Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[HungAn]Mình Là Gì Của Nhau?

Chap 1:Bác sĩ thiên tài

*Tíc tắc*
Đồng hồ điểm 12 giờ đêm.
Bệnh viện thời điểm này thật yên tĩnh,ánh sáng trắng nhẹ phủ bóng dọc hành lang,chỉ là không sáng như ban ngày.Hành lang trải dài im ắng, chỉ còn tiếng máy theo dõi vang lên nhịp nhàng từ các phòng bệnh, từng bíp… bíp… đều đặn như nhịp tim của cả tòa nhà.
Cửa phòng phẫu thuật vừa mở,Đặng Thành An bước ra,mang theo dáng vẻ mệt mỏi nhưng bình thản,cậu tháo khẩu trang xuống để lộ gương mặt sắc lạnh nhưng không hề vô cảm mà trái lại, nó mang theo một sự bình thản của người biết rằng mình đã làm đúng từng bước một.
Nhân vật phụ
Nhân vật phụ
Bác sĩ
Nhân vật phụ
Nhân vật phụ
Thành công không ạ?
Nhân vật phụ
Nhân vật phụ
Y tá:Ca phẫu thuật thành công
Nhân vật phụ
Nhân vật phụ
Y tá:Bệnh nhân sẽ được đưa đến phòng hồi sức,chị không cần lo đâu ạ
Nhân vật phụ
Nhân vật phụ
Cảm ơn bác sĩ
Nhân vật phụ
Nhân vật phụ
May mà có anh
Nhân vật phụ
Nhân vật phụ
Chứ em tôi không biết phải làm sao nữa
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Đó là nghĩa vụ của tôi
Nhân vật phụ
Nhân vật phụ
Cảm ơn bác sĩ nhiều lắm
Đặng Thành An-Vị bác sĩ thiên tài của thành phố này.Mọi người thường gọi cậu là “bác sĩ thiên tài”. Không phải vì danh xưng bóng bẩy mà vì những lần cậu cứu được những ca tưởng như vô vọng. Cách cậu thao tác nhanh, chính xác, không dư một động tác,khiến người đứng ngoài luôn có cảm giác đang chứng kiến một nghệ nhân đang xử lý tác phẩm tinh xảo.Thành phố này dù là các lãnh đạo cấp cao cũng phải nể Thành An ba phần không chỉ vì tài năng mà còn có thế lực đứng sau cậu.
*Cạch*
Cửa phòng làm việc bị đẩy ra,Thành An bước vào với gương mặt mệt mỏi,cậu thay bộ đồ phẫu thuật ra,khoác lên mình bộ quần áo bình thường rồi thu dọn đồ đạc chuẩn bị đi về.
*Reng*
Tiếng chuông điện thoại vang lên,ngân dài.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
//Liếc mắt sang điện thoại trên bàn//
Đặng Thành An
Đặng Thành An
//Nhấc máy//
Đặng Thành An
Đặng Thành An
📲Nghe đây
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
📲An
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
📲Giúp tao //Giọng hoảng hốt//
Đặng Thành An
Đặng Thành An
📲Có chuyện gì?Hoảng hốt vậy? //Nhíu mày lo lắng//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
📲Anh em tao bị ám sát
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
📲Anh tao vì bảo vệ tao mà bị thương
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
📲Giờ không thể đến bệnh viện được,cũng không thể về nhà được,nhà tao có nội gián
Đặng Thành An
Đặng Thành An
📲Đưa đến nhà tao
Đặng Thành An
Đặng Thành An
📲Căn biệt thự ở ngoại ô
Đặng Thành An
Đặng Thành An
📲Tao về ngay
Đặng Thành An
Đặng Thành An
//Cúp máy//

Chap 2:Xa em anh sống như vậy à?

Căn biệt thự của vùng ngoại ô đang chìm trong màn đêm lạnh lẽo,chỉ có tiếng gió mùa đông thổi qua,làm những chiếc lá khẽ xào xạc.Bỗng căn biệt thự sáng bừng lên,từ vệ sĩ đến giúp việc đều xếp thành hàng dài chào đón vị chủ nhân nhỏ kia trở về.
Tiếng động cơ xe quen thuộc cùng với đèn pha chiếu rọi cổng biệt thự đang mở,vị quản gia già đi đầu bước ra cúi chào người trên xe.
Nhân vật phụ
Nhân vật phụ
Quản gia:Tiểu thiếu gia,hôm nay cậu về sớm ạ?
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Tôi có việc
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Cho lui hết người đi
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Cho một vài vệ sĩ của tôi ở lại thôi
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Có khách
Nhân vật phụ
Nhân vật phụ
Quản gia:Dạ thưa thiếu gia
...
Sau khi giải tán bớt người,căn biệt thự lại chìm trong yên tĩnh,vệ sĩ thì vẫn đứng gác,quản gia không dám lơ là.Bên trong biệt thự,ánh đèn bật khắp nơi nhưng ánh sáng đủ dịu.
*Cạch*
Cánh cửa đẩy ra,Thành An bước vào mật thất, ánh đèn sáng lên soi rọi tất cả mọi thứ xung quanh,nơi đây như một phòng phẫu thuật,thậm chí cơ sở vật chất và không gian còn rộng hơn cả bệnh viện.
Trên chiếc giường trắng là một thân hình cao lớn đang nằm đó,chiếc áo sơ mi trắng dính đầy máu,hơi thở đứt quãng hai mắt nhắm nghiền.Đứng bên cạnh là một cậu nhóc trông mặt rất trẻ,nhưng ánh mắt lại sắc đến lạ.Bàn tay cậu nhóc kia đầy máu,vẻ mặt lo lắng hoảng loạn sắp khóc đến nơi.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Bị ám sát bao lâu rồi? //Đeo găng tay y tế//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Giọng run// 1 tiếng trước
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Sao lại ra nông nỗi này?
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Tao bảo mày trông chừng anh ấy mà //Ánh mắt xót xa nhìn người trên giường//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tao xin lỗi,anh ấy vì bảo vệ tao nên...
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Đừng khóc
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Tao cứu được
Đặng Thành An
Đặng Thành An
//Vuốt ve gương mặt người trên giường// Sao cứ xa em là anh lại bị thương thế?
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Chưa bao giờ biết chăm sóc cho mình gì cả
Đặng Thành An
Đặng Thành An
//Quay đầu nhìn Duy//
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Lên phòng tắm rửa sạch sẽ rồi ngủ đi
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Ở đây có tao
*Cạch*
Tiếng cửa mật thất khép lại Đức Duy với gương mặt mệt mỏi bước đi dọc hành lang,cậu quen thuộc mở cửa một căn phòng mà bước vào trong,quen đến nỗi như thể đây là nhà cậu.

Chap 3:Em ấy bận

Màn đêm tĩnh lặng bao trùm lấy căn biệt thự ở vùng ngoại ô hẻo lánh này,ánh sáng đã tắt hết,chỉ còn ánh trăng đang bao trùm nơi đây.
Trong căn phòng mật thất vẫn sáng đèn,Thành An ngồi cạnh chiếc giường to lớn,nhìn người trên giường với ánh mắt vừa dịu dàng lại xót xa.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Anh sống tệ với bản thân thật đấy
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Định là không muốn liên quan đến anh nữa
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Nhưng mà...
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Thôi cũng không còn gì để nói với anh nữa
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
//Khẽ động đậy,giọng khàn//An...
Đặng Thành An
Đặng Thành An
//Hơi giật mình,lau vội nước mắt//
Đặng Thành An
Đặng Thành An
//Giọng cố gồng để lạnh hơn// Anh tỉnh rồi à?
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Nghỉ ngơi dưỡng thương đi đừng vận động mạnh
Ánh đèn mật thất yếu ớt mang theo sự ấm áp bao trùm không gian,Thành An cố giữ gương mặt lạnh để che giấu đi cảm xúc bên trong.
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
//Nắm lấy cổ tay An//
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Em...
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Lại cứu anh nữa à?
Đặng Thành An
Đặng Thành An
//Gỡ tay anh ra nhưng lực không mạnh// Nghỉ ngơi đi muộn rồi
Sợ bản thân đứng ở đó thêm một giây nào nữa nước mắt sẽ không tự chủ được mà rơi xuống,An vội rời đi,trước khi cánh cửa mật thất đóng lại,em quay đầu.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
//Giọng lạnh// Ngày mai anh có thể ra khỏi đây,tôi bảo quản gia chuẩn bị phòng cho anh
*Cạch*
Cửa mật thất đóng lại,Quang Hùng lặng lẽ nhìn về phía cửa,ánh mắt có phần thất vọng.
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Xem ra em vẫn chưa chịu tha thứ cho anh
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Biết làm sao đây,Thành An?
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Anh cứ cố gắng lại gần em lại né anh
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Chẳng ngờ được 3 năm gặp lại lại là trong hoàn cảnh này
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Tệ thật,anh nhớ em
...
04:00 am
Trong căn phòng lớn,chỉ có ánh trăng chiếu rọi qua cửa sổ lớn chưa kéo rèm.Thành An nằm trên giường mà chưa chợp mắt nổi.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Cuối cùng là chúng ta lại gặp nhau trong tình cảnh này
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Anh vẫn không biết bảo vệ bản thân gì cả
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Lần nào cũng là em cứu anh
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Muốn rời xa anh nhưng mà thật sự không nỡ
...
Sau khi đỡ hơn,Quang Hùng bước ra khỏi mật thất,được quản gia sắp xếp một căn phòng trong biệt thự để dưỡng thương.Ở trong biệt thự của người ấy nhưng cả tuần trời anh chả thấy người ấy đâu cả,chỉ thấy Đức Duy ở đó chăm sóc anh.
Bữa cơm tối như thường ngày,chỉ có Quang Hùng và Đức Duy ngồi đối diện nhau trên chiếc bàn ăn rộng lớn,Đức Duy vừa ăn vừa xem điện thoại,còn Quang Hùng thì ăn không vào chỉ vì nghĩ đến Thành An.
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Duy...
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Rời mắt khỏi điện thoại nhìn anh// Dạ
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Thành An...một tuần rồi chưa về
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
An bận lắm
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Cả tuần không về là chuyện bình thường mà
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh nhớ An rồi hả?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nhớ thì liệu người ta có nhớ anh không?
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Ăn đi
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Bĩu môi// Lại chọc vào tổ kiến lửa rồi

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play