Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[RhyCap]Trùng Sinh Trở Về Năm 17 Tuổi

Chap 1: Ngày tôi chết đi

Đức Duy đứng lặng trong phòng khách, tay siết chặt tờ giấy ly hôn đến nhăn nhúm. Đối diện cậu, Minh – người chồng mà cậu từng tin tưởng tuyệt đối – lại đang nắm tay một cô gái khác. Ánh mắt anh ta không còn chút áy náy nào, chỉ có sự dứt khoát lạnh lùng.
Minh
Minh
Anh xin lỗi… nhưng anh thật sự yêu cô ấy.
Câu nói ấy như bóp nghẹt tim cậu. Bao năm qua, cậu đã từ bỏ mọi thứ vì anh: ước mơ, bạn bè, cả gia đình. Cậu nghĩ chỉ cần cố gắng là đủ, chỉ cần yêu là sẽ giữ được người. Nhưng hóa ra, tất cả chỉ là một phía.
Đức Duy bật cười, nhưng nước mắt lại rơi không ngừng. Cậu không khóc lớn, chỉ im lặng đến đáng sợ. Minh nhìn cậu một thoáng rồi quay đi, như thể cậu chưa từng quan trọng.
Đêm đó, trời mưa tầm tã. Đức Duy bước ra đường, đầu óc trống rỗng. Tiếng xe cộ ồn ào nhưng cậu không còn nghe rõ nữa. Cậu chỉ biết mình đã mất tất cả.
Một ánh đèn chói lòa lao tới.
Khoảnh khắc cuối cùng, cậu nhắm mắt.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nếu có thể quay lại… mình sẽ không yêu sai người nữa.
Khi mở mắt ra lần nữa, tiếng gọi quen thuộc vang lên:
Mẹ Duy
Mẹ Duy
Đức Duy! Dậy đi, trễ học rồi!
Cậu giật mình bật dậy. Trước mắt là căn phòng cũ, chiếc bàn học phủ đầy sách vở.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
/Cậu run run nhìn vào gương/
Một gương mặt non trẻ… 17 tuổi.
Cậu… thật sự đã quay trở lại.
oi oi oi
oi oi oi
oi oi, đến đây thôi nha
oi oi oi
oi oi oi
paipai ạa
oi oi oi
oi oi oi
củm ơn vì đã đọc
RHYCAP RHYCAP RHYCAP RHYCAP RHYCAP RHYCAP RHYCAP RHYCAP RHYCAP RHYCAP RHYCAP RHYCAP RHYCAP
yeuu nhiềuuu lắmmm
paipai

Chap 2: Không quay đầu nữa

Đức Duy ngồi trên giường rất lâu, tim vẫn đập loạn nhịp. Gương mặt 17 tuổi,đôi mắt vẫn còn trong trẻo, chưa bị tổn thương.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Mọi thứ quá thật. Không phải mơ./ đưa tay chạm nhẹ lên má mình, tim đập nhanh/
Cậu quay về năm 17 tuổi.
Ngày hôm đó… chính là ngày cậu bắt đầu thích Minh.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
/cười nhạt/ Không đời nào!!
Đến trường. Cổng trường đông đúc như mọi ngày. Minh vẫn đứng ở cổng, nụ cười quen thuộc trên môi,vẫn là dáng vẻ quen thuộc: đẹp trai, nổi bật, khiến bao người chú ý.
Minh
Minh
Đức Duy, hôm qua tớ—
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
/lướt qua, không dừng lại, không nhìn anh lấy một lần/ /như thể chưa từng quen biết/
Minh
Minh
/sững người/ /ánh mắt thoáng qua sự khó hiểu/
Trong lớp, cậu tập trung nghe giảng, không còn mải mê nhìn theo Minh như trước. Sự thay đổi của cậu khiến nhiều người ngạc nhiên, nhưng cậu không quan tâm. Cậu biết rõ tương lai của mình từng bị hủy hoại thế nào, nên lần này, cậu không cho phép bản thân đi sai đường nữa.
Tan học, trời bất chợt đổ mưa. Học sinh ùa ra, người chạy người trú.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
/đứng dưới mái hiên, định chạy đại thì một chiếc ô chìa ra/
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Đi chung không?/có chút ngại ngùng/
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
/quay lại/
Đó là Quang Anh.Cậu vẫn vậy… giản dị, không nổi bật, nhưng ánh mắt luôn dịu dàng khi nhìn Duy.
Kiếp trước, cậu chưa từng để ý. Lần này, cậu nhìn kỹ hơn.Cậu không từ chối
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ừ… cảm ơn
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
/thoáng ngạc nhiên, rồi gật đầu/
Hai người bước vào mưa.
Khoảng cách không gần, không xa.
Nhưng lần đầu tiên…
Đức Duy cảm thấy an tâm.
Một cảm giác mà người kia chưa từng cho cậu.
Cậu khẽ siết chặt quai cặp.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Có lẽ… lần này, mình sẽ chọn khác.
oi oi oi
oi oi oi
oi oi, tới đây thôi nháa
oi oi oi
oi oi oi
paipaii

Chap 3: Lần này tao sẽ giữ mày

Buổi chiều, sân trường vắng hơn thường ngày. Ánh nắng nghiêng qua dãy hành lang, kéo dài bóng hai người đang đứng đối diện nhau.
Đức Duy nhìn Quang Anh. Trong khoảnh khắc đó, cậu chợt nhận ra—người trước mặt mình chính là điều mà kiếp trước cậu đã bỏ lỡ.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
/Tim cậu đập nhanh hơn một chút/
Điện thoại rung lên.
Messenger
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
💬 Mày đứng ngay trước mặt tao mà vẫn nhắn tin à?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
💬Thích vậy đó.Làm gì được nhau?🖕
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
💬dm!
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
💬Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
💬hửm?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
💬Nếu tao nói… tao không muốn chỉ là bạn nữa thì sao?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
đã xem
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
💬Đừng đùa kiểu đó
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
💬tao không đùa
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
💬Duy
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
💬nghe
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
đã xem
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
💬Trước đây có thể tao đã từng không nhìn thấy mày.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
đã xem
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
💬Nhưng bây giờ thì khác rồi
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
💬khác như nào?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
💬tao bắt đầu để ý mày
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
💬..
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
💬Thật không?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
💬thật
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
💬không phải vì thương hại??
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
💬mày nghĩ tao rảnh à?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
đã xem
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
💬tao sợ
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
💬sợ gì?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
💬sợ mày lại rời đi!
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
💬không có chuyện đó đâu
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
💬ai cũng nói như vậy lúc đầu
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
💬nhưng tao không phải "ai cũng"
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
💬Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
💬hửm?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
💬cho tao cơ hội..được ở bên mày
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
💬đang tỏ tình đấy à?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
💬ừ, thì sao?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
💬trời má!
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
💬nhanh lên, trả lời đi
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
💬tao-
Duy không để Quang Anh nói hết.
Cậu bước tới, nhẹ nhàng nắm lấy tay Quang Anh.
Bàn tay cậu hơi lạnh… nhưng lại siết lại rất nhanh.
Một phản xạ gần như bản năng.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
tao đồng ý
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
chậm vậy
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
tại tao tưởng đang mơ..
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
không phải mơ
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
vậy từ giờ
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
mày là của tao?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
sai rồi
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
là của nhau!!
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
nghe thích ghê!
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
/bật cười/
NovelToon
Một cảm giác ấm áp lan ra trong lồng ngực—thứ mà cậu chưa từng có khi ở bên người cũ.
Không phải đau đớn, không phải lo lắng.
Chỉ là… bình yên.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
gì nữa?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
tao sẽ cố gắng để mày không hối hận
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
không cần
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
hả??
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
vì lần này..
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
tao chắc chắn mình không chọn sai
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
vậy thì tao càng phải cố hơn
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
đồ ngốc!
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
ừ, ngốc vì vợ anh
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
sến quá rồi đó
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
kệ!!
Ở phía xa, có người đứng nhìn.
Nhưng lần này, Đức Duy không quay đầu lại.
Cậu đã từng sai một lần.
Và lần này
Cậu sẽ giữ chặt người đang nắm tay mình.
oi oi oi
oi oi oi
oi oi
oi oi oi
oi oi oi
paipai nho

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play