Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[Rhycap]Cậu Bé Quàng Khăn Đỏ?~

con đường quen thuộc?

Sarii(tg)
Sarii(tg)
Hii mọi người tớ biệt danh là sarii ạ💗
Sarii(tg)
Sarii(tg)
Tớ cũng không giỏi văn hay chuyên văn lắm đâuuu nên trình viết hơi kém ó
Sarii(tg)
Sarii(tg)
Tớ viết fic này cũng ngắn hoi ạ mong mọi người ủng hộ cho rii nhaaa
Sarii(tg)
Sarii(tg)
Tớ sẽ không giới thiệu về nhân vật nhee để cho tò mò hơn nìiii
Chú ý!⚠️:câu truyện này lấy cảm hứng từ truyện cổ tích “cô bé quàng khăn đỏ” nhưng có thay đổi khá nhiều đoạn hoàn toàn không giống 100% nên mọi người đừng hiểu lầm nhé! ————————————————
Ngày xưa, ở rìa một khu rừng sâu, có một cậu bé sống cùng mẹ.
Căn nhà nhỏ của hai người nằm tách biệt khỏi làng, vừa đủ gần để nghe tiếng người, nhưng cũng đủ xa để thấy được bóng rừng mỗi khi chiều xuống.
Cậu bé không giống những đứa trẻ khác.
Trong khi lũ trẻ trong làng sợ khu rừng, thì cậu lại thường đứng trước cửa, lặng lẽ nhìn vào đó như thể đang chờ đợi điều gì?..
Trên cổ cậu luôn quàng một chiếc khăn màu đỏ
Vì mẹ cậu từng nói”đây là chiếc khăn mà bà đã tặng con,hãy giữ cẩn thận và đừng làm mất nó và cũng đừng tháo ra hiểu không?”
Cậu không hỏi lí do chỉ khẽ gật đầu
Một buổi sáng sớm,khi sương vẫn chưa tan mẹ cậu đã gọi cậu lại
Mẹ Duy
Mẹ Duy
Duy ơi!//gọi to//
Đức Duy(cậu bé)
Đức Duy(cậu bé)
//cậu khẽ đáp lại//dạ sao vậy mẹ
Đức Duy(cậu bé)
Đức Duy(cậu bé)
//đi vô tới bàn nơi mẹ đang đứng//
Trên bàn là một chiếc giỏ nhỏ,bên trong có vài chiếc bánh và lọ thuốc
Mẹ Duy
Mẹ Duy
Haiz chuyện là bà con trong rừng đang bị ốm
Mẹ Duy
Mẹ Duy
Con mang cái này vào cho bà hộ mẹ nhé
Đức Duy(cậu bé)
Đức Duy(cậu bé)
//cậu gật đầu như đã quen với việc này//
Trước khi đi mẹ đã nắm tay cậu lại
Mẹ Duy
Mẹ Duy
Nhớ đi đường chính thôi
Đức Duy(cậu bé)
Đức Duy(cậu bé)
Vâng ạ
Mẹ Duy
Mẹ Duy
Và cũng nhớ đừng nói chuyện với người lạ
Đức Duy(cậu bé)
Đức Duy(cậu bé)
Vâng..
Mẹ Duy
Mẹ Duy
À con cũng nhớ đừng đi vô đường vòng nhé
Đức Duy(cậu bé)
Đức Duy(cậu bé)
//cậu khẽ cười//
Đức Duy(cậu bé)
Đức Duy(cậu bé)
Con biết rồi mà

chàng trai lạ ư?

Sau những lời dặn dò của mẹ cậu cũng đã lên đường đi đến nhà của bà
Con đường dẫn vào rừng trải đầy lá khô.
Ánh nắng sớm len qua tán cây, chiếu xuống thành từng mảng sáng loang lổ trên mặt đất.
Ban đầu, mọi thứ vẫn rất bình thường.Chim hót,gió nhẹ,không gian yên tĩnh đến mức khiến người ta dễ quên mất những lời cảnh cáo
Đức Duy(cậu bé)
Đức Duy(cậu bé)
La la la lá laaa
Đức Duy(cậu bé)
Đức Duy(cậu bé)
//nhảy sáo hát ca//
Bỗng có một giọng nói sau lưng em
Quang Anh(người)
Quang Anh(người)
Cậu đi đâu vậy?
Đức Duy(cậu bé)
Đức Duy(cậu bé)
//đứng lại từ từ quay đầu về sau//
Dưới bóng cây lớn có một chàng trai đang đứng đó
Anh mặc đồ màu trắng,mái tóc bạch kim rũ rượi trên mắt,ánh mắt ấy vô cùng kì lạ
Đức Duy(cậu bé)
Đức Duy(cậu bé)
//nhìn anh một lúc rồi trả lời//
Đức Duy(cậu bé)
Đức Duy(cậu bé)
Đi thăm bà
Quang Anh(người)
Quang Anh(người)
Bà cậu sống trong rừng sao?
Đức Duy(cậu bé)
Đức Duy(cậu bé)
Ừ cậu hỏi để làm gì?
Quang Anh(người)
Quang Anh(người)
//bước ra khỏi bóng cây//
Khoảng cách giữa hai người cũng rút ngắn lại
Quang Anh(người)
Quang Anh(người)
Cậu đi một mình?
Đức Duy(cậu bé)
Đức Duy(cậu bé)
Quang Anh(người)
Quang Anh(người)
Không sợ sao?
Đức Duy(cậu bé)
Đức Duy(cậu bé)
//lắc đầu//
Đức Duy(cậu bé)
Đức Duy(cậu bé)
Không..
Quang Anh(người)
Quang Anh(người)
//nhìn Duy//
Rồi mắt anh bỗng dừng lại ở chiếc khăn trên cổ cậu
Rất lâu…
Quang Anh(người)
Quang Anh(người)
Ai đưa cho cậu cái đó?
Đức Duy(cậu bé)
Đức Duy(cậu bé)
Ờm..bà của tôi
Quang Anh(người)
Quang Anh(người)
Vậy à
Đức Duy(cậu bé)
Đức Duy(cậu bé)
Ưm//khẽ gật đầu//
Quang Anh(người)
Quang Anh(người)
Nhà bà cậu ở đâu?
Cậu không đề phòng gì
Đức Duy(cậu bé)
Đức Duy(cậu bé)
Đi thẳng đường,này qua sồi lớn,rồi rẽ phải
Quang Anh(người)
Quang Anh(người)
//khẽ nghiêng đầu//
Đức Duy(cậu bé)
Đức Duy(cậu bé)
Đường đó rất xa
Đức Duy(cậu bé)
Đức Duy(cậu bé)
Nhưng tôi quen rồi
Quang Anh(người)
Quang Anh(người)
Có một đường khác
Quang Anh(người)
Quang Anh(người)
//anh nói giọng chậm rãi//
Quang Anh(người)
Quang Anh(người)
Đi vòng qua bìa rừng,sẽ tới nhanh hơn
Cậu im lặng một chút rồi nhớ lại lời của mẹ
Đừng đi đường vòng
Đức Duy(cậu bé)
Đức Duy(cậu bé)
Thật không?
Quang Anh(người)
Quang Anh(người)
Đức Duy(cậu bé)
Đức Duy(cậu bé)
Anh đã từng đi rồi à?
Quang Anh(người)
Quang Anh(người)
Rồi…
Không hiểu vì sao cậu lại tin
Có lẽ vì ánh mắt kia rất giữ bình tĩnh

tin nhầm người sao?

Hoặc có lẽ…em không biết mình sắp sẽ gặp phải nguy hiểm ư?
Đức Duy(cậu bé)
Đức Duy(cậu bé)
Thôi được rồi…
Đức Duy(cậu bé)
Đức Duy(cậu bé)
Vậy tôi sẽ đi đường đó thử
Đức Duy(cậu bé)
Đức Duy(cậu bé)
//mỉm cười nhẹ rồi bước đi theo hướng anh chỉ//
Quang Anh(người)
Quang Anh(người)
//đứng yên nhìn bóng em dần khuất giữa những tán cây//
Quang Anh(người)
Quang Anh(người)
//nụ cười trên môi vụt tắt//
Quang Anh(người)
Quang Anh(người)
Ngốc thật..
Không lâu sau,bóng anh cũng biến mất khỏi con đường ấy
Nhưng không phải trên con đường cậu vừa đi
Khi cậu đến nơi mặt trời cũng dâng cao hơn
Căn nhà gỗ của nhà nằm im lìm giữa rừng,cửa khép hờ,không có khói bếp,thậm chí không một tiếp động..
Đức Duy(cậu bé)
Đức Duy(cậu bé)
Bà ơi?
Đức Duy(cậu bé)
Đức Duy(cậu bé)
//cậu đẩy cửa đi vào//
Bên trong tối hơn bình thường
Đức Duy(cậu bé)
Đức Duy(cậu bé)
Bà ơi!..con mang bánh đến rồi
Nv bí ẩn
Nv bí ẩn
Vào đi
Một giọng nói khàn hơn bình thường
Đức Duy(cậu bé)
Đức Duy(cậu bé)
//bước lại gần giường//
Người nằm trên đó trùm kín chăn,xoay lưng lại với cậu
Đức Duy(cậu bé)
Đức Duy(cậu bé)
//đặt giỏ xuống,tiến lại gần hơn//
Đức Duy(cậu bé)
Đức Duy(cậu bé)
Bà ơi..hôm nay bà bị sao vậy?
Người trên người khẽ cử động
Nv bí ẩn
Nv bí ẩn
Lại gần đây…
Đức Duy(cậu bé)
Đức Duy(cậu bé)
//cúi xuống nhìn kĩ hơn//
Đức Duy(cậu bé)
Đức Duy(cậu bé)
*có gì đó không đúng?!*
Cậu khẽ hỏi
Đức Duy(cậu bé)
Đức Duy(cậu bé)
Bà ơi..sao hôm nay tai của bà to vậy?
Nv bí ẩn
Nv bí ẩn
Để nghe giọng con rõ hơn…
Đức Duy(cậu bé)
Đức Duy(cậu bé)
Vậy..sao mắt bà to thế..?
Nv bí ẩn
Nv bí ẩn
Để nhìn con rõ hơn..
Đức Duy(cậu bé)
Đức Duy(cậu bé)
//im lặng//
Khoảng cách lúc này quá gần
Cậu có thể..nghe thấy nhịp thở của người kia
Đức Duy(cậu bé)
Đức Duy(cậu bé)
*không giống bà*
Đức Duy(cậu bé)
Đức Duy(cậu bé)
Còn răng bà…
Đức Duy(cậu bé)
Đức Duy(cậu bé)
//Cậu khẽ nói,giọng nhỏ lại//
Đức Duy(cậu bé)
Đức Duy(cậu bé)
..sao lại sắc như vậy?
Người trên giường bật dậy
Và..chiếc chăn rơi xuống
Không phải là bà của cậu..mà là
Chàng trai trong rừng lúc ấy
Quang Anh(sói)
Quang Anh(sói)
Để giữ cậu lại..~
anh vừa nói em cũng đã để ý đến hai cái tai sói và hàm răng sắc nhọn của anh..
Đức Duy(cậu bé)
Đức Duy(cậu bé)
//giật mình lùi lại//
—————————-
Sarii(tg)
Sarii(tg)
Hihiii cắt đoạn hay nò cấn chưa cấn chưaaaa
Sarii(tg)
Sarii(tg)
Thấy truyện ổn hong🤗💔
Sarii(tg)
Sarii(tg)
Chứ ri thấy không ổn rùi đó xàm ghiaaaa haaa

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play