Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

(Chiphao)Cô Gái Ngốc Nghếch Và Chị Cảnh Sát Lạnh Lùng

chương 1

Văn phòng Đội 5 Elm chìm trong sự tĩnh lặng đặc quánh của 3 giờ sáng. Ánh sáng xanh từ dãy màn hình máy tính hắt lên gương mặt Phương Mỹ Chi vị Đội trưởng trẻ tuổi nhưng khét tiếng với trái tim băng giá và kỷ luật thép. Đôi mắt sắc lẹm sau gọng kính mảnh không rời khỏi sơ đồ định vị của gã lừa đảo, trong khi đôi môi mím chặt đầy sát khí
Cạnh bên, Pháo nằm gục trên bàn làm việc, mái tóc highlight rối bời che đi khuôn mặt nhợt nhạt. Sau trận "combat" tin nhắn thảm hại với gã bạn trai tồi kẻ đã lừa sạch tiền của cô bằng những lời hứa hão huyền Pháo trông thật nhếch nhác với vệt mascara lem nhem và hơi thở đứt quãng vì kiệt sức. Trong cơn mơ màng, cái lạnh từ máy điều hòa khiến cô vô thức tìm kiếm hơi ấm, chậm rãi tựa đầu lên bờ vai vững chãi của Mỹ Chi
Chi khựng lại. Theo bản năng, cô định đẩy kẻ ủy mị này ra, nhưng khi nhìn xuống đôi vai gầy đang run lên của Pháo, một cảm giác lạ lẫm len lỏi vào lòng vị cảnh sát trưởng. Chi lặng lẽ đắp chiếc áo khoác đồng phục lên người Pháo, rồi trong bóng tối mịt mùng, cô cúi thấp người, đặt một nụ hôn nhẹ đến mức tưởng như không có thực lên đôi môi đang hé mở của cô gái nhỏ
pmc
pmc
Tỉnh dậy đi. Đến lúc thu hồi nợ rồi
Chi gằn giọng khi dấu chấm đỏ định vị hiện lên. Thấy Pháo vẫn còn lảo đảo, Chi không nói hai lời, dứt khoát cúi xuống bế bổng cô lên theo kiểu công chúa, bước thẳng ra chiếc SUV đặc chủng của Đội 5 Elm. Pháo hốt hoảng bám lấy cổ áo cảnh phục, nhưng khi tựa vào lồng ngực vững chãi của Chi, cô khẽ mỉm cười một nụ cười của sự phó thác hoàn toàn.
Tại bến cảng vắng, dưới họng súng đen ngòm của Đội 5 Elm, gã bạn trai của Pháo quỳ sụp xuống, run rẩy trong sự nhục nhã. Chi vẫn bế chặt Pháo trên tay, để cô nhìn xuống kẻ đã khiến mình thảm hại. "Đội 5 Elm không đòi nợ bằng tin nhắn, Chi lạnh lùng tuyên bố, chúng tôi đòi bằng còng số 8
Về đến căn hộ riêng của Chi, không khí bỗng chốc trở nên ngột ngạt. Chi đặt Pháo xuống ghế sofa da lạnh lẽo, tháo găng tay và nới lỏng cà vạt, ánh mắt đầy áp lực nhìn chằm chằm vào con nợ
pmc
pmc
Gã đó đã vào tù. Tiền của cô sẽ được hoàn trả sau, .Bây giờ, hãy nói về khoản nợ của cô đối với tôi. Tôi không làm việc không công
pháo
pháo
Em... em không còn tiền để trả chị nữa. Chị lấy thân thể em không? Lấy nó... để trả nợ cho chị
pmc
pmc
Ngay lập tức, Chi siết chặt lấy gáy Pháo, kéo mạnh cô vào một nụ hôn đầy kịch liệt. Không còn sự dịu dàng nào nữa, Chi hôn như muốn tước đoạt toàn bộ dưỡng khí của Pháo. Cô ngấu nghiến đôi môi ấy, càn quét một cách độc đoán. Trong cơn mê loạn, Chi bất ngờ nghiến mạnh răng vào cánh môi dưới mềm mại của Pháo
"Ưm...!" Pháo nấc lên vì đau nhói. Vị tanh nồng của máu tươi lập tức lan tỏa. Một vệt máu đỏ thẫm rỉ ra từ đôi môi sưng mọng, nhưng Chi không dừng lại. Cô liếm đi vệt máu nóng hổi ấy, ánh mắt tối sầm đầy chiếm hữu
pmc
pmc
Nhưng từ giờ, nó chỉ được phép chảy vì tôi. Khoản nợ này, cô định trả trong bao lâu
pmc
pmc
Máu của cô... cũng vị như sự ngu ngốc của cô vậy,
pháo
pháo
Cả đời... được không sếp
Chi không đáp, chỉ cúi xuống bắt đầu một đợt tấn công mới, sâu và cuồng nhiệt hơn, để lại dấu ấn của Phương Mỹ Chi lên từng hơi thở của Pháo.

Bản nháp

Ánh nắng buổi sớm tinh khôi len qua khe rèm, nhảy mót trên tấm ga giường xám tro phẳng phiu của Phương Mỹ Chi. Pháo khẽ nhíu mày, cảm giác ê ẩm từ thắt lưng truyền lên khiến cô khó khăn lắm mới mở nổi mắt. Cô không có kỷ luật thép để tỉnh dậy đúng 6 giờ sáng như người phụ nữ bên cạnh. Pháo chỉ là một cô gái bình thường, sau đêm bão táp bị lừa dối rồi rơi vào vòng tay chiếm hữu của vị cứu tinh độc đoán, toàn thân cô lúc này như rã rời
Pháo đứng trước gương phòng tắm, tay cầm bàn chải, miệng đầy bọt kem bạc hà. Cô nhìn chằm chằm vào dấu hickey đỏ thẫm dưới cổ mình một bản án rực rỡ nhắc nhở về sự cuồng nhiệt đêm qua. Đúng lúc đó, một vòng tay mạnh mẽ luồn qua eo, kéo tuột Pháo về phía sau. Chi đứng đó, gương mặt vẫn còn vương chút lười biếng, lẳng lặng dụi đầu vào hõm cổ Pháo. Chi hít một hơi thật sâu, tận hưởng mùi hoa tuyết tùng mùi hương đặc trưng của mình giờ đã thấm đẫm vào từng tấc da thịt của Pháo
pmc
pmc
Thơm thật... Toàn thân cô giờ chỉ còn mùi của tôi
Chi thì thầm, rồi bắt đầu rải những nụ hôn chụt chụt liên tiếp lên vùng eo mềm mại của Pháo, phớt lờ sự kháng cự yếu ớt của cô nàng
pháo
pháo
Em có nấu sẵn cơm trưa cho chị đây, đừng có bỏ bữa đấy
Chi nhìn hộp cơm, ánh mắt bỗng chốc trở nên lạ lùng Thay vì dáng vẻ Đội trưởng Đội 5 Elm sát thủ thường ngày, Chi bỗng biến thành một kẻ nhõng nhẽo. Cô nắm chặt tay Pháo không rời, dắt cô bước thẳng vào sảnh chính trụ sở trước sự ngỡ ngàng của hàng chục cấp dưới. Cả văn phòng im bặt nhìn sếp mình người từng một tay hạ gục ba tên tội phạm giờ đây đang đi sát bên một cô gái, thỉnh thoảng lại nghiêng đầu thì thầm đầy tình tứ.
Chào sếp! Chào... chị dâu ạ!
Tiếng chào đồng thanh khiến Pháo ngượng chín mặt, cố giấu đi dấu hickey sau lớp áo cổ lọ. Chi không hề khiển trách, chỉ khẽ gật đầu đầy đắc thắng, bàn tay vẫn đan chặt lấy tay Pháo. Cô dắt Pháo vào phòng làm việc riêng, đóng sầm cửa lại, ngăn cách mọi ánh mắt ngưỡng mộ bên ngoài
pmc
pmc
Tôi không muốn tự ăn. Tôi mệt
pháo
pháo
Kìa chị, mn đang nhìn đấy... Thôi được rồi, để em đút
pmc
pmc
Không, tôi muốn em đút bằng miệng. Nếu không, tôi sẽ không ăn một miếng nào cả
Pháo sững sờ, nhìn vẻ mặt kiên quyết nhưng đầy sự nuông chiều của Chi, cô biết mình không thể thắng nổi người phụ nữ này. Pháo đành đỏ mặt gắp một miếng thức ăn nhỏ, khẽ ngậm lấy rồi cúi xuống. Ngay khi môi chạm môi, Chi lập tức chiếm lấy thế chủ động. Cô không chỉ nhận lấy thức ăn mà còn tranh thủ cuốn lấy lưỡi Pháo, nụ hôn nồng nàn mùi hoa tuyết tùng và vị ngọt của bữa trưa tình yêu khiến không gian trong phòng làm việc nóng bừng lên
pmc
pmc
Món này... ngon hơn bất kỳ thứ gì tôi từng ăn
Chi một tay siết chặt eo Pháo, tay kia bắt đầu mất kiên nhẫn mà tìm đến hàng cúc áo của cô gái nhỏ. Cô ghé sát tai Pháo, hơi thở nóng hổi quyện mùi hoa tuyết tùng phả lên làn da đang run rẩy
pmc
pmc
Đồ ăn chỉ là khai vị thôi... Giờ tôi muốn nếm thử xem con nợ của tôi ngọt đến mức nào.
Từng chiếc cúc áo dần nới lỏng, để lộ bả vai trắng ngần còn vương lại dấu hickey đỏ thẫm từ đêm qua. Chi cúi xuống, môi cô vừa định chạm vào làn da thơm mùi nắng của Pháo thì... Rầm!!!!!
Sếp! Có báo cáo khẩn về vụ lừa đảo Cậu cảnh sát trẻ đội 5 Elm hớt hải lao vào, tay cầm xấp hồ sơ. Nhưng giây tiếp theo, cậu ta đứng hình như hóa đá. Trước mắt cậu không phải là vị Đội trưởng nghiêm nghị thường ngày, mà là cảnh tượng sếp Chi đang đè chị dâu lên ghế, bàn tay vẫn còn đặt trên nếp áo xộc xệch của Pháo.
Mỹ Chi khựng lại. Cô từ từ ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc lẹm như dao cạo, lạnh đến mức khiến nhiệt độ trong phòng rơi xuống âm độ. Chi không vội buông Pháo ra, chỉ khẽ nheo mắt nhìn kẻ tội nghiệp vừa phá hỏng không gian riêng tư của mình
pmc
pmc
Cậu... chưa học cách gõ cửa à?
Cậu cảnh sát lắp bắp, mặt đỏ bừng đến tận mang tai, mồ hôi hột chảy ròng ròng: Em... em xin lỗi! Em mù rồi! Em không thấy gì hết! Xin sếp đừng thảm sát em! Không đợi Chi lên tiếng lần hai, cậu ta quay ngoắt người, chạy bán sống bán chết ra khỏi phòng như thể vừa nhìn thấy quỷ dữ, miệng còn lẩm bẩm: Chết rồi, phen này tan xác thật rồi
pháo
pháo
Đã bảo rồi mà! Chị xem kìa, giờ cả đội nghĩ em là cái loại gì đây?
Chi nhìn cánh cửa vẫn còn rung rinh, rồi lại quay sang nhìn Pháo, nụ cười đắc thắng hiện rõ trên môi. Cô thản nhiên cài lại một chiếc cúc áo cho Pháo, rồi lại cúi xuống hôn chụt một cái vào vết thương trên môi cô.
pmc
pmc
Nghĩ gì không quan trọng. Quan trọng là... chúng ta tiếp tục chứ?
Chi tiếp tục vùi đầu vào hõm cổ Pháo, đôi tay thô bạo hơn trong việc tước đoạt lớp vải che chắn cuối cùng
tg
tg
Thg ck đi học mà phải viết truyện cho các vk nên là hơi ngắn nên các vk thông cẻm cho thg ck nha~

chương 3

Mặc kệ sự ngượng ngùng của Pháo và những tiếng xì xào bên ngoài hành lang, Chi vẫn tiếp tục dày vò vùng cổ và eo của cô, những nụ hôn ám muội và tiếng thở dốc vang lên rõ mồn một qua khe cửa khép hờ. Chỉ đến khi Pháo run rẩy xin tha trong nước mắt, Chi mới chịu dừng lại. Cô thong thả chỉnh lại trang phục cho cả hai, rồi đột ngột mở phăng cửa phòng làm việc
Cả văn phòng Đội 5 Elm đang tụ tập hóng hớt lập tức rơi vào trạng thái đóng băng trước sát khí của vị Đội trưởng. Chi quét ánh mắt lạnh lùng qua từng khuôn mặt, giọng nói trầm thấp nhưng đầy sự đe dọa
pmc
pmc
Nghe cho kỹ đây. Chuyện hôm nay trong phòng này, nếu tôi nghe thấy bất kỳ lời bàn tán nào lọt ra ngoài hay đến tai người thứ ba, tôi sẽ đích thân 'thảm sát' từng người một trên sân tập. Đội 5 không cần những kẻ nhiều chuyện, rõ chưa
nam
nam
Rõ thưa sếp
Tiếng đáp vang lên trong sự run rẩy. Đám cấp dưới tản ra nhanh như một cơn gió, không ai dám nhìn thẳng vào dấu vết đỏ thẫm trên cổ Pháo hay đôi môi sưng đỏ của sếp mình.
pmc
pmc
Đi thôi, về nhà tôi lại 'đòi nợ' tiếp
Chi thản nhiên dắt tay Pháo đi giữa văn phòng, bước chân thong dong như thể vừa rồi chẳng có chuyện gì xảy ra. Cô nhìn Pháo, ánh mắt lấp lánh sự vui vẻ, bàn tay vẫn không quên miết nhẹ lên những ngón tay của "con nợ" bé nhỏ để trấn an. Pháo vẫn còn đang đỏ mặt vì những gì vừa diễn ra trong phòng, nhưng khi thấy Chi cười như vậy, cô cũng không nỡ giận, chỉ biết cúi đầu đi bên cạnh người phụ nữ lật mặt như lật bánh tráng này
Đám cấp dưới đứng dạt sang hai bên, nhìn theo bóng lưng hai người với sự ngưỡng mộ lẫn kinh hãi. Sếp của họ vừa mới đe dọa thảm sát cả đội xong, giờ lại có thể cười nói vui vẻ như đang đi dạo phố. Đúng là khi yêu vào, Đội trưởng Chi thực sự biến thành một con người khác, vừa đáng sợ lại vừa tình tứ đến nghẹt thở
pmc
pmc
Ngồi ngoan, tôi đưa em đi dạo, coi như bù đắp cho việc lúc nãy có kẻ phá đám
tg
tg
Ahihihihi tui hơi lừi á đến đây hoiiiiii nha~
tg
tg
NovelToon
tg
tg
Em bé của tui đó bé nhà bạn sao bằng bé nhà toii,vừa tồ vừa ngốc nè ✨
tg
tg
Ai xem no chase chưa bé nhà tuiiiii giỏi ghê á ,của tui ai dành tui cắn đó🙇🙋💁🙅🤷🤦🙎
tg
tg
Giỏi thì solo tuiiiii cắn bạn nát mặt
Chiều muộn, khi thành phố bắt đầu lên đèn và những làn khói thơm nức mũi lan tỏa khắp các con phố, Chi lái xe đưa Pháo đến một khu chợ đêm tấp nập. Vị cảnh sát trưởng quyền lực giờ đây cởi bỏ chiếc áo khoác đồng phục, chỉ mặc sơ mi trắng xắn tay áo, thong thả nắm chặt tay Pháo chen chúc giữa dòng người. Họ dừng lại trước một xe thịt xiên nướng bốc khói nghi ngút. Mùi thịt cháy cạnh hòa quyện cùng mật ong và sả thơm nồng khiến Pháo không kìm được mà nuốt nước miếng. Chi khẽ cười, một tay vẫn nắm khư khư tay Pháo như sợ cô lạc mất, tay kia nhận lấy những xiên thịt nóng hổi. Cô không màng đến hình tượng, tự tay thổi nguội rồi đưa đến tận miệng Pháo: Ăn đi kẻo nguội, 'con nợ' mà gầy đi là tôi lỗ vốn đấy.
Pháo cắn một miếng, vị ngọt của thịt và vị cay nhẹ của ớt làm cô híp mắt hạnh phúc. Nhìn Chi thản nhiên nắm tay mình đi dạo phố, vừa đi vừa đút cho cô ăn, trái tim Pháo bỗng mềm nhũn. Giữa phố xá ồn ào, Chi bỗng dừng lại, dắt cô vào một góc tối hơn của công viên gần đó.
pmc
pmc
Em biết không? Đây là lần đầu tiên tôi đi ăn vỉa hè mà thấy ngon thế này
chị Nói, giọng thấp và ấm áp vô cùng. Không để Pháo kịp trả lời, Chi cúi xuống, đặt một nụ hôn sâu lên môi cô. Nụ hôn mang theo vị đậm đà của xiên thịt nướng, vị ngọt của mật ong và hơn hết là mùi hoa tuyết tùng nồng nàn đặc trưng của Chi. Pháo khẽ vòng tay qua eo Chi, hai người cứ thế nắm chặt tay nhau, trao nhau nụ hôn ngọt ngào giữa lòng thành phố náo nhiệt
pmc
pmc
Nợ này... em trả bằng cả cuộc đời nhé
Chi thì thầm khi dứt ra, đôi mắt tràn đầy sự yêu chiều nhìn thẳng vào Pháo. Pháo khẽ gật đầu, siết chặt lấy bàn tay đang bao bọc lấy tay mình. Một buổi tối giản đơn với những xiên thịt nướng vỉa hè, nhưng lại là khởi đầu cho một bản án tình yêu không có ngày kết thúc.
tg
tg
Roài đó ha~

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play