TÌNH CA , TÌNH TA [Brutal Satsujin Kansatsukan No Kokuhaku]
Chap 1 — Ánh đèn mùa hè
Mùa hè kéo dài cả vào ban đêm
Cái nóng không còn gay gắt như ban ngày
Nhưng vẫn đủ để khiến không khí trở nên chậm rãi hơn
Như thể mọi thứ đều trôi đi một cách lười biếng dưới ánh đèn đường vàng nhạt
Dan Hiroki rời khỏi sở cảnh sát khi đồng hồ đã qua chín giờ
Nhưng nhìn vào anh, không ai nghĩ vậy
Anh trông giống một người vừa hoàn thành công việc thường nhật hơn là vừa kết thúc một cuộc điều tra căng thẳng
Nếu có đồng nghiệp nào nhìn thấy
Họ sẽ chỉ mỉm cười và nói
Và anh cũng sẽ đáp lại bằng một nụ cười nhẹ nhàng quen thuộc
Một thanh tra đáng tin cậy..
Ánh đèn cửa tiệm hai bên đường vẫn còn sáng
Vài nơi chuẩn bị đóng cửa, vài nơi vẫn còn khách
Cuộc sống bình thường, yên ổn, lặp lại
Rồi anh dừng lại trước một tiệm nhỏ
Một tấm bảng gỗ treo trước cửa, chữ viết tay mềm mại
Dạy làm gốm — Trải nghiệm, thư giãn 📋
Hiroki nhìn tấm bảng đó vài giây
Như đang cân nhắc một điều gì đó không quá quan trọng
Sau đó, anh mở cửa bước vào
Không gian bên trong ấm hơn bên ngoài một chút
Mùi đất nung thoang thoảng, dễ chịu
Một nơi khiến người ta vô thức thả lỏng
Giọng nói vang lên ngay lập tức, sáng và vui vẻ..?
Cậu trai đứng phía sau quầy
Mái tóc vàng sáng dưới ánh đèn
Đôi mắt xanh dương cong lên khi cười
Một kiểu người mà chỉ cần xuất hiện thôi cũng đủ khiến không khí xung quanh nhẹ đi..
chap 2 — Nhiều Năng Lượng
Kurose Haru
Anh muốn thử làm gốm không ạ?
Cậu bước lại gần, giọng nói tự nhiên và nhiệt tình
Kurose Haru
Bên em có lớp trải nghiệm ngắn
Kurose Haru
Người mới cũng làm được!
Một nụ cười lịch sự rất đúng mực
Dan Hiroki
Nghe có vẻ thú vị đấy
Cậu có vẻ vui hơn một chút, ánh mắt sáng lên rõ rệt
Kurose Haru
Nếu anh có thời gian thì em có thể hướng dẫn luôn
Dan Hiroki
" đúng là 1 người nhiều năng lượng"
Rồi như chợt nhớ ra điều gì
Kurose Haru
Em là Kurose Haru
Kurose Haru
Gọi em là Haru là được rồi
Hiroki nhìn bàn tay đó một thoáng
Đúng chuẩn xã giao bình thường
Kurose Haru
" Dan hay là họ nhỉ.."
Kurose Haru
Anh đến đúng lúc luôn á
Kurose Haru
Hôm nay không đông
Ánh mắt lướt qua không gian xung quanh
mấy cái bàn xoay gốm cũng rất mới
Có vẽ là thường được thay mới
Dan Hiroki
Vậy làm phiền em rồi
Kurose Haru
Không phiền đâu
Cười tươi đến mức gần như không giấu nổi sự vui vẻ của mình
anh nhìn cậu trai trước mặt
trông nhiệt huyết thật sự
Kurose Haru
Em thích có khách lắm
Kurose Haru
" có khách là có tiền mà"
Hiroki nhìn cậu thêm một giây
Như thể chỉ đơn giản là ghi nhớ một khuôn mặt mới quen
chap 3 — Đất và hình dạng
Không mất quá nhiều thời gian để Haru kéo Hiroki ngồi xuống trước bàn xoay
Cậu chuẩn bị mọi thứ rất nhanh
Từ đất, nước cho đến khăn lau tay
Động tác quen thuộc đến mức gần như không cần suy nghĩ
Kurose Haru
Anh cứ thoải mái thôi
Kurose Haru
Cái này không khó đâu
Kurose Haru
Chủ yếu là cảm giác á
Giọng vẫn sáng và đầy năng lượng như lúc nãy
Rồi đặt một khối đất nhỏ vào giữa bàn xoay
Dan Hiroki
*Xắn nhẹ tay áo*
Không vội vàng, cũng không tỏ ra lúng túng
Như thể đang thử một điều gì đó rất bình thường
Ánh mắt anh dừng lại trên khối đất một thoáng trước khi đặt tay lên
Cảm nhận độ ẩm, độ mềm, và cả lực cần thiết để giữ nó cố định
Kurose Haru
Đầu tiên là giữ cho nó đứng yên ở giữa
Tay cậu di chuyển linh hoạt nhưng không quá chuẩn xác
Phần đất hơi lệch đi một chút
Cậu cười, tự sửa lại, hoàn toàn không để tâm
Kurose Haru
Nếu lệch thì cứ chỉnh lại thôi
Dan Hiroki
*Nhìn theo, gật nhẹ, rồi làm theo*
Khối đất dưới tay anh nhanh chóng ổn định
Không phải kiểu vụng về của người mới
Cũng không phải sự khéo léo phô trương
Mà là một sự chính xác rất yên lặng
Tay anh giữ nhịp đều, lực vừa đủ, không dư, không thiếu
Tạo thành hình một chiếc cốc nhỏ, thành mỏng, cân đối
Kurose Haru
*Đứng bên cạnh*
Ban đầu còn định hướng dẫn thêm, nhưng rồi im luôn một lúc
Kurose Haru
…Anh chắc là lần đầu thật không vậy?
Cậu hơi nghiêng đầu nhìn thành phẩm đang dần rõ hình
Download MangaToon APP on App Store and Google Play