Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

(AllHieu) Bình Yên

[KhangHieu] Tín Hiệu Từ Hành Tinh Đã Chết (1)

˖◛⁺⑅♡•♡⑅⁺◛˖
Trạm không gian Sector-9 không dành cho những kẻ mộng mơ
Nó là một cấu trúc kim loại khổng lồ, xám xịt và rỉ sét, lơ lửng ở rìa Thiên hà Andromeda như một khối u của nền văn minh nhân loại cũ
Ở đây, mặt trời chỉ là một đốm sáng xa xôi, yếu ớt không đủ để sưởi ấm những tầng hầm sâu hun hút, nơi không khí được tái chế đến mức có vị chát của đồng và mùi Amoniac nồng nặc
Khang ngồi trên mỏm của một xác tàu vận tải bỏ hoang, đôi ủng bảo hộ nặng nề gác lên một tấm bảng mạch đã cháy sém
Anh rít một hơi thuốc lá tổng hợp, thứ khói xám xịt nhanh chóng tan biến vào bầu khí quyển nhân tạo loãng toẹt
Công việc của Khang là "kẻ lượm nhặt"
Trong khi giới thượng lưu ở các tầng trên tận hưởng cuộc sống giả lập trong những khu vườn sinh thái thì ở tầng đáy này, Khang phải chiến đấu với những đống phế liệu phóng xạ để tìm kiếm những lõi năng lượng còn sót lại hoặc những chip nhớ cổ đại có thể đổi lấy vài tấm vé thông hành đến khu vực có nước sạch
Hôm nay là một ngày tồi tệ, cơn bão điện từ từ tinh vân gần đó đã khiến hệ thống chiếu sáng của khu nghĩa địa phế liệu chập chờn
Ánh đèn neon đỏ quạch nhấp nháy như nhịp tim của một con quái vật đang hấp hối
Phạm Bảo Khang
Phạm Bảo Khang
Haiz, chẳng có gì ngoài sắt vụn
Anh đứng dậy định quay về xưởng thì một tiếng 'coong' vang lên
Một vật thể gì đó vừa rơi ra từ khoang chứa bị ăn mòn của con tàu vận tải đời cổ - loại tàu di cư từ thời kỳ XXX
Khang tiến lại gần, dùng chiếc đèn pin gắn trên vai soi vào đống đổ nát
Giữa những dây cáp chằng chịt như những mạch máu lộ thiên, một hình hài hiện ra
Đó không phải là một robot vận hành thông thường với những khớp nối thô kệch
Thực thể này có dáng dấp của một thanh niên mảnh khảnh đang khoác trên mình bộ đồng phục trắng đã mục nát chỉ còn lại những mảng vải bám chặt vào khung xương hợp kim màu bạc mờ
Lớp vỏ bọc sinh học ở vùng mặt đã bong tróc để lộ một bên gò má bằng kim loại tinh xảo nhưng bên còn lại vẫn giữ được nét thanh tú, bình yên đến lạ lùng
Khang khựng lại. Anh đã thấy hàng ngàn Android hỏng hóc nhưng chưa bao giờ thấy cái nào mang lại cảm giác như một con người vẫn sống thế này
Trên ngực trái của nó, một dòng chữ nhỏ được khắc thủ công bằng tay chứ không phải in bằng máy: E-289 - Gửi về nơi có nắng
Phạm Bảo Khang
Phạm Bảo Khang
Gì đây? Một món đồ chơi của giới nhà giàu thời xưa à?
Anh với tay chạm vào trán của thực thể. Một luồng điện nhẹ tê tái truyền qua đầu ngón tay anh
Tim Khang đập nhanh một nhịp. Đã lâu lắm rồi anh không cảm nhận được thứ gì đó có nhiệt ở nơi này
Bất chấp quy định nghiêm ngặt về việc mang vật thể lạ chưa kiểm dịch vào khu dân cư, Khang vác E-289 lên vai
Sức nặng của nó không giống như sắt thép mà nó nặng nề một cách kỳ lạ như thể nó đang mang theo cả một khối lượng ký ức khổng lồ bên trong cái vỏ bọc bé nhỏ ấy
----
Xưởng của Khang là một hang ổ của sự hỗn độn
Những cánh tay máy treo lủng lẳng từ trần nhà, những màn hình CRT cũ kỹ chớp tắt liên tục và mùi dầu máy bám chặt vào mọi ngóc ngách
Anh đặt E-289 lên bàn làm việc, ánh đèn bàn duy nhất chiếu rọi vào khuôn mặt bán diện của con robot
Khang bắt đầu công việc tỉ mỉ của một người cơ khí. Anh dùng dung dịch tẩy rửa nhẹ nhàng lau đi lớp bụi phóng xạ bám trên những khe khớp
Khi những lớp bẩn biến mất, vẻ đẹp của E-289 càng trở nên rõ nét
Đó là một vẻ đẹp u sầu, hàng lông mi dài bằng sợi tổng hợp phủ bóng xuống đôi mắt đang nhắm nghiền
Phạm Bảo Khang
Phạm Bảo Khang
Để xem trong đầu mày chứa cái gì nào
Khang lẩm bẩm, tay kết nối cáp dữ liệu vào cổng sau gáy của E-289
Màn hình máy tính của Khang vốn đã cũ, nay lại càng rung lên bần bật khi tiếp nhận luồng dữ liệu từ E-289
Một bảng cảnh báo đỏ rực hiện ra: DỮ LIỆU ĐƯỢC MÃ HÓA BỞI CẢM XÚC - YÊU CẦU ĐỒNG BỘ NHỊP TIM
Khang nhíu mày. Mã hóa cảm xúc là một công nghệ đã bị cấm từ sau cuộc nổi loạn của trí tuệ nhân tạo năm 2140
Người ta cho rằng việc để robot có cảm xúc là mầm mống của sự diệt vong nhưng E-289 này còn lâu đời hơn thế
Anh đánh liều áp bàn tay mình vào bộ phận cảm biến nhiệt trên ngực con robot
10%...40%...90%...Hoàn tất
|Cạch|
Một tiếng động nhỏ vang lên từ sâu bên trong lồng ngực của E-289
Đôi mắt nó chợt mở bừng, không phải màu đỏ của sự đe dọa mà là một màu xanh lam sâu thẳm như đại dương - thứ màu sắc mà những người sinh ra trên trạm không gian như Khang chỉ được thấy qua những tư liệu phục dựng về Trái Đất cũ
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
Chào anh
E-289 cất tiếng, giọng nói không có chút âm sắc kim loại nào
Nó trong trẻo, có chút ngập ngừng và chứa đựng một nỗi buồn mênh mông
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
Anh là người sẽ mang tôi đi..hay là người sẽ xóa sổ tôi?
Khang đứng hình mất vài giây. Anh lùi lại, tay nắm chặt chiếc mỏ lết theo bản năng
Phạm Bảo Khang
Phạm Bảo Khang
Mày là cái quái gì? Robot trợ lý không có quyền đặt câu hỏi ngược lại cho chủ nhân
​E-289 ngồi dậy trên bàn, những khớp xương kêu lên những tiếng lách tách khô khốc
Nó nhìn xuống đôi bàn tay mình rồi nhìn quanh căn phòng tối tăm của Khang
Ánh mắt nó dừng lại ở khung cửa sổ nhỏ xíu nhìn ra khoảng không vũ trụ đen đặc
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
Tôi không phải là robot
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
Tôi là một lời hứa, tên tôi là Hiếu hoặc ít nhất đó là cái tên cuối cùng tôi được gọi trước khi bóng tối bao trùm
Khang không tin vào những chuyện tâm linh hay linh hồn trong máy móc
Với anh thì mọi thứ đều có thể giải thích bằng thuật toán
Nhưng khi anh truy cập vào bộ nhớ trung tâm của E-289, anh nhận ra mình đã lầm
Thay vì những tệp lệnh logic thì bộ nhớ của Hiếu là một mê cung của những hình ảnh và âm thanh
Đó là những cánh đồng hoa hướng dương lay động trong gió, là tiếng sóng biển vỗ vào ghềnh đá, là mùi của cơn mưa đầu mùa trên nền đất nóng và bao trùm tất cả là những bức thư
Phạm Bảo Khang
Phạm Bảo Khang
999 bức thư tình..????
Khang đọc lướt qua các tiêu đề, tất cả đều gửi cho cùng một người: K
Phạm Bảo Khang
Phạm Bảo Khang
'K' là ai?
Hiếu quay lại nhìn anh. Ánh xanh trong mắt nó hơi mờ đi như thể nó đang cố lục lọi trong những ngăn chứa bị hỏng
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
'K' là người đã tạo ra tôi
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
Anh ấy là một nhà khoa học tại trạm nghiên cứu khí hậu trên hành tinh XX
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
Khi hành tinh đó bắt đầu sụp đổ vì lõi hạt nhân bất ổn, anh ấy đã không thể rời đi
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
Anh ấy đã chuyển toàn bộ dữ liệu cảm xúc của mình vào tôi, biến tôi thành một vật chứa để gửi những điều chưa kịp nói về phía Trái Đất
Khang cảm thấy tim mình thắt lại khi nghe Hiếu nói về XX. Đó là nơi cha anh đã từng nhắc đến như một thiên đường đã mất
Và 'K'...cha anh cũng tên bắt đầu bằng chữ 'K' nhưng đó là một sự trùng hợp quá xa vời
Anh nhấn mở bức thư số 001, giọng nói của một người đàn ông vang lên tràn đầy sức sống nhưng cũng đầy tuyệt vọng
𝗜𝗜 ●──── 1:05
...: "Gửi K, nếu em nhận được những dòng này nghĩa là anh đã tan biến vào những đám mây bụi của XX"
...: "Đừng khóc! Anh để Hiếu ở lại bên em. Nó không chỉ là một con robot, nó là tất cả sự dịu dàng mà anh dành cho em. Hãy hứa với anh, hãy đưa nó đến nơi có nắng..."
▶ ●──── 1:05
Hiếu cúi đầu, những giọt chất lỏng màu trắng bạc - loại dầu bôi trơn chuyên dụng trào ra từ khóe mắt nó
Robot không biết khóc nhưng Hiếu đang tái hiện lại nỗi đau của người đã tạo ra nó một cách hoàn hảo đến mức tàn nhẫn
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
Tôi đã trôi dạt trong không gian 70 năm
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
Qua bao nhiêu bãi rác, qua bao nhiêu tay những kẻ buôn phế liệu
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
Ai cũng muốn rã xác tôi để lấy hợp kim quý, không ai muốn nghe những bức thư này cả
Khang im lặng. Anh nhìn vào đôi bàn tay đầy dầu mỡ của mình rồi nhìn vào sinh vật xinh đẹp và mong manh trước mặt
Anh là một kẻ ích kỷ, một kẻ chỉ biết sống qua ngày. Nhưng lúc này, một cái gì đó đã chết từ lâu trong lòng anh - sự trắc ẩn đang cựa quậy hồi sinh
Phạm Bảo Khang
Phạm Bảo Khang
Ở đây không có nắng đâu
Phạm Bảo Khang
Phạm Bảo Khang
Chỉ có đèn neon và phóng xạ thôi
Hiếu ngẩng lên nhìn thẳng vào mắt Khang
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
Vậy anh có thể trở thành mặt trời của tôi không?
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
Chỉ cần anh nghe hết 999 bức thư này, tôi sẽ có đủ năng lượng để tồn tại
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
Nếu không..hệ thống của tôi sẽ tự hủy trong vòng 48 giờ tới vì sự cô đơn của dữ liệu
----
Đêm đó, Trạm Sector-9 chìm vào giấc ngủ giả tạo
Khang không ngủ. Anh ngồi bên cạnh Hiếu. Họ không đọc thư ngay lập tức
Khang kể cho Hiếu nghe về cuộc sống ở đây, nơi con người chỉ là những con ốc vít trong một cỗ máy khổng lồ
Hiếu kể cho Khang nghe về "màu xanh", thứ màu sắc mà anh chưa bao giờ được thấy ngoài đời thực
Khang nhận ra Hiếu có những thói quen rất con người
Hiếu thích chạm vào những đồ vật cũ, cậu nghiêng đầu khi nghe một âm thanh lạ và cậu có một sự tò mò vô hạn về những cảm xúc của Khang
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
Tại sao anh lại buồn?
Hiếu hỏi khi thấy Khang nhìn chằm chằm vào một bức ảnh cũ kỹ của gia đình
Phạm Bảo Khang
Phạm Bảo Khang
Tôi không buồn, tôi chỉ đang cảm thấy trống rỗng
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
Trong thư số 452, K nói rằng sự trống rỗng là một loại không gian dành sẵn cho tình yêu
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
Nếu anh thấy trống rỗng nghĩa là anh đang chờ đợi điều gì đó lấp đầy
Khang bật cười, một nụ cười hiếm hoi và chua chát
Phạm Bảo Khang
Phạm Bảo Khang
Mày chỉ là một cái máy phát thanh biết đi thôi Hiếu ạ
Phạm Bảo Khang
Phạm Bảo Khang
Đừng cố dạy đời tao
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
Tôi không dạy đời, tôi chỉ đang chia sẻ dữ liệu
Hiếu mỉm cười, nụ cười làm bừng sáng cả căn xưởng u tối
Nhưng sự yên bình đó không kéo dài lâu. Tiếng còi báo động của lực lượng an ninh trạm vang lên ngoài hành lang
🚨: "CẢNH BÁO! PHÁT HIỆN DẤU VẾT CÔNG NGHỆ AI BẤT HỢP PHÁP TẠI PHÂN KHU 4!"
Khang giật mình. Anh quên mất rằng những Android có khả năng biểu đạt cảm xúc cao như Hiếu luôn có một bộ phát tín hiệu đặc biệt mà lực lượng an ninh có thể dò quét được
Nếu họ bắt được Hiếu, họ sẽ nghiền nát nó để nghiên cứu hoặc tiêu hủy ngay lập tức vì nguy cơ đe dọa an ninh tâm lý
Phạm Bảo Khang
Phạm Bảo Khang
Đi thôi!
Khang chụp lấy chiếc áo khoác da, nắm chặt tay Hiếu
​Bàn tay Hiếu lạnh toát nhưng cứng cáp. Lần đầu tiên sau nhiều năm, Khang thấy mình không còn chạy trốn vì bản thân mình nữa
Anh chạy để bảo vệ một lời hứa của một người xa lạ từ 70 năm trước
Anh chạy để bảo vệ "nơi có nắng" mà Hiếu hằng tìm kiếm
Họ lao ra khỏi xưởng, băng qua những đường ống dẫn khí chằng chịt hướng về phía bến tàu bí mật của những kẻ buôn lậu
Sau lưng họ, ánh đèn flash của cảnh sát và tiếng chó máy sủa vang dội cả một tầng hầm
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
Khang!
Hiếu gọi lớn khi họ đứng trước một con tàu vận tải cỡ nhỏ bị bỏ hoang mà Khang đã bí mật sửa chữa từ lâu
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
Tại sao anh lại giúp tôi? Anh sẽ mất tất cả, cả công việc và sự an toàn ở đây
​Khang quay lại, trong ánh sáng hỗn loạn của những tia laser truy quét, anh nhìn thẳng vào đôi mắt xanh lam của Hiếu
Phạm Bảo Khang
Phạm Bảo Khang
Vì tao cũng muốn biết...
Khang nói, hơi thở dồn dập
Phạm Bảo Khang
Phạm Bảo Khang
Tao muốn biết bức thư thứ 999 viết cái gì
Phạm Bảo Khang
Phạm Bảo Khang
Và tao muốn thấy..liệu cái gọi là 'nắng' có thực sự khiến một kẻ như tao thấy ấm áp hay không
Họ bước lên tàu. Cánh cửa thép đóng sầm lại ngăn cách họ với thế giới rỉ sét của Sector-9
Con tàu rung chuyển rồi lao vút vào khoảng không vô tận để lại sau lưng những tiếng gào thét của còi báo động
───────

[KhangHieu] Tín Hiệu Từ Hành Tinh Đã Chết (2)

˖◛⁺⑅♡•♡⑅⁺◛˖
Con tàu vận tải cũ kỹ mang tên Kẻ Lang Thang lao đi trong không gian để lại sau lưng Trạm Sector-9 chỉ còn là một đốm sáng nhỏ bé rồi biến mất hẳn vào hư vô
Bên trong khoang lái, ánh sáng duy nhất đến từ bảng điều khiển chập chờn và đôi mắt xanh lam của Hiếu
Khang ngồi tựa lưng vào ghế lái, đôi mắt mệt mỏi quan sát các chỉ số oxy
Việc đánh cắp một con tàu và đào tẩu khỏi trạm không gian không phải là một kỳ tích mà là một bản án tử hình nếu họ bị bắt lại
Nhưng lạ thay, Khang không thấy sợ
Trong lồng ngực anh, một cảm giác râm ran khó tả đang lan tỏa, thứ cảm xúc mà anh đã cố dùng thuốc ức chế để tiêu diệt suốt mười năm qua
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
Khang, anh đang nghĩ về bức thư số 500 phải không?
Hiếu lên tiếng phá vỡ sự im lặng đặc quánh
E-289 đang ngồi xếp bằng trên sàn tàu
Cậu không cần ngủ, không cần oxy, cậu chỉ cần sự hiện diện của Khang để giữ cho các thuật toán cảm xúc không bị sụp đổ
Phạm Bảo Khang
Phạm Bảo Khang
Tao đang nghĩ xem tại sao tao lại điên đến mức tin một con robot
Khang đáp, giọng cọc cằn nhưng không giấu nổi sự quan tâm
Phạm Bảo Khang
Phạm Bảo Khang
Mở bức thư tiếp theo đi, chúng ta còn một chặng đường dài trước khi đến tọa độ của XX
​Hiếu mỉm cười, một nụ cười giờ đây đã tự nhiên hơn rất nhiều
Cậu áp lòng bàn tay vào cổng dữ liệu của tàu và một giọng nói trầm ấm lại vang lên qua hệ thống loa rè rè
✉️ Bức thư số 612
𝗜𝗜 ●──── 0:20
...: "K à, hôm nay XX có tuyết rơi"
...: "Nhưng tuyết ở đây không màu trắng, nó màu tro vì những cơn mưa axit từ các nhà máy lọc hạt nhân"
...: "Anh đã đứng dưới hiên nhà và ước rằng có em ở đây để cùng pha một tách trà nóng"
...: "Anh tự hỏi, ở Trái Đất liệu tuyết có còn trắng không? Hay chúng ta đã mang theo bóng tối của mình đi khắp vũ trụ rồi?"
▶ ●──── 0:20
​Khang khựng lại. Tuyết trắng? Anh chỉ thấy tuyết trong những thước phim tư liệu đen trắng
Anh nhìn Hiếu, thấy những ngón tay kim loại của cậu đang lướt nhẹ trên không trung như thể đang cố bắt lấy những bông tuyết ảo ảnh
Phạm Bảo Khang
Phạm Bảo Khang
Hiếu, mày có bao giờ thấy tiếc không?
Phạm Bảo Khang
Phạm Bảo Khang
Mày mang trong mình ký ức của một người đàn ông đã chết, yêu một người có lẽ cũng chẳng còn trên đời
Phạm Bảo Khang
Phạm Bảo Khang
Mày sống vì một quá khứ không phải của mày
Hiếu dừng cử động, ánh mắt cậu trở nên sâu thẳm
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
Khang, robot không có quá khứ, chúng tôi chỉ có dữ liệu
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
Nhưng khi dữ liệu đó khiến mạch điện của tôi nóng lên, khi nó khiến tôi thấy đau ở nơi lẽ ra là trái tim thì đó không còn là quá khứ của ai đó nữa
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
Đó là sự tồn tại của tôi, nếu không có những bức thư này, tôi chỉ là một khối hợp kim vô tri trong đống rác của anh thôi
Khang nghe xong thì im lặng, anh cúi đầu nhìn mũi giày, ánh mắt trầm ngâm
----
Khi con tàu tiến gần đến hệ sao của XX, những bức thư bắt đầu trở nên dồn dập và đau đớn hơn
Khang nhận ra người tên 'K' trong thư không phải là một người phụ nữ. Đó là một người đàn ông
Một tình yêu bị ngăn cấm, bị che giấu giữa những báo cáo khoa học khô khan và những âm mưu chính trị của thời đại cũ
✉️ Bức thư số 888
𝗜𝗜 ●──── 1:05
...: "Họ đã phát hiện ra chúng ta, K"
...: "Họ nói rằng việc hai người đàn ông cùng tham gia dự án bảo tồn giống nòi là một sự lãng phí tài nguyên"
...: "Họ muốn tách chúng ta ra..anh sẽ gửi em về Trái Đất trên chuyến tàu tị nạn cuối cùng"
...: "Còn anh..anh sẽ ở lại để hoàn thành E-289. Anh đặt tên nó là Hiếu vì đó là tất cả sự hiếu thảo mà anh dành cho tình yêu này, một sự tôn thờ cuối cùng"
▶ ●──── 1:05
Tay Khang run lên khi nghe đến đó. Anh vội vã lục tìm trong ngăn kéo cũ của mình một kỷ vật mà anh luôn mang theo
Một mảnh phù hiệu nát bấy có thêu chữ "Dự án Hiếu Sinh - XX"
​Một sự thật kinh hoàng bắt đầu thành hình trong tâm trí Khang
Cha anh, ông Khôi, vốn là một kỹ sư rời khỏi XX trong cơn hỗn loạn
Ông chưa bao giờ kể về mẹ anh, ông chỉ nói rằng anh được sinh ra từ niềm hy vọng của một người bạn tri kỷ
Phạm Bảo Khang
Phạm Bảo Khang
Hiếu..mở bức thư số 998 cho tao!
Phạm Bảo Khang
Phạm Bảo Khang
Ngay lập tức!
Hiếu nhìn Khang với vẻ lo lắng nhưng cậu vẫn thực hiện lệnh
Giọng nói trong thư giờ đây đã yếu ớt, đứt quãng bởi tiếng nổ vang trời của hành tinh đang tan rã
✉️ Bức thư số 998
𝗜𝗜 ●──── 1:02
"K à...không, Khôi à! Con trai chúng ta chắc giờ này đã lớn"
...: "Anh hy vọng em đã đặt tên nó là Khang, nghĩa là sự bình an"
...: "Anh không thể đến bên em nhưng E-289 sẽ mang theo linh hồn anh"
...: "Nếu một ngày nào đó Khang tìm thấy nó...hãy nói với con rằng cha nó chưa bao giờ hối hận vì đã ở lại để cho con một con đường sống.."
▶ ●──── 1:02
Căn phòng im phăng phắc. Khang gục đầu xuống bảng điều khiển, những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên gương mặt
Hóa ra hành trình này không phải là một sự tình cờ
Anh không nhặt được Hiếu mà Hiếu đã chờ đợi anh suốt 70 năm trong đống rác đó, phát ra những tín hiệu siêu tần số mà chỉ có mã gen của anh mới vô tình tương thích để tìm thấy
Hiếu tiến lại gần, đặt bàn tay kim loại lên vai Khang
Cậu không nói gì, chỉ để cho hơi ấm nhân tạo từ cơ thể máy móc xoa dịu nỗi đau của người con trai đang sụp đổ trước định mệnh
----
XX hiện ra trước mắt họ. Nó không còn là một hành tinh xanh
Nó là một quả cầu đá đen sạm bị xé toạc bởi những vết nứt dung nham đã nguội lạnh
Không có khí quyển, không có sự sống, chỉ có sự im lặng vĩnh cửu của một nấm mồ không gian
Khang điều khiển con tàu đáp xuống một cao nguyên đá, nơi từng là trạm nghiên cứu khí hậu
Anh mặc bộ đồ phi hành gia, nắm tay Hiếu bước ra ngoài
Phạm Bảo Khang
Phạm Bảo Khang
Đây là nơi có nắng sao?
Khang hỏi qua bộ đàm, nhìn lên bầu trời đen kịt nơi các vì sao trông như những chiếc đinh ghim lạnh lẽo
Hiếu không trả lời. Cậu đi đến giữa đống đổ nát của trạm nghiên cứu, nơi một cột sắt han rỉ vẫn còn đứng vững
Hiếu quỳ xuống, dùng tay bới lớp tro bụi dày đặc để lộ ra một hộp đen bọc chì
Hiếu nói, giọng cậu vang lên trong đầu Khang qua kết nối thần kinh
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
Bức thư số 999 không phải là dữ liệu âm thanh
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
Nó là một hành động
Hiếu mở hộp đen. Bên trong không phải là vàng bạc hay chip nhớ
Đó là một hạt mầm được bảo quản trong môi trường chân không tuyệt đối và một tấm ảnh cũ nát chụp hai người đàn ông đang đứng tựa vai nhau dưới ánh nắng rực rỡ của một buổi trưa hè
Một người là cha của Khang, người kia..có gương mặt giống hệt Hiếu nhưng bằng xương bằng thịt
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
Hệ thống của tôi đang đếm ngược
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
Nhiệm vụ đã hoàn tất, khi bức thư cuối cùng được mở ra, năng lượng hạt nhân trong tôi sẽ được giải phóng để khởi động hệ thống tái tạo sinh học của trạm này
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
Đây là di chúc của cha anh
Phạm Bảo Khang
Phạm Bảo Khang
Không! Mày nói mày sẽ sống nếu tao nghe hết mà!
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
Tôi đã sống Khang ạ
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
Tôi đã sống suốt những ngày qua trên con tàu đó cùng anh
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
Tôi đã biết vị của khói thuốc lá, biết nỗi buồn của anh và biết cả tình yêu mà cha anh dành cho chúng ta
Hiếu mỉm cười, đôi mắt xanh lam rực sáng lên một cách lạ thường
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
Bây giờ, tôi phải trở thành 'nắng' cho anh
Một luồng sáng trắng lóa mắt bao trùm lấy đỉnh núi khiến Khang bị hất văng ra xa
Từ lồng ngực của Hiếu, một cột năng lượng tinh khiết phóng thẳng lên bầu trời, xuyên thủng lớp mây bụi bao phủ hành tinh suốt gần thế kỷ
Ánh sáng mặt trời thực sự từ hệ sao đôi tràn xuống nhuộm vàng những khối đá đen
Hệ thống phòng kính của trạm nghiên cứu tự động kích hoạt dưới nguồn năng lượng khổng lồ
Nước từ các mạch ngầm bị đóng băng bắt đầu tan chảy, róc rách chảy qua những đường ống dẫn
Khi ánh sáng tan đi, Hiếu không còn ở đó nữa. Chỉ còn lại lớp vỏ hợp kim bạc mờ nằm yên bình trên nền đất
Nhưng giữa lòng bàn tay của thực thể ấy, hạt mầm lúc nãy đã bắt đầu đâm chồi, một màu xanh non nớt vươn lên giữa sự hoang tàn
​Khang quỳ xuống cạnh cái xác không còn sự sống của Hiếu
Anh không còn thấy cô độc. Anh nghe thấy trong tiếng gió bắt đầu rít qua các khe đá những lời thì thầm của 999 bức thư
Anh cầm lấy tấm ảnh, nhìn cha mình và người yêu của ông rồi nhìn mầm cây xanh đang rung rinh trước nắng
Phạm Bảo Khang
Phạm Bảo Khang
Tao thấy nắng rồi Hiếu ạ
Khang thì thầm, nụ cười hòa cùng nước mắt
Phạm Bảo Khang
Phạm Bảo Khang
Nó ấm..đúng như mày nói
----
Trên hành tinh XX đang hồi sinh, một người đàn ông bắt đầu viết bức thư của riêng mình
Không phải gửi về quá khứ mà gửi cho tương lai, cho một người máy đã dạy anh cách làm người và cho một tình yêu đã vượt qua cả cái chết để nở hoa giữa những vì sao
───🥀───

[AtusHieu] Kẻ Săn Ảnh (1)

˖◛⁺⑅♡•♡⑅⁺◛˖
Thành phố S vào mùa mưa luôn mang một vẻ mặt u sầu và nhớp nháp
Những ánh đèn đường vàng vọt hắt xuống mặt đường nhựa sũng nước tạo nên những chiếc gương phản chiếu méo mó của dòng người hối hả
Tú đứng dưới mái hiên của một tòa nhà bỏ hoang, chiếc áo khoác măng tô dài bám đầy bụi nước
Trên tay anh, chiếc máy ảnh Leica đời cũ trông như một phần cơ thể không thể tách rời
Tú không phải là phóng viên ảnh bình thường. Đồng nghiệp gọi anh là "Kẻ nhặt xác"
Bởi lẽ Tú luôn có mặt tại những hiện trường vụ án sớm nhất, thậm chí trước cả khi cảnh sát giăng dây phong tỏa
Anh không săn tìm sự nổi tiếng. Anh săn tìm những khoảnh khắc mà sự sống và cái chết giao thoa, cái tích tắc mà linh hồn dường như vẫn còn vương vấn trên cơ thể đã lạnh toát
Bùi Anh Tú
Bùi Anh Tú
Lại một vụ nữa
Cách đó mười mét, con hẻm nhỏ bị bao trùm bởi ánh đèn xanh đỏ của xe cảnh sát
Nạn nhân là một cô gái trẻ, được phát hiện trong tư thế như đang khiêu vũ giữa đống rác thải công nghiệp
Điều kỳ quái là trên mặt cô không có vẻ gì là đau đớn, trái lại, một nụ cười mãn nguyện đến rợn người vẫn nở trên môi
Đây là nạn nhân thứ 12 của kẻ sát nhân có biệt danh "Nghệ sĩ sắp đặt"
|Tách|
Tiếng màn trập vang lên khô khốc. Trong khoảnh khắc ánh đèn flash lóe lên, Tú bỗng thấy tim mình thắt lại
Qua kính ngắm, bên cạnh xác chết của cô gái dường như có một bóng người đang đứng
Đó là một chàng trai trẻ với làn da trắng tái mặc chiếc áo sơ mi mỏng manh giữa cơn mưa lạnh
Chàng trai ấy không nhìn xác chết mà nhìn thẳng vào ống kính của Tú
Ánh mắt ấy dường như không có sự sống nhưng lại chứa đựng một nỗi u uất sâu thẳm đến mức khiến Tú run tay
Anh hạ máy ảnh xuống ngay lập tức. Con hẻm vẫn thế. Chỉ có xác chết, cảnh sát và những tiếng xì xào, tuyệt nhiên không có chàng trai nào cả
Bùi Anh Tú
Bùi Anh Tú
Chết tiệt, mình thức đêm nhiều quá nên sinh ảo giác sao?
Tú trở về căn hộ áp mái của mình khi đồng hồ đã điểm ba giờ sáng
Căn phòng ngập tràn mùi hóa chất rửa ảnh và tiếng quạt gió
Tú không thích ảnh kỹ thuật số, anh thích cảm giác chờ đợi hình ảnh hiện lên dần dần trên tờ giấy trắng trong chậu thuốc tráng phim
Với anh, đó mới là lúc sự thật được khai sinh
Anh đóng cửa buồng tối, bật ánh đèn đỏ mờ ảo. Tú treo những bức ảnh vừa chụp lên dây phơi. Khi bức ảnh về nạn nhân thứ 12 bắt đầu hiện rõ, hơi thở của Tú nghẹn lại
Trong bức ảnh, chàng trai ấy lại xuất hiện
Lần này rõ hơn hẳn. Cậu ta đứng ngay sát cô gái, bàn tay nhợt nhạt như đang định chạm vào mái tóc của nạn nhân
Cậu có mái tóc hơi rối, gương mặt thanh tú nhưng mờ ảo như thể được vẽ bằng khói
Điều kỳ lạ nhất là trong khi mọi vật xung quanh đều bị nhòe đi vì màn mưa thì hình ảnh của chàng trai lại sắc nét đến từng sợi tóc
Bùi Anh Tú
Bùi Anh Tú
Cậu là ai?
Tú thì thầm với bức ảnh
Anh bắt đầu lùng sục lại toàn bộ kho lưu trữ ảnh của mình trong một năm qua, tất cả những vụ án liên quan đến "Nghệ sĩ sắp đặt"
Tú lật tung hàng trăm bức ảnh đen trắng, đôi mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ
Nạn nhân thứ nhất..không thấy. Nạn nhân thứ năm..một bóng mờ sau cánh cửa. Nạn nhân thứ tám..một bàn tay phản chiếu trên mặt gương vỡ
Và đến nạn nhân thứ mười một, chàng trai ấy đã lộ diện hoàn toàn đứng lặng lẽ ở góc khung hình và chứng kiến cái chết của nạn nhân như một người đưa tang thầm lặng
Tú nhận ra một quy luật đáng sợ rằng cứ mỗi vụ án trôi qua, hình ảnh của chàng trai này lại càng trở nên rõ nét và gần với ống kính của anh hơn
Nó giống như thể cậu ta đang mượn những bức ảnh của Tú để tìm đường quay trở lại thế giới này
Bất chợt, nhiệt độ trong buồng tối hạ xuống đột ngột. Tú cảm thấy một luồng khí lạnh phả vào gáy. Anh quay ngoắt lại nhưng chỉ có những bức ảnh đang đung đưa trên dây
|Tách|
Tiếng màn trập của chiếc máy ảnh đặt trên bàn tự động vang lên dù không có ai chạm vào
Tú nhìn vào ống kính. Chiếc Leica của anh đang tự động đếm ngược. Một cảm giác thôi thúc điên rồ khiến Tú đưa máy ảnh lên mắt
Qua kính ngắm, anh thấy cậu ta
Cậu ta đang ngồi ngay trên chiếc ghế gỗ đối diện Tú, trong chính căn buồng tối này
Chàng trai ngước lên, đôi môi mấp máy như muốn nói điều gì đó nhưng không phát ra âm thanh
Bùi Anh Tú
Bùi Anh Tú
Hiếu...
Một cái tên chợt hiện lên trong đầu Tú như một luồng điện. Anh không hiểu tại sao mình lại biết cái tên đó
Bùi Anh Tú
Bùi Anh Tú
Cậu..có nghe được tôi không?
Tú lắp bắp, tay vẫn không rời khỏi máy ảnh. Anh cảm giác nếu anh hạ máy ảnh xuống thì thực thể này sẽ biến mất
Hiếu khẽ gật đầu. Cậu đưa tay lên chạm vào những bức ảnh đang treo trên dây
Khi ngón tay cậu lướt qua bức ảnh nạn nhân thứ 12, bức ảnh bỗng bốc cháy, ngọn lửa xanh lét cháy rụi tấm giấy ảnh nhưng không hề tỏa nhiệt
"Cứu..họ.."
Một giọng nói vang lên trực tiếp trong tâm trí Tú, mỏng manh như tiếng gió rít qua khe cửa
Bùi Anh Tú
Bùi Anh Tú
Cứu ai? Kẻ sát nhân là ai?
Hiếu lắc đầu buồn bã. Cậu chỉ tay vào chính mình rồi chỉ vào chiếc máy ảnh của Tú
Lúc này, Tú mới để ý thấy trên cổ áo của Hiếu có một biểu tượng nhỏ. Một bông hoa hồng bị đâm xuyên bởi một cây kim dài
Đó chính là ký hiệu mà kẻ sát nhân thường để lại trên người các nạn nhân
Tú bàng hoàng
Bùi Anh Tú
Bùi Anh Tú
Cậu là nạn nhân đầu tiên sao?
Bùi Anh Tú
Bùi Anh Tú
Nhưng trong hồ sơ cảnh sát, nạn nhân số 1 là một người đàn ông trung niên..
Hiếu biến mất trong một cái chớp mắt để lại một luồng khói xám nhạt
Tú lao đến chỗ Hiếu vừa ngồi nhưng cái ghế vẫn lạnh lẽo
Trên mặt bàn gỗ nơi Hiếu vừa chạm vào hiện lên một dòng chữ viết bằng sương giá: "Bóng ma thứ 13"
​Tú hiểu rằng mình đã vướng vào một thứ gì đó vượt xa khỏi một vụ án mạng thông thường
Kẻ sát nhân không chỉ giết người mà hắn đang thực hiện một nghi lễ nào đó với những linh hồn
Và Hiếu - bằng một cách thần bí nào đó đã bị kẹt lại trong thế giới của những dư ảnh, lấy máy ảnh của Tú làm cầu nối
----
Ngày hôm sau, Tú không đến tòa soạn. Anh đến thư viện quốc gia để lục lại những tin tức mất tích từ 5 năm trước
Anh không chỉ tìm kiếm những người đã chết mà còn tìm những người đã biến mất không dấu vết trước khi chuỗi án mạng bắt đầu
Sau tám tiếng đồng hồ lục lọi, anh tìm thấy một mẩu tin nhỏ trên báo địa phương: Trần Minh Hiếu, sinh viên trường mỹ thuật mất tích sau buổi triển lãm cá nhân mang tên 'Sắc thái của hư vô'
Tấm ảnh đi kèm dù đã cũ nhưng không thể nhầm lẫn được, chính là chàng trai trong buồng tối của anh
Bùi Anh Tú
Bùi Anh Tú
*Xem ra vụ này không hề đơn giản nhưng mục đích của kẻ đấy là gì?*
----
Càng dấn sâu vào cuộc điều tra, Tú càng nhận ra mình đang bị theo dõi
Không phải bởi cảnh sát mà bởi một thứ gì đó đen tối hơn
Những bức ảnh anh chụp hằng ngày bắt đầu xuất hiện những vệt đen kỳ lạ che lấp khuôn mặt của những người đi đường
Đêm đó, Tú đang đi bộ qua một công viên vắng người thì nghe thấy tiếng bước chân phía sau
|Bạch..bạch..bạch|
Tiếng bước chân không đều như thể kẻ đó đang kéo lê một thứ gì đó nặng nề
Tú chạy nhanh vào một nhà vệ sinh công cộng và khóa chặt cửa lại. Anh đứng trước tấm gương ố vàng, thở dốc
Bùi Anh Tú
Bùi Anh Tú
Hiếu! Nếu cậu ở đây, giúp tôi với!
Tấm gương bắt đầu mờ đi bởi hơi nước dù trời không hề nóng
Trên mặt gương, một hình bóng dần hiện ra phía sau lưng Tú
Hiếu xuất hiện, gương mặt cậu lộ rõ vẻ hoảng sợ. Cậu giơ tay ra hiệu cho Tú nhìn xuống chân mình
Bên dưới khe cửa nhà vệ sinh, một dòng chất lỏng màu đen đặc quánh như mực đang bò vào
Nó không phải là nước, nó sống động, vươn những xúc tu nhỏ xíu về phía đôi ủng của Tú
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
Đừng để nó chạm vào!
Tú trèo lên bệ bồn cầu, rút chiếc máy ảnh ra. Anh biết đây không phải là lúc để sợ hãi
Anh cần một bằng chứng, một cái gì đó để đối đầu với thực thể này
|Tách! Tách! Tách!|
Ánh đèn flash liên tiếp dội vào bóng tối. Trong mỗi lần ánh sáng lóe lên, Tú thấy dòng mực đen ấy co rụt lại như thể bị bỏng
Nhưng từ phía sau cánh cửa, một giọng cười khàn đặc vang lên
???: "Nhiếp ảnh gia giỏi đấy, mày nhìn thấy được 'vật liệu' của tao sao?"
???: "Tốt lắm, tao vẫn đang thiếu một người quan sát cho bức tranh cuối cùng"
Cánh cửa nhà vệ sinh bị một lực lượng vô hình giật phăng
Một gã đàn ông cao lớn, khuôn mặt bị che khuất bởi một chiếc mặt nạ làm bằng phim ảnh cũ đang đứng đó
Trên tay hắn là một chiếc máy quay phim đời cổ, ống kính đen ngòm như một họng súng hướng về phía Tú
Bùi Anh Tú
Bùi Anh Tú
Thả Hiếu ra!
Tú hét lên dù anh biết mình đang nắm phần chắc là cái chết
..?
..?
Thả? Không, cậu nhóc đó là màu sắc đẹp nhất mà tao từng có
..?
..?
Và mày sẽ là khung tranh
Kẻ đó vừa nói vừa bước tới gần Tú
Giữa lúc ngàn cân treo sợi tóc, Hiếu từ trong mặt gương lao ra
Dù chỉ là một dư ảnh, cậu dồn hết sức mạnh đẩy Tú ngã qua cửa sổ thông gió nhỏ phía trên
Tú rơi xuống bãi cỏ phía ngoài, tai lùng bùng tiếng kính vỡ tan tành
​Khi anh lồm cồm ngồi dậy nhìn lại thì nhà vệ sinh đã chìm trong một đám khói đen đặc. Gã mặt nạ và Hiếu đều biến mất
Tú trở về nhà với những vết trầy xước và tâm trí rối bời
Anh biết mình không thể báo cảnh sát vì họ sẽ tống anh vào bệnh viện tâm thần nếu anh nói về một bóng ma trong máy ảnh
Anh bước vào buồng tối, nơi duy nhất anh thấy an toàn. Nhưng khi bật đèn đỏ lên, Tú bàng hoàng nhận ra toàn bộ ảnh của mình đã bị đánh tráo
Trên dây phơi không còn là những nạn nhân của vụ án nữa mà thay vào đó là 12 bức ảnh chụp chính Tú
Tú lúc đang ăn, Tú lúc đang ngủ, Tú lúc đang đứng ở hiện trường vụ án, ..v..v..
Mỗi bức ảnh đều có ký hiệu hoa hồng bị đâm xuyên ở góc
Và ở giữa phòng, chiếc máy ảnh Leica của anh đang tự động đẩy ra một tấm ảnh phim lấy liền
Tú run rẩy cầm tấm ảnh lên. Đó là bức ảnh thứ 13
Trong ảnh, anh đang đứng giữa một căn phòng đầy gương và phía sau anh là Hiếu nhưng lần này Hiếu đang khóc
Những giọt nước mắt của cậu biến thành những sợi dây xích đen quấn chặt lấy cả hai
Dưới bức ảnh có dòng chữ viết tay bằng mực đỏ: "Triển lãm cuối cùng. 12 giờ đêm mai. Tại xưởng phim bỏ hoang. Đừng để người mẫu của ta đợi lâu!"
Tú nhìn vào ống kính máy ảnh rồi nhìn vào hình bóng mờ ảo của Hiếu đang dần hiện ra trong góc phòng
Anh nhận ra rằng cuộc chiến này không chỉ để bắt một kẻ giết người mà còn để cứu lấy một linh hồn đã bị giam cầm trong bóng tối quá lâu
Bùi Anh Tú
Bùi Anh Tú
Chúng ta sẽ đi, đúng không?
Hiếu nhìn anh, đôi mắt xanh xao lóe lên một tia hy vọng mong manh
Cậu chạm nhẹ vào mu bàn tay Tú nhưng lần này Tú không thấy lạnh
Anh thấy một luồng điện ấm áp, một sự kết nối vượt qua cả ranh giới giữa sự sống và cái chết
Bùi Anh Tú
Bùi Anh Tú
Tôi sẽ không để hắn chụp bức ảnh cuối cùng đâu
Bùi Anh Tú
Bùi Anh Tú
Tôi hứa!
​Bên ngoài, cơn mưa thành phố vẫn tầm tã nhưng trong căn buồng tối chật hẹp, một thợ săn ảnh và một bóng ma đang chuẩn bị cho cuộc đối đầu sinh tử với kẻ coi mạng người là nghệ thuật
───────

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play