Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[Kaishin] Mưa Trong Nắng

chap 1

:>
tác giả ♌
tác giả ♌
hello mọi người:>
tác giả ♌
tác giả ♌
thì tui viết chuyện hơi dỡ á nên mong mọi người sẽ thông cảm
kudo Shinichi
kudo Shinichi
.
kuroba Kaito
kuroba Kaito
.
tác giả ♌
tác giả ♌
Avatar của shin với kai nè
tác giả ♌
tác giả ♌
Mà có điều tui làm hơi thiếu nhân vật có gì mong mọi người thông cảm
tác giả ♌
tác giả ♌
Ok giờ vô chuyện nà
_________________________
Gió thổi qua sân thượng, mang theo cái lạnh nhàn nhạt sau cơn mưa vừa dứt. Thành phố phía dưới vẫn sáng đèn, nhưng không hiểu sao chỗ này lại yên tĩnh đến khó chịu.
Kudo Shinichi đứng đó, lưng thẳng nhưng tay lại siết chặt. Tóc bị gió thổi rối, vài sợi vướng trước mắt, nhưng cậu không buồn gạt đi.
kudo Shinichi
kudo Shinichi
Kaito… cậu biết rõ tớ thích cậu. //Giọng cậu trầm xuống, không run, nhưng nặng. Vậy mà cậu vẫn—//
Câu nói bị cắt ngang.
Kuroba Kaito đứng đối diện, dựa lưng vào lan can. Ánh đèn phía sau khiến khuôn mặt cậu chìm một nửa trong bóng tối. Nụ cười quen thuộc vẫn ở đó… nhưng không chạm tới mắt.
kuroba Kaito
kuroba Kaito
Nhưng tôi không thích cậu.
Nói nhẹ như không.
Shinichi khựng lại. Không phải vì bất ngờ… mà vì cậu đã đoán trước được câu trả lời này. Chỉ là vẫn ngu ngốc hy vọng nó sẽ khác.
Kaito nghiêng đầu, giọng đều đều, gần như lạnh lẽo
kuroba Kaito
kuroba Kaito
Là cậu tự đâm đầu vào mà, thám tử
Gió lại thổi qua, mạnh hơn lúc nãy.
Lần này, Shinichi không nói gì nữa. Chỉ đứng đó, nhìn người trước mặt như đang cố tìm một chi tiết sai lệch… như mọi vụ án cậu từng giải
Nhưng lần này không có lời giải. Vì hung thủ đứng ngay trước mặt… và nạn nhân cũng là chính cậu.
Không ai nói thêm câu nào.
Kudo Shinichi khẽ cười. Một cái cười rất nhẹ, méo mó, như thể chính cậu cũng thấy buồn cười với bản thân mình.
kudo Shinichi
kudo Shinichi
ừ tớ biết rồi
Giọng bình tĩnh đến mức đáng sợ. Cậu quay lưng lại, từng bước đi về phía cầu thang. Không nhanh, không chậm, giống như đang cố giữ cho mọi thứ không vỡ ra
Phía sau, Kuroba Kaito vẫn đứng yên. Không giữ lại. Không gọi tên. Không giải thích.
Chỉ nhìn. Bàn tay đặt trên lan can siết chặt lại, đến khi khớp ngón tay trắng bệch. Shinichi dừng lại ngay trước cửa.
Chỉ một giây thôi. Cậu không quay đầu, chỉ khẽ nói, gần như thì thầm
kudo Shinichi
kudo Shinichi
Cậu diễn giỏi thật đấy, Kaito...
Cánh cửa mở ra. Ánh đèn từ cầu thang tràn vào, cắt đôi bóng tối giữa hai người.
kudo Shinichi
kudo Shinichi
Nhưng lần này… tớ không phân biệt được nữa...
Rồi cánh cửa đóng lại. Một tiếng “cạch” khô khốc
Trên sân thượng chỉ còn lại một mình Kaito. Gió lại nổi lên. Cậu ngẩng đầu, nhìn lên bầu trời vừa có nắng sau mưa. Ánh sáng chói đến mức làm
kuroba Kaito
kuroba Kaito
phiền thật
Kaito khẽ lẩm bẩm. Nhưng lần này, nụ cười biến mất hoàn toàn. Một giọt nước rơi xuống mu bàn tay. Không rõ là mưa còn sót lại… hay là thứ gì khác mà cậu không muốn gọi tên
End

tập 2

tác giả ♌
tác giả ♌
:>
tác giả ♌
tác giả ♌
Lại là tui nè:>
tác giả ♌
tác giả ♌
ok vô chuyện nà
_________________________
Sáng hôm sau, thành phố vẫn như mọi ngày. Ánh nắng tràn qua cửa sổ, rọi thẳng vào phòng của Kudo Shinichi. Mọi thứ sáng rõ, sạch sẽ, yên ổn đến mức chẳng có gì đáng để nghi ngờ. Quá… bình thường.
Shinichi ngồi trên giường, nhìn chằm chằm vào khoảng không trước mặt.
Cậu đã dậy từ sớm, nhưng không làm gì cả. Không đọc báo. Không kiểm tra tin nhắn. Cũng không suy luận.
Chỉ ngồi đó.
kudo Shinichi
kudo Shinichi
Kỳ lạ thật
Cậu khẽ lẩm bẩm, giọng trống rỗng.
Với một thám tử như cậu, mọi thứ đều phải có nguyên nhân. Mọi cảm xúc đều có thể phân tích, bóc tách, tìm ra lời giải.
Nhưng lần này… không có.
Chỉ là một cảm giác nặng nề, lơ lửng đâu đó trong lồng ngực. Không đau rõ ràng, cũng không biến mất. Như một cơn mưa đã tạnh… nhưng mặt đất vẫn ướt.
Shinichi đưa tay lên ngực, siết nhẹ.
kudo Shinichi
kudo Shinichi
Chỉ bị từ chối thôi mà
Nói ra nghe đơn giản đến mức vô nghĩa. Cậu đã từng đối mặt với tội phạm, từng đứng giữa ranh giới sống chết. Một câu nói như vậy… đáng lẽ không nên ảnh hưởng đến cậu.
Vậy mà— Ánh mắt cậu chợt dừng lại ở chiếc điện thoại trên bàn.
Màn hình tối đen. Không một tin nhắn. Không một cuộc gọi. Không có cái tên mà cậu biết rõ… sẽ không bao giờ xuất hiện.
Kuroba Kaito. Shinichi nhìn thêm vài giây, rồi quay đi như thể chẳng có gì quan trọng.
kudo Shinichi
kudo Shinichi
đúng là bình thường thật
Cậu đứng dậy, kéo rèm cửa ra hết cỡ. Ánh nắng tràn vào nhiều hơn, chói đến mức khiến cậu phải nheo mắt. Mọi thứ đều sáng. Chỉ có một chỗ nào đó trong lòng cậu… vẫn không có ánh sáng nào chạm tới.
tác giả ♌
tác giả ♌
//nhìn qua màn hình tivi//
tác giả ♌
tác giả ♌
Tội shin quá à:<
cậu viết chứ ai
đừng có ngắt câu chuyện
tác giả ♌
tác giả ♌
:<
tác giả ♌
tác giả ♌
Rồi tui im
__________________
Sân trường ồn ào như mọi ngày. Tiếng học sinh, tiếng bước chân, tất cả hòa lại thành một thứ âm thanh quen thuộc đến mức nhàm chán.
Kudo Shinichi bước vào lớp, vẫn là dáng vẻ đó. Bình tĩnh, gọn gàng, không có gì khác biệt. Quá… hoàn hảo.
Chỉ là, có cái gì đó lệch đi một chút. Mouri Ran nhìn cậu từ cửa lớp. Ánh mắt cô dừng lại lâu hơn bình thường, như đang cố ghép một mảnh thiếu vào bức tranh.
mori ran
mori ran
Shinichi
Cô gọi. Cậu quay lại, vẫn là biểu cảm quen thuộc
kudo Shinichi
kudo Shinichi
hửm?
Ran bước lại gần, hơi nghiêng đầu, quan sát kỹ hơn.
mori ran
mori ran
Cậu buồn chuyện gì à?
Shinichi nhíu mày rất nhẹ, như thể câu hỏi đó vô lý.
kudo Shinichi
kudo Shinichi
Không
Một câu trả lời nhanh, gọn, gần như bản năng. Ran im lặng vài giây. Rồi thở dài.
mori ran
mori ran
Lại bị Kaito từ chối?
Không khí như khựng lại trong một khoảnh khắc. Chỉ một câu thôi, nhưng đánh trúng chỗ mà Shinichi cố tình lờ đi từ sáng đến giờ. Cậu không trả lời ngay.
Ánh mắt lệch sang chỗ khác, như thể trên bức tường kia có gì đó thú vị hơn.
kudo Shinichi
kudo Shinichi
Cậu nói gì vậy.
End

chap 3

Giọng cậu vẫn đều, nhưng thấp hơn một chút. Ran khoanh tay, nhìn thẳng vào cậu.
mori ran
mori ran
Cậu nghĩ tớ không nhận ra à?
Shinichi khẽ cười. Một cái cười rất nhẹ, rất chuẩn mực.
kudo Shinichi
kudo Shinichi
Thám tử như tớ mà lại để lộ dễ vậy sao?
Nghe hợp lý. Nghe bình thường. Nhưng lại không giống cậu. Ran nhìn cậu thêm vài giây nữa… rồi không hỏi tiếp. Cô quay đi, giọng nhỏ lại
mori ran
mori ran
Cậu lúc nào cũng vậy
Shinichi đứng đó. Nụ cười trên môi biến mất ngay khi Ran không còn nhìn.
Cậu đưa tay lên trán, nhắm mắt lại một chút.
kudo Shinichi
kudo Shinichi
Phiền thật
Không biết đang nói về ai. Về Ran… hay về Kuroba Kaito.
Chiều xuống chậm. Ánh nắng nhạt dần, kéo dài cái bóng của Kudo Shinichi trên con đường quen thuộc. Cậu đi bộ về nhà, tay đút túi, đầu óc trống rỗng một cách khó chịu.
Không suy luận. Không phân tích. Chỉ… mệt. Cánh cửa mở ra.
kudo Shinichi
kudo Shinichi
Tớ về rồi
Shinichi nói theo thói quen, dù biết chẳng có ai trả lời. Nhưng—
kudo Mika
kudo Mika
Chào mừng anh đã về
Giọng nói vang lên từ phòng khách. Shinichi khựng lại. Cậu ngẩng đầu lên. Một cô gái đang ngồi trên ghế sofa, quay đầu nhìn cậu, nở một nụ cười rất tự nhiên.
kudo Shinichi
kudo Shinichi
Mika?
Giọng cậu thấp xuống, mang theo chút ngạc nhiên thật sự.
kudo Shinichi
kudo Shinichi
Em về hồi nào vậy
Mika chống cằm, nhìn anh trai mình như đang quan sát một thứ gì đó thú vị.
kudo Mika
kudo Mika
Bất ngờ không? Em cố tình không báo đấy.
Shinichi đóng cửa lại, bước vào trong
kudo Shinichi
kudo Shinichi
Ít nhất cũng nên nói một tiếng chứ.
kudo Mika
kudo Mika
Để xem phản ứng của anh mà.
Mika đứng dậy, tiến lại gần hơn. Khoảng cách rút ngắn. Ánh mắt cô lướt qua gương mặt Shinichi, dừng lại một chút… lâu hơn bình thường.
kudo Shinichi
kudo Shinichi
Ừm.
kudo Mika
kudo Mika
Anh bị từ chối rồi nhỉ.
Không một chút vòng vo. Shinichi sững lại. Lần này, không có cách nào né.
kudo Shinichi
kudo Shinichi
Em nói gì vậy
Mika thở dài, khoanh tay lại.
kudo Mika
kudo Mika
Anh tưởng giấu được ai chứ không giấu được em đâu.
Cô nghiêng đầu, giọng nhẹ hơn, nhưng thẳng
kudo Mika
kudo Mika
Ánh mắt anh khác hẳn.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play