Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[Kỳ Hãn] Lời Hứa Vô Tình

#1

Trần Tư Hãn
Trần Tư Hãn
cậu mau đứng lên đi
Trần Tuấn Minh
Trần Tuấn Minh
lúc nãy em không đau chân chứ?
căn nhà họ Trần lúc nào cũng rộng, rộng đến mức tiếng bước chân vang lên rõ mồn một
rộng đến mức dù có đông người, nhưng vẫn luôn có cảm giác trống trải
trong căn nhà đó, có hai đứa trẻ lớn lên cùng nhau. một người được gọi là cậu chủ, một người…chỉ được gọi là kẻ hầu
Trần Tư Hãn
Trần Tư Hãn
chạy nhanh lên! bị bắt là chết đó!
cậu bé nhỏ hơn cười vang, kéo tay người kia chạy dọc hành lang
phía sau là tiếng quản gia gọi lớn vì cả hai vừa làm vỡ một chiếc bình quý
đa nv
đa nv
đứng lại!
Trần Tư Hãn
Trần Tư Hãn
không đứng đâu!
cậu chủ-người được dạy phải đi đứng đàng hoàng-lại đang cười, vừa chạy vừa quay đầu lại trêu
Trần Tuấn Minh
Trần Tuấn Minh
bắt được thì bắt!
hai đứa trẻ chạy đến góc sân, thở hổn hển, rồi cùng nhau bật cười. như thể không có khoảng cách nào giữa họ
bà Trần
bà Trần
thằng nhóc chạy đi đâu rồi chứ?
đa nv
đa nv
thưa bà cậu chủ cùng thằng Tư chạy đi rồi
đa nv
đa nv
chắc hai người họ chỉ ở gần đây, tôi đi tìm
nói rồi quản gia đi tìm hai đứa trẻ, nhưng đâu biết bọn chúng đang cười khúc khích vì thoát được
Trần Tư Hãn
Trần Tư Hãn
nè, cậu ăn đi /lấy trong túi ra chiếc bánh/
Trần Tư Hãn
Trần Tư Hãn
em vừa lấy được đó
Trần Tuấn Minh
Trần Tuấn Minh
em không ăn sao?
Trần Tư Hãn
Trần Tư Hãn
không, cái này em lấy cho cậu mà
Trần Tuấn Minh
Trần Tuấn Minh
em ăn đi, tôi không ăn
Trần Tư Hãn
Trần Tư Hãn
vậy thì thôi
cả hai mãi lo nói chuyện nhưng đâu biết quản gia đã tìm thấy chỗ hai người đang trốn
Trần Tư Hãn
Trần Tư Hãn
ấy!!!
bà Trần
bà Trần
ta nói sao!?
bà Trần
bà Trần
nó chỉ là con của người làm, đừng để nó vượt quá giới hạn!
bà Trần
bà Trần
con là cậu chủ, phải biết mình đang ở đâu!
Trần Tuấn Minh
Trần Tuấn Minh
con của người làm thì sao? họ cũng cần được trân trọng mà
bà Trần
bà Trần
ai đã dạy con nói như vậy hả Tuấn Minh!?
Trần Tuấn Minh
Trần Tuấn Minh
không ai dậy cả!
bà Trần
bà Trần
đã vậy thì cả hai cùng chịu phạt chung đi!
những lời nói đó Tuần Minh nghe nhiều đến phát chán. còn Tư Hãn…nghe đến mức thuộc lòng
Trần Tư Hãn
Trần Tư Hãn
/hơi cúi thấp đầu nói nhỏ/ là lỗi của em…
Trần Tuấn Minh
Trần Tuấn Minh
không. là tôi bảo em làm. /lập tức ngắt lời/
Trần Tư Hãn
Trần Tư Hãn
nhưng—
Trần Tuấn Minh
Trần Tuấn Minh
im đi
Tư Hãn nhìn Tuấn Minh, một câu nói quen thuộc. không phải ra lệnh, mà là…bảo vệ
_______________
bonngoc
bonngoc
bộ này t thấy hay nên úp á😔
bonngoc
bonngoc
like đi😍

#2

bà Trần nhìn hai người, sắc mặt càng lúc càng khó coi
bà Trần
bà Trần
được lắm
bà Trần
bà Trần
đã thích bênh nhau như vậy…
bà Trần
bà Trần
thì quỳ hết cho ta!
sân trước rộng, nắng trưa chiếu gay gắt
hai đứa trẻ quỳ cạnh nhau, lưng thẳng, đầu cuối, không ai nói gì
một lúc sau
Trần Tư Hãn
Trần Tư Hãn
…cậu chủ
giọng Tư Hãn rất nhỏ
Trần Tuấn Minh
Trần Tuấn Minh
gì?
Trần Tư Hãn
Trần Tư Hãn
lần sau…cậu đừng nói như vậy nữa
Tuấn Minh hơi nghiêng đầu nhìn sang
Trần Tuấn Minh
Trần Tuấn Minh
như nào?
Trần Tư Hãn
Trần Tư Hãn
…bênh em
không khí chợt khựng lại
Trần Tư Hãn
Trần Tư Hãn
em không sao đâu
Trần Tư Hãn
Trần Tư Hãn
quen rồi
Tuấn Minh cau mày
Trần Tuấn Minh
Trần Tuấn Minh
quen cái gì mà quen
Trần Tuấn Minh
Trần Tuấn Minh
bị mắng, bị phạt mà cũng quen?
Tư Hãn cười nhẹ, nụ cười rất nhạt
Trần Tư Hãn
Trần Tư Hãn
…từ nhỏ đến giờ đều vậy mà
Tuấn Minh siết chặt tay
Trần Tuấn Minh
Trần Tuấn Minh
sau này sẽ không vậy nữa
Trần Tư Hãn
Trần Tư Hãn
cậu chủ—
Trần Tuấn Minh
Trần Tuấn Minh
tôi nói rồi
giọng Tuấn Minh trầm xuống
Trần Tuấn Minh
Trần Tuấn Minh
có tôi ở đây, không ai được bắt nạt em
Tư Hãn sững lại, tim như bị cái gì đó chạm nhẹ
rất khẽ, nhưng đủ để nhớ rất lâu
nắng vẫn chiếu, thời trôi chậm đến mức khó chịu
chân bất đầu tê, nhưng không ai đứng lên trước
một lúc sau, Tuấn Minh đột nhiên nói
Trần Tuấn Minh
Trần Tuấn Minh
ê
Trần Tư Hãn
Trần Tư Hãn
dạ?
Trần Tuấn Minh
Trần Tuấn Minh
nếu sau này tôi đi xa…
Tư Hãn ngẩng đầu lên theo phản xạ
Trần Tuấn Minh
Trần Tuấn Minh
em có chờ không?
câu hỏi đến bất ngờ, không đầu, không đuôi
Tư Hãn không suy nghĩ
Trần Tư Hãn
Trần Tư Hãn
trả lời ngay lập tức
Tuấn Minh khựng lại
Trần Tuấn Minh
Trần Tuấn Minh
không hỏi đi đâu à?
Trần Tư Hãn
Trần Tư Hãn
không cần
Trần Tuấn Minh
Trần Tuấn Minh
vì sao?
Tư Hãn nhìn Tuấn Minh, ánh mắt rất sạch
Trần Tư Hãn
Trần Tư Hãn
vì cậu chủ sẽ quay về mà
một câu nói rất đơn giản
nhưng lại khiến Tuấn Minh…không nói được gì thêm
gió thổi qua sân, mang theo hơi nói hầm hập
hai đứa trẻ vẫn quỳ cạnh nhau, vai gần chạm vai
không ai biết—
câu hỏi vu vơ đó…
sau này sẽ trở thành thứ trói buộc một người rất lâu
_______________

#3

đêm hôm đó
trời đổ mưa rất to
sấm vang từng hồi, ánh chớp loé lên qua khung cửa kính, soi sáng cả căn phòng trong chớp mắt rồi lại chìm vào tối đen
Trần Tư Hãn cuộn mình trong chăn
cậu cố nhắm mắt, nhưng mỗi lần sấm đánh xuống vai cậu lại run lên một chút
Trần Tư Hãn
Trần Tư Hãn
…không sao
cậu lẩm bẩm
Trần Tư Hãn
Trần Tư Hãn
tự ngủ được
ĐÙNG—
một tiếng sấm lớn vang lên
cậu bật dậy, không suy nghĩ gì thêm
hành lang tối, chỉ có vài ngọn đèn leo lét
cậu ôm chăn, chân trần chạy nhanh, cố không phát ra tiếng
dừng lại trước một cánh cửa quen thuộc
cậu do dự vài giây
rồi—
gõ nhẹ
bên trong im lặng
một lúc sau, giọng nói quen thuộc vang lên:
Trần Tuấn Minh
Trần Tuấn Minh
ai?
Trần Tư Hãn
Trần Tư Hãn
…em
cánh cửa mở ra
Tuấn Minh hắn đứng đó, tóc còn hơi rối, rõ ràng là vừa bị đánh thức
Trần Tuấn Minh
Trần Tuấn Minh
gì đây?
cậu cuối đầu, ôm chặt chăn hơi
Trần Tư Hãn
Trần Tư Hãn
…em ngủ ở đây được không?
Trần Tuấn Minh
Trần Tuấn Minh
không sợ bị phát hiện à?
Trần Tư Hãn
Trần Tư Hãn
…sợ
Trần Tuấn Minh
Trần Tuấn Minh
vậy còn sang?
cậu im lặng một chút, rồi nói nhỏ:
Trần Tư Hãn
Trần Tư Hãn
…nhưng em sợ sấm hơn
hắn nhìn cậu vài giây, không nói gì chỉ quay đầu vào trong
Trần Tuấn Minh
Trần Tuấn Minh
vào đi
căn phòng rộng, nhưng không lạnh
cậu bước vào, đứng lúng túng ở cửa
Trần Tuấn Minh
Trần Tuấn Minh
đứng đó làm gì?
Trần Tư Hãn
Trần Tư Hãn
…em ngủ dưới đất cũng được
hắn quay lại, nhíu mày
Trần Tuấn Minh
Trần Tuấn Minh
ngốc à?
Trần Tư Hãn
Trần Tư Hãn
Trần Tuấn Minh
Trần Tuấn Minh
lại đây
chiếc chăn được vén lên, một khoảng trống vừa đủ cho hai người
Tư Hãn chần chừ
Trần Tư Hãn
Trần Tư Hãn
nhưng mà—
Trần Tư Hãn
Trần Tư Hãn
…không sao thật chứ?
Trần Tuấn Minh
Trần Tuấn Minh
lên nhanh, tôi buồn ngủ
Trần Tư Hãn
Trần Tư Hãn
…vâng
cậu leo lên giường, nằm sát mép, giữ khoảng cách của cả hai hết mức có thể
nhưng—
ĐÙNG—
một tiếng sấm nữa, cơ thể cậu vô thức co lại
hắn nhìn cậu thở dài
Trần Tuấn Minh
Trần Tuấn Minh
lại đây
Trần Tư Hãn
Trần Tư Hãn
dạ?
Trần Tuấn Minh
Trần Tuấn Minh
lại gần một chút
Trần Tư Hãn
Trần Tư Hãn
…em ổn—
Trần Tuấn Minh
Trần Tuấn Minh
Lại đây
giọng không lớn, nhưng đủ khiến cho người ta không thể từ chối
cậu dịch lại gần, khoảng cách thu hẹp
có thể cảm nhận được hơi ấm của người bên cạnh
bên ngoài mưa vẫn rơi, sấm vẫn vang
nhưng—
Trần Tuấn Minh
Trần Tuấn Minh
ngủ đi
một bàn tay kéo chăn lên cho cậu, rất tự nhiên
Trần Tư Hãn
Trần Tư Hãn
cậu chủ
Trần Tuấn Minh
Trần Tuấn Minh
gì?
Trần Tư Hãn
Trần Tư Hãn
…cảm ơn
Trần Tuấn Minh
Trần Tuấn Minh
phiền phức
cậu cười rất khẽ, nhắm mắt lại
lần này…cậu ngủ rất nhanh
hắn nằm đó, mắt vẫn mở, nhìn trần nhà
một lúc sau, ánh mắt khẽ chuyển sang người bên cạnh
người kia ngủ rất ngoan, không co người vì sợ nữa
hắn khẽ nhíu mày, rồi rất nhẹ kéo chăn cho cậu
ngoài trời mưa lớn, nhưng trong phòng lại yên tĩnh đến lạ
không ai biết—
từ đêm đó…
có những thứ đã bắt đầu thay đổi
rất chậm
______________
bonngoc
bonngoc
thấy chap này nv hơi ít thoại

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play