[MasonB] Dưới Lớp Hương Đàn [ABO]
Chapter 1 - Season 1: Cơn Hỗn Loạn Trong Bóng Tối
Con hẻm nhỏ nằm lọt thỏm giữa lòng thành phố về đêm như một khoảng trống bị lãng quên. Ánh đèn đường chập chờn, hắt xuống nền xi măng loang lổ những vệt sáng yếu ớt, không đủ xua tan cái ngột ngạt đang dày đặc trong không khí. Gió gần như không tồn tại, chỉ có hơi nóng hầm hập và mùi ẩm mốc len lỏi qua từng ngóc ngách, khiến người ta khó thở.
Thành Công đứng đó.
Không, đúng hơn là cậu đang cố gắng đứng vững.
Cơ thể cậu run rẩy từng cơn, như thể có một dòng điện vô hình chạy xuyên qua từng tế bào. Hơi thở trở nên dồn dập, gấp gáp, mỗi lần hít vào đều như thiếu hụt oxy. Trán cậu lấm tấm mồ hôi, từng giọt chảy xuống má, nhưng cậu lại không có sức để lau đi.
Nguyễn Thành Công (CongB)
Không... Không phải lúc này...
Giọng nói run rẩy thoát ra khỏi cổ họng, yếu ớt đến mức chính cậu cũng không chắc mình có thực sự phát ra âm thanh hay không.
Cơn phát tình.
Nó đến bất ngờ, dữ dội, không một dấu hiệu báo trước.
Cậu đã từng nghe về nó, đã từng được dạy cách kiểm soát, cách phòng tránh. Nhưng tất cả những lý thuyết ấy giờ đây trở nên vô nghĩa. Khi nó thực sự xảy ra, mọi thứ như một cơn sóng thần cuốn phăng toàn bộ lý trí.
Pheromone của cậu bắt đầu lan ra trong không khí.
Ngọt.
Một loại hương thơm mềm mại, dịu dàng nhưng lại mang theo sức hút mãnh liệt. Nó len lỏi, quấn quýt, như những sợi tơ vô hình không ngừng lan rộng. Trong không gian chật hẹp của con hẻm, mùi hương ấy nhanh chóng trở nên đậm đặc, như một lớp sương mỏng nhưng nặng trĩu.
Thành Công siết chặt tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay đến bật máu. Cậu cố dùng cơn đau để giữ lại chút tỉnh táo cuối cùng.
Nhưng vô ích.
Cơ thể cậu dần mất kiểm soát.
Đầu óc quay cuồng, tầm nhìn mờ đi. Mọi thứ trước mắt như bị bóp méo, kéo giãn. Cậu lùi lại vài bước, lưng chạm vào bức tường lạnh lẽo phía sau, nhưng cái lạnh ấy không đủ để kéo cậu ra khỏi cơn nóng đang thiêu đốt từ bên trong.
Nguyễn Thành Công (CongB)
Có ai... Giúp tôi...
Lời cầu cứu rơi vào khoảng không tĩnh lặng.
Không một ai đáp lại.
Chỉ có nhịp tim cậu đập dồn dập trong lồng ngực, như muốn phá vỡ tất cả.
Cậu biết, nếu cứ tiếp tục như thế này…
Cậu sẽ hoàn toàn mất kiểm soát.
Và rồi—
Một bước chân.
Âm thanh rất khẽ, nhưng trong không gian tĩnh mịch, nó vang lên rõ ràng đến mức khiến người ta không thể bỏ qua.
Thành Công giật mình.
Cậu ngẩng đầu lên, ánh mắt mờ nhòe cố gắng định hình bóng dáng đang tiến lại gần.
Một người đàn ông.
Dáng người cao, vai rộng, từng bước đi chậm rãi nhưng chắc chắn. Ánh đèn đường yếu ớt chiếu lên gương mặt anh, tạo nên những đường nét sắc sảo, lạnh lùng như được khắc họa từ bóng tối.
Xuân Bách.
Anh dừng lại cách cậu vài bước.
Không nói gì.
Chỉ nhìn.
Nhưng chính ánh nhìn ấy lại khiến không khí như đông cứng lại.
Ngay khoảnh khắc đó—
Pheromone của hai người va chạm.
Không phải kiểu chạm nhẹ nhàng.
Mà là một cú va chạm dữ dội, như hai luồng năng lượng đối nghịch bất ngờ gặp nhau giữa không trung. Mùi hương của Xuân Bách lập tức lan ra, mạnh mẽ, áp đảo.
Khác với sự ngọt ngào của Thành Công, pheromone của anh mang theo cảm giác trầm ổn, ấm nóng, như một ngọn lửa âm ỉ cháy trong đêm đông. Nó không bùng nổ, không dữ dội, nhưng lại có sức bao phủ đáng sợ.
Hai mùi hương quấn lấy nhau.
Xoắn lại.
Hòa quyện.
Và rồi—
Một sự rung động kỳ lạ lan ra trong không khí.
Thành Công khựng lại.
Cơ thể cậu, vốn đang mất kiểm soát, bỗng nhiên chậm lại trong một khoảnh khắc ngắn ngủi. Như thể có thứ gì đó đang kéo cậu ra khỏi vực sâu.
Cậu nhìn người đàn ông trước mặt, ánh mắt vừa hoảng loạn, vừa bối rối.
Nguyễn Thành Công (CongB)
Đừng... Lại gần...
Cậu nói, nhưng giọng nói lại không mang theo chút sức lực nào.
Xuân Bách vẫn đứng đó.
Không tiến thêm.
Nhưng cũng không rời đi.
Ánh mắt anh dừng lại trên người Thành Công, sâu đến mức khó đoán. Không có sự hoảng loạn, cũng không có sự tò mò. Chỉ là một sự tĩnh lặng đáng sợ, như thể anh đang quan sát… và hiểu rõ mọi thứ.
Một cơn gió nhẹ thoảng qua.
Mang theo mùi hương của cả hai lan rộng hơn.
Và rồi—
Thành Công không chịu nổi nữa.
Đầu gối cậu khuỵu xuống.
Mọi thứ sụp đổ.
Khoảnh khắc cơ thể cậu sắp chạm đất—
Một cánh tay vươn ra.
Giữ lấy cậu.
Nhanh, gọn, dứt khoát.
Thành Công rơi vào vòng tay của Xuân Bách.
Cảm giác đầu tiên—
Ấm.
Không phải cái nóng thiêu đốt từ cơn phát tình.
Mà là một sự ấm áp vững chãi, như một bức tường chắn gió giữa cơn bão. Cánh tay người kia ôm lấy cậu, không quá chặt, nhưng đủ để cậu không thể ngã xuống.
Cậu sững lại.
Trong cơn hỗn loạn, cảm giác ấy trở nên rõ ràng đến lạ.
Pheromone của Xuân Bách gần hơn.
Đậm hơn.
Nó bao lấy cậu, như một tấm chăn vô hình, từng chút một xoa dịu cơn đau đang dâng lên trong cơ thể.
Nguyễn Xuân Bách (Mason Nguyễn)
Bình tĩnh.
Giọng nói trầm thấp vang lên bên tai.
Không lớn.
Nhưng lại mang theo một sức nặng kỳ lạ.
Như mệnh lệnh.
Cũng như… sự trấn an.
Thành Công cắn môi, cố gắng giữ lại chút ý thức còn sót lại.
Nguyễn Thành Công (CongB)
Tránh... Xa tôi ra...
Cậu nói, nhưng tay lại vô thức bấu chặt vào áo người kia.
Mâu thuẫn.
Hoàn toàn mâu thuẫn.
Xuân Bách không trả lời.
Anh chỉ siết nhẹ cánh tay, giữ cho cậu đứng vững hơn.
Ánh mắt anh lướt qua khuôn mặt tái nhợt của Thành Công, rồi dừng lại ở đôi môi đang run rẩy.
Một khoảnh khắc im lặng kéo dài.
Nhưng trong sự im lặng đó—
Có thứ gì đó đang hình thành.
Không rõ ràng.
Không thể gọi tên.
Chỉ là một sợi dây vô hình, lặng lẽ nối hai con người xa lạ lại với nhau.
Cơn phát tình của Thành Công vẫn chưa qua.
Nhưng nó không còn hỗn loạn như trước.
Như thể có một lực nào đó đang giữ nó lại, không cho nó vượt quá giới hạn.
Và lực đó—
Chính là người đang đứng trước mặt cậu.
Xuân Bách.
Đêm vẫn tiếp tục.
Con hẻm vẫn tối.
Nhưng trong khoảnh khắc ấy, mọi thứ dường như đã thay đổi.
Không ai trong hai người nói thêm lời nào.
Không cần thiết.
Bởi vì giữa họ—
Một định mệnh đã lặng lẽ bắt đầu. ✨
Chapter 2 - Season 1: Dấu Ấn Dịu Dàng
Con hẻm tối đêm đó vẫn còn vương lại trong trí nhớ của Xuân Bách như một vết cắt chưa kịp lành. Không phải vì khung cảnh ngột ngạt hay sự hỗn loạn ban đầu, mà là vì mùi hương.
Mùi hương của Thành Công.
Ngọt… nhưng không phải kiểu ngọt đơn thuần. Nó giống như mật ong tan chảy trong một buổi chiều hè, vừa ấm áp vừa có chút gì đó khiến người ta không thể dứt ra. Chính thứ pheromone ấy đã khiến một Alpha như anh phải dừng lại, dù vốn dĩ anh không phải kiểu người dễ bị ảnh hưởng.
Khi anh tìm thấy cậu, Thành Công gần như đã mất kiểm soát hoàn toàn.
Cơ thể cậu run lên từng đợt, hơi thở dồn dập, đôi mắt mờ đục vì bản năng lấn át lý trí. Cậu lùi vào góc tường, như một chú mèo nhỏ bị dồn đến đường cùng, vừa sợ hãi vừa bất lực.
Nguyễn Thành Công (CongB)
Đừng... Lại gần...
Giọng cậu vỡ ra, yếu ớt nhưng vẫn cố giữ chút tỉnh táo cuối cùng.
Xuân Bách dừng lại một nhịp.
Không phải vì sợ.
Mà vì anh hiểu.
Hiểu cảm giác khi một Omega rơi vào trạng thái phát tình mà không có ai bên cạnh… đó không chỉ là đau đớn thể xác, mà còn là nỗi sợ bị xâm phạm, bị mất kiểm soát chính mình.
Anh chậm rãi tiến đến, từng bước một, không vội vàng.
Nguyễn Xuân Bách (Mason Nguyễn)
Không sao.
Giọng anh trầm thấp, ổn định như một điểm tựa.
Nguyễn Xuân Bách (Mason Nguyễn)
Tôi sẽ không làm gì cậu nếu cậu không muốn.
Nhưng pheromone… lại không nói như vậy.
Không khí xung quanh dường như đặc lại, mùi hương của cả hai va chạm, xoắn lấy nhau như hai làn khói vô hình. Thành Công khẽ rên lên, hai tay bấu chặt vào áo mình, cố giữ khoảng cách… nhưng cơ thể lại phản bội cậu.
Xuân Bách nhận ra, nếu để cậu ở đây thêm một phút nào nữa, mọi thứ sẽ vượt khỏi tầm kiểm soát.
Không chỉ với cậu.
Mà cả với anh.
Anh tiến tới nhanh hơn, nhẹ nhàng nhưng dứt khoát kéo Thành Công vào lòng.
Khoảnh khắc ấy, cơ thể nhỏ hơn khẽ giật mình, rồi lập tức mềm ra như một sợi dây vừa được buông lỏng. Thành Công run rẩy tựa vào anh, hơi thở nóng hổi phả lên cổ anh, mang theo mùi hương ngọt ngào đến mức nguy hiểm.
Nguyễn Thành Công (CongB)
Đừng... Bỏ tôi...
Cậu thì thầm, gần như vô thức.
Câu nói ấy khiến tim Xuân Bách khẽ chùng xuống.
Anh siết nhẹ vòng tay, như một lời đáp không cần thành tiếng.
Nguyễn Xuân Bách (Mason Nguyễn)
Không bỏ.
Căn hộ của Xuân Bách nằm ở tầng cao, tách biệt khỏi sự ồn ào của thành phố. Khi cửa đóng lại, thế giới bên ngoài dường như bị cắt đứt hoàn toàn.
Chỉ còn lại hai người.
Và mùi hương.
Anh đặt Thành Công xuống giường, nhưng cậu ngay lập tức nắm lấy áo anh, không cho rời đi.
Nguyễn Thành Công (CongB)
Đừng... Đi...
Giọng cậu run run, mắt nhắm nghiền nhưng hàng mi khẽ rung.
Xuân Bách nhìn cậu vài giây.
Rồi thở ra một hơi rất nhẹ.
Anh ngồi xuống cạnh giường, kéo cậu vào lòng một lần nữa, lần này chậm rãi hơn, cẩn thận hơn.
Nguyễn Xuân Bách (Mason Nguyễn)
Được rồi. Tôi ở đây.
Đó không phải là lời hứa lớn lao.
Chỉ là một câu nói đơn giản.
Nhưng trong khoảnh khắc ấy, nó lại có sức nặng như cả một thế giới.
Trấn an một Omega trong thời kỳ phát tình không phải là chuyện dễ dàng. Đó là sự cân bằng mong manh giữa bản năng và lý trí, giữa việc kiểm soát và buông thả.
Xuân Bách hiểu rõ điều đó.
Anh không vội vàng.
Không ép buộc.
Chỉ chậm rãi giải phóng pheromone của mình, từng chút một, như làn gió mát len vào không gian đang nóng rực. Mùi hương của anh không quá nồng, nhưng đủ vững vàng, đủ mạnh mẽ để bao bọc lấy cậu.
Thành Công khẽ rùng mình.
Cơ thể cậu dần thả lỏng, hơi thở cũng không còn dồn dập như trước. Cậu vô thức rúc sâu hơn vào lòng anh, như tìm kiếm một nơi an toàn.
Nguyễn Thành Công (CongB)
Ấm...
Cậu lẩm bẩm.
Xuân Bách không đáp.
Anh chỉ khẽ cúi đầu, để cằm chạm nhẹ vào tóc cậu.
Một cử chỉ rất nhỏ.
Nhưng lại dịu dàng đến mức chính anh cũng không nhận ra.
Thời gian trôi qua chậm rãi, như từng giọt nước rơi trong một không gian tĩnh lặng.
Cơn hỗn loạn ban đầu dần lắng xuống.
Thành Công không còn run rẩy dữ dội nữa. Hơi thở của cậu trở nên đều đặn hơn, dù vẫn còn mang theo chút dư âm của mệt mỏi.
Nhưng điều khiến Xuân Bách chú ý… là cách cậu vẫn không buông anh ra.
Ngay cả khi đã ổn định hơn, bàn tay ấy vẫn nắm chặt lấy áo anh, như thể chỉ cần buông ra, cậu sẽ lại rơi vào khoảng không vô định.
Anh nhìn xuống.
Gương mặt Thành Công lúc này đã dịu đi rất nhiều. Không còn vẻ hoảng loạn, chỉ còn lại nét mềm mại, mong manh.
Một Omega… dễ tổn thương đến vậy sao?
Ý nghĩ ấy thoáng qua, rồi nhanh chóng bị anh đè xuống.
Không phải việc của anh.
Anh chỉ đang giúp cậu vượt qua một cơn khủng hoảng.
Chỉ vậy thôi.
Khi cơn phát tình gần như được kiểm soát hoàn toàn, Xuân Bách biết mình nên rời đi.
Đó là điều hợp lý.
Giữ khoảng cách.
Không can thiệp sâu hơn vào cuộc sống của một người xa lạ.
Nhưng…
Anh nhìn xuống lần nữa.
Ngón tay của Thành Công vẫn đang nắm chặt áo anh.
Như một lời níu kéo vô hình.
Xuân Bách im lặng một lúc.
Rồi khẽ đưa tay lên… đặt nhẹ lên vai cậu.
Không phải để ôm.
Chỉ là một cái chạm rất nhẹ.
Nhưng pheromone của anh lại một lần nữa lan ra, lần này dịu hơn, ấm hơn… như một lớp chăn vô hình phủ lên cậu.
Một dấu ấn.
Không phải vĩnh viễn.
Chỉ là tạm thời.
Nhưng đủ để giữ cho cậu ổn định… ít nhất là cho đến khi hoàn toàn tỉnh táo.
Trước khi rời đi, Xuân Bách đặt một ly nước trên bàn cạnh giường.
Anh đứng đó vài giây, ánh mắt lướt qua căn phòng rồi dừng lại nơi cậu.
Thành Công lúc này đã ngủ say.
Gương mặt an tĩnh đến mức khó tin rằng chỉ vài giờ trước, cậu còn ở trong trạng thái hỗn loạn.
Anh khẽ thở ra.
Một cảm giác rất lạ len lỏi trong lòng.
Không phải thương hại.
Cũng không phải tò mò.
Mà là… một thứ gì đó chưa thể gọi tên.
Xuân Bách quay người.
Bước ra khỏi phòng.
Nhưng trước khi đóng cửa, anh dừng lại một nhịp.
Như thể… đang do dự.
Rồi cuối cùng, cánh cửa vẫn khẽ khép lại.
Căn phòng trở nên yên tĩnh.
Chỉ còn lại ánh đèn vàng nhạt và hơi ấm còn sót lại trong không khí.
Mùi hương của Xuân Bách vẫn còn đó.
Nhẹ nhàng.
Vững vàng.
Bao bọc lấy Thành Công như một lớp bảo vệ vô hình.
Sáng hôm sau, khi ánh nắng len qua khe rèm, Thành Công khẽ động đậy.
Cậu chậm rãi mở mắt.
Mọi thứ xung quanh đều xa lạ.
Trần nhà.
Căn phòng.
Không gian tĩnh lặng đến mức khiến tim cậu khẽ thắt lại.
Nhưng rồi…
Cậu hít một hơi.
Và nhận ra.
Mùi hương ấy vẫn còn.
Không quá rõ ràng, nhưng đủ để cậu cảm thấy… an tâm.
Một cảm giác kỳ lạ lan tỏa trong lồng ngực.
Như thể… dù không còn ai bên cạnh, cậu vẫn không hoàn toàn cô độc.
Thành Công khẽ siết nhẹ tấm chăn.
Ánh mắt mơ hồ.
Đêm qua… rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Cậu không nhớ rõ.
Chỉ nhớ…
Một vòng tay.
Một giọng nói trầm thấp.
Và một cảm giác… được bảo vệ.
Ở một nơi khác trong căn hộ, Xuân Bách đứng trước cửa sổ, nhìn xuống thành phố đang dần thức giấc.
Anh đã thức từ rất sớm.
Hoặc đúng hơn… là gần như không ngủ.
Trong đầu anh vẫn còn vương lại hình ảnh của cậu.
Cách cậu run rẩy.
Cách cậu bám lấy anh.
Và cả câu nói ấy.
“Đừng bỏ tôi.”
Xuân Bách khẽ nhắm mắt.
Một khoảnh khắc rất ngắn.
Rồi mở ra.
Ánh nhìn trở lại bình tĩnh như thường lệ.
Chuyện đêm qua…
Chỉ là một sự tình cờ.
Nhưng không hiểu vì sao…
Anh lại biết.
Đây chưa phải là kết thúc.
Chỉ là… khởi đầu.
Chapter 3 - Season 1: Dư Vị Của Một Vòng Tay
Buổi sáng len lỏi qua khe rèm mỏng, ánh nắng nhạt như một lớp mật ong loãng phủ lên căn phòng yên tĩnh. Thành Công tỉnh dậy trong trạng thái mơ hồ, đầu óc như vừa trôi qua một giấc mộng dài, không rõ ranh giới giữa thật và ảo.
Cậu nằm yên một lúc, không vội cử động. Cảm giác đầu tiên không phải là đau, cũng không phải là mệt… mà là trống rỗng.
Một khoảng trống kỳ lạ, giống như có thứ gì đó từng tồn tại rất rõ ràng, rất gần… nhưng giờ đã biến mất, chỉ để lại dư âm mong manh.
Thành Công khẽ nhíu mày.
Nguyễn Thành Công (CongB)
Mình... Đang ở đâu?
Căn phòng xa lạ. Nội thất gọn gàng, màu sắc trầm, thoang thoảng mùi gỗ và… một mùi hương khác.
Cậu ngồi dậy, chậm rãi đưa tay lên trán. Ký ức không đến ào ạt, mà vỡ ra từng mảnh nhỏ như thủy tinh.
Một con hẻm tối.
Cơn nóng thiêu đốt trong cơ thể.
Sự hoảng loạn đến mức gần như không thở nổi.
Và rồi…
Một người xuất hiện.
Thành Công siết chặt tay.
Nguyễn Thành Công (CongB)
Xuân Bách...
Cái tên bật ra trong vô thức, như thể đã được khắc sâu vào đâu đó trong tiềm thức của cậu.
Tim cậu khẽ run lên.
Cậu nhớ… nhưng lại không nhớ hoàn toàn.
Chỉ là những mảnh ghép rời rạc. Một bàn tay nắm lấy cổ tay cậu. Một giọng nói trầm thấp, bình tĩnh đến kỳ lạ giữa hỗn loạn. Một mùi hương mạnh mẽ bao trùm lấy cậu, giống như một lớp khiên vô hình, ngăn cơn hỗn loạn đang bùng nổ.
Và…
Một vòng tay.
Thành Công bất giác co người lại.
Cảm giác đó quá rõ. Không phải là tưởng tượng. Không phải là ảo giác.
Đó là an toàn.
Một loại an toàn mà cậu chưa từng trải qua.
Không phải kiểu an toàn gượng ép hay miễn cưỡng, mà là thứ khiến toàn bộ cơ thể cậu, dù đang rối loạn, vẫn dần thả lỏng… như một con mèo nhỏ tìm được chỗ trú trong cơn mưa.
Cậu cúi đầu, nhìn xuống hai bàn tay của mình.
Nguyễn Thành Công (CongB)
Không thể nào...
Giọng cậu khẽ đến mức gần như tan vào không khí.
Cậu không phải kiểu người dễ dựa dẫm. Càng không phải người dễ tin tưởng. Là một Omega, cậu hiểu rõ bản thân cần phải cẩn trọng hơn bất kỳ ai.
Vậy mà…
Chỉ sau một đêm, cậu lại nhớ đến một Alpha xa lạ bằng thứ cảm xúc này?
Thành Công đứng dậy, bước xuống giường.
Sàn nhà lạnh, nhưng cảm giác đó giúp cậu tỉnh táo hơn một chút.
Cậu nhìn quanh căn phòng thêm lần nữa, ánh mắt dừng lại ở chiếc áo khoác gọn gàng treo trên ghế.
Không phải của cậu.
Nhưng…
Cậu tiến lại gần, do dự một giây rồi đưa tay chạm vào.
Ngay khoảnh khắc đó, mùi hương quen thuộc lập tức lan ra, nhẹ nhưng đủ rõ để khiến tim cậu lệch một nhịp.
Mùi hương của Xuân Bách.
Không nồng nàn, không áp đảo. Nó giống như gió đêm đầu đông, lạnh nhưng sạch, mang theo cảm giác bình tĩnh đến mức khó hiểu.
Thành Công siết nhẹ vạt áo.
Nguyễn Thành Công (CongB)
Chỉ là pheromone thôi...
Cậu lẩm bẩm, như đang tự thuyết phục chính mình.
Nguyễn Thành Công (CongB)
Chỉ là phản ứng sinh học. Không có gì đặc biệt.
Nhưng lời nói vừa dứt, cậu đã cảm thấy… không đúng.
Nếu chỉ là pheromone, tại sao cậu lại nhớ đến ánh mắt của người đó?
Nếu chỉ là phản ứng, tại sao cậu lại nhớ rõ cảm giác được ôm chặt đến vậy?
Thành Công cắn môi.
Cậu không muốn nghĩ tiếp.
Cậu nhanh chóng thay đồ, rửa mặt, cố gắng kéo bản thân trở lại trạng thái bình thường.
Mọi thứ phải trở lại bình thường.
Cậu không thể để một đêm hỗn loạn làm đảo lộn cuộc sống của mình.
Nhưng càng cố gắng, những ký ức mơ hồ ấy lại càng rõ nét hơn.
Như một đoạn nhạc bị kẹt trong đầu, lặp đi lặp lại.
Một bàn tay đặt lên lưng cậu, vỗ nhẹ như trấn an.
Một giọng nói trầm thấp: “Không sao rồi.”
Một hơi thở ấm áp lướt qua tai.
Thành Công dừng lại giữa chừng khi đang lau mặt.
Nước từ khăn nhỏ giọt xuống sàn, nhưng cậu không để ý.
Nguyễn Thành Công (CongB)
Mình bị làm sao vậy...?
Gương mặt vẫn là của cậu, nhưng ánh mắt lại có gì đó khác. Không còn hoàn toàn sắc bén như trước, mà có thêm một lớp mềm mại khó giải thích.
Giống như một phần nào đó trong cậu… đã bị chạm vào.
Cậu rời khỏi phòng, bước ra không gian bên ngoài.
Căn nhà yên tĩnh. Không có ai.
Chỉ còn lại những dấu vết rất nhỏ của người đã từng ở đây. Một ly nước đặt trên bàn. Một chiếc khăn gấp gọn.
Và… mùi hương ấy.
Vẫn còn đó.
Không đậm, nhưng đủ để khiến cậu nhận ra mình không hề cô độc trong đêm qua.
Thành Công đứng yên một lúc.
Trong lòng cậu, hai luồng cảm xúc bắt đầu kéo căng như một sợi dây mỏng.
Một bên là lý trí.
“Chỉ là tình huống bất đắc dĩ.”
“Anh ta giúp mình vì trách nhiệm.”
“Không có gì đặc biệt.”
Một bên là cảm xúc.
“Nhưng anh ta đã ở lại.”
“Anh ta không bỏ mình.”
“Anh ta… khiến mình cảm thấy an toàn.”
Cậu nhắm mắt lại.
Nguyễn Thành Công (CongB)
Đủ rồi...
Cậu không muốn nghĩ thêm.
Nhưng có những thứ, càng muốn quên, lại càng khắc sâu.
Khi bước ra khỏi căn nhà, ánh nắng ban ngày khiến Thành Công hơi nheo mắt.
Thế giới bên ngoài vẫn như cũ. Người qua lại, xe cộ, âm thanh quen thuộc.
Mọi thứ đều bình thường.
Chỉ có cậu… là không còn hoàn toàn như trước.
Cậu bước đi, nhưng vô thức lại chậm hơn một nhịp, như thể đang chờ đợi điều gì đó.
Một bóng người.
Một giọng nói.
Một mùi hương.
Nhưng không có gì cả.
Thành Công khẽ cười nhạt.
Nguyễn Thành Công (CongB)
Đúng là... Điên rồi.
Cậu tự mắng mình, nhưng giọng nói lại không có bao nhiêu lực.
Suốt cả ngày hôm đó, cậu cố gắng tập trung vào công việc, vào những thứ quen thuộc.
Nhưng chỉ cần một khoảnh khắc lơ đãng, ký ức lại tràn về.
Đặc biệt là…
Cảm giác được ôm.
Không phải kiểu chiếm hữu hay ép buộc, mà là một vòng tay vững chắc, đủ để cậu dựa vào mà không cần phòng bị.
Thành Công đặt tay lên ngực.
Tim cậu đập chậm lại, nhưng không ổn định.
Nguyễn Thành Công (CongB)
Mình không thể như vậy được...
Cậu lẩm bẩm.
Một Omega như cậu, không thể dễ dàng bị ảnh hưởng bởi một Alpha xa lạ.
Nhưng…
Nếu đó không phải là dễ dàng, mà là… không thể tránh?
Ý nghĩ đó khiến cậu khựng lại.
Chiều xuống, ánh hoàng hôn nhuộm đỏ cả bầu trời.
Thành Công đứng bên cửa sổ, nhìn ra xa.
Trong đầu cậu, hình ảnh đêm hôm đó lại hiện lên, lần này rõ hơn một chút.
Xuân Bách đứng trước mặt cậu, ánh mắt bình tĩnh nhưng sâu thẳm.
Anh không nói nhiều, nhưng từng hành động đều chắc chắn.
Và khi cậu gần như mất kiểm soát…
Anh đã kéo cậu lại.
Không do dự.
Không sợ hãi.
Giống như việc bảo vệ cậu là điều hiển nhiên.
Thành Công siết nhẹ tay.
Nguyễn Thành Công (CongB)
Tại sao...?
Câu hỏi bật ra trong khoảng không yên tĩnh.
Tại sao một người xa lạ lại làm được điều đó?
Tại sao cậu lại nhớ đến anh rõ đến vậy?
Và…
Tại sao cậu lại cảm thấy…
Muốn gặp lại?
Cậu lập tức quay đi, như muốn chạy trốn khỏi chính suy nghĩ của mình.
Nguyễn Thành Công (CongB)
Không thể.
Cậu nói dứt khoát.
Đó chỉ là một đêm. Một sự trùng hợp. Một tình huống không thể lặp lại.
Cậu không nên, và cũng không được phép, để bản thân bị cuốn vào.
Nhưng…
Trong sâu thẳm, có một giọng nói rất nhỏ vang lên.
Nguyễn Thành Công (CongB)
Nếu gặp lại thì sao...?
Thành Công đứng yên.
Tim cậu khẽ rung.
Đêm đến.
Căn phòng lại chìm vào yên tĩnh, giống như buổi sáng… nhưng cảm giác thì hoàn toàn khác.
Thành Công nằm trên giường, mắt mở, nhìn lên trần nhà.
Cậu đã cố gắng không nghĩ đến.
Nhưng cuối cùng…
Vẫn không thể.
Cậu xoay người, kéo chăn lên một chút.
Trong khoảnh khắc đó, cậu chợt nhận ra…
Mùi hương kia… vẫn còn rất nhẹ.
Không phải từ căn phòng.
Mà là… từ chính cậu.
Một dấu ấn mờ nhạt, nhưng đủ để gợi nhớ.
Thành Công khẽ nhắm mắt.
Lần này, cậu không chống cự nữa.
Ký ức trôi qua, nhẹ nhàng như một dòng nước.
Một vòng tay.
Một hơi thở.
Một sự an toàn mà cậu chưa từng có.
Tim cậu đập chậm lại.
Nguyễn Thành Công (CongB)
Chỉ một chút thôi...
Cậu thì thầm, như đang cho phép bản thân yếu đuối trong chốc lát.
Nguyễn Thành Công (CongB)
Chỉ nhớ... Một chút thôi.
Ngoài cửa sổ, gió đêm khẽ lay động rèm cửa.
Và trong không gian tĩnh lặng ấy, một điều gì đó rất nhỏ… đã thay đổi.
Không ồn ào.
Không rõ ràng.
Nhưng đủ để khiến một trái tim vốn luôn phòng bị… bắt đầu mở ra một khe hở.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play