Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

CHẤP NIỆM!!

Giới thiệu

//hành động//
*suy nghĩ*
"nói nhỏ"
QUÁT
(giải thích)
tác giả sẽ không ghi tính cách của từng nhân vật ra do làm biếng và khi viết tôi hay thay đổi tính cách và thông tin nhân vật
chuyện của t/g viết không có thật, ít có các cảnh H
Nếu cảm thấy không phù hợp có thể không đọc ạ
.*.。ଘ( ᐛ ) ଓ+(*´﹀`*)..。*゚+.*.。ଘ( ᐛ ) ଓ+(*´﹀`*)..。*゚+.*.。ଘ( ᐛ ) ଓ+(*´﹀`*)..。*゚+.*.。ଘ( ᐛ ) ଓ+(*´﹀`*)..。*゚+.*.。ଘ( ᐛ ) ଓ+(*´﹀`*)..。*゚+.*.。ଘ( ᐛ ) ଓ+(*´﹀`*)..。*゚+.*.。ଘ( ᐛ ) ଓ+(*´﹀`*)..。*゚+.*.。ଘ( ᐛ ) ଓ+(*´﹀`*)..。*゚+.*.。ଘ( ᐛ ) ଓ+(*´﹀`*)..。*゚+.*.。ଘ( ᐛ ) ଓ+(*´﹀`*)..。*゚+.*.。ଘ( ᐛ ) ଓ+(*´﹀`*)..。*゚+.*.。ଘ( ᐛ ) ଓ+(*´﹀`*)..。*゚+.*.。ଘ( ᐛ ) ଓ+(*´﹀`*)..。*゚+.*.。ଘ( ᐛ ) ଓ+(*´﹀`*)..。*゚+.*.。ଘ( ᐛ ) ଓ+(*´﹀`*)..。*゚+.*.。ଘ( ᐛ ) ଓ+(*´﹀`*)..。*゚+.*.。ଘ( ᐛ ) ଓ+(*´﹀`*)..。*゚+˚✧₊⁎❝᷀ົ≀ˍ̮ ❝᷀ົ⁎⁺˳✧˚✧₊⁎❝᷀ົ≀ˍ̮ ❝᷀ົ⁎⁺˳✧˚✧₊⁎❝᷀ົ≀ˍ̮ ❝᷀ົ⁎⁺˳✧˚✧₊⁎❝᷀ົ≀ˍ̮ ❝᷀ົ⁎⁺˳✧˚✧₊⁎❝᷀ົ≀ˍ̮ ❝᷀ົ⁎⁺˳✧˚✧₊⁎❝᷀ົ≀ˍ̮ ❝᷀ົ⁎⁺˳✧˚✧₊⁎❝᷀ົ≀ˍ̮ ❝᷀ົ⁎⁺˳✧˚✧₊⁎❝᷀ົ≀ˍ̮ ❝᷀ົ⁎⁺˳✧˚✧₊⁎❝᷀ົ≀ˍ̮ ❝᷀ົ⁎⁺˳✧˚✧₊⁎❝᷀ົ≀ˍ̮ ❝᷀ົ⁎⁺˳✧˚✧₊⁎❝᷀ົ≀ˍ̮ ❝᷀ົ⁎⁺˳✧˚✧₊⁎❝᷀ົ≀ˍ̮ ❝᷀ົ⁎⁺˳✧˚✧₊⁎❝᷀ົ≀ˍ̮ ❝᷀ົ⁎⁺˳✧˚✧₊⁎❝᷀ົ≀ˍ̮ ❝᷀ົ⁎⁺˳✧˚✧₊⁎❝᷀ົ≀ˍ̮ ❝᷀ົ⁎⁺˳✧˚✧₊⁎❝᷀ົ≀ˍ̮ ❝᷀ົ⁎⁺˳✧(∩ ͡° ͜ʖ ͡°)⊃━✿✿✿✿✿✿(∩ ͡° ͜ʖ ͡°)⊃━✿✿✿✿✿✿(∩ ͡° ͜ʖ ͡°)⊃━✿✿✿✿✿✿(∩ ͡° ͜ʖ ͡°)⊃━✿✿✿✿✿✿(∩ ͡° ͜ʖ ͡°)⊃━✿✿✿✿✿✿(∩ ͡° ͜ʖ ͡°)⊃━✿✿✿✿✿✿(∩ ͡° ͜ʖ ͡°)⊃━✿✿✿✿✿✿(∩ ͡° ͜ʖ ͡°)⊃━✿✿✿✿✿✿(∩ ͡° ͜ʖ ͡°)⊃━✿✿✿✿✿✿(∩ ͡° ͜ʖ ͡°)⊃━✿✿✿✿✿✿(∩ ͡° ͜ʖ ͡°)⊃━✿✿✿✿✿✿(∩ ͡° ͜ʖ ͡°)⊃━✿✿✿✿✿✿▼・ᴥ・▼▼・ᴥ・▼▼・ᴥ・▼▼・ᴥ・▼▼・ᴥ・▼▼・ᴥ・▼▼・ᴥ・▼▼・ᴥ・▼▼・ᴥ・▼▼・ᴥ・▼.*.。ଘ( ᐛ ) ଓ+(*´﹀`*)..。*゚+.*.。ଘ( ᐛ ) ଓ+(*´﹀`*)..。*゚+.*.。ଘ( ᐛ ) ଓ+(*´﹀`*)..。*゚+.*.。ଘ( ᐛ ) ଓ+(*´﹀`*)..。*゚+☆*:. o(≧▽≦)o .:*☆☆*:. o(≧▽≦)o .:*☆☆*:. o(≧▽≦)o .:*☆☆*:. o(≧▽≦)o .:*☆☆*:. o(≧▽≦)o .:*☆☆*:. o(≧▽≦)o .:*☆☆*:. o(≧▽≦)o .:*☆☆*:. o(≧▽≦)o .:*☆☆*:. o(≧▽≦)o .:*☆
(⑅ᵒ̴̶̷᷄ωᵒ̴̶̷᷅⊞ོॢ)fෆr yෆu⋆*⋆✩(⑅ᵒ̴̶̷᷄ωᵒ̴̶̷᷅⊞ོॢ)fෆr yෆu⋆*⋆✩(⑅ᵒ̴̶̷᷄ωᵒ̴̶̷᷅⊞ོॢ)fෆr yෆu⋆*⋆✩(⑅ᵒ̴̶̷᷄ωᵒ̴̶̷᷅⊞ོॢ)fෆr yෆu⋆*⋆✩(⑅ᵒ̴̶̷᷄ωᵒ̴̶̷᷅⊞ོॢ)fෆr yෆu⋆*⋆✩(⑅ᵒ̴̶̷᷄ωᵒ̴̶̷᷅⊞ོॢ)fෆr yෆu⋆*⋆✩(⑅ᵒ̴̶̷᷄ωᵒ̴̶̷᷅⊞ོॢ)fෆr yෆu⋆*⋆✩(⑅ᵒ̴̶̷᷄ωᵒ̴̶̷᷅⊞ོॢ)fෆr yෆu⋆*⋆✩(⑅ᵒ̴̶̷᷄ωᵒ̴̶̷᷅⊞ོॢ)fෆr yෆu⋆*⋆✩(⑅ᵒ̴̶̷᷄ωᵒ̴̶̷᷅⊞ོॢ)fෆr yෆu⋆*⋆✩
òm khi coi mong mn tim cho tôi nheee

chap 1

ở cái đất quê yên bình vào buổi chiều tí tia nắng cuối chiếu gọi xuống, trời bước vào chiếc áo mới, cậu bé dáng nhỏ nhặt chạy thoăn thoắt lại ôm bờ lưng nhỏ bé mà lại ấm áp
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
mẹ con mới dìa
Tùy Gia Kỳ ( mẹ Duy)
Tùy Gia Kỳ ( mẹ Duy)
Về rồi đó he
Tùy Gia Kỳ ( mẹ Duy)
Tùy Gia Kỳ ( mẹ Duy)
quần áo lấm tấm bụi quá chừng
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
hì hì tại con chơi quá lố ấy mà// cười //
Tùy Gia Kỳ ( mẹ Duy)
Tùy Gia Kỳ ( mẹ Duy)
vào nhà đi mẹ bới cơm cho bây ăn
mẹ em bước ra sau mở nồi cơm lên khói nghi ngút, mẹ bới tô cơm nóng gắp vài miếng thịt và dăm ba cọng rau cho em
cái thời nghèo khổ ấy bao nhiêu đấy đối với em phải gọi là cao sang lắm rồi
Tùy Gia Kỳ ( mẹ Duy)
Tùy Gia Kỳ ( mẹ Duy)
Cơm ngon hong
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
dạ ngon
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
mà mẹ ơi...
Tùy Gia Kỳ ( mẹ Duy)
Tùy Gia Kỳ ( mẹ Duy)
sao nào
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Sao ông Nguyễn cứ lại nhà mình hoài vậy mẹ
Tùy Gia Kỳ ( mẹ Duy)
Tùy Gia Kỳ ( mẹ Duy)
Chắc tại thấy cảnh ta nghèo nên thương thôi con//trầm ngăm//
mẹ nói dối để qua chuyện chứ sự thật nào như vậy
vào cái năm mẹ còn trẻ trung chưa chồng, ông Nguyễn Thừa Kiên người giàu nhất cái sứ đó đã mang lòng thương cô, người con gái hiền từ hiếu thảo chịu cực chịu khổ, bà cx thương ông chớ nhưng số đời đưa đẩy ông và bà không đến được với nhau , ông phải lấy người ông không thương là mẹ Q. a Anh là bà Khương Tệu, cho đến giờ ông vẫn thương mẹ Duy khi cha Duy mất ông mới dám lại chia buồn và ban chút tiền cho bà
Tùy Gia Kỳ ( mẹ Duy)
Tùy Gia Kỳ ( mẹ Duy)
con cũng đừng hỏi nhiều kẻo bà Nguyễn nghe lại trách
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Dạ
Qua vài tháng sau
Ông Nguyễn
Ông Nguyễn
... Gia Kỳ à..
Tùy Gia Kỳ ( mẹ Duy)
Tùy Gia Kỳ ( mẹ Duy)
dạ có gì ông cứ nói
Ông Nguyễn
Ông Nguyễn
em biết tui thương em mà phải không..
Tùy Gia Kỳ ( mẹ Duy)
Tùy Gia Kỳ ( mẹ Duy)
...
Ông Nguyễn
Ông Nguyễn
em về làm vợ nhỏ tui nghe
mẹ em im lặng nhưng ngầm đồng ý, ông Nguyễn vui mừng mà hẹn mai đưa em sang nhà lớn ở
________
Tùy Gia Kỳ ( mẹ Duy)
Tùy Gia Kỳ ( mẹ Duy)
Duy này
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
dạ
Tùy Gia Kỳ ( mẹ Duy)
Tùy Gia Kỳ ( mẹ Duy)
mai mình sang nhà lớn ở với ông Nguyễn nghe
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
dạ.. sao mẹ nói mẹ với ông ấy không có gì mà
Tùy Gia Kỳ ( mẹ Duy)
Tùy Gia Kỳ ( mẹ Duy)
mẹ muốn con có cuộc sống tốt mà mẹ cũng... còn thương ông ấy
em và mẹ đều đồng ý, mẹ nghĩ em sẽ có cuộc sống tốt hơn nhưng có lẽ mẹ đã sai

chap 2

Ông Nguyễn
Ông Nguyễn
//mặt niềm nở bước vào//
Bà Nguyễn( bà khương Tuệ)
Bà Nguyễn( bà khương Tuệ)
mình đi đâu về mà vui vậy mình
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//trầm lặng ngồi kế//
Ông Nguyễn
Ông Nguyễn
tức nhiên là phải vui rồi, tới chuẩn bị sống với người mình hết lòng thương yêu thì sao lại ko vui
Bà Nguyễn( bà khương Tuệ)
Bà Nguyễn( bà khương Tuệ)
ý mình là.. //cau mày//
Bà Nguyễn( bà khương Tuệ)
Bà Nguyễn( bà khương Tuệ)
ông định đưa cái con đàn bà đó về đây à
Ông Nguyễn
Ông Nguyễn
cô ăn nói cho đàng hoàng vào
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//quá quen//
Bà Nguyễn( bà khương Tuệ)
Bà Nguyễn( bà khương Tuệ)
hứ nghe nực cười, sao ông không hỏi tôi
Ông Nguyễn
Ông Nguyễn
tại sao tôi phải hỏi
Ông Nguyễn
Ông Nguyễn
tôi đưa em ấy về đây với cái danh là vợ hai là tôi còn coi trọng cô đó
Bà Nguyễn( bà khương Tuệ)
Bà Nguyễn( bà khương Tuệ)
ông muốn nó thấy chỗ tôi!!
Ông Nguyễn
Ông Nguyễn
mọi chuyện tôi tính rồi bà không có quyền lên tiếng
Q. anh cx đã quá quen rồi, cái gia đình này cách mấy hôm lại cãi vã chẳng quan tâm anh có buồn hay ko
________
nay là ngày em và mẹ được ông Nguyễn đưa về nhà và làm đám linh đình
người trong làng có ng mừng nhưng cũng có những kẻ buôn lời ác
Bà Nguyễn( bà khương Tuệ)
Bà Nguyễn( bà khương Tuệ)
//ngồi trên ghế////mắt đỏ vì khóc//
Ông Nguyễn
Ông Nguyễn
tui rước em Kỳ về đây rồi thì cô cũng phải bt điều mà coi trọng em ấy
Ông Nguyễn
Ông Nguyễn
đây sẽ là ng mẹ thứ hai của con//nói Q. anh//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
mẹ.. //nói mẹ duy//
Tùy Gia Kỳ ( mẹ Duy)
Tùy Gia Kỳ ( mẹ Duy)
em.. em chào chị cả và cậu
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
con chào bà
Ông Nguyễn
Ông Nguyễn
sau này con cứ kêu là má lớn
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
dạ..
Bà Nguyễn( bà khương Tuệ)
Bà Nguyễn( bà khương Tuệ)
hay rồi.. GIỜ THÌ HAY RỒI //túm tóc mẹ em//
Bà Nguyễn( bà khương Tuệ)
Bà Nguyễn( bà khương Tuệ)
BỌN KHỐN//đánh mẹ em//
sau một hồi ngăn cản thì bà Nguyễn cx ngưng
_______
đêm nay là một đêm yên tĩnh, cậu nhóc nhỏ ngồi ngoài hiên nhà trầm lặng
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
em không vui à
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
dạ không gì tại em thấy má buồn nên buồn
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//ôm em //không sao đâu chắc tại má lớn không thương má nhỏ nhưng anh thương mà
hai nhóc một ng 12 một ng 14 tuổi ngồi cạnh nhau đối với lứa tuổi đó họ cx chưa bt chuyện như nào nên còn hồn nhiên lắm

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play