Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Kẻ Ngắm Mặt Trời Từ Bóng Tối (Rhycap)

BÓNG MA CŨ

Group chat công ty của Duy và một cuộc gặp gỡ định mệnh tại sảnh
Nhóm chat:
Ngọc Linh
Ngọc Linh
Chị Linh: @Đức Duy ơi, em xuống sảnh đón khách quý giúp chị với. Bên đối tác đầu tư mới tới sớm 15 phút.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Đức Duy: Dạ, em xuống ngay đây ạ.
Ngọc Linh
Ngọc Linh
Nhớ tươi tỉnh nha, nghe nói sếp bên đó trẻ mà gắt lắm, người quen cũ của giám đốc mình đấy.
Tại sảnh công ty - Không gian yên tĩnh, chỉ có tiếng nhạc không lời nhẹ nhàng
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//chỉnh lại vạt áo,vừa bước ra// xin lỗi vì để quý khánh phải chờ…
Duy đứng khựng lại. Tập tài liệu trên tay suýt rơi xuống. Trước mặt cậu là một người đàn ông cao lớn trong bộ vest đen, ánh mắt sắc lẹm đang nhìn chằm chằm vào cậu
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Không sao. Tôi cũng vừa mới tới.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Giọng run rẩy thấy rõ// ...Quang Anh?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//Nhếch mép, một nụ cười không có chút ấm áp// May quá, em vẫn còn nhớ tên tôi. Cứ tưởng sau ngần ấy năm, em đã xóa sạch "kỷ niệm" về tôi rồi chứ.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Lùi lại một bước, hơi thở dồn dập//Tại sao... tại sao anh lại ở đây?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//Tiến lại gần, cúi sát vào tai Duy, giọng trầm xuống đầy đe dọa// Tôi đến để lấy lại những thứ thuộc về mình. Và... để xem em sau khi thoát khỏi tôi, sống "tốt" đến mức nào.
Đúng lúc đó, Đăng Dương - trợ lý của Quang Anh và cũng là kẻ hùa theo bắt nạt năm xưa - bước vào
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Ồ! Nhìn xem ai đây? Đây chẳng phải là "bao cát" yêu thích của tụi mình hồi cấp 3 sao?
Trần Đăng Dương (trợ lí của Quang Anh)
Trần Đăng Dương (trợ lí của Quang Anh)
//Cười khanh khách// Sao thế Duy? Lên chức rồi à? Nhìn cái mặt tái mét của mày kìa, vẫn nhát cáy nhỉ?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//Quay sang, ánh mắt lạnh như băng// Dương, ra ngoài xe chờ tôi.
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
ủa Quang Anh, mình vừa mới gặp lại người cũ...
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
RA NGOÀI
Duơng hậm hực đi ra. Sảnh chỉ còn lại hai người, không khí đặc quánh sự căng thẳng
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tôi có việc phải làm... Nếu là chuyện công việc, mời anh lên phòng họp.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//Chặn đường Duy// Duy này.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Cúi gầm mặt, không dám nhìn thẳng//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Mười năm qua, em có bao giờ nằm mơ thấy tôi không?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Cắn môi đến bật máu// Tôi chỉ nằm mơ thấy ác mộng thôi. Và trong đó... luôn có anh.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//Bàn tay định giơ lên chạm vào tóc Duy nhưng khựng lại giữa chừng// Tốt. Nhớ kỹ cảm giác đó đi. Vì từ hôm nay, ác mộng của em quay lại rồi đây.
END
cừu Alice
cừu Alice
chúc các bạn đọc truyện vui vẻ nh

PHÒNG HỌP KHÔNG KHÍ LOÃNG

Phòng họp VIP. Duy đang run tay kết nối máy tính với máy chiếu. Quang Anh ngồi ở ghế chủ tọa, xoay xoay cây bút đắt tiền, mắt không rời khỏi Duy dù chỉ một giây
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Hít sâu, cố giữ giọng ổn định// Sau đây tôi xin trình bày về chiến dịch truyền thông cho công ty...
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//Cắt ngang// Đứng lại gần đây.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//khựng lại// anh nói gì cơ ?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Khoảng cách xa quá, tôi nhìn không rõ số liệu. Em đứng sát vào đây.
Duy cắn môi, chậm rãi bước lại gần phía đầu bàn, ngay cạnh chỗ Quang Anh ngồi. Mùi nước hoa gỗ trầm lạnh lẽo của hắn bao vây lấy cậu
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//Gõ ngón tay xuống bàn// Bắt đầu đi.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Nói được vài câu thì giọng lạc đi// Chúng tôi dự kiến... mức độ tiếp cận sẽ...
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//bất ngờ nắm lấy cổ tay Duy, kéo mạnh xuống// Tay em run quá đấy, Duy.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Giật mình, hoảng sợ// Buông ra... Quang Anh, đây là công ty!
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//Cười khẩy, nói nhỏ chỉ đủ hai người nghe//Công ty thì sao? Em sợ đồng nghiệp biết chúng ta "thân thiết" thế nào à? Hay sợ họ biết hồi đó em thích tôi đến mức bị tôi đánh cũng không chịu rời đi?
Duy tái mét mặt, đúng lúc đó cửa phòng họp mở toang. Hiếu bước vào với sấp tài liệu
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
Duy ơi, anh mang thêm bảng báo giá... //Nhìn thấy cảnh Quang Anh đang giữ tay Duy//... Có chuyện gì thế này?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Vội vàng giật tay ra, lùi lại// Anh Hiếu... không có gì, em chỉ bị vấp thôi.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//Dựa lưng ra ghế, ánh mắt dò xét Hiếu từ đầu đến chân// Anh là ai?
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
//Vẻ mặt không chút sợ hãi, đi tới đặt tay lên vai Duy// Tôi là quản lý trực tiếp của Duy. Có vẻ như buổi họp đang hơi "căng thẳng" quá mức cần thiết thì phải?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//Nheo mắt, sát khí tỏa ra// Quản lý trực tiếp? Ra là người "chăm sóc" Duy bấy lâu nay.
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
Đúng vậy. Duy là nhân viên ưu tú nhất của tôi. Nếu anh có gì không hài lòng về chuyên môn, cứ trao đổi với tôi. Còn nếu là chuyện cá nhân... tôi nghĩ đây không phải lúc.
Tin nhắn riêng: Minh Hiếu -> Đức Duy
Trần Minh Hiếu
Trần Minh Hiếu
Em ổn không? Mặt em không còn giọt máu nào kìa. Nếu mệt cứ ra ngoài, anh lo nốt chỗ này cho.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Em không sao... cảm ơn anh. Em chịu được.
Nhìn thấy hai đứa "nháy mắt" qua lại, cơn ghen bùng lên, hắn đứng dậy, đóng sầm laptop của Duy lại
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Buổi họp kết thúc ở đây. Tôi không hài lòng với thái độ của nhân viên bên anh.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Duy, cầm tài liệu theo tôi. Chúng ta cần "thảo luận riêng" về bản hợp đồng này... tại văn phòng của tôi. NGAY BÂY GIỜ.
END
cừu Alice
cừu Alice
ai muốn biết quá khứ thì theo dõi truyện tiếp nhaa

XIỀNG XÍCH VÔ HÌNH

Quang Anh đóng sầm laptop, yêu cầu Duy đi theo mình. Duy không còn cách nào khác phải ôm tài liệu đi sau lưng hắn. Minh Hiếu định cản lại nhưng Duy lắc đầu ra hiệu mình ổn
Tại bãi đỗ xe ngầm của tòa nhà - Không gian vắng lặng, chỉ nghe tiếng giày da nện xuống sàn bê tông
Tại bãi đỗ xe ngầm của tòa nhà - Không gian vắng lặng, chỉ nghe tiếng giày da nện xuống sàn bê tông
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tôi tự đi xe của mình được. Anh cho tôi địa chỉ văn phòng, tôi sẽ tới ngay.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//Dừng bước, quay lại nhìn Duy bằng ánh mắt không thể chối từ// Tôi không nhắc lại lần thứ hai. Lên xe.
Quang Anh bấm khóa, chiếc xe đen bóng loáng rú còi nhẹ. Duy cắn môi, chậm rãi ngồi vào ghế phụ. Cánh cửa đóng sập lại, tách biệt hoàn toàn với thế giới bên ngoài
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//Chưa khởi động máy ngay, hắn tựa lưng vào ghế, nhìn chằm chằm vào đôi bàn tay đang đan chặt vào nhau của Duy// Em sợ tôi đến mức không dám tự mở lời sao? Hay là đang đợi tin nhắn của "anh quản lý" kia?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Cố giữ giọng bình tĩnh// Tôi chỉ đang đợi anh lái xe để chúng ta giải quyết công việc cho xong.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//Thình lình chộp lấy cái điện thoại trong tay Duy, ném ra ghế sau// Trong lúc đi với tôi, đừng để tôi thấy em quan tâm đến thằng đàn ông khác.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Quay sang, mắt long lên giận dữ) Anh quá đáng vừa thôi! Đó là điện thoại của tôi!
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//Tiến lại sát, khóa chặt Duy giữa ghế ngồi và cánh tay hắn// Mười năm trước, em còn chẳng dám lớn tiếng khi tôi ném cặp em vào bể nước. Giờ có người chống lưng nên em nghĩ mình có quyền ngang hàng với tôi à?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Giọng run run// Anh im đi... Đừng nhắc lại cái quá khứ rác rưởi đó nữa. Tôi bây giờ không còn là đứa trẻ để anh tùy ý bắt nạt nữa rồi.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//Cười khẩy, tay lướt nhẹ trên vành tai Duy làm cậu rùng mình// Vậy sao? Thế sao em vẫn run thế này? Tim em đập nhanh đến mức tôi còn nghe thấy đây này.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Duy à... em vẫn không thay đổi gì cả. Vẫn sợ tôi, và vẫn... không thể rời mắt khỏi tôi.
END

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play