[Rhycap] Nô Lệ!
꧁༺ 1 ༻꧂
Nam Kỳ năm ấy nắng cháy như thiêu
Đất đỏ quạch, khô nứt từng đường như những vết rạn trên số phận người nghèo
Gió từ ngoài đồng thổi vào mang theo mùi rơm mục, mùi bùn ao lẫn chút ngai ngái của phân trâu
Xa xa, lũ cò trắng chao nghiêng trên ruộng lúa cằn, tiếng kêu lạc lõng giữa khoảng trời mênh mông
Nhà Duy nằm sát mé con rạch nhỏ. Mái lá đã mục, mỗi lần gió mạnh là kêu lên rột rột như sắp sụp
Vách đất loang lổ, chỗ dày chỗ mỏng. Trong nhà tối om dù ngoài kia nắng chang chang
Cha Duy nằm trên chiếc chõng tre cũ kỹ. Ông gầy đến mức hai gò má hóp lại, da bọc xương. Hơi thở ông nặng nề, mỗi lần ho là lồng ngực co giật như muốn vỡ ra
Hoàng Đức Duy
//ngồi dưới đất, lưng dựa vào cột nhà//
Em mới mười sáu tuổi, người mảnh khảnh, nước da sạm nắng
Đôi mắt lớn nhưng lúc nào cũng cúi xuống, như sợ nhìn lâu quá sẽ làm người khác phiền lòng
Ngoài sân, mẹ em đang nói chuyện với một người đàn ông mặc áo dài đen
Vạt áo ông ta phẳng phiu, chân mang giày da bóng loáng. Trên tay cầm quạt nan, mỗi lần phe phẩy là mùi trầm thoảng vào
Giọng ông ta trầm, không cao nhưng đầy áp lực
Mẹ Duy
Món nợ này, ông Hội đồng đã gia hạn hai lần rồi
Lưng bà giờ đã còng xuống, hai bàn tay đan chặt vào nhau
Quản Gia
Biết thì phải trả
Bà im lặng. Gió thổi mạnh hơn, bụi đất bay mù
Quản Gia
Con bà trai tráng, khỏe mạnh
Quản Gia
Đem về phủ làm việc vài năm, trừ nợ
Quản Gia
Sau này nếu còn sống…
Trong nhà, Duy nghe từng chữ. Em không dám thở mạnh
Mẹ Duy bước vào. Bà không nhìn con ngay
Bà ngồi xuống bên mép chõng, nơi chồng bà đang nằm
Mẹ Duy
//giọng vỡ ra// Tui… không còn cách nào
Cha Duy mở mắt. Ông nhìn con trai. Cái nhìn ấy không giận, không trách, chỉ có bất lực
Hoàng Đức Duy
//quỳ xuống// Má… con đi
Mẹ Duy
//giật mình// Con biết gì mà nói?
Hoàng Đức Duy
Ở lại… cha cũng không khỏi, nợ cũng không trả
Hoàng Đức Duy
Con đi… còn hơn
Hoàng Đức Duy
Con đi… còn hơn
Căn nhà im phăng phắc. Chỉ có tiếng ve ngoài bụi tre rít lên từng hồi
Chiều hôm đó, tờ giấy được trải ra trên chiếc bàn gỗ ọp ẹp
Hoàng Đức Duy
//đứng nhìn//
Bà run tay ký tên. Mỗi nét bút như rạch vào da thịt
Khi buông bút xuống, bà không khóc
Chỉ ngồi yên, mắt nhìn vào khoảng không
Duy bước lại. Em quỳ xuống, lạy cha ba lạy, lạy mẹ ba lạy
Cha Duy
//mặt quay vào vách, bờ vai run lên//
Hai gã lực điền mặc áo bà ba đen, lưng đeo roi da
Họ không nói nhiều. Chỉ đọc tên Duy, rồi bảo đi theo
Mẹ Duy
//chạy theo ra tận bờ rạch// Duy!
Hoàng Đức Duy
//quay lại//
Bà muốn nói gì đó. Nhưng cuối cùng chỉ đưa tay lên miệng, kìm tiếng nấc
Duy cúi đầu lần cuối. Rồi bước đi
Đường từ làng lên phủ dài hun hút
Qua những ruộng mía, những hàng dừa nghiêng bóng, mỗi bước chân là một bước rời xa tuổi thơ
Đi ròng rã suốt mấy tiếng đồng hồ thì thấy một dinh thự hiện ra
Cổng sắt cao ngất. Hai bên là tường gạch xây kiên cố, phía trên gắn mảnh chai lởm chởm. Trên cổng treo bảng gỗ khắc chữ: Phủ Nguyễn
Bên trong, mái ngói đỏ au, sân lát gạch tàu rộng mênh mông
Cây sứ trắng nở hoa thơm ngát, nhưng mùi hương ấy không làm dịu lòng người
Quản gia bước ra. Ông ta cao lớn, mặt vuông, ria mép dày. Ánh mắt sắc như dao
Duy chưa kịp hiểu thì một cú đá vào khoeo chân khiến em ngã sụp xuống nền gạch nóng bỏng
Quản Gia
Ở đây, không có chuyện đứng ngang hàng
Mồ hôi rịn ra sau gáy, em cúi đầu sát đất
Quản Gia
Từ nay, mày là nô
Quản Gia
Gọi tao là quản gia
Quản Gia
Gặp cậu cả phải cúi đầu
Quản Gia
Gặp bà lớn phải quỳ
Quản Gia
Gặp ông Hội đồng phải dập đầu
--------------------------
Buổi chiều đầu tiên, Duy được đưa xuống khu nhà sau – nơi người ăn kẻ ở sinh hoạt
Căn phòng thấp, tối, mùi ẩm mốc nồng nặc. Mười mấy người nằm chen chúc trên sạp tre. Ai cũng gầy, mắt thâm quầng
Người hầu
//nhìn Duy// Mới vô hả?
Chỉ hai chữ. Nhưng nghe như lời trăn trối...
Chiều muộn, tiếng vó ngựa vang lên ngoài sân
Mọi người đồng loạt đứng dậy
Duy chưa kịp hiểu thì đã bị kéo ra xếp hàng quỳ
Một thiếu niên cưỡi ngựa trắng bước vào cổng. Áo dài lụa màu xám tro, tóc chải gọn. Gương mặt thanh tú, nhưng ánh mắt lạnh lẽo
Hắn ta xuống ngựa. Một người hầu khác cúi rạp dắt dây cương.
Hoàng Đức Duy
Ánh mắt hai người chạm nhau trong một khoảnh khắc
Nguyễn Quang Anh
//dừng bước// Đứa mới?
Quản Gia
Dạ, mới bán vào sáng nay
Quang Anh tiến lại gần, bóng hắn đổ dài lên người Duy
Nguyễn Quang Anh
Ngẩng mặt lên
Nguyễn Quang Anh
Tao bảo ngẩng lên
Hoàng Đức Duy
//ngước nhìn//
Ánh mắt hắn sắc, soi mói như nhìn một món đồ
Nguyễn Quang Anh
Gầy //nhếch môi//
Nguyễn Quang Anh
Làm được việc không?
Một tiếng “chát” vang lên
Cái tát giáng xuống má Duy. Không mạnh đến mức ngã, nhưng đủ để tai ù đi
Nguyễn Quang Anh
Ở đây, không được nhìn thẳng chủ
Duy cúi gằm. Má nóng rát. Nhưng em không khóc
Nguyễn Quang Anh
//quay đi// Dạy nó quy củ
Đêm đó, Duy nằm trên sạp tre. Lưng đau rát, má sưng đỏ
Tiếng côn trùng rả rích ngoài vườn
Xa xa, tiếng đàn vọng lại từ gian nhà chính. Âm thanh trầm buồn, từng nốt kéo dài như than thở
Duy mở mắt nhìn trần nhà tối đen
Em nghĩ đến mẹ. Không biết giờ này bà có ngủ được không
Em nghĩ đến cha. Không biết ông còn thở đều không
Nước mắt trào ra, nhưng em đưa tay lau vội.
Ở đây, người ta đánh vì nhìn sai
Hoàng Đức Duy
//xoay người, cắn môi//
Hai chữ của chị kia lại vang trong đầu
Bên ngoài, hoa sứ rơi lả tả xuống sân gạch
Trong gian nhà lớn, tiếng đàn vẫn chưa dứt
Không ai biết rằng, từ cửa sổ tầng trên, có một ánh mắt đang nhìn xuống dãy nhà sau tối om
Ánh mắt ấy không còn hoàn toàn lạnh lẽo như ban chiều
Nhưng cũng chưa đủ ấm để gọi là nhân từ
Và số phận Duy, từ giây phút tờ giấy kia được ký, đã chính thức bước vào chiếc xiềng vô hình
Xiềng xích không chỉ trói chân tay
🦦Winged Flash🐑
Mãi mới ra 1 bộ truyện mới
🦦Winged Flash🐑
Thi hsg xong roi nên toi có thời gian viết á
🦦Winged Flash🐑
Vậy nên mấy ní ủng hộ "đứa con" mới này của toi nha
꧁༺ 2 ༻꧂
---------------------------------
Tiếng kẻng vang lên khi trời còn chưa hửng sáng
Không phải tiếng chuông thanh tao
Là tiếng sắt đập vào nhau chan chát, dội vào tai như roi quất
Duy bật dậy, chưa kịp tỉnh hẳn thì cửa phòng bị đá bật
Mọi người lục tục bò dậy. Không ai nói. Không ai nhìn ai
Gió sớm lùa qua làm da thịt lạnh buốt
Duy quỳ theo hàng, hai tay đặt lên đùi, lưng thẳng
Tư thế này phải giữ đến khi quản gia cho phép đứng
Quản Gia
//đi ngang qua từng người//
Quản Gia
Ở phủ này có ba thứ không được quên
Quản Gia
//dừng lại trước mặt Duy//
Một cây roi khẽ nâng cằm Duy lên
Quản Gia
Đứa mới, nhắc lại
Hoàng Đức Duy
Dạ… thân phận. Quy củ. Im lặng
Không nặng, nhưng đủ rát để nhớ
Sau buổi điểm danh, Duy bị phân xuống dãy chuồng ngựa
Cỏ khô chất cao. Phân chưa dọn kịp bốc mùi nồng
Người hầu
//ném cho em cây chổi// Quét sạch trước khi cậu cả xuống
Tay còn phồng vì hôm qua kéo nước, nay lại cầm cán chổi thô ráp
Đến gần trưa, tiếng vó ngựa dội vào sân
Cậu cả Quang Anh xuống ngựa trước hiên. Áo dài màu lam sẫm, tay cầm găng cưỡi ngựa
Duy đang quỳ thay yên cương. Lưng khom, tóc rũ xuống trái
Nguyễn Quang Anh
Ngẩng lên
Không né nữa. Nhưng không nhìn thẳng quá lâu
Nguyễn Quang Anh
//bước lại gần// Chuồng này do ngươi quét?
Nguyễn Quang Anh
//cúi xuống, nhặt một cọng rơm còn sót//
Nguyễn Quang Anh
Đây là sạch?
Hoàng Đức Duy
//sững người//
Không quá mạnh, nhưng đủ làm em lùi lại, quỳ sụp
Nguyễn Quang Anh
Phủ Nguyễn không nuôi thứ làm việc nửa vời
Nguyễn Quang Anh
//nhìn xuống// Đứng dậy
Con ngựa trắng hí vang khi hắn nhảy lên lưng
Nguyễn Quang Anh
Tao bảo chạy
Duy phải chạy theo ngựa dọc sân để giữ dây cương phụ
Đất gạch nóng dần dưới nắng
Chân trần rướm máu vì cạnh gạch sắc
Nhưng nếu buông tay — là roi
-------------------------
Lần đầu bước vào gian phòng lớn. Sàn lát gạch tàu đỏ au. Trần cao, xà gỗ đen bóng. Mùi trầm hương thoang thoảng
Bà Hội đồng ngồi trên sập gụ. Tay cầm quạt, ánh mắt khắt khe
Bà Hội Đồng
Đây là đứa mới?
Bà Hội Đồng
Nghe nói cậu cả cho nó theo hầu?
Quang Anh đứng cạnh cửa, im lặng
Quản Gia
Dạ… cậu cần người phụ việc cưỡi ngựa
Bà Hội Đồng
//nhìn Duy từ đầu tới chân//
Bà Hội Đồng
Ánh mắt không phục
Hoàng Đức Duy
//lập tức cúi sát//
Bà Hội Đồng
Ở phủ này, nô lệ không được có ánh mắt
Một tách trà bị hất xuống nền, vỡ tan ngay trước mặt em
Bà Hội Đồng
Quỳ lên mảnh sứ đó
Mảnh sứ cắt vào da, đau buốt
Máu rỉ ra nhưng em không nhúc nhích
Bà Hội Đồng
//nhìn con trai// Con nhớ. Nhà Nguyễn không thiếu người hầu
Bà Hội Đồng
Đừng để ta nghe chuyện cười
Nguyễn Quang Anh
//cúi đầu// Dạ
Tới tối, Duy được lệnh ngủ ngoài hiên chuồng ngựa vì “chưa đủ tư cách vào dãy trong"
Cơn đau ở đầu gối nhức nhối
Em co người lại, tay ôm lấy đầu gối rướm máu
Từ trên lầu, tiếng đàn vang lên
Chỉ đều đều. Như tiếng người tự nhắc mình điều gì đó
Duy không hiểu nổi cậu cả
Ban ngày tàn nhẫn. Ban đêm lại đánh đàn
Nhưng em cũng không dám hiểu
Vì hiểu là vượt quá thân phận
Một bóng lưng ở hành lang tầng trên đang nhìn xuống khoảng sân tối
Quang Anh thấy Duy vẫn ngồi thẳng, dù đau. Không khóc. Không van xin
Ánh mắt hắn khẽ đổi trong chớp mắt
Vì sự im lặng đó làm hắn bứt rứt
Một nô lệ đúng mực phải sợ. Phải run. Phải cầu xin
Điều đó làm Quang Anh thấy mình… không hoàn toàn kiểm soát được
Tiếng đàn dừng lại giữa chừng
Đêm Nam Kỳ nặng như đá đè lên ngực
Xiềng xích chưa siết vào tim
Nhưng nó đã bắt đầu hằn dấu
꧁༺ 3 ༻꧂
Sáng thứ ba ở phủ Nguyễn, Duy đã không còn đợi tiếng kẻng
Em tự thức trước khi trời sáng hẳn
Mà vì lưng đau đến mức nằm lâu thêm cũng không chịu nổi
Đầu gối đóng vảy máu. Bụng còn ê ẩm từ cú đá hôm trước
Nhưng em vẫn ra sân, quỳ trước khi quản gia xuất hiện
Khi ông ta bước ra, thấy Duy đã quỳ sẵn
Quản Gia
Biết thân phận chưa?
Quản gia không đáp, ông ta bước tới, đạp thẳng vào vai Duy
Em ngã nghiêng, nhưng lập tức quỳ lại đúng vị trí cũ
Quản Gia
Ở đây, lời nói không có giá trị
Một đường đỏ hằn ngang lưng
Hoàng Đức Duy
//siết chặt răng, không kêu//
Những người hầu khác nhìn xuống đất
Ở phủ này, ai nhìn quá lâu vào cảnh người khác bị đánh cũng là tội
Hoàng Đức Duy
Dạ… gặp quản gia cúi đầu
Hoàng Đức Duy
Gặp cậu cả phải quỳ
Hoàng Đức Duy
Gặp bà lớn phải dập đầu
Hoàng Đức Duy
Gặp ông Hội đồng… phải dập đầu ba cái
Hoàng Đức Duy
//hít một hơi// DẠ
Lần này, máu rịn qua lớp áo mỏng
Quản Gia
Không phải để hét
Quản Gia
Là để khắc vào xương
Giữa buổi, Duy được gọi lên gian chính
Hôm nay có ông Hội đồng ở nhà
Không khí nặng hơn mọi ngày
Ông ngồi ở ghế giữa, áo dài đen thêu chỉ vàng. Râu mép cắt gọn, ánh mắt sắc và già
Chỉ cần ông nhấc tay, cả sân phải im
Duy bị đẩy tới giữa nền gạch
Ông Hội Đồng
Biết ta là ai không?
Hoàng Đức Duy
Dạ... ông Hội đồng
Hoàng Đức Duy
//khựng lại một nhịp// Dạ… ông Hội đồng
Một tiếng cười khẽ từ đâu đó
Hoàng Đức Duy
//cúi sát trán xuống nền gạch// Dạ thưa ông Hội đồng
Quản gia lập tức bước tới, đá vào lưng Duy
Đến cái thứ ba, trán rướm máu vì cạnh gạch thô
Ông Hội Đồng
//nhìn xuống, giọng đều đều// Ở phủ này, nô lệ không có tên
Ông Hội Đồng
Chỉ có chức phận
Hoàng Đức Duy
//nghẹn lại// Dạ… là nô
Hoàng Đức Duy
Không khí lặng đi
Ông Hội Đồng
//gật đầu// Dạy được
Buổi chiều, Duy làm rơi chén trà khi bưng vào phòng bà Hội đồng
Bà Hội đồng nhìn xuống vạt áo bị văng vài giọt trà
Không nhanh như của cậu cả
Hoàng Đức Duy
Dạ... bà lớn
Hoàng Đức Duy
Dạ thưa bà lớn
Bà Hội Đồng
//dùng đầu quạt nâng cằm em lên// Ánh mắt ngươi… vẫn còn
Hoàng Đức Duy
//lập tức cúi xuống// Dạ không dám
Bà Hội Đồng
Không dám thì bỏ nó đi
Một chén trà khác được đặt trước mặt
Căn phòng có vài người hầu đứng cạnh
Duy nhìn vũng trà loang trên gạch
Nếm vị đắng chát của trà pha đặc
Mà vì nếu chống lại, mẹ em sẽ ra sao?
Tối đó, Duy bị trói hai tay vào cột ngoài sân
Gió thổi qua vườn sứ, hoa rơi lả tả xuống tóc em
Duy đứng thẳng, hai tay bị kéo cao. Lưng rướm máu, trán đau nhức
Trên lầu, đèn phòng cậu cả vẫn sáng
Quang Anh đứng cạnh cửa sổ
Duy cảm nhận được ánh mắt đó, dù không ngẩng đầu
Một cảm giác rất lạ len vào lồng ngực
Chỉ là… biết mình đang bị quan sát
Và ở phủ này, bị nhìn thấy đôi khi còn đáng sợ hơn bị lãng quên
Khi quản gia cuối cùng cởi trói, Duy ngã khuỵu xuống nền gạch
Trước khi ngất đi, em nghe rất khẽ tiếng bước chân dừng lại bên cạnh
Rồi một giọng nói trầm, không cao
Nguyễn Quang Anh
Đừng chết sớm quá
Cũng không phải thương hại
Chỉ là một câu nói lạnh lẽo...
Ở phủ Nguyễn, muốn sống phải học cách quỳ cho đúng
Download MangaToon APP on App Store and Google Play