúc.
Đến đây, Minh Triết liền rời đi trước, sau đó thì ba người anh trai còn lại cũng đi cùng. Anong nhìn thấy trong mắt của bốn cậu bé ấy đã buồn bã rồi
Anong Kanya
Tiểu Bec ngoan, đi dỗ anh trai của con đi
Becky Sarocha - Armstrong Lúc Nhỏ
* vui vẻ + gật đầu *
Nàng sau đó thì cũng lon ton chạy theo anh trai của mình. Anong và cô nhìn con gái mới, sau đó lại nhìn nhau mỉm cười hạnh phúc.
Còn ở bên này, Minh Triết vào trong phòng của mình, lục lọi dường như muốn tìm gì đó, nhưng sau khi nàng đi vào thì nàng đã non nớt, nói
Becky Sarocha - Armstrong Lúc Nhỏ
Anh hai...
Minh Triết - Lúc Nhỏ
* quay người lại *
Minh Triết cố gắng nở một nụ cười dịu dàng, sau đó thì xoa xoa đầu của em gái. Tiếp theo là đeo lên cổ của em gái một sợi dây chuyền, dù nó chỉ là một sợi dây chuyền bình thường, không phải vàng cũng chẳng phải bạc
Minh Triết - Lúc Nhỏ
Sau này em chuyển đến nhà người ta phải ngoan ngoãn nghe lời Papa và mẹ nuôi biết chưa. Cũng đừng quên ngôi nhà này, một ngày nào đó... Tụi anh sẽ tìm em
Nàng vẫn chưa hiểu thế nào chia ly, nên nàng vẫn hồn nhiên gật đầu.
Buổi chiều thì cô và Anong đã quay lại để đưa nàng đi. Lúc này, nàng vẫn còn vui vẻ vẫy vẫy tay với các anh trai của mình.
Vốn nghĩ nó là một hành trình mới, một cuộc sống sung túc và hạnh phúc... Nhưng không ngờ nó lại là mở màn của một tấn bi kịch sau này.
CHAP 2
Chiếc xe mà nàng ngồi quả thật rất sang trọng, đến nổi nàng còn bị choáng ngợp với nó, ánh mắt hiếu kỳ của con gái nuôi càng khiến cho Anong thấy đứa con gái này rất yêu, ôm cũng rất vừa tay. cô nhìn bạn gái vui vẻ như vậy thì cũng an lòng
Nhưng chiếc xe đi được một đoạn thì nàng lại mếu máo, tựa như là đã hiểu được sự khó chịu của chia ly nên nàng đã bắt đầu phản kháng, còn gào khóc đòi quay về nhà của mình nữa. Anong cũng là lần đầu tiên chăm con nít nên cũng còn lóng ngóng lắm, nhưng bản năng làm mẹ thì cô ấy lại không cho phép bản thân mặc kệ con gái của mình
Anong Kanya
Ngoan, con đừng khóc, rồi chúng ta sẽ đến thăm anh trai và mẹ An mà, con ngoan nha * dịu dàng ôm lấy nàng + vỗ vỗ lưng *
Nàng tuy không dứt khóc hẳn nhưng vẫn ngoan ngoãn nằm trong lòng của Anong mà thút thít, con nít mà, xa người thân một chút thì chắc chắn sẽ khóc ầm lên thôi, cứ vài ngày là quen chứ có gì đâu
Lúc này, chiếc xe sang trọng của họ dừng lại trước một ngôi biệt thự lớn, tên của nó là biệt thự Hoa Hồng, vì Anong rất thích hoa hồng và nơi này trồng rất nhiều hoa hồng, đây cũng là ngôi nhà mà cô đã muốn tặng cho bạn gái nhân dịp 5 năm yêu nhau. Mặc dù cô năm nay chỉ mới 20 tuổi, nhưng với năng lực kinh doanh của cô thì sớm đã nắm Sarocha thị trong tay, hơn nữa ba cô lại mất sớm, một mình mẹ đã nuôi cô khôn lớn, bây giờ cũng là lúc cô nên báo hiếu bà ấy.
Bước chân vào nhà, Anong đang ôm nàng liền giật mình, bất chợt nụ cười vui vẻ biến mất, thay vào đó là ánh mắt sợ hãi, Anong cúi gầm mặt xuống
Anong Kanya
Cháu... Cháu chào bác ạ, bác mới sang chơi * nhỏ giọng *
Người đàn bà quyền lực đang ngồi ở kia chính là Chuasiri - cũng là mẹ của cô. Vốn dĩ ngay từ đầu thì bà ấy đã không thích Anong, vì gia cảnh của Anong không được tốt, nhưng vì do cô quá yêu Anong nên bà ấy mới nể mặt con gái mà không đuổi Anong đi
Nhưng đến khi mẹ cô nghe tin Anong không thể có con thì mẹ cô đã trở mặt, còn đe dọa cô phải chia tay với Anong, dù sao cô cũng là đứa con gái duy nhất của Sarocha gia, cô không thể sống với một đứa con gái mà ngay cả trứng cũng không đẻ được như vậy. Nhưng với tình yêu to lớn của mình, cô đã mặc kệ những lời mẹ mình nói, cô không muốn sau này bản thân phải hối tiếc, sinh không được thì đã sao chứ ? Trên đời này thiếu gì cách để có con, cô không quan tâm đứa bé có phải là con ruột hay không, thứ cô quan tâm là người mình yêu có vui hay không.
Chuasiri - Mẹ Cô
Chẳng phải nói là nhận con nuôi sao ? Sao không nhận một đứa con trai mà lại đem về một con vịt bầu thế kia ?
Anong Kanya
Bác đừng nói vậy, con bé rất ngoan và nghe lời mà
Chuasiri - Mẹ Cô
Ngoan ? Ngoan thì làm sao ? Nó có thể nối dõi Sarocha gia được không ? Chẳng hiểu nổi trong đầu của cô đang nghĩ cái gì nữa, thay vì buông tha cho Freen thì cô lại đem thêm một cái của nợ về cho nó
Đúng lúc này, cô cũng vừa vào nhà, nghe thấy mẹ mình đang nhục mạ bạn gái và con gái, cô liền bước đến, bảo Anong đưa nàng về phòng trước, còn cô thì sẽ nói chuyện lại với mẹ.
Chuasiri nhìn thấy cô liền trách móc, nhưng cô hình như không quan tâm lắm, đợi khi mẹ nói xong, thì cô mới nói
Freen Sarocha - Cô
Hiện tại con đã nhận nuôi Becky làm con, nó sẽ là cháu nội của mẹ, Mama nó là Freen Sarocha, mẹ nó là Anong Kanya
Chuasiri - Mẹ Cô
Freen, sao con lại ương ngạnh y như ba con vậy. Thay vì nhận nuôi một đứa ất ơ đầu đường xó chợ thì con bỏ quách con nhỏ đó đi, kết hôn với Duang không phải tốt hơn sao
Freen Sarocha - Cô
Mẹ, Duang là bạn thân của Anong, con cũng chỉ xem cô ấy là em gái, mẹ đừng suốt ngày gán ghép bọn con nữa !
Nói xong, cô cũng không nói thêm bất cứ câu nào nữa, mặc kệ cho Chuasiri có hết lời nhưng cô vẫn mặc kệ, cô vẫn làm theo quyết định của bản thân mình. Cho dù có yêu mẹ, kính trọng mẹ đến đâu thì chuyện yêu đương, chuyện tình cảm là chuyện cá nhân của cô... Cô không muốn người khác xen vào, kể cả khi người đó là mẹ của cô !
Buổi chiều, sau khi Chuasiri rời đi thì Anong mới đưa con gái xuống nhà, Anong không muốn đứa nhỏ phải buồn, vì mẹ cô không thích Anong, nên có thể sẽ không thích cả nàng. Có lẽ nàng hiểu ý của mẹ nuôi, nên vẫn luôn cố gắng chọc cho Anong cười.
Một nhà ba người cùng nhau ăn cơm, nhưng trong bữa ăn cô đã rất nghiêm khắc với nàng, suy cho cùng thì từ nay về sau nàng cũng là con cháu Sarocha gia, sẽ không thể tùy tiện như trước nữa.
Ở trong một gia đình hào môn, nàng thật sự không quen với nó. Những ngày đầu nàng đã bị cô dọa cho khóc mấy lần, nhưng cũng may ở bên cạnh nàng vẫn còn Anong, Anong đã giúp đỡ con gái hoàn thiện bản thân, cho dù thế nào thì cũng phải nhanh lên, vì sắp tới nàng còn phải nhập học nữa.
Những ngày tháng mà nàng sống ở Sarocha gia thì tuy nó cũng có màu hồng, nhưng để chạm đến ngưỡng cửa màu hồng thì nàng đã trải qua không biết bao nhiêu là chuyện. Từ cách ăn, cách nói, cách đi, cách đứng, đến cả cách ngủ, cách cười cũng phải học lại từ đầu.
Nhưng ngoài sự chăm chỉ của nàng thì còn có sự động viên từ Anong, một tình yêu thương vô bờ bến đã khiến cho nàng cảm nhận được sự yêu thương của một người mẹ, nhờ đó mà động lực to lớn cũng bắt đầu hình thành. Chỉ vỏn vẹn 3 tháng, nàng đã ra dáng của một thiên kim đại tiểu thư mà ai ai cũng phải ngước nhìn.
Cô đương nhiên rất vui vì con gái đã không khiến cho cô thất vọng, nhưng mà việc mẹ cô luôn gán ghép cô với Duang đã làm cho cô phải suy nghĩ rất nhiều.
Trong phòng ngủ, Anong nằm bên cạnh của cô, tựa đầu vào ngực của cô, nói
Freen Sarocha - Cô
Chị nghĩ chị và Duang phải nói chuyện cho rõ ràng mới được. Mẹ cứ gán ghép chị và cô ấy, làm như vậy cô ấy sẽ hiểu lầm.
Anong cũng nhìn cô rồi mỉm cười gật đầu, thật ra cô ấy vẫn luôn tin tưởng vào con người của cô, cô ấy biết cô là người con gái tốt, đáng để dựa dẫm cả đời, nhưng dù sao thì nói rõ vẫn là chuyện tốt hơn.
Freen Sarocha - Cô
Anong, em có vui không ?
Anong Kanya
Em cảm thấy rất vui, chị có nhìn thấy tiểu Bec không ? Con bé rất nỗ lực để chị tự hào, đúng là con gái cưng của em không làm em thất vọng
Cô không phản đối, đúng là sau khi trải qua đợt dạy dỗ thì nàng đã hoàn toàn thay đổi tính cách, mặc dù như vậy là chuyện tốt nhưng Anong lại thấy không quen
Anong Kanya
Tuy là con bé đã ra dáng đại tiểu thư... Nhưng hình như con bé cũng trầm ngâm đi, không còn hoạt bát hay cười như trước nữa
Freen Sarocha - Cô
Em đừng lo, có lẽ con bé vẫn chưa thích ứng kịp, cứ để thêm một thời gian là sẽ bình thường thôi
Anong Kanya
Hi vọng là vậy. Em cũng hi vọng tiểu Bec sẽ như trước kia, em thích con bé giống như trước kia hơn, hoạt bát đáng yêu, lanh lợi lại còn lanh chanh, như vậy mới đúng là con nít chứ
Cô cũng chỉ mỉm cười gật đầu, nhưng cô biết rõ một khi đã uốn nắn một đứa con nít vào khuôn khổ thì rất khó để quay lại dáng vẻ trước kia, cô không hi vọng điều này sẽ làm cho Anong thất vọng.
CHAP 3
Từ khi mà cô và Duang kamol nói chuyện với nhau thì cô ta cũng không đến tìm coi nữa, nhưng cô ta lại làm bạn với Anong, tình bạn của họ cũng rất thắm thiết.
Cho đến 2 năm sau, lúc này nàng đã 7 tuổi, nàng cũng đã ra dáng đại tiểu thư Sarocha gia, cũng được cô hết mực yêu thương, cảm nhận được tình yêu thương của mama và mẹ nuôi, nàng cũng cố gắng trao dồi bản thân thật tốt, để không phụ lòng họ.
Cứ nghĩ cuộc sống của gia đình nhỏ của họ sẽ bình an như vậy đến mãi sau này, nhưng mà...
Hôm nay, là một ngày đẹp trời, cô đã chuẩn bị sẵn sàng kế hoạch cầu hôn Anong, nếu thuận lợi thì ngày mai họ sẽ đi đăng ký kết hôn. Nhưng bất chợt Sarocha thị lại có chút chuyện cần cô xử lý gấp, vì thế nên Anong muốn đưa con gái ra ngoài mua một ít thức ăn, lúc này thì Duang kamol lại đến.
Duang kamol
Anong, cậu và tiểu Bec định ra ngoài sao ?
Anong Kanya
Đúng rồi đấy, cậu đến đây có chuyện gì sao ?
Duang kamol
Tớ tìm chị Freen, chị ấy có ở nhà không ?
Sau đó thì Duang cũng nói là cứ để cô ta ở đây đợi cô là được, vì chuyện mà cô ta muốn nói cũng chỉ đơn giản là việc làm ăn giữa Sarocha thị và kamol thị thôi. Ban đầu, Anong cũng định sẽ để cô ta ở lại một mình, nhưng dù sao thì ở nhà không có ai quan tâm thì sợ Duang sẽ buồn, vì thế nên Anong đã giao nàng cho bác quản gia họ Ngọc
Anong Kanya
Bác Ngọc, bác giúp cháu đưa tiểu Bec đi mua một ít thức ăn nha, con bé muốn mua gì thì bác cứ mua nhé
Ngọc Thạch - Quản Gia
Tôi hiểu rồi thiếu phu nhân
Anong Kanya
* nhìn sang nàng + cười nhẹ *
Anong Kanya
Tiểu Bec, con phải ngoan ngoãn nghe lời ông Ngọc đó nha. Không được ăn kem, nghe rõ chưa !
Becky Sarocha - Armstrong Lúc Nhỏ
Dạ, con biết rồi mà mẹ
Nói xong, Anong cũng chào tạm biệt hai ông cháu, sau đó thì quay lại bên trong nhà. Duang nhìn thấy Anong quay lại liền có chút kinh ngạc, nhưng Anong cũng nhẹ nhàng nói lý cho cô ta nghe, nhưng Duang cũng chỉ cười thôi.
Hai người tuy là ngồi với nhau, nhưng lại chẳng tương tác gì, bất chợt, trong đầu của Duang lại lóe lên một ý nghĩ táo bạo.
Tầm hơn nửa tiếng sau, nàng cùng quản gia Ngọc cũng về đến nhà, nàng nhanh nhảu liền chạy ngay vào nhà, nhưng nhìn xung quanh lại không thấy mẹ và dì Duang đâu, vốn dĩ nàng còn tưởng là dì Duang đang nói chuyện với mama nên không muốn làm phiền. Đột nhiên, nàng lại nhìn thấy mẹ mình đang đứng quay lưng lại ở cầu thang, nàng còn tưởng là mẹ mình đang nói chuyện điện thoại với ai đó, liền lén lút đi lên phía trước của Anong
Nhưng khi nhìn thấy hai mắt mở to của Anong thì đã bị dọa cho sợ, nàng theo quán tính liền lùi lại phía sau, nhưng không biết từ đâu có một bàn tay liền nắm lấy tay của nàng, trực tiếp đẩy Anong xuống cầu thang.
Nhìn mẹ nuôi của mình nằm trên một vũng máu lớn, nàng kinh hãi, hét lên một tiếng rồi trực tiếp ngất lịm, lúc này bác quản gia nhìn thấy cũng chạy đến, vốn dĩ muốn đỡ thiếu phu nhân của mình dậy, nhưng từ phía sau lại có một ai đó đang dùng lực đánh mạnh vào đầu của ông ấy.
Trong lúc này, cô đang chuẩn bị cuộc họp của mình, thì lại nhận được một cuộc điện thoại, nhìn vào màn hình là tên của Duang kamol, cô liền mắt nhắm mắt mở mặc kệ, sau đó thì tiếp tục cuộc họp của mình.
Trong lúc cuộc họp được tiến hành thì Duang kamol đã rất nhiều lần gọi cho cô, nhưng cô đều mặc kệ, bất chợt cô lại có linh cảm không tốt, nên đã cho dừng cuộc họp và ra ngoài nghe điện thoại.
Freen Sarocha - Cô
📞 Duang, có chuyện gì sao ?
Duang kamol
📞 Freen, chị nhanh đến bệnh viện đi... Anong... Anong sắp không xong rồi !
Freen Sarocha - Cô
📞 Anong... Cô ấy bị làm sao ?
Duang kamol
📞 Một lời khó nói hết, em sẽ gửi địa chỉ cho chị, chị nhanh đến đây đi !
Nghe được thông tin này, cô liền mặc kệ cuộc họp quan trọng kia mà tức tốc chạy đến bệnh viện, nhìn thấy trạng thái lo lắng của Duang kamol đang đứng ở trước cửa phòng cấp cứu thì trái tim của cô cũng như có một tảng đá chèn ép, toàn thân của Duang chỉ toàn là máu... Chính là máu của Anong sao ?
Duang kamol
Freen... Chị đến rồi sao ?
Freen Sarocha - Cô
Cô ấy... Anong sao rồi ?
Duang nói là bác sĩ vẫn còn đang cấp cứu. Lúc này cô liền bảo cô ta kể lại mọi chuyện, nhưng Duang lại rơi nước mắt
Duang kamol
Hôm nay em định đến nhà để tìm chị, bàn công việc giữa kamol thị và Sarocha thị, nhưng Anong nói chị không có ở nhà, nên em và cô ấy có ngồi lại với nhau một chút... Sau đó em quên bản dự án nên có về nhà để lấy, lúc em quay lại... Lúc đó... Lúc đó...
Freen Sarocha - Cô
Lúc đó thế nào ? Em nói đi !
Duang kamol
* có chút lưỡng lự + nhắm chặt mắt nói *
Duang kamol
Em thấy tiểu Bec đứng ở đầu ở cầu thang, còn Anong lại bị đẩy ngã, đầu của cô ấy đập vào cạnh tường... Chảy rất nhiều máu, không chỉ vậy mà tên quản gia họ Ngọc cũng không thấy đâu nữa... Freen, chị phải bình tĩnh, em nghĩ tiểu Bec chỉ là vô ý thôi, con bé sẽ không nhẫn tâm hại Anong đâu mà
Lúc này, cô cũng không nghĩ ngợi nhiều, cô hoàn toàn tin vào lời nói của Duang một cách vô điều kiện. Nhưng khi Duang vừa dứt lời thì đèn phẫu thuật cũng tắt đi, bác sĩ ảo não bước ra và tuyên bố Anong đã chết.
Bầu trời của cô tựa như sụp đổ, cô lập tức đổ gục xuống nền đất, đôi tai tựa như cũng đã bị ù đi, đôi mắt cũng bắt đầu mờ dần, ai nói gì hay làm gì đi nữa thì cô cũng chẳng biết...
Duang kamol
* đỡ cô dậy + nói *
Duang kamol
Freen, chị phải bình tĩnh, chị đừng kích động mà...
Freen Sarocha - Cô
Anong... Anong... Cô ấy đâu ! Cô ấy đâu rồi !
Không đợi bác sĩ trả lời, cô đã trực tiếp xông vào phòng phẫu thuật, nhìn cổ thân thể bị một tắm vải trắng che lấp, cô liền tức giận ném tấm vải trắng đó đi, sau đó liền ôm lấy cơ thể của Anong, nước mắt cũng không kiềm được mà rơi xuống
Freen Sarocha - Cô
Anong.. Em đừng đùa nữa mà, mau tỉnh dậy đi... Ngày mai... Ngày mai chúng ta sẽ kết hôn mà... Chị còn chưa cầu hôn em... Anong, đừng... Đừng bỏ chị mà... Anong !
Có lẽ tâm trạng hiện tại của cô quá kích động nên bác sĩ cũng không ngăn cản, cứ để cô ở bên cạnh bạn gái thêm một lúc. Nhưng Duang lại đứng ở bên ngoài nhìn cô, thấy cô đau khổ như vậy thì cô ta cũng không kiềm được sự đau lòng.
Tuy nhiên, ngay sau đó thì cô đã đi ra khỏi phòng phẫu thuật, gương mặt lạnh lùng đáng sợ, còn rất nguy hiểm nói
Freen Sarocha - Cô
Becky đâu ?❄
Duang kamol
Con bé có lẽ bị kích động nên đã ngất rồi, nó ở dưới phòng hồi sức
Nghe đến đây, cô liền nhanh chóng đến tìm con gái, nhìn thấy nàng ôm đầu kêu đau, cô đã mặc kệ sự đau đớn của nàng mà liên tục giữa chặt vai của nàng
Freen Sarocha - Cô
Chuyện gì đã xảy ra ? Tại sao Anong lại chết ! Rốt cuộc là tại sao ? Mày đã làm gì cô ấy ! Mày đã làm gì vợ tao !
Nàng bị dọa cho sợ hãi, nàng hoàn toàn không nói gì được nữa, đôi mắt cũng bắt đầu rơm rớm nước mắt. Nhưng cô nhìn con gái khóc thì càng điên tiết hơn, còn có ý định ra tay đánh chết nàng, nhưng đã bị y tá và bác sĩ can ngăn, lúc này nàng mới khóc lớn
Becky Sarocha - Armstrong Lúc Nhỏ
Con không biết... Con không biết gì hết... Con thật sự không biết... * khóc lớn *
Freen Sarocha - Cô
* tức giận + chỉ vào nàng *
Freen Sarocha - Cô
Là mày ! Là mày hại chết vợ tao ! Đứa nghiệp chướng như mày tại sao lại xuất hiện chứ ! Tại sao mày lại hại chết cô ấy ! Nghiệp chướng ! ❄
Download MangaToon APP on App Store and Google Play