Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[Caprhy] Ngốc

Chap 1 :Trò Chơi Chỉ Mới Bắt Đầu

Junnii🪼[t/g]
Junnii🪼[t/g]
:33
Junnii🪼[t/g]
Junnii🪼[t/g]
Vô try ha:33
____________
//ABC//:HÀNH ĐỘNG *ABC*:SUY NGHĨ /ABC/NÓI TRONG MIỆNG 📲ABC NÓI CHUYỆN ĐT 💬ABC NHẮN TIN
Đức Duy:Hắn Quang Anh:Anh
Trong căn phòng tối mịt của quán bar, tiếng nhạc xập xình ngoài kia dường như không thể lọt vào đôi tai của Nguyễn Quang Anh. Anh nhìn chằm chằm vào bản hợp đồng đặt trên bàn, bàn tay siết chặt đến trắng bệch.
Vệ sĩ 1
Vệ sĩ 1
Chỉ cần ký vào đây, nợ của anh trai mày sẽ hết, và mày sẽ trở thành thiếu phu nhân của nhà họ Hoàng.
Tên chủ nợ nhếch mép, phả một ngụm khói thuốc vào mặt anh.
Quang Anh nở nụ cười tự giễu. Thiếu phu nhân? Nghe sang trọng đấy, nhưng ai mà chẳng biết Hoàng Đức Duy – đứa con trai duy nhất của nhà họ Hoàng – là một kẻ ngốc sau tai nạn giao thông năm ngoái. Một kẻ trí não chỉ như đứa trẻ 5 tuổi, suốt ngày chỉ biết cười nói ngây ngô.
nqa[rhyder]
nqa[rhyder]
Được tôi kí
Dòng chữ "Nguyễn Quang Anh" nét thanh nét đậm hiện lên, đặt dấu chấm hết cho sự tự do của anh.
Ngày cưới diễn ra âm thầm nhưng xa hoa đến mức nghẹt thở. Quang Anh mặc bộ vest trắng đứng ở sảnh chính của biệt thự Hoàng Gia. Không có khách mời rình rang, chỉ có áp lực nặng nề từ những ánh mắt soi mói của người làm trong nhà.
hdd[captainboy]
hdd[captainboy]
Vợ ơi! Vợ đâu rồi!
Một giọng nói trong trẻo nhưng đầy vẻ trẻ con vang lên từ phía cầu thang. Một chàng trai với mái tóc xoăn nhẹ, gương mặt búng ra sữa nhưng thân hình lại cao lớn, vạm vỡ chạy xuống. Đó là Hoàng Đức Duy. Cậu chạy đến trước mặt Quang Anh, đôi mắt to tròn lấp lánh nhìn anh như nhìn thấy một món đồ chơi mới lạ.
hdd[captainboy]
hdd[captainboy]
A! Vợ xinh quá! Anh là vợ của Duy đúng không? Mẹ bảo từ nay Duy sẽ có người chơi cùng, không sợ buồn nữa!
Nói rồi, Duy tự nhiên nắm lấy tay Quang Anh, lắc lắc đầy hào hứng. Cảm giác ấm nóng từ bàn tay Duy truyền sang khiến Quang Anh hơi giật mình. Anh nhìn chàng trai trước mặt, trong lòng dâng lên một sự chua xót xen lẫn mỉa mai. Một người ưu tú thế này, tại sao lại trở thành một kẻ ngốc?
nqa[rhyder]
nqa[rhyder]
Ừ, tôi là Quang Anh. Từ nay sẽ... chăm sóc cậu.
Quang Anh lạnh nhạt đáp, cố rút tay ra nhưng Duy giữ chặt quá.
hdd[captainboy]
hdd[captainboy]
Không gọi là cậu! Gọi là Duy Duy! Hoặc gọi là chồng ơi!
Duy bĩu môi, vẻ mặt phụng phịu như sắp khóc đến nơi.
Quang Anh thở dài, mệt mỏi gật đầu cho qua chuyện
nqa[rhyder]
nqa[rhyder]
Được rồi, Duy Duy
Đêm tân hôn. Phòng ngủ rộng lớn được trang trí bằng tông màu đỏ thẫm. Quang Anh ngồi bên mép giường, cảm thấy nực cười cho chính mình. Anh chuẩn bị tinh thần cho một đêm phải dỗ dành một đứa trẻ to xác đi ngủ. Đức Duy chạy tung tăng quanh phòng, rồi bỗng nhiên nhảy bổ lên giường, ôm chầm lấy eo Quang Anh, rúc đầu vào cổ anh như một chú cún nhỏ.
hdd[captainboy]
hdd[captainboy]
Vợ ơi, thơm quá. Duy muốn ngủ với vợ
nqa[rhyder]
nqa[rhyder]
Ngủ đi, tôi không chạy mất đâu
Tiếng thở của Đức Duy dần đều đặn. Quang Anh cũng vì mệt mỏi suốt một ngày dài mà lịm đi lúc nào không hay. Trong bóng tối tĩnh mịch của căn phòng, khi Quang Anh đã hoàn toàn chìm vào giấc ngủ, người đang ôm lấy anh bỗng mở mắt.
Đức Duy đưa ngón tay thon dài lướt nhẹ từ trán xuống sống mũi của anh, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười đầy nguy hiểm. Ánh mắt đó hoàn toàn không phải của một kẻ ngốc.
hdd[captainboy]
hdd[captainboy]
Nguyễn Quang Anh... em thật sự tin tôi ngốc sao?
Hắn cúi xuống, thì thầm vào tai người đang ngủ say
hdd[captainboy]
hdd[captainboy]
Trò chơi này, chỉ mới bắt đầu thôi.
_____________
Junnii🪼[t/g]
Junnii🪼[t/g]
Hết baii🙆

chap 2 CHIẾC MẶT NẠ HOÀN HẢO

Junnii🪼[t/g]
Junnii🪼[t/g]
Nay rảnh nên làm hai chap:33
___________
Sáng hôm sau. Ánh nắng gắt gỏng của mùa hè len lỏi qua khe rèm, rọi thẳng vào mắt Quang Anh. Anh khẽ nhíu mày, định đưa tay dụi mắt thì nhận ra cánh tay mình đang bị một sức nặng lớn đè lên. Quang Anh quay sang, đập vào mắt là gương mặt phóng đại của Đức Duy. Cậu ta đang ngủ rất say, một chân gác lên người anh, miệng hơi chu ra, nhìn vừa vô hại vừa giống một chú cún lớn.
nqa[rhyder]
nqa[rhyder]
Thì ra... cũng chỉ là một đứa trẻ to xác
Quang Anh lẩm bẩm, gỡ tay Duy ra một cách nhẹ nhàng nhất có thể.
Nhưng ngay khi anh vừa định bước xuống giường, một bàn tay rắn chắc đã nắm chặt lấy cổ tay anh, kéo mạnh một cái. Quang Anh mất đà, ngã nhào lại vào lồng ngực ấm nóng của đối phương.
hdd[captainboy]
hdd[captainboy]
Vợ ơi... đi đâu đấy? Duy chưa ngủ đủ mà!
Giọng Duy khàn khàn, ngái ngủ, cậu dụi đầu vào hõm cổ Quang Anh, hít một hơi thật sâu như thể đang tận hưởng mùi hương của anh.
Quang Anh đỏ mặt, đẩy cái đầu bù xù kia ra
nqa[rhyder]
nqa[rhyder]
Dậy đi, đến giờ ăn sáng rồi. Tôi còn phải xuống chào hỏi bố mẹ cậu nữa
hdd[captainboy]
hdd[captainboy]
Không gọi là cậu! Gọi là chồng cơ!
Duy ngồi phắt dậy, đôi mắt to tròn long lanh nhìn anh, nhưng sâu trong đáy mắt đó, nếu Quang Anh để ý kỹ, sẽ thấy một tia cười cợt đầy ẩn ý.
Bữa sáng tại Hoàng Gia diễn ra trong sự im lặng đến đáng sợ. Bà Hoàng – mẹ của Duy – nhìn Quang Anh bằng ánh mắt sắc lẹm của một người phụ nữ quyền lực.
Mẹ Đức Duy
Mẹ Đức Duy
Quang Anh, từ hôm nay việc chăm sóc Duy là của con. Nó thích ăn đồ ngọt, không thích ăn hàng, và đặc biệt... không được để nó tiếp xúc với người lạ mà không có sự cho phép của ta.
Quang Anh cúi đầu
nqa[rhyder]
nqa[rhyder]
Con nhớ rồi ạ
Bỗng nhiên, một tiếng "Rầm" vang lên. Đức Duy hất văng bát súp xuống sàn, mặt mày mếu máo, tay chỉ vào đĩa rau trên bàn
hdd[captainboy]
hdd[captainboy]
Duy không ăn cái này! Đắng lắm! Vợ ơi, Duy muốn ăn kẹo cơ!
Trong khi bà Hoàng thở dài chán nản, Quang Anh vội vàng ngồi xuống bên cạnh, kiên nhẫn dỗ dành
nqa[rhyder]
nqa[rhyder]
Ăn một chút thôi, lát nữa tôi sẽ dẫn Duy đi mua kẹo, có được không?
hdd[captainboy]
hdd[captainboy]
Thật không? Vợ không lừa Duy nhé? Ngoắc tay nào!
Hai ngón tay út chạm vào nhau. Quang Anh không hề hay biết rằng, lúc anh đang mải mê lau vết bẩn trên áo cho Duy, chàng trai "ngốc" ấy đã lén nhìn vào chiếc điện thoại đặt dưới gầm bàn. Một dòng tin nhắn ngắn gọn vừa được gửi đi:
Con mồi đã vào lồng. Kế hoạch bắt đầu.
Chiều hôm đó, Quang Anh dẫn Duy ra khu vườn sau biệt thự. Đây là nơi duy nhất trong căn nhà này khiến anh thấy dễ thở.
hdd[captainboy]
hdd[captainboy]
Vợ ơi, anh hát cho Duy nghe đi!
Duy ngồi bệt xuống thảm cỏ, ngước mặt lên nhìn anh. Quang Anh hơi ngẩn ra. Đã lâu rồi anh không hát kể từ khi gia đình gặp biến cố. Anh khẽ hắng giọng, cất lên một giai điệu trầm buồn. Giọng hát của Rhyder vốn dĩ là một thứ vũ khí sắc bén, vừa da diết vừa đầy tự sự. Khi anh đang say sưa với giai điệu, anh bỗng thấy Duy im lặng một cách lạ thường. Chàng trai ấy không còn nghịch đất cát nữa, mà chỉ ngồi yên, đôi mắt thâm trầm nhìn về phía xa xăm, vẻ mặt lạnh lùng và cô độc đến mức khiến Quang Anh phải ngừng lại.
nqa[rhyder]
nqa[rhyder]
Duy...?
Nghe tiếng gọi, Đức Duy giật mình, ngay lập tức thay đổi sắc mặt, lại nở nụ cười ngây ngô
hdd[captainboy]
hdd[captainboy]
Anh hát hay quá! Duy thích lắm! Sau này Duy làm nhạc cho anh hát nhé?
Quang Anh bật cười
nqa[rhyder]
nqa[rhyder]
Cậu thì biết gì về làm nhạc chứ?
hdd[captainboy]
hdd[captainboy]
Biết chứ! Duy biết nhiều thứ lắm...
Duy thì thầm, rồi bất ngờ rướn người hôn nhẹ lên má Quang Anh một cái rõ kêu.
hdd[captainboy]
hdd[captainboy]
Duy còn biết là... vợ thích Duy rồi đúng không?
Quang Anh sững sờ, tim bỗng hẫng một nhịp. Anh định mắng cậu ta, nhưng khi nhìn thấy gương mặt cười hì hì "vô tri" kia, anh lại chẳng thể thốt nên lời. Đêm đó, khi Quang Anh đã ngủ say, Đức Duy lẻn ra ngoài ban công. Hắn lấy ra một chiếc tai nghe nhỏ, giọng nói trầm ấm, lạnh lùng vang lên:
hdd[captainboy]
hdd[captainboy]
Kiểm tra lại vụ tai nạn năm ngoái đi. Có kẻ trong nhà này đang muốn diễn kịch cùng tôi... Và cả người vợ mới của tôi nữa, điều tra xem cậu ta có liên quan gì đến bọn chúng không.
Gió đêm thổi bay mái tóc của Duy, che khuất một nụ cười đầy tàn nhẫn.
__________
Junnii🪼[t/g]
Junnii🪼[t/g]
Hếtt🙆
Junnii🪼[t/g]
Junnii🪼[t/g]
Baii

chap 3 Cả Thế Giới Này Để Tôi Lo

Junnii🪼[t/g]
Junnii🪼[t/g]
:33
Junnii🪼[t/g]
Junnii🪼[t/g]
zô try 🙆
_______________
Sự yên bình ở Hoàng Gia vốn dĩ chỉ là lớp vỏ bọc. Sáng hôm sau, khi Quang Anh đang ở trong bếp chuẩn bị sữa ấm cho Duy, một giọng nói mỉa mai vang lên từ phía sau
Hoàng Minh(Anh họ Đức Duy)
Hoàng Minh(Anh họ Đức Duy)
Ồ, đây là món đồ chơi mới của thằng ngốc đó sao? Trông cũng ra dáng lắm nhỉ?
Quang Anh quay lại, đó là Hoàng Minh, anh họ của Duy. Hắn ta luôn tị nạnh với Duy vì vị trí thừa kế và luôn tìm cách sỉ nhục Duy kể từ sau vụ tai nạn. Quang Anh lạnh lùng đáp:
nqa[rhyder]
nqa[rhyder]
Tôi là người của gia đình này, xin anh ăn nói tự trọng.
Hoàng Minh cười khẩy, tiến lại gần, định đưa tay nâng cằm Quang Anh lên:
Hoàng Minh(Anh họ Đức Duy)
Hoàng Minh(Anh họ Đức Duy)
Tự trọng? Mày nghĩ mày cao giá lắm sao khi gả cho một đứa tâm thần? Hay là đêm qua thằng Duy ngốc đó không làm mày thỏa mãn, để tao...
nqa[rhyder]
nqa[rhyder]
BỎ TAY RA!
Một tiếng hét lớn vang lên. Đức Duy từ đâu chạy tới, lao vào giữa hai người. Cậu ôm chầm lấy Quang Anh, đẩy mạnh Hoàng Minh lùi lại phía sau. Gương mặt Duy đỏ bừng, đôi mắt ngập nước như sắp khóc:
hdd[captainboy]
hdd[captainboy]
Anh xấu xa! Anh không được đụng vào vợ của Duy! Vợ là của Duy!
Hoàng Minh bị đẩy ngã, cáu tiết đứng dậy:
Hoàng Minh(Anh họ Đức Duy)
Hoàng Minh(Anh họ Đức Duy)
Thằng điên này! Mày dám đẩy tao? Hôm nay tao phải dạy cho mày một bài học!
Hắn vung tay định tát Duy. Quang Anh hoảng hốt định lao ra cản, nhưng anh chợt khựng lại. Anh thấy Duy không hề né tránh, mà trong một khoảnh khắc cực ngắn, chân của Duy hơi nhích sang một bên.
Hoàng Minh trượt chân trên vũng sữa mà Duy vừa "vô tình" làm đổ lúc nãy. Hắn ngã nhào, đầu đập vào cạnh bàn bếp, kêu lên đau đớn. Duy vỗ tay reo hò, nhảy cẫng lên:
hdd[captainboy]
hdd[captainboy]
A!, anh xấu xa bị ngã rồi! Đáng đời anh! Hi hi!
Sau khi Hoàng Minh bị người làm dìu đi trong sự nhục nhã, căn bếp chỉ còn lại hai người. Quang Anh nhìn vũng sữa trên sàn, rồi nhìn sang Đức Duy đang hớn hở cầm chiếc kẹo mút.
nqa[rhyder]
nqa[rhyder]
Duy này...
nqa[rhyder]
nqa[rhyder]
Cậu thực sự... vô tình làm đổ sữa sao?
Duy nghiêng đầu, đôi mắt to tròn chớp chớp đầy vô tội:
hdd[captainboy]
hdd[captainboy]
Sữa nóng quá nên Duy làm rơi mà... Vợ đừng mắng Duy nhé? Duy sợ lắm!
Nói rồi, cậu dụi đầu vào vai Quang Anh, làm nũng như một đứa trẻ. Quang Anh thở dài, tự trách mình đã quá đa nghi. Làm sao một người có tâm trí của đứa trẻ 5 tuổi lại có thể tính toán chính xác góc ngã của một người lớn như thế được?Tối hôm đó, Quang Anh ngồi xử lý đống giấy tờ nợ nần của gia đình mình dưới ánh đèn ngủ lờ mờ. Đôi lông mày anh nhíu lại vì căng thẳng. Bỗng một bàn tay to lớn vươn ra, đặt lên vai anh bóp nhẹ.
hdd[captainboy]
hdd[captainboy]
Vợ ơi, đừng buồn. Duy có cái này cho vợ nè!
Duy đưa ra một chiếc kẹo mút vị dâu đã bóc vỏ sẵn.
hdd[captainboy]
hdd[captainboy]
Ăn kẹo sẽ hết buồn đó. Mẹ bảo Duy thế.
Quang Anh nhìn chiếc kẹo, rồi nhìn nụ cười ấm áp của Duy. Anh khẽ thở phào, nhận lấy chiếc kẹo. Vị ngọt thanh lan tỏa trong miệng, làm dịu đi những mệt mỏi trong lòng anh.
nqa[rhyder]
nqa[rhyder]
Cảm ơn Duy nhé.
Duy cười tít mắt, rồi đột ngột cúi xuống, hôn chóc một cái vào môi Quang Anh
hdd[captainboy]
hdd[captainboy]
Kẹo ngọt không bằng môi vợ đâu!
Nói xong, cậu nhanh như sóc nhảy lên giường, trùm chăn kín đầu, để lại Quang Anh đứng hình giữa phòng với gương mặt đỏ lựng như trái cà chua chín. Khuya hôm đó, khi Quang Anh đã ngủ thiếp đi bên bàn làm việc, Đức Duy nhẹ nhàng bước đến. Anh bế bổng Quang Anh lên giường, đắp chăn cẩn thận cho anh. Đức Duy lấy điện thoại ra, nhắn tin cho trợ lý:
hdd[captainboy]
hdd[captainboy]
Hoàng Minh bắt đầu động tay động chân rồi. Xử lý cái ghế ở công ty của hắn đi. Đừng để hắn xuất hiện trước mặt vợ tôi thêm một lần nào nữa.
Hắn nhìn Quang Anh, ánh mắt hiện lên vẻ dịu dàng hiếm thấy:
hdd[captainboy]
hdd[captainboy]
Em thật ngốc, Quang anh... Cứ yên tâm ở bên tôi, cả thế giới này để tôi lo.
________________
Junnii🪼[t/g]
Junnii🪼[t/g]
Hếttt🙆
Junnii🪼[t/g]
Junnii🪼[t/g]
Paiii
Junnii🪼[t/g]
Junnii🪼[t/g]
À quên ai giữ chuỗi với tui hongg😭
Junnii🪼[t/g]
Junnii🪼[t/g]
Giữ chuỗi thì ib tuii
Junnii🪼[t/g]
Junnii🪼[t/g]
@junnii.caqtain_rhyderr
Junnii🪼[t/g]
Junnii🪼[t/g]
🙆💖

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play