Vợ Tôi Ngốc.. Nên Tôi Ngoại Tình
Chap 1 Vợ Nhỏ Của Anh
Căn nhà rất lớn.
Nhưng lại im ắng.
Dì Lan ( giúp việc)
(Giọng dịu dàng vang lên ) cô chủ.. lại tô màu nữa à?
Phạm An Hạ Anh (n9)
(Ngẩng lên đầu lên đôi mắt sáng ) Dì Lan
Dì Lan ( giúp việc)
( bước gần khẽ ngồi cạnh cô nhìn cuốn tô màu rồi bật cười nhẹ ) Màu lem rồi kìa.
Phạm An Hạ Anh (n9)
( cuống lên ) Dì.. em làm hư rồi.
Phạm An Hạ Anh (n9)
( mắt đỏ hoe ) Anh.. có ghét em không?
Dì Lan ( giúp việc)
( chững lại một chút ánh mắt dịu xuống đưa tay lau nhẹ vệt màu ) cô chủ ngoan như vậy…cậu chủ thương còn không hết sao ghét được.
Phạm An Hạ Anh (n9)
( chớp mắt) thiệt.. hả?
Dì Lan ( giúp việc)
( xoa đầu cô giọng ấm áp như đang dỗ một đứa trẻ) Thiệt.
Dì Lan ở đây… đã hơn 20 năm.
Từ lúc Thiên Phong còn nhỏ.
Bà hiểu anh
Hiểu cả cái cách anh lạnh lùng với thế giới…
Nhưng lại luôn mềm lòng với những gì yếu đuối.
Và Hạ Anh…
Chính là kiểu người như vậy.
Phạm An Hạ Anh (n9)
Anh.. ơi em tô bị lem rồi 🥺
Dĩnh Hoàng Thiên Phong (nam9)
( đã xem -16:07)
Phạm An Hạ Anh (n9)
( nhìn màn hình , môi mím chặt lại ) Anh đừng giận em nha, em lau lại được không..?
Dì Lan ( giúp việc)
( nhìn thấy hết chỉ thở dài ) Cô chủ..
Dì Lan ( giúp việc)
Hay là.. mình đợi cậu chủ về khoe nha ?
Phạm An Hạ Anh (n9)
( cười tươi) Dạ.
Phạm An Hạ Anh (n9)
( bật dậy chạy nhanh ra cửa) Anh.!!
Dì Lan ( giúp việc)
( đứng phía sau, nhìn theo.
Ánh mắt .. chợt trầm xuống.)
Thiên Phong bước vào.
Mùi nước hoa lạ thoáng qua.
Dì Lan ( giúp việc)
( khẽ nhíu mày nhưng không nói gì)
Hạ Anh đứng trước mặt anh.
Hai tay giấu ra sau.
Phạm An Hạ Anh (n9)
( mắt long lanh ) Anh.. em có chuyện
Dĩnh Hoàng Thiên Phong (nam9)
Gì?
Phạm An Hạ Anh (n9)
( lôi cuốn sổ ra chỉ vào chỗ lem màu giọng run run ) Em.. làm hư rồi.
Phạm An Hạ Anh (n9)
Anh.. có ghét em không?
Dì Lan ( giúp việc)
( đứng xa nhìn nắm chặt tay )
Dĩnh Hoàng Thiên Phong (nam9)
( khựng lại rồi thở nhẹ cúi xuống xoa đầu cô ) Không ghét.
Phạm An Hạ Anh (n9)
( mở mắt to ) thiệt hả..?
Dĩnh Hoàng Thiên Phong (nam9)
Ừ.
Dĩnh Hoàng Thiên Phong (nam9)
( kéo cô lại gần) chỉ là tô lem thôi mà.
Phạm An Hạ Anh (n9)
( cười) Vậy anh.. ăn cơm với em nha!
Dĩnh Hoàng Thiên Phong (nam9)
( nhìn cô vài giây rồi gật đầu ) Ừ.
Lần này
Dì Lan nhìn thấy.
Ánh mắt bà tối lại.
Phạm An Hạ Anh (n9)
( nói rất nhiều) Dì Lan ơi, hôm nay em tự buộc tóc được nè.
Phạm An Hạ Anh (n9)
Anh xem nè, đẹp không ?
Dì Lan ( giúp việc)
( cười hiền) Đẹp lắm.
Dĩnh Hoàng Thiên Phong (nam9)
( im lặng nhưng vẫn gắp đồ ăn cho cô ) Ăn đi.
Hạ Anh cười suốt.
Chỉ cần một chút quan tâm
Cũng đủ làm cô hạnh phúc.
Dì Lan nhìn hai người.
Một người vô tư như trẻ nhỏ.
Một người… giấu thứ tồi tệ bẩn thỉu ở phía sau cuộc hôn nhân.
Dì Lan ( giúp việc)
( quay đi khẽ thở dài )
Màn đêm buông xuống chỉ còn vài ánh đèn phòng sáng lên.
Phạm An Hạ Anh (n9)
( ôm gối nằm xát anh ) Anh ơi..
Dĩnh Hoàng Thiên Phong (nam9)
Sao?
Phạm An Hạ Anh (n9)
Anh đừng bỏ Hạ Anh nha.. 🥺
Dì Lan đứng ngoài cửa đang lau nhà
Tình cờ Nghe thấy.
Bà lặng người.
Phạm An Hạ Anh (n9)
Em.. ngoan mà .. em không phá đâu..
Dĩnh Hoàng Thiên Phong (nam9)
( không trả lời ngay )
Dĩnh Hoàng Thiên Phong (nam9)
Ngủ đi.
Phạm An Hạ Anh (n9)
( gật đầu rất ngoan )
Dì Lan ( giúp việc)
( mắt sắp khóc) Con bé này.. con ngốc wa ta biết phải nói sao cho con hiểu mọi chuyện cậu chủ đang làm sau lưng con đây..
Dĩnh Hoàng Thiên Phong (nam9)
Anh xong rồi.
Bé 3
Cuối cùng cũng nhớ đến em.
Bé 3
Hay còn bận dỗ bé con của anh.
Dĩnh Hoàng Thiên Phong (nam9)
Cô ấy dễ dỗ.
Bé 3
Vì con nhỏ đó ngốc đấy.
Ở trong nhà
Dì Lan đứng trong bóng tối.
Bà vô tình nhìn thấy.
Dì Lan ( giúp việc)
( tay run lên )
Dĩnh Hoàng Thiên Phong (nam9)
Ừ.
Dì Lan ( giúp việc)
( nhắm mắt lại một giọt nước mắt đã bắt đầu rơi xuống) Cậu chủ… con đang làm gì sau lưng vợ con zay…
Trong phòng—
Hạ Anh vẫn ngủ.
Tay nắm chặt góc áo anh.
Ngoài kia—
Một người đang phản bội.
Một người không hề biết.
Và một người…
Đã nhìn thấy tất cả.
Cuộc hôn nhân này…
Không chỉ có hai người.
Mà còn có một người
Sẽ là người chứng kiến…
Và có thể
Là người thay đổi tất cả.
Chap 2 Người Duy Nhất Thấy Em
Đêm qua…
Có người ngủ rất ngon.
Và có người… không thể chợp mắt
Sáng sớm.
Ánh nắng len qua rèm cửa, rơi nhẹ lên gương mặt Hạ Anh.
Cô khẽ cựa mình.
Mắt mở ra chậm chạp, như một đứa trẻ vừa thức giấc.
Phạm An Hạ Anh (n9)
Anh..
Phạm An Hạ Anh (n9)
( gọi nhỏ không ai trả lời)
Hạ Anh ngồi dậy.
Chăn bên cạnh đã lạnh.
Anh đi rồi.
Cô ôm gối.
Ngồi im một lúc rất lâu.
Phạm An Hạ Anh (n9)
( lẩm bẩm giọng rất khẽ ) Anh đi làm.. để mua đồ ăn cho mình.
Như thể…
Tự dỗ chính mình.
Ngoài cửa—
Dì Lan đứng đó từ lúc nào.
Dì Lan ( giúp việc)
(Nhìn thấy hết) Cô chủ, dậy rồi à?
Phạm An Hạ Anh (n9)
( quay lại) Dì Lan.
Phạm An Hạ Anh (n9)
( cười ngay ) Anh đi làm rồi.. đúng không?
Dì Lan ( giúp việc)
( im lặng một giây rồi gật đầu ) Ừ.. cậu chủ đi sớm.
Phạm An Hạ Anh (n9)
Anh chăm chỉ ha.
Phạm An Hạ Anh (n9)
( mắt long lanh ) Anh tốt với con lắm.
Dì Lan ( giúp việc)
( tim trùm xuống) Ừ. ( đáp nhỏ)
Nhưng giọng không còn chắc như trước.
Trong căn nhà này
Có một người luôn tin tưởng tuyệt đối.
Và một người…
Biết rõ sự thật đến từng chi tiết.
Hạ Anh ngồi ngoài sân.
Trước mặt là một cái hộp nhỏ.
Bên trong
Là những viên kẹo nhiều màu.
Phạm An Hạ Anh (n9)
Dì Lan ơi!
Dì Lan ( giúp việc)
Tôi nghe cô chủ nhỏ?
Phạm An Hạ Anh (n9)
Hạ Anh để dành cho anh á.
Phạm An Hạ Anh (n9)
( cười rất vui ) Anh về em sẽ cho anh hết luôn.
Dì Lan ( giúp việc)
( bước lại nhìn hộp kẹo rồi nhìn cô )
Dì Lan ( giúp việc)
Cô chủ.. sao không ăn?
Phạm An Hạ Anh (n9)
( lắc đầu) Không.
Phạm An Hạ Anh (n9)
Anh thích ngọt mà.
Câu nói đơn giản.
Nhưng lại khiến người nghe… không biết nên vui hay buồn.
Dì Lan ( giúp việc)
( ngồi xuống bên cạnh khẽ hỏi ) Cô chủ.. nếu một ngày..
Dì Lan ( giúp việc)
( dừng lại)
Dì Lan ( giúp việc)
Không có gì.
Không dám hỏi rằng
Nếu một ngày cậu chủ không còn là người cô tin tưởng nữa…
Thì cô sẽ thế nào?
Hạ Anh lại ngồi ở cửa.
Đúng chỗ hôm qua.
Đúng tư thế đó.
Cô ôm cái hộp kẹo.
Mắt cứ nhìn ra ngoài.
Người đi ngang qua sẽ nghĩ
Cô đang chờ ai đó.
Nhưng không ai biết
Cô có thể ngồi như vậy hàng giờ…
Chỉ để đợi một người.
Dì Lan ( giúp việc)
( đứng trong bếp thỉnh thoảng nhìn ra ) Cô chủ nhỏ, vào ăn cơm trước đi.
Phạm An Hạ Anh (n9)
Không.
Phạm An Hạ Anh (n9)
( lắc đầu) đợi anh.
Dì Lan ( giúp việc)
Lỡ cậu chủ về trễ.
Phạm An Hạ Anh (n9)
Thì em đợi.
Đến khi…
Tiếng xe dừng trước cổng.
Phạm An Hạ Anh (n9)
( bật dậy mắt sáng lên ) Anh!!
Phạm An Hạ Anh (n9)
( chạy ra suýt vấp ngã nhưng vẫn cười)
Thiên Phong bước xuống xe.
Ánh mắt hơi mệt.
Nhưng khi thấy cô
Dĩnh Hoàng Thiên Phong (nam9)
( dừng lại)
Phạm An Hạ Anh (n9)
Anh ơi!!
Phạm An Hạ Anh (n9)
( đưa hộp kẹo ra giọng tự hào ) Hạ Anh.. để dành cho anh á.
Dĩnh Hoàng Thiên Phong (nam9)
( nhìn hộp kẹo rồi nhìn cô )
Một khoảnh khắc
Rất ngắn.
Nhưng đủ để một thứ gì đó… khẽ dao động.
Dĩnh Hoàng Thiên Phong (nam9)
Em không ăn?
Phạm An Hạ Anh (n9)
Không.
Phạm An Hạ Anh (n9)
( lắc đầu mạnh ) Của anh mà.
Dĩnh Hoàng Thiên Phong (nam9)
( im lặng rồi nhận lấy) Ừ.
Hạ Anh cười rạng rỡ.
Như thể vừa làm được điều gì đó rất lớn.
Dì Lan đứng phía sau.
Nhìn thấy tất cả.
Ánh mắt bà…
Không còn chỉ là lo lắng.
Bởi vì bà biết
Có những thứ…
Một khi vỡ ra
Sẽ không thể nào lành lại
Phạm An Hạ Anh (n9)
( tay vẫn nắm áo anh)
Dĩnh Hoàng Thiên Phong (nam9)
( ngồi bên giường nhìn hộp kẹo mở ra lấy một viên )
Dĩnh Hoàng Thiên Phong (nam9)
Ngọt.
Nhưng không hiểu sao
Lại thấy hơi đắng.
Dĩnh Hoàng Thiên Phong (nam9)
( nhìn màn hình rồi nhìn Hạ Anh )
Cô ngủ rất yên.
Như chưa từng biết thế nào là tổn thương.
Ngón tay anh dừng lại rất lâu.
Đêm nay…
Lần đầu tiên
Anh không trả lời.
Nhưng không ai biết
Đó là vì anh bắt đầu thay đổi…
Hay chỉ là
Một khoảnh khắc yếu lòng thoáng qua.
Có những người…
Chỉ cần một viên kẹo cũng có thể hạnh phúc.
Và cũng có những người
Có tất cả…
Nhưng vẫn muốn nhiều hơn.
Chap 3 Anh Không Cần Em Nữa Sao ?
Dạo này…
Thiên Phong về trễ hơn.
Không ai nói gì
Nhưng trong căn nhà này
Ai cũng nhận ra.
Người làm nhìn nhau.
Dì Lan im lặng nhiều hơn.
Không khí dần trở nên nặng nề.
Giúp việc 2
Cô chủ nhỏ.. vào ăn cơm trước đi.
Phạm An Hạ Anh (n9)
( lắc đầu) Không.
Cô vẫn ngồi ở bậc thềm.
Chỗ cũ.
Tư thế cũ.
Nhưng hôm nay
Trên tay cô không có kẹo.
Phạm An Hạ Anh (n9)
Để cho anh. ( giọng rất nhỏ )
Dì Lan đứng phía sau.
Ánh mắt bà dừng lại rất lâu trên bóng lưng nhỏ bé đó.
Dì Lan ( giúp việc)
Cô chủ, dạo này cậu chủ bận.
Phạm An Hạ Anh (n9)
Dạ. Em biết ạ
Phạm An Hạ Anh (n9)
( gật đầu ngay không cần suy nghĩ)
Phạm An Hạ Anh (n9)
Anh đi làm kiếm tiền để mua đồ chơi cho em.
Cô nói rất chắc chắn.
Như một điều hiển nhiên.
Dì Lan ( giúp việc)
( nghẹn lại)
Niềm tin của cô
Ngây thơ đến mức…
Không có chỗ cho kẻ phản bội tồn tại.
Chiếc xe quen thuộc… vẫn chưa về
Phạm An Hạ Anh (n9)
( cựa quậy nhìn trong nhà rồi nhìn ra cổng )
Phạm An Hạ Anh (n9)
Dì Lan..
Dì Lan ( giúp việc)
Dạ.. sao thế cô chủ nhỏ?
Phạm An Hạ Anh (n9)
Anh.. có quên Hạ Anh không..?
Nhưng không phải vì nghi ngờ.
Mà chỉ là…
Một đứa trẻ sợ bị bỏ quên
Dì Lan ( giúp việc)
Không đâu.. cô chủ.
Dì Lan ( giúp việc)
( đáp nhưng giọng không còn vững )
Phạm An Hạ Anh (n9)
( gật đầu ) dạ em biết mà.
Phạm An Hạ Anh (n9)
( mỉm cười) anh thương Hạ Anh lắm đấy.
Câu nói đó
Nhẹ nhàng.
Nhưng khiến người khác đau lòng.
Bởi vì
Cô tin.
Tin tuyệt đối
Phạm An Hạ Anh (n9)
( đứng dậy ôm ly sữa vào lòng) Chắc..anh chưa xong việc..
Phạm An Hạ Anh (n9)
Anh bận mà.
Cô tự nói.
Tự hiểu.
Tự làm mình yên lòng.
Dì Lan ( giúp việc)
( quay mặt đi vì không chịu nổi nữa)
Đúng lúc đó—
Tiếng xe vang lên.
Phạm An Hạ Anh (n9)
( lập tức quay đầu mắt sáng lên ) Aaa anh về rồi.
Phạm An Hạ Anh (n9)
( chạy ra )
Thiên Phong vừa bước xuống xe.
Có chút bất ngờ khi thấy cô còn đợi.
Phạm An Hạ Anh (n9)
Anh ơi!!
Phạm An Hạ Anh (n9)
( đưa ly sữa ra ) cho anh nè.. tay Hạ Anh ấm nên sưởi ấm nãy giờ ly sữa ấm lắm.
Dĩnh Hoàng Thiên Phong (nam9)
( nhìn ly sữa rồi nhìn cô một thoáng chần trừ) Anh không uống.
Phạm An Hạ Anh (n9)
( đứng im )
Phạm An Hạ Anh (n9)
Anh không thích sữa sao?
Phạm An Hạ Anh (n9)
( chớp mắt) nhưng hôm trước anh nói thích mà.
Dĩnh Hoàng Thiên Phong (nam9)
( nhíu mày nhẹ) Anh nói hồi nào?
Nhưng với những người xung quanh
Là tàn nhẫn.
Dì Lan ( giúp việc)
( siết chặt tay )
Giúp việc 2
( cúi đầu im lặng xót cho cô vợ bé nhỏ )
( tao cũng thấy nữa đó tụi bây) =)))
Cô không nghĩ anh đang thay đổi.
Phạm An Hạ Anh (n9)
À.. vậy.. em.. nhớ sai.
Phạm An Hạ Anh (n9)
( cười) em hay quên lắm.
Phạm An Hạ Anh (n9)
Anh đừng giận em nha.
Câu nói đó
Khiến không ai dám nhìn cô thêm nữa.
Dĩnh Hoàng Thiên Phong (nam9)
( khựng lại một giây nhưng rồi bước ngang qua cô )
Phạm An Hạ Anh (n9)
( ly sữa trên tay hơi run ) lần sau em không làm nữa.
Phạm An Hạ Anh (n9)
( nói rất nhỏ)
Mà vì
Cô sợ mình làm sai.
Hạ Anh không ôm áo anh nữa.
Cô nằm gọn một bên giường.
Rất ngay ngắn.
Rất ngoan.
Trước đó Hạ Anh hay ôm áo, nằm sát, bám anh như con nít
Nhưng giờ cô tự thu mình lại, nằm né sang một bên
cái đau nằm ở chỗ cô không biết anh thay đổi
mà chỉ nghĩ do mình làm phiền nên phải ngoan hơn
Download MangaToon APP on App Store and Google Play