་∔་།Allmartin - Real Love Or Fake Love.? Fuck, I Don'T Know.
𐔌𓏵 .⋆. ִ#001𓂃 ִֶָ ִֶָ𐦯
𝑧𝑜 𝑦𝑒̂𝑢 𝑏𝑜̂́𝑛𝑔.
: HAHAHAHAHA.
𝑧𝑜 𝑦𝑒̂𝑢 𝑏𝑜̂́𝑛𝑔.
: mua cho tôi.
𝑧𝑜 𝑦𝑒̂𝑢 𝑏𝑜̂́𝑛𝑔.
: mua cho tôi.
𝑧𝑜 𝑦𝑒̂𝑢 𝑏𝑜̂́𝑛𝑔.
: mua cho tôi.
không gian trong căn penthouse của nhà eom seonghyeon ngập tràn mùi rượu đắt tiền và hương xì gà thoang thoảng.
tiếng nhạc EDM chát chúa từ dàn loa âm tường đột ngột bị cắt ngang bởi một cú đập bàn long trời lở đất.
bộ bài Tây trên bàn trà bằng đá cẩm thạch văng tung tóe, vài lá bài còn kẹt lại giữa những sấp tiền đô dày cộm.
eom seonghyeon ném xấp bài cuối cùng trên tay xuống, cả người lún sâu vào chiếc ghế sofa bọc da cá sấu.
cậu ta không có vẻ gì là tiếc tiền, ngược lại còn nhếch môi cười.
một nụ cười đầy vẻ ngạo mạn của kẻ chưa bao giờ biết đến hai chữ "thất bại".
𝑒𝑜𝑚 𝑠𝑒𝑜𝑛𝑔ℎ𝑦𝑒𝑜𝑛.
công nhận hôm nay tay tôi thối thật đấy.
seonghyeon đưa tay nới lỏng cà vạt, hàng khuy áo sơ mi trên cùng mở toang.
cậu nhìn sang ba người còn lại, ánh mắt dừng lại ở đống tiền vương vãi như rác trên sàn.
𝑒𝑜𝑚 𝑠𝑒𝑜𝑛𝑔ℎ𝑦𝑒𝑜𝑛.
nhưng mà mấy anh em này,
𝑒𝑜𝑚 𝑠𝑒𝑜𝑛𝑔ℎ𝑦𝑒𝑜𝑛.
cứ lấy tiền của tôi mãi không thấy chán à ?
𝑒𝑜𝑚 𝑠𝑒𝑜𝑛𝑔ℎ𝑦𝑒𝑜𝑛.
tiền nhà tôi nhiều đến mức đốt cả đời không hết.
𝑒𝑜𝑚 𝑠𝑒𝑜𝑛𝑔ℎ𝑦𝑒𝑜𝑛.
thắng thua mấy con số này chẳng làm tôi thấy phê chút nào.
ahn keonho nãy giờ vẫn ngồi khoanh tay, đôi vai rộng của một đội trưởng bóng rổ trông như muốn nứt cả lớp áo khoác.
hắn khẽ hừ lạnh, giọng nói đầy sự nôn nóng và bực dọc.
𝑎ℎ𝑛 𝑘𝑒𝑜𝑛ℎ𝑜.
mẹ kiếp, vận đen ám quẻ thật sự.
𝑎ℎ𝑛 𝑘𝑒𝑜𝑛ℎ𝑜.
tao ngồi đây cả tiếng đồng hồ không phải để nghe mày khoe của.
𝑎ℎ𝑛 𝑘𝑒𝑜𝑛ℎ𝑜.
thua thì chung, muốn đổi luật hay bày trò gì thì nói nhanh đi seonghyeon.
𝑎ℎ𝑛 𝑘𝑒𝑜𝑛ℎ𝑜.
tao không rảnh ngồi nhìn cái mặt vênh váo của mày đến sáng đâu, mai còn có buổi tập.
𝑘𝑖𝑚 𝑗𝑢ℎ𝑜𝑜𝑛.
nóng tính thế keonho ? ở đây ai mà chẳng bận.
𝑘𝑖𝑚 𝑗𝑢ℎ𝑜𝑜𝑛.
bộ cậu nghĩ mỗi mình cậu bận chắc ?
kim juhoon thong thả lên tiếng.
anh ngồi đó, thẳng lưng và lịch lãm như một quý ông thực thụ.
đôi kính gọng vàng hơi trễ xuống sống mũi, phản chiếu ánh đèn chùm lộng lẫy phía trên.
juhoon khẽ xoay nhẹ ly rượu vang trong tay, quan sát chất lỏng đỏ thẫm sóng sánh trước khi nhấp một ngụm nhỏ.
𝑘𝑖𝑚 𝑗𝑢ℎ𝑜𝑜𝑛.
đã chơi thì phải chịu, đó là quy tắc.
𝑘𝑖𝑚 𝑗𝑢ℎ𝑜𝑜𝑛.
tuy nhiên, tôi đồng ý với seonghyeon.
𝑘𝑖𝑚 𝑗𝑢ℎ𝑜𝑜𝑛.
tiền bạc chỉ là vật ngoài thân, chúng ta nên có một cái giá xứng đáng hơn để đánh đổi cho ván bài này.
𝑘𝑖𝑚 𝑗𝑢ℎ𝑜𝑜𝑛.
một thứ gì đó... khó chinh phục hơn.
trong góc tối nhất của căn phòng, nơi ánh đèn gần như không chạm tới, chao yufan - james vẫn ngồi im lặng như một pho tượng.
gã không tham gia vào cuộc tranh cãi, chỉ lẳng lặng xoay chiếc nhẫn bạc trên ngón tay trỏ.
đôi mắt gã sâu hoắm, lạnh lẽo, toát ra khí chất của một kẻ luôn đứng sau thao túng mọi quân cờ trên bàn cờ cuộc đời.
james đặt một tấm ảnh nhỏ lên mặt bàn đá, ngay vị trí trung tâm.
𝑐ℎ𝑎𝑜 𝑦𝑢𝑓𝑎𝑛 - 𝑗𝑎𝑚𝑒𝑠.
mục tiêu đây.
gã cất giọng, âm thanh trầm thấp nhưng có sức nặng khiến cả căn phòng đột ngột im phăng phắc.
ba cặp mắt còn lại đồng loạt đổ dồn vào tấm hình.
đó là một tấm ảnh chụp trộm, nhưng độ sắc nét vẫn đủ để thấy rõ một thiếu niên đang đứng dưới tán cây anh đào.
làn da trắng trẻo, đôi mắt to tròn long lanh như chứa cả một hồ nước mùa thu, và nụ cười rạng rỡ đến mức khiến người ta cảm thấy khó thở.
𝑘𝑖𝑚 𝑗𝑢ℎ𝑜𝑜𝑛.
martin edwards ?
juhoon nheo mắt, nhận ra ngay gương mặt thân quen.
𝑘𝑖𝑚 𝑗𝑢ℎ𝑜𝑜𝑛.
cậu nhóc nhận học bổng toàn phần, niềm tự hào của khối 12 đó sao ?
𝑘𝑖𝑚 𝑗𝑢ℎ𝑜𝑜𝑛.
nghe nói hội học sinh của tôi đã mời cậu ta vào mấy lần nhưng đều bị từ chối thẳng thừng.
eom seonghyeon nhướng mày, rướn người tới gần tấm ảnh, ngón tay thon dài lướt qua gương mặt martin trong hình.
𝑒𝑜𝑚 𝑠𝑒𝑜𝑛𝑔ℎ𝑦𝑒𝑜𝑛.
à, tảng băng thanh khiết trong truyền thuyết đây mà.
𝑒𝑜𝑚 𝑠𝑒𝑜𝑛𝑔ℎ𝑦𝑒𝑜𝑛.
tôi có nghe đám bạn kể về anh này.
𝑒𝑜𝑚 𝑠𝑒𝑜𝑛𝑔ℎ𝑦𝑒𝑜𝑛.
cứng lắm, bao nhiêu công tử trường mình quăng tiền, quăng quà vào mặt mà anh ấy còn chẳng thèm liếc mắt lấy một cái.
𝑒𝑜𝑚 𝑠𝑒𝑜𝑛𝑔ℎ𝑦𝑒𝑜𝑛.
james, cáo già như anh mà lại để ý đến loại cỏ dại này sao ?
james không cười, gã nhìn thẳng vào seonghyeon, ánh mắt như muốn lột trần mọi suy nghĩ của đối phương.
𝑐ℎ𝑎𝑜 𝑦𝑢𝑓𝑎𝑛 - 𝑗𝑎𝑚𝑒𝑠.
vì khó nên mới đáng để chơi.
𝑐ℎ𝑎𝑜 𝑦𝑢𝑓𝑎𝑛 - 𝑗𝑎𝑚𝑒𝑠.
nghe đây, luật chơi rất đơn giản :
𝑐ℎ𝑎𝑜 𝑦𝑢𝑓𝑎𝑛 - 𝑗𝑎𝑚𝑒𝑠.
trong vòng 3 tháng, kể từ ngày mai. cả bốn người chúng ta đều có quyền tiếp cận cậu ta. ai khiến martin yêu đến mức phát điên, yêu đến mức không thể sống thiếu mình... rồi vào đúng ngày lễ hội trường, đứng trước mặt toàn thể giáo viên và sinh viên, chính miệng nói lời chia tay và đá cậu ta không thương tiếc.
james dừng lại một chút, nụ cười nhạt nhẽo hiện lên trên môi.
𝑐ℎ𝑎𝑜 𝑦𝑢𝑓𝑎𝑛 - 𝑗𝑎𝑚𝑒𝑠.
và nếu..
𝑐ℎ𝑎𝑜 𝑦𝑢𝑓𝑎𝑛 - 𝑗𝑎𝑚𝑒𝑠.
người đó thắng.
𝑐ℎ𝑎𝑜 𝑦𝑢𝑓𝑎𝑛 - 𝑗𝑎𝑚𝑒𝑠.
phần thưởng sẽ là toàn bộ cổ phần cá nhân của ba người thua cuộc trong dự án sắp tới.
𝑐ℎ𝑎𝑜 𝑦𝑢𝑓𝑎𝑛 - 𝑗𝑎𝑚𝑒𝑠.
thấy sao ? cái giá này đã đủ 'nhiệt' chưa ?
căn phòng rơi vào một khoảng lặng nghẹt thở.
cổ phần của dự án đó trị giá hàng chục triệu đô, nhưng quan trọng hơn là cái tôi của những kẻ đứng trên đỉnh cao này đang bị thách thức.
kim juhoon khẽ mỉm cười, một nụ cười không hề có hơi ấm.
𝑘𝑖𝑚 𝑗𝑢ℎ𝑜𝑜𝑛.
tôi luôn muốn biết cảm giác của một thiên tài khi bị phản bội sẽ như thế nào.
𝑘𝑖𝑚 𝑗𝑢ℎ𝑜𝑜𝑛.
tôi chấp nhận.
𝑎ℎ𝑛 𝑘𝑒𝑜𝑛ℎ𝑜.
hừ, đúng là trò của mấy thằng nhiều chữ.
ahn keonho nghiến răng, bẻ khớp tay nghe răng rắc.
𝑎ℎ𝑛 𝑘𝑒𝑜𝑛ℎ𝑜.
nhưng tao không ngại.
𝑎ℎ𝑛 𝑘𝑒𝑜𝑛ℎ𝑜.
tao sẽ dạy cho anh ta biết, sân bóng rổ hay tình yêu thì cũng chỉ có một người làm chủ thôi.
eom seonghyeon cười lớn, vẻ mặt đầy phấn khích.
𝑒𝑜𝑚 𝑠𝑒𝑜𝑛𝑔ℎ𝑦𝑒𝑜𝑛.
hahaha! được!!
𝑒𝑜𝑚 𝑠𝑒𝑜𝑛𝑔ℎ𝑦𝑒𝑜𝑛.
để xem martin bé bỏng chịu nhiệt được bao lâu.
𝑒𝑜𝑚 𝑠𝑒𝑜𝑛𝑔ℎ𝑦𝑒𝑜𝑛.
james, anh đúng là biết cách làm tao thấy hưng phấn đấy.
𝑒𝑜𝑚 𝑠𝑒𝑜𝑛𝑔ℎ𝑦𝑒𝑜𝑛.
3 tháng đúng không?
𝑒𝑜𝑚 𝑠𝑒𝑜𝑛𝑔ℎ𝑦𝑒𝑜𝑛.
chuẩn bị tinh thần đi mấy con dog, vì tao sẽ là người đá anh ấy đầu tiên!
james tựa lưng vào ghế, nhìn ba người đang hừng hực khí thế chinh phục, rồi lại nhìn vào tấm ảnh martin trên bàn.
gã thầm nghĩ trong đầu, thanh âm dịu dàng đến rợn người.
𝑐ℎ𝑎𝑜 𝑦𝑢𝑓𝑎𝑛 - 𝑗𝑎𝑚𝑒𝑠.
tự tin đó..
𐔌𓏵 .⋆. ִ#002𓂃 ִֶָ ִֶָ𐦯
𝑧𝑜 𝑦𝑒̂𝑢 𝑏𝑜̂́𝑛𝑔.
: vì nghiêm sơn hoàng là rể cưng của tôi nên tôi sẽ thiên vị em nó chút.
𝑧𝑜 𝑦𝑒̂𝑢 𝑏𝑜̂́𝑛𝑔.
: nên gần gũi với em tiến hơn.
sáng hôm sau, tại cổng trường học danh giá.
martin edwards đang ôm xấp tài liệu dày cộp đi vội vã, mái tóc hơi rối vì những cơn gió sớm.
ánh nắng ban mai phản chiếu lên làn da trắng và đôi mắt trong veo của em, tạo nên một khung cảnh đẹp đến nao lòng.
martin vẫn vậy, luôn giữ một khoảng cách nhất định với thế giới xung quanh, như một đóa hoa tuyết trắng lạnh lẽo giữa mùa đông.
xung quanh, đám nam sinh nhà giàu bắt đầu xì xào.
có kẻ vừa quăng một bó hoa hồng ngoại cỡ vào thùng rác sau khi bị martin đi ngang qua mà không thèm liếc mắt lấy một cái.
có kẻ lại đang hậm hực cất chiếc chìa khóa xe sang vào túi vì biết dù có mời mọc thế nào, em cũng sẽ chẳng bao giờ bước chân lên xe.
bỗng nhiên, tiếng động cơ gầm rú của một chiếc siêu xe màu đỏ rực xé toạc bầu không khí tĩnh lặng.
chiếc xe phanh gấp ngay trước lối đi, chặn đứng bước chân của martin.
eom seonghyeon bước ra khỏi xe, chiếc kính râm vắt hờ trên cổ áo sơ mi bung hai cúc đầu.
cậu ta lững thững tiến về phía martin, đôi môi nhếch lên một nụ cười nửa miệng đầy vẻ phong lưu.
khác với vẻ cứng nhắc của những gã công tử khác, ở seonghyeon toát ra một sự tự tin đến quyết rũ.
𝑒𝑜𝑚 𝑠𝑒𝑜𝑛𝑔ℎ𝑦𝑒𝑜𝑛.
chào tiền bối xinh đẹp.
martin khựng lại, đôi lông mày hơi nhíu lại khi nghe thấy giọng nói đầy vẻ cợt nhả đó.
chưa kịp để em phản ứng, seonghyeon đã tiến sát lại gần, khoảng cách gần đến mức martin có thể ngửi thấy mùi nước hoa gỗ đàn hương nồng nàn tỏa ra từ người cậu.
eom seonghyeon không nói không rằng, đưa tay lên vuốt nhẹ lọn tóc rối của martin ra sau vành tai.
ngón tay cậu cố ý lướt chậm qua gò má mịn màng của em, một hành động thân mật đến mức khiến những kẻ xung quanh phải hít một hơi lạnh.
𝑒𝑜𝑚 𝑠𝑒𝑜𝑛𝑔ℎ𝑦𝑒𝑜𝑛.
tài liệu nặng thế này mà để một mình anh ôm thì thật là tội lỗi của đám đàn ông trong trường này đấy.
martin lùi lại một bước, giọng nói em có chút lạnh nhạt.
𝑚𝑎𝑟𝑡𝑖𝑛 𝑒𝑑𝑤𝑎𝑟𝑑𝑠.
tôi không quen biết cậu, tránh đường.
𝑒𝑜𝑚 𝑠𝑒𝑜𝑛𝑔ℎ𝑦𝑒𝑜𝑛.
không sao ~.
𝑒𝑜𝑚 𝑠𝑒𝑜𝑛𝑔ℎ𝑦𝑒𝑜𝑛.
bây giờ không quen, nhưng một lát nữa sẽ là rất quen thôi.
eom seonghyeon cười khẽ, âm thanh trầm thấp đầy dụ dỗ.
cậu bất ngờ chộp lấy bàn tay đang ôm tài liệu của martin.
đôi bàn tay nhỏ nhắn của em bị bao trọn trong lòng bàn tay to lớn, ấm nóng của người tay chơi.
seonghyeon xoay mu bàn tay của martin, đôi mắt cậu nhìn thẳng vào mắt em, khóa chặt mọi sự kháng cự.
trước sự chứng kiến của hàng trăm con mắt đang kinh ngạc, seonghyeon từ từ cúi đầu xuống, đặt một nụ hôn nhẹ nhưng đầy sự chiếm đoạt lên mu bàn tay em.
hơi thở ấm nóng va chạm vào da thịt khiến martin khẽ run lên.
em sững sờ, cảm giác như có một dòng điện chạy dọc sống lưng.
𝑒𝑜𝑚 𝑠𝑒𝑜𝑛𝑔ℎ𝑦𝑒𝑜𝑛.
em là eom seonghyeon, khóa dưới của anh.
𝑒𝑜𝑚 𝑠𝑒𝑜𝑛𝑔ℎ𝑦𝑒𝑜𝑛.
anh còn có thể gọi em là sean.
𝑒𝑜𝑚 𝑠𝑒𝑜𝑛𝑔ℎ𝑦𝑒𝑜𝑛.
rất vui được biết anh... martin edwards.
cậu ta thì thầm, giọng nói ngọt như mật rót vào tai.
martin mím môi, khuôn mặt vốn lạnh lùng bỗng hiện lên một vệt hồng nhàn nhạt vì bất ngờ và cả một chút bối rối.
lần đầu tiên, có một kẻ dám ngang nhiên chạm vào em, thậm chí là hôn tay em ngay giữa thanh thiên bạch nhật như thế này.
martin hít một hơi thật sâu, dù vẫn giữ vẻ nghiêm nghị nhưng giọng điệu đã không còn gắt gỏng như trước.
𝑚𝑎𝑟𝑡𝑖𝑛 𝑒𝑑𝑤𝑎𝑟𝑑𝑠.
eom seonghyeon ?
𝑚𝑎𝑟𝑡𝑖𝑛 𝑒𝑑𝑤𝑎𝑟𝑑𝑠.
hay còn gọi là sean sao.. ?
𝑚𝑎𝑟𝑡𝑖𝑛 𝑒𝑑𝑤𝑎𝑟𝑑𝑠.
cậu ...- thôi được rồi, bỏ tay tôi ra đi.
𝑚𝑎𝑟𝑡𝑖𝑛 𝑒𝑑𝑤𝑎𝑟𝑑𝑠.
tôi còn phải vào lớp.
𝑒𝑜𝑚 𝑠𝑒𝑜𝑛𝑔ℎ𝑦𝑒𝑜𝑛.
vậy là anh nhớ tên em rồi nhé ?
𝑒𝑜𝑚 𝑠𝑒𝑜𝑛𝑔ℎ𝑦𝑒𝑜𝑛.
coi như chúng ta đã làm quen thành công.
eom seonghyeon nháy mắt, cậu buông tay em ra một cách đầy luyến tiếc nhưng cũng cực kỳ đúng mực.
𝑒𝑜𝑚 𝑠𝑒𝑜𝑛𝑔ℎ𝑦𝑒𝑜𝑛.
hẹn gặp lại tiền bối vào giờ nghỉ trưa.
𝑒𝑜𝑚 𝑠𝑒𝑜𝑛𝑔ℎ𝑦𝑒𝑜𝑛.
tạm biệt anh ~.
nhìn bóng lưng martin vội vã rời đi, seonghyeon đút tay vào túi quần, đắc thắng xoay người lại.
đám công tử con trai và kể cả con gái xung quanh đang nhìn cậu ta với con mắt vừa ghen tị vừa nể phục.
bọn họ quăng cả núi tiền mà martin không thèm nhìn, vậy mà chỉ bằng vài lời tán tỉnh và một cái hôn tay, con người này đã khiến 'tảng băng' phải tan chảy một chút.
tại phòng nghỉ riêng của hội học sinh.
eom seonghyeon bước vào, quăng chiếc chìa khóa xe lên bàn, nơi kim juhoon, ahn keonho và chao yufan đang ngồi đợi với khuôn mặt không mấy vui vẻ.
keonho khoanh tay, giọng cộc lốc.
seonghyeon tự mãn lấy điện thoại ra, lật tấm ảnh martin vừa nãy khi bị cậu ta nắm tay, khóe môi hiện rõ sự bối rối.
cậu cười lớn, giọng đầy vẻ khiêu khích.
𝑒𝑜𝑚 𝑠𝑒𝑜𝑛𝑔ℎ𝑦𝑒𝑜𝑛.
nhìn đi mấy thằng già.
𝑒𝑜𝑚 𝑠𝑒𝑜𝑛𝑔ℎ𝑦𝑒𝑜𝑛.
trong khi các anh còn đang tính toán nước đi thì tôi đã nếm được mùi vị da thịt của anh ấy rồi.
𝑒𝑜𝑚 𝑠𝑒𝑜𝑛𝑔ℎ𝑦𝑒𝑜𝑛.
martin ấy mà... da dẻ mềm mại, mùi hương lại thơm nữa.
𝑒𝑜𝑚 𝑠𝑒𝑜𝑛𝑔ℎ𝑦𝑒𝑜𝑛.
anh ấy còn cho tôi làm quen rồi đây này!
sắc mặt kim juhoon tối sầm lại, đôi tay đang cầm bút hơi siết chặt.
keonho thì nghiến răng kèn kẹt.
𝑐ℎ𝑎𝑜 𝑦𝑢𝑓𝑎𝑛 - 𝑗𝑎𝑚𝑒𝑠.
tốt đấy.
còn james lặng lẽ nhếch môi rồi nói, ánh mắt gã thâm trầm nhìn vào tấm hình.
𝑘𝑖𝑚 𝑗𝑢ℎ𝑜𝑜𝑛.
mới chỉ là bắt đầu thôi eom seonghyeon.
juhoon lạnh lùng lên tiếng.
𝑘𝑖𝑚 𝑗𝑢ℎ𝑜𝑜𝑛.
để xem cậu giữ được cậu ấy trong bao lâu trước khi tôi kéo cậu ấy về phía mình.
seonghyeon nhún vai, ánh mắt hiện lên sự thách thức cực độ.
𝑒𝑜𝑚 𝑠𝑒𝑜𝑛𝑔ℎ𝑦𝑒𝑜𝑛.
vậy thì cứ thử xem ?
𐔌𓏵 .⋆. ִ#003𓂃 ִֶָ ִֶָ𐦯
𝑧𝑜 𝑦𝑒̂𝑢 𝑏𝑜̂́𝑛𝑔.
: trên đầu em dính cái gì kìa😱😳🤔😊🐺😤😠😡.
𝑧𝑜 𝑦𝑒̂𝑢 𝑏𝑜̂́𝑛𝑔.
: gỡ xuống dùm đi🤬🥺😔😭.
𝑧𝑜 𝑦𝑒̂𝑢 𝑏𝑜̂́𝑛𝑔.
: cảm ơnk 🥰😘😚😍~~.
𝑧𝑜 𝑦𝑒̂𝑢 𝑏𝑜̂́𝑛𝑔.
: nha đồ ngốc à ~~~~~.
𝑧𝑜 𝑦𝑒̂𝑢 𝑏𝑜̂́𝑛𝑔.
: tôi chỉ lấy con ruồi làm cái cờ để xoa đầu em thôi😏😏😏😏😏😏😏😎😎😎😎😎😎😎😎😎🤑🤑🤑.
𝑧𝑜 𝑦𝑒̂𝑢 𝑏𝑜̂́𝑛𝑔.
: rí rí rí ri rì ri ri ri ri.
𝑧𝑜 𝑦𝑒̂𝑢 𝑏𝑜̂́𝑛𝑔.
: ri ri ri ri rí ri ri rì ri.
𝑧𝑜 𝑦𝑒̂𝑢 𝑏𝑜̂́𝑛𝑔.
: tình ta bốc mùi như là đốngcứtruồi.
𝑧𝑜 𝑦𝑒̂𝑢 𝑏𝑜̂́𝑛𝑔.
: qua bao tháng năm anh chỉ yêucứtthôi.
giờ nghỉ trưa, căng tin trường học giống như một sân khấu náo nhiệt nơi sự phân chia giai cấp hiện rõ mồn một.
giữa những tiếng cười đùa của đám con nhà giàu và sự hào nhoáng của những bộ đồng phục đắt tiền, martin chọn cho mình một góc khuất gần cửa sổ.
em lặng lẽ ăn phần salad, đôi mắt dán vào cuốn sách, cố gắng biến mình thành kẻ vô hình.
một khay đồ ăn xa xỉ với bò Wagyu vân mỡ óng ánh và gan ngỗng béo ngậy được đặt xuống bên cạnh khay salad đạm bạc của em.
mùi hương gỗ đàn hương nồng nàn, sang trọng bao vây lấy khứu giác của martin.
𝑒𝑜𝑚 𝑠𝑒𝑜𝑛𝑔ℎ𝑦𝑒𝑜𝑛.
đã bảo là hẹn gặp lại tiền bối vào giờ nghỉ trưa mà.
𝑒𝑜𝑚 𝑠𝑒𝑜𝑛𝑔ℎ𝑦𝑒𝑜𝑛.
anh không đợi em sao ?
𝑒𝑜𝑚 𝑠𝑒𝑜𝑛𝑔ℎ𝑦𝑒𝑜𝑛.
để em đi tìm thế này là anh ác lắm đấy.
eom seonghyeon thong thả ngồi xuống, thu hẹp khoảng cách đến khi nào mà vai cậu ép sát vào vai martin thì mới chịu dừng lại.
cậu không hề đụng đến dao nĩa, chỉ chống cằm, nghiêng đầu nhìn chằm chằm vào khuôn mặt thanh tú của em với vẻ thích thú không hề che giấu.
martin vẫn không nhìn seonghyeon, giọng nói đều đều nhưng lạnh nhạt.
𝑚𝑎𝑟𝑡𝑖𝑛 𝑒𝑑𝑤𝑎𝑟𝑑𝑠.
tôi không nhớ là mình có đồng ý hẹn với cậu.
𝑚𝑎𝑟𝑡𝑖𝑛 𝑒𝑑𝑤𝑎𝑟𝑑𝑠.
với cả, chỗ này còn nhiều bàn trống mà.
𝑚𝑎𝑟𝑡𝑖𝑛 𝑒𝑑𝑤𝑎𝑟𝑑𝑠.
sao không ngồi ?
𝑒𝑜𝑚 𝑠𝑒𝑜𝑛𝑔ℎ𝑦𝑒𝑜𝑛.
vì những chỗ đó không có anh.
seonghyeon cười hì hì, ánh mắt bỗng dừng lại trên khóe môi mềm mại của martin.
ở đó có một chút nước sốt salad còn sót lại, nhỏ xíu nhưng lại vô cùng nổi bật trên làn da.
đôi mắt seonghyeon cứ nhìn chằm chằm vào đó, một ý nghĩ đen tối xẹt qua.
cậu ta bất ngờ vươn tay, bóp chặt lấy cằm martin, ép em phải quay sang nhìn thẳng vào mắt mình.
𝑚𝑎𝑟𝑡𝑖𝑛 𝑒𝑑𝑤𝑎𝑟𝑑𝑠.
này, cậu làm cái đé—
martin chưa kịp nói hết câu thì seonghyeon đã tiến sát lại.
không phải là dùng khăn giấy, cũng không phải dùng tay, mà cậu trực tiếp cúi xuống, đầu lưỡi ấm nóng lướt nhẹ qua khóe môi em, liếm sạch vết sốt đó một cách chậm rãi và đầy ám muội.
cảm giác ẩm ướt, nhồn nhột kèm theo hơi thở nóng rực của người kia khiến martin đông cứng người.
em trừng lớn mắt, hơi thở nghẹn lại nơi cổ họng.
𝑒𝑜𝑚 𝑠𝑒𝑜𝑛𝑔ℎ𝑦𝑒𝑜𝑛.
ngọt thật đó ~.
seonghyeon lùi ra một chút, liếm môi mình như thể đang thưởng thức một món mỹ vị nhân gian.
cậu nhìn biểu cảm bàng hoàng, gương mặt đang dần đỏ bừng lên vì xấu hổ của martin mà bật cười đắc thắng.
𝑒𝑜𝑚 𝑠𝑒𝑜𝑛𝑔ℎ𝑦𝑒𝑜𝑛.
nước sốt của anh ngon hơn cả gan ngỗng của em nữa.
𝑒𝑜𝑚 𝑠𝑒𝑜𝑛𝑔ℎ𝑦𝑒𝑜𝑛.
hay là... môi anh vốn dĩ đã ngọt thế rồi ?
𝑚𝑎𝑟𝑡𝑖𝑛 𝑒𝑑𝑤𝑎𝑟𝑑𝑠.
cậu... cậu bị hâm à ?!
martin run rẩy quát lên, em vội vàng lấy tay lau mạnh vào chỗ vừa bị liếm, cảm giác ghê tởm và bối rối đan xen.
𝑚𝑎𝑟𝑡𝑖𝑛 𝑒𝑑𝑤𝑎𝑟𝑑𝑠.
tránh xa tôi ra!
𝑒𝑜𝑚 𝑠𝑒𝑜𝑛𝑔ℎ𝑦𝑒𝑜𝑛.
ấy, khoan đã.
𝑒𝑜𝑚 𝑠𝑒𝑜𝑛𝑔ℎ𝑦𝑒𝑜𝑛.
em còn chưa tặng quà cho yêu của mình mà.
eom seonghyeon không để em chạy thoát, cậu nhanh tay ấn vai martin ngồi xuống, đồng thời rút từ trong túi áo ra một chiếc hộp nhung màu đen tuyền.
'cạch.' một tiếng, nắp hộp mở ra, để lộ chiếc nhẫn bạch kim đính kim cương đen tỏa sáng lấp lánh dưới ánh đèn căng tin.
cả không gian dường như nín thở, những học sinh xung quanh bắt đầu xì xào khi nhận ra đó là thiết kế giới hạn của một thương hiệu trang sức đình đám.
seonghyeon chộp lấy bàn tay trái của martin, thô bạo lồng chiếc nhẫn vào ngón áp út của em, rồi tự đeo chiếc còn lại cho mình.
seonghyeon đan những ngón tay mình vào tay martin, giơ lên cao như một lời tuyên bố chủ quyền.
𝑒𝑜𝑚 𝑠𝑒𝑜𝑛𝑔ℎ𝑦𝑒𝑜𝑛.
đeo nó vào, để đám ruồi bọ xung quanh biết là anh đã có 'chậu' rồi.
𝑒𝑜𝑚 𝑠𝑒𝑜𝑛𝑔ℎ𝑦𝑒𝑜𝑛.
từ giờ, bất cứ ai chạm vào anh mà không có sự cho phép của em, em sẽ khiến kẻ đó biến mất khỏi cái thành phố này đấy.
hắn nhìn sâu vào đôi mắt đang dao động của martin, lòng thầm đắc ý.
𝑒𝑜𝑚 𝑠𝑒𝑜𝑛𝑔ℎ𝑦𝑒𝑜𝑛.
" dễ hơn mình tưởng. "
𝑒𝑜𝑚 𝑠𝑒𝑜𝑛𝑔ℎ𝑦𝑒𝑜𝑛.
" sớm muộn gì 'con mồi' này cũng sẽ quỳ lạy dưới chân mình thôi. "
𝑒𝑜𝑚 𝑠𝑒𝑜𝑛𝑔ℎ𝑦𝑒𝑜𝑛.
" và khi đó... phần thưởng chắc chắn sẽ thuộc về mình. "
𝑚𝑎𝑟𝑡𝑖𝑛 𝑒𝑑𝑤𝑎𝑟𝑑𝑠.
xong chưa ?
martin đột ngột lên tiếng, giọng em lạnh đến thấu xương, không còn một chút bối rối nào nữa.
𝑒𝑜𝑚 𝑠𝑒𝑜𝑛𝑔ℎ𝑦𝑒𝑜𝑛.
hửm ? có phải anh thích rồi đún—
eom seonghyeon chưa kịp nói hết câu, martin đã dứt khoát tháo phăng chiếc nhẫn khỏi tay.
m không hề do dự, dùng hết sức bình sinh ném mạnh chiếc nhẫn xuống sàn gạch men.
chiếc nhẫn đắt giá va chạm với sàn nhà tạo nên một tiếng vang chói tai trước khi văng vào một góc kẹt.
𝑚𝑎𝑟𝑡𝑖𝑛 𝑒𝑑𝑤𝑎𝑟𝑑𝑠.
giữ lấy đống rác của cậu đi, eom seonghyeon.
martin đứng phắt dậy, đôi mắt em nhìn cậu đầy sự khinh bỉ.
𝑚𝑎𝑟𝑡𝑖𝑛 𝑒𝑑𝑤𝑎𝑟𝑑𝑠.
cậu nghĩ tiền và mấy cái trò rẻ tiền này có thể mua được tôi sao ?
𝑚𝑎𝑟𝑡𝑖𝑛 𝑒𝑑𝑤𝑎𝑟𝑑𝑠.
đừng có nằm mơ.
𝑒𝑜𝑚 𝑠𝑒𝑜𝑛𝑔ℎ𝑦𝑒𝑜𝑛.
thế anh thích thế nào ?
𝑚𝑎𝑟𝑡𝑖𝑛 𝑒𝑑𝑤𝑎𝑟𝑑𝑠.
không thích cái ᴄᴀ̣̆ᴄ gì hết.
𝑚𝑎𝑟𝑡𝑖𝑛 𝑒𝑑𝑤𝑎𝑟𝑑𝑠.
lần sau nếu còn dám chạm vào người tôi, tôi sẽ không chỉ ném nhẫn đâu.
nói rồi, martin dứt khoát quay lưng đi thẳng, để lại seonghyeon đang sững sờ giữa tiếng xì xào cười nhạo của đám đông.
lần đầu tiên trong đời, có kẻ dám ném quà của thiếu gia nhà họ eom như ném rác.
cậu khẽ tặc lưỡi, nghĩ thầm trong lòng.
𝑒𝑜𝑚 𝑠𝑒𝑜𝑛𝑔ℎ𝑦𝑒𝑜𝑛.
" khó rồi đây, nhưng mà thôi không sao. "
𝑒𝑜𝑚 𝑠𝑒𝑜𝑛𝑔ℎ𝑦𝑒𝑜𝑛.
" tao vẫn còn cách khác khiến anh chú ý. "
𝑒𝑜𝑚 𝑠𝑒𝑜𝑛𝑔ℎ𝑦𝑒𝑜𝑛.
" càng khó tao càng muốn chinh phục anh cho bằng được. "
cơn giận vẫn còn âm ỉ khiến martin không thể tập trung học bài.
em ôm cặp bước xuống sân trường vắng lặng, ánh đèn cao áp lờ mờ đổ bóng dài trên mặt đất.
tiếng bóng rổ đập xuống sàn gỗ vang lên đều đặn.
martin khựng lại khi thấy một bóng dáng cao lớn dưới sân tập.
mồ hôi đầm đìa chảy dọc theo những thớ cơ bắp săn chắc ở cánh tay.
chiếc áo ba lỗ thể thao dính sát vào người, để lộ thân hình của một vận động viên thực thụ.
martin đứng im tại chỗ, em biết hắn ta qua lời kể của bạn bè : một kẻ lầm lì, bạo lực và cực kỳ nguy hiểm.
𝑎ℎ𝑛 𝑘𝑒𝑜𝑛ℎ𝑜.
đứng đó nhìn cái gì ?
𝑎ℎ𝑛 𝑘𝑒𝑜𝑛ℎ𝑜.
muốn xin chữ ký à ?
giọng nói cộc lốc, khàn đặc vang lên.
keonho dừng bóng, hắn dùng vạt áo lau mồ hôi mặt, để lộ vùng bụng săn chắc ngay trước mắt martin.
hắn bước về phía hàng rào, đôi mắt sắc lẹm như muốn nhìn thấu qua lớp áo của em.
𝑚𝑎𝑟𝑡𝑖𝑛 𝑒𝑑𝑤𝑎𝑟𝑑𝑠.
tôi chỉ đi ngang qua thôi.
martin giữ chặt quai cặp, định rời đi thì keonho bất ngờ lên tiếng, giọng đầy mỉa mai.
𝑎ℎ𝑛 𝑘𝑒𝑜𝑛ℎ𝑜.
nghe nói trưa nay có người bị 'chó' liếm mặt.
𝑎ℎ𝑛 𝑘𝑒𝑜𝑛ℎ𝑜.
còn bị ép đeo nhẫn của thằng công tử bột seonghyeon cơ mà ?
𝑎ℎ𝑛 𝑘𝑒𝑜𝑛ℎ𝑜.
sao giờ trên tay không thấy cái nhẫn nào thế ?
𝑎ℎ𝑛 𝑘𝑒𝑜𝑛ℎ𝑜.
anh bị nó đá rồi à ?
martin sững người, em không ngờ chuyện lúc trưa lại đến tai kẻ lầm lì này nhanh như vậy.
𝑚𝑎𝑟𝑡𝑖𝑛 𝑒𝑑𝑤𝑎𝑟𝑑𝑠.
" what the...— "
𝑚𝑎𝑟𝑡𝑖𝑛 𝑒𝑑𝑤𝑎𝑟𝑑𝑠.
" sao nó biết được chứ ? "
𝑚𝑎𝑟𝑡𝑖𝑛 𝑒𝑑𝑤𝑎𝑟𝑑𝑠.
không liên quan đến cậu.
𝑎ℎ𝑛 𝑘𝑒𝑜𝑛ℎ𝑜.
sắp liên quan rồi đấy.
ahn keonho ném mạnh quả bóng vào hàng rào ngay sát mặt martin khiến em giật mình lùi lại.
𝑚𝑎𝑟𝑡𝑖𝑛 𝑒𝑑𝑤𝑎𝑟𝑑𝑠.
" cái đɪ̣t.. "
hắn nhếch mép, một nụ cười đầy vẻ đe dọa.
𝑎ℎ𝑛 𝑘𝑒𝑜𝑛ℎ𝑜.
thằng seonghyeon chơi kiểu 'mềm', còn tôi... tôi chỉ thích dùng vũ lực thôi.
𝑎ℎ𝑛 𝑘𝑒𝑜𝑛ℎ𝑜.
anh chuẩn bị tinh thần đi, martin.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play