Wenheng
Lớp trưởng khó gần và học sinh mới
Trường THPT WH – nơi nổi tiếng với kỷ luật nghiêm khắc và thành tích học tập cao.
Sáng đầu tuần, lớp 10A1 đang ồn ào thì giáo viên chủ nhiệm bước vào.
Giáo viên
Hôm nay lớp ta có học sinh mới. Em vào đi.
Cả lớp lập tức im lặng khi một cậu con trai cao ráo bước vào. Gương mặt sáng, ánh mắt bình tĩnh nhưng có chút xa cách.
Trần Dịch Hằng_ em _
Chào mọi người, mình là Trần Dịch Hằng. Mong được giúp đỡ.
bạn bè cùng lớp
Đẹp trai ghê… Nhưng nhìn lạnh lùng quá…
Ở cuối lớp, một người chống cằm nhìn lên, vẻ mặt không mấy hứng thú.
Đó là Dương Bác Văn – lớp trưởng nổi tiếng nghiêm khắc.
Giáo viên
Dịch Hằng, em ngồi cạnh Bác Văn nhé.
bạn bè cùng lớp
Ai mà chịu nổi lớp trưởng chứ…
Trần Dịch Hằng đi xuống thì một bạn nói nhỏ với cậu
bạn bè cùng lớp
Chúc may mắn nha…
Dịch Hằng bước xuống, kéo ghế ngồi cạnh.
Trần Dịch Hằng_ em _
Chào cậu.
Một câu trả lời ngắn gọn, không nhìn.
Dịch Hằng đang loay hoay tìm phòng học thì vô tình bị lạc sang khu thể dục.
Dương Bác Văn_ cậu_
Cậu đi đâu vậy
Trần Dịch Hằng_ em _
Tôi… tìm phòng thí nghiệm.
Dương Bác Văn_ cậu_
Sai hướng rồi. Đi theo tôi.
Hai người đi cạnh nhau trong im lặng.
Trần Dịch Hằng_ em _
Cậu… lúc nào cũng lạnh lùng vậy à?
Bác Văn dừng lại, nhìn cậu một cái.
Dương Bác Văn_ cậu_
Còn cậu, luôn hỏi nhiều vậy à?
Trần Dịch Hằng_ em _
Tại thấy cậu thú vị.
Lần đầu tiên… có người nói cậu “thú vị”.
Đến cuối tiết thì trời bỗng trời mưa
Học sinh đều cầm ô chạy về
Dịch Hằng đứng ở hành lang, không mang theo ô.
Một chiếc ô đưa ra trước mặt.
Dương Bác Văn_ cậu_
Đi không?
Trần Dịch Hằng_ em _
Cậu… cho tôi đi chung à?
Dương Bác Văn_ cậu_
Không thì thôi.
Hai người đi cạnh nhau, khoảng cách rất gần.
Không ai nói gì… nhưng không khí lại không hề khó chịu.
Một điều gì đó rất nhỏ… bắt đầu thay đổi.
Trực nhật cùng nha
Cô giáo vừa bước vào lớp đã nói:
Giáo viên
Hôm nay Dương Bác Văn và Trần Dịch Hằng trực nhật nhé.
Cả lớp lập tức quay xuống nhìn hai người.
bạn bè cùng lớp
Ôi trời, định mệnh luôn rồi…
bạn bè cùng lớp
Drama bắt đầu…
Dương Bác Văn_ cậu_
Cô, em có thể...
Dịch Hằng đứng bên cạnh, khẽ cười.
Trần Dịch Hằng_ em _
Vậy… mong lớp trưởng chỉ bảo.
Bác Văn liếc cậu một cái.
Dương Bác Văn_ cậu_
Đừng làm vướng tay vướng chân là được.
Sau giờ học, cả lớp về hết, chỉ còn lại hai người.
Dịch Hằng cầm chổi quét… nhưng rõ ràng là không quen.
Dương Bác Văn_ cậu_
Cậu đang quét hay đang tạo bão vậy?
Trần Dịch Hằng_ em _
Tôi đang cố mà…
Bác Văn bước lại, giật nhẹ cây chổi.
Dương Bác Văn_ cậu_
Đưa đây.
Dương Bác Văn chỉ làm mẫu vài động tác, nhanh gọn và sạch sẽ.
Trần Dịch Hằng_ em _
Cậu giỏi thật.
Dương Bác Văn_ cậu_
Chuyện bình thường.
Trần Dịch Hằng_ em _
Không bình thường đâu.
Dương Bác Văn_ cậu_
Ý cậu là gì?
Trần Dịch Hằng_ em _
Cậu nhìn lạnh vậy thôi, nhưng lại rất chu đáo.
Không khí bỗng im lặng vài giây.
Dương Bác Văn_ cậu_
Cậu nói nhiều quá rồi đấy.
Ánh nắng vàng chiếu vào lớp học.
Dịch Hằng đang lau bảng, nhưng với chiều cao của cậu… vẫn chưa tới.
Cậu nhón chân nhưng không với tới.
Một bàn tay giữ nhẹ cổ tay cậu.
Dương Bác Văn_ cậu_
Để tôi
Trần Dịch Hằng_ em _
À… ừ.
Bác Văn lau bảng, còn tay kia vẫn vô thức giữ cổ tay cậu vài giây.
Cả hai đều nhận ra… nhưng không ai nói gì.
Một cảm giác lạ lạ lan ra.
cuối cùng cũng trực nhật xong
Hai người lại cùng đi ra cổng trường.
Không ai rủ… nhưng lại tự nhiên đi cạnh nhau.
Trần Dịch Hằng_ em _
Này lớp trưởng.
Trần Dịch Hằng_ em _
Từ mai… tôi có thể ngồi ăn trưa cùng cậu không?
Dương Bác Văn_ cậu_
Cậu không có bạn à?
Trần Dịch Hằng_ em _
Có chứ. Nhưng tôi muốn ngồi với cậu hơn.
Một câu nói rất bình thường…
Nhưng lại khiến tim ai đó lỡ một nhịp.
Dương Bác Văn_ cậu_
…Tùy cậu.
Bữa trưa yên lặng
Sân trường ồn ào, nhưng phía sau dãy phòng học lại khá yên tĩnh.
Dương Bác Văn đang ngồi một mình trên ghế đá, mở hộp cơm.
Trần Dịch Hằng_ em _
Tôi đến rồi đây.
Dịch Hằng đứng đó, tay cầm hộp cơm, ánh mắt như đã quen với việc xuất hiện bên cạnh cậu.
Hai người ngồi cạnh nhau.
Chỉ có tiếng gió nhẹ và tiếng lá xào xạc.
Trần Dịch Hằng_ em _
Cậu ăn ít vậy?
Dương Bác Văn_ cậu_
Bình thường.
Dịch Hằng nghiêng đầu nhìn.
Trần Dịch Hằng_ em _
Không phải. Ít thật.
Cậu im lặng vài giây, rồi gắp một miếng trứng từ hộp mình.
Trần Dịch Hằng_ em _
Ăn thêm đi.
Bác Văn nhìn miếng trứng… rồi nhìn cậu.
Dương Bác Văn_ cậu_
Cậu làm gì vậy?
Trần Dịch Hằng_ em _
Chia đồ ăn thôi.
Dương Bác Văn_ cậu_
Tôi không cần.
Trần Dịch Hằng_ em _
Nhưng tôi muốn.
Một khoảng lặng rất ngắn.
Bác Văn cuối cùng vẫn ăn.
Một lọn tóc của Dịch Hằng bay nhẹ trước trán.
Cậu vô thức đưa tay gạt xuống.
Chỉ là một hành động rất nhỏ…
Nhưng không hiểu sao lại khiến cậu chú ý lâu hơn bình thường.
//nói nhỏ trong miệng//Phiền thật.
Trần Dịch Hằng_ em _
Cậu nói cái gì?
Dương Bác Văn_ cậu_
Không có gì.
Lúc đó, từ xa, vài bạn nữ nhìn về phía họ.
bạn của người thích thầm Trần Dịch Hằng
Dịch Hằng kìa…
bạn của người thích thầm Trần Dịch Hằng
Ra bắt chuyện đi!
Một bạn trong những bạn nữ tiến lại gần.
bạn của người thích thầm Trần Dịch Hằng
Dịch Hằng ơi, chiều nay cậu rảnh không? Bọn mình...
Dương Bác Văn_ cậu_
Cậu ấy bận.
Cả hai người kia đều khựng lại.
Trần Dịch Hằng_ em _
Tôi bận lúc nào?
Bác Văn im lặng vài giây.
Dương Bác Văn_ cậu_
…Trực nhật bổ sung.
Bạn nữ ngượng ngùng rời đi.
Không khí trở nên yên tĩnh lại.
Trần Dịch Hằng_ em _
Cậu vừa… giúp tôi à?
Dương Bác Văn_ cậu_
Không.
Trần Dịch Hằng_ em _
Hay là...
Trần Dịch Hằng_ em _
Cậu không thích tôi nói chuyện với người khác?
Bác Văn lập tức đứng dậy.
Dương Bác Văn_ cậu_
Cậu nghĩ nhiều quá rồi đấy.
Trần Dịch Hằng_ em _
Này lớp trưởng.
Trần Dịch Hằng_ em _
Mai tôi vẫn ngồi đây nhé?
Dương Bác Văn_ cậu_
…Tùy cậu.
Nhưng rõ ràng… không còn xa cách như trước nữa.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play