Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Buộc Phải Thuộc Về Nhau 1510/0711

1

Phòng khách lớn không khí nặng nề đến mức không ai giám thở mạnh
Hai gia đình ngồi đối diện nhau
bố Bắc
bố Bắc
Tôi nghĩ cũng đã đến lúc thực hiện Hôn ước rồi
Bố Bắc lên tiếng
Câu nói vừa dứt Không khí lập tức trùng xuống
Khuất Văn Khang
Khuất Văn Khang
Con Không đồng ý!
Khuất Văn Khang
Khuất Văn Khang
con còn chưa học hết đại học Với cả con đâu thích anh ta?
ở phía đối diện Bắc bật cười nhẹ
Nguyễn Đình Bắc
Nguyễn Đình Bắc
Trùng hợp thật
Hắn ngả người ra ghế
Nguyễn Đình Bắc
Nguyễn Đình Bắc
Tôi cũng vậy
ánh mắt hai người chạm nhau
Có quen biết
không thiện cảm
Nhưng chung một loại cảm xúc..
Bị ép!
Bố Khang
Bố Khang
Đây không phải là truyện để hai đứa lựa chọn!
Giọng bố Khang trùng xuống
Khuất Văn Khang
Khuất Văn Khang
đây là cuộc đời của con!
Mẹ Khang
Mẹ Khang
Bố mẹ nuôi con lớn từng này không phải để con cãi lại lời bố mẹ!
Khuất Văn Khang
Khuất Văn Khang
Nhưng cái quan trọng là con không thích anh ta!
Nguyễn Đình Bắc
Nguyễn Đình Bắc
à...thế cậu tưởng tôi thích cậu chắc?
bố Bắc
bố Bắc
Đình Bắc!
ông gằn giọng
Bắc liếc ông và sau đó nhìn ra chỗ khác
Bố Khang
Bố Khang
Đủ rồi!
ông đập bàn
Bố Khang
Bố Khang
Hôn ước này đã được định từ lâu Không phải để hai đứa nói muốn hay không!
Nguyễn Đình Bắc
Nguyễn Đình Bắc
Vậy hủy đi
Bắc ngồi thẳng dậy,khoanh tay mắt nhìn thẳng vào bố khang
bố Bắc
bố Bắc
Không thể
câu trả lời ngay lập tức
Bố Khang
Bố Khang
đó là lợi ích của cả hai gia đình chúng ta!
Khang cười nhẹ
Khuất Văn Khang
Khuất Văn Khang
Nói thẳng ra là bố mẹ bán con đi?
Mẹ Khang
Mẹ Khang
Con ăn nói cho cẩn thận!
Khuất Văn Khang
Khuất Văn Khang
Không phải sao?
Khuất Văn Khang
Khuất Văn Khang
Dùng hôn nhân để trao đổi lợi ích khác gì mua bán?
Không ai trả lời một khoảng im lặn kéo dài
Bắc đứng dậy chỉnh lại cổ tay áo
Nguyễn Đình Bắc
Nguyễn Đình Bắc
Bao giờ?
Nguyễn Đình Bắc
Nguyễn Đình Bắc
Đám cưới
Bắc nói giọng bình thản
Bố Khang
Bố Khang
Tuần sau
Bố Khang
Bố Khang
Không thể chậm hơn
Khang sững người
Khuất Văn Khang
Khuất Văn Khang
Cái gì?
Khuất Văn Khang
Khuất Văn Khang
A..anh chấp nhận
Nguyễn Đình Bắc
Nguyễn Đình Bắc
Không
Nguyễn Đình Bắc
Nguyễn Đình Bắc
Nhưng tôi không rảnh để đứng đây tranh cãi vô ích
Anh đứng dậy phủi tay áo và bước lên lầu
Bố Khang
Bố Khang
được rồi chốt thế
Mẹ Khang
Mẹ Khang
Cũng muộn rồi hai chúng tôi xin phép anh chị
Mẹ Khang
Mẹ Khang
Anh chị nghỉ ngơi sớm nhé
Bố Khang
Bố Khang
chúng tôi về đây
Mẹ Bắc
Mẹ Bắc
Tạm biệt anh chị
Bố Khang
Bố Khang
Hai ông bà cứ về để cháu lại cho tôi
rồi bố mẹ khang cũng về
Mẹ Bắc
Mẹ Bắc
Con ngủ sớm đi nhé hai bác lên phòng trước
Bố mẹ bắc cũng lên lầu
Khang đứng đó
Một mình
Lần đầu tiên nhận ra..
Cuộc đời mình
đang bị định đoạt bởi gia đình của mình..
_____________________
Hết
t/g
t/g
lần đầu viết kiểu kiểu này lên cũng không có kinh nghiệm lắm có gì sai sót mong được chỉ giáo ạ
t/g
t/g
Viết xong chap này chắc khoảng ngày này 2027 sẽ ra chap 2 nhé:))

2

Đêm
Căn nhà chìm trong im lặng
Khang nằm trên giường mắt mở trừng trừng nhìn lên trần nhà
đèn đã tắt từ lâu
nhưng cậu không ngủ được
Khuất Văn Khang
Khuất Văn Khang
Tuần sau..
Cậu khẽ lẩm bẩm
Một câu nói đơn giản nhưng đủ để khiến lòng cậu nặng trĩu
đám cưới
Một cuộc hôn nhân không mong muốn
________
cậu nhắm mắt lại
Nhưng càng cố ngủ...đầu óc càng tỉnh táo
Lấy hôn nhân để kiếm lợi
haha...khó nghĩ thật
Những câu nói ban chiều cứ lặp lại trong tâm trí cậu
khang xoay người kéo chăn cao hơn
Nhưng cảm giác khó chịu vẫn không biến mất
Không phải vì Đình Bắc
Mà là vì
Mọi thứ đang được quyết định thay cậu
Tiếng gió ngoài cửa sổ khẽ rít
cậu mở mắt nhìn ra phía ban công
Một lúc lâu
Cậu bật dậy
Bước ra ngoài
Cánh cửa kính được mở ra
Không khí đêm lạnh ùa vào
Khang trống tay lên lan can Hít một hơi sâu
Khuất Văn Khang
Khuất Văn Khang
Chết tiệt
Khuất Văn Khang
Khuất Văn Khang
Mình thật sự phải cưới anh ta?
đột nhiên cánh cửa phòng được mở ra
Nguyễn Đình Bắc
Nguyễn Đình Bắc
Không ngủ được à?
Giọng nói vang lên phía sau
Không cần quay lại cũng biết là ai
Khuất Văn Khang
Khuất Văn Khang
Sao anh vào được đây?
Nguyễn Đình Bắc
Nguyễn Đình Bắc
Cửa không khóa
Đình Bắc đáp
Giọng vẫn bình thản như ban ngày
Khang quay lại
Khuất Văn Khang
Khuất Văn Khang
Anh không thấy bất lịch sự à?
Khuất Văn Khang
Khuất Văn Khang
Vào phòng người khác không xin phép gì hết
Nguyễn Đình Bắc
Nguyễn Đình Bắc
Không
Câu trả lời đến ngay
Nguyễn Đình Bắc
Nguyễn Đình Bắc
Phòng cậu nhưng là nhà tôi
Khang cười nhạt
Khuất Văn Khang
Khuất Văn Khang
đúng là.. kiểu người của anh
Bắc không phản ứng
Một khoảng im lặng kéo dài
Không ai nhìn ai
Khuất Văn Khang
Khuất Văn Khang
Anh chấp nhận thật à?
Khang lên tiếng trước
Bắc không trả lời ngay
Một lúc sau với nói..
Nguyễn Đình Bắc
Nguyễn Đình Bắc
Không
Nguyễn Đình Bắc
Nguyễn Đình Bắc
Nhưng phản đối cũng vô ích
Nguyễn Đình Bắc
Nguyễn Đình Bắc
Chi bằng chấp nhận
Bắc cười nhẹ
Nguyễn Đình Bắc
Nguyễn Đình Bắc
Vậy cậu không nhận ra à
Khuất Văn Khang
Khuất Văn Khang
nhận ra rồi..
Khuất Văn Khang
Khuất Văn Khang
Chỉ là..tôi không muốn chấp nhận
Bắc nhìn cậu một cái
Nguyễn Đình Bắc
Nguyễn Đình Bắc
Vậy thì cứ tiếp tục không chấp nhận đi
Khuất Văn Khang
Khuất Văn Khang
Rồi sao
Nguyễn Đình Bắc
Nguyễn Đình Bắc
Rồi cưới
Câu trả lời thẳng thừng
Khuất Văn Khang
Khuất Văn Khang
Anh nói chuyện khó nghe thật
Nguyễn Đình Bắc
Nguyễn Đình Bắc
Nhưng đúng
Khuất Văn Khang
Khuất Văn Khang
nhưng tôi không muốn dính dáng gì đến anh
Bắc nhìn Khang cười nhẹ
Nguyễn Đình Bắc
Nguyễn Đình Bắc
Yên tâm cậu không phải là kiểu tôi thích
Khang liếc lại
một lúc sau Bắc quay người
Nguyễn Đình Bắc
Nguyễn Đình Bắc
Ngủ đi
Hắn nói
Nguyễn Đình Bắc
Nguyễn Đình Bắc
Còn mấy ngày nữa thôi
Cửa đóng lại
Khang đứng một mình ngoài ban công
Gió thổi qua
Cậu nhắm mắt lại
Khuất Văn Khang
Khuất Văn Khang
Mấy ngày nữa..
Một câu nói nhẹ
Nhưng lại nặng đến mức không thể thở nổi
_______________________
Hết
NovelToon
t/g
t/g
T bị ép 😔
t/g
t/g
T k viết nó cho 2 chồng t chết là toi😖
t/g
t/g
Chap này xàm thông cảm<3
t/g
t/g
cảm ơn cbn đã ủng hộ truyện của t nháa💖😽

3.

t/g
t/g
Chap mới để chúc mừng việc hôm qua vkhang ghi bàn , Dbac ghi 8 bàn sau 5 trận và sinh nhật qviet nhoo🗿
_______________
Ánh nắng buổi sáng gắt gỏng xuyên qua lớp rèm mỏng, đậu trên gương mặt nhợt nhạt của Khuất Văn Khang. Cả đêm chập chờn với những suy nghĩ ngổn ngang khiến quầng thâm dưới mắt cậu hiện rõ hơn bao giờ hết. Cậu ngồi dậy, vò nát mái tóc rối bời, cố xua đi cảm giác nặng nề đang đè nặng lồng ngực. Tiếng động cơ xe sang trọng gầm rú từ phía dưới sân nhà khiến Khang cau mày — một âm thanh đặc trưng cho sự phô trương của kẻ mà cậu sắp phải gọi là chồng. Khang bước xuống lầu, định bụng kiếm chút coffee để tỉnh táo lại trước khi phải đối mặt với mớ hỗn độn mang tên "chuẩn bị hôn lễ". Nhưng vừa bước ra đến sảnh chính, bước chân cậu khựng lại
Cánh cửa lớn đang mở toang. Ngoài sân, chiếc xe đen bóng loáng của Nguyễn Đình Bắc đang đỗ chễnh chệ. Nhưng điều khiến Khang đứng hình không phải là chiếc xe, mà là người đang đứng cạnh. Bắc vẫn diện vẻ chỉnh chu, cao ngạo với chiếc áo sơ mi đen mở hờ cúc cổ. Và bên cạnh hắn là một cô gái. Cô ta mặc một chiếc váy ôm sát, đôi giày cao gót nhọn hoắt và nụ cười rạng rỡ đến chói mắt. Cô ta đang tự nhiên khoác tay Bắc, thân hình gần như dán chặt vào cánh tay hắn, nũng nịu thì thầm điều gì đó.
Hắn ta sắp cưới cậu, dù là ép buộc, nhưng việc lôi một người phụ nữ khác về tận cửa nhà ngay lúc này chẳng khác nào một cái tát vào mặt Khang. Đình Bắc nghe thấy tiếng động, khẽ liếc mắt về phía cửa. Ánh mắt hắn chạm phải Khang, nhưng không hề có một chút bối rối hay ý định rút tay ra.
Nguyễn Đình Bắc
Nguyễn Đình Bắc
Dậy rồi à?
Đình Bắc hỏi
Khuất Văn Khang
Khuất Văn Khang
Tôi không biết anh có sở thích đưa 'hàng xách tay' về nhà sớm thế này đấy
Khang đáp, giọng lạnh lùng như băng.
Cô gái bên cạnh Bắc khựng lại, nhìn Khang với ánh mắt dò xét rồi quay sang nũng nịu
n/v khác
n/v khác
Anh Bắc, ai mà ăn nói khó nghe vậy
Bắc nhếch môi,một nụ cười không rõ ý
Nguyễn Đình Bắc
Nguyễn Đình Bắc
Vợ sắp cưới của anh
Khang bước xuống sân, đi thẳng về phía cổng, không thèm nhìn thêm một giây nào vào đôi nam nữ kia. Khi đi ngang qua Bắc, cậu dừng lại, hạ thấp giọng chỉ đủ cho hai người nghe, nhưng từng chữ đều mang sức nặng của sự phẫn nộ
Khuất Văn Khang
Khuất Văn Khang
Nguyễn Đình Bắc, đừng để tôi thấy cảnh này lần thứ hai ở đây. Anh muốn chơi bời ở đâu tôi không quản, nhưng đừng mang rác về nhà
Bắc không giận, hắn chỉ nghiêng đầu nhìn thẳng vào mắt Khang, ánh mắt sâu hoắm như muốn nhìn thấu tâm can cậu
Nguyễn Đình Bắc
Nguyễn Đình Bắc
Cậu đang dùng danh nghĩa nhà họ Khuất để dạy đời tôi sao? Yên tâm, cô ta chỉ là 'gia vị'. Còn cậu...
Nguyễn Đình Bắc
Nguyễn Đình Bắc
Cậu là 'món chính' mà tôi buộc phải nuốt trôi, nhớ cho kỹ!
Khang đi lang thang qua mấy con phố, đôi chân vô định dừng lại ở một quán cà phê vắng người. Cậu chọn một góc tối, gọi một ly đen đá không đường. Vị đắng chát tràn qua đầu lưỡi, nhưng chẳng thấm vào đâu so với cảm giác nghẹn ứ nơi lồng ngực.
Điện thoại trong túi quần rung lên. Mẹ cậu gọi, giọng bà lo lắng nhưng đầy tính toán
Mẹ Khang
Mẹ Khang
📞:Khang à, con đã chuẩn bị chưa? Nhà họ Nguyễn vừa báo Bắc sẽ đưa con đi chọn nhẫn vào chiều nay. Con phải cư xử cho đúng mực, dự án phía Nam của ba con phụ thuộc hết vào cuộc hôn nhân này đấy
Khang thở dài một hơi sau đó trả lời
Khuất Văn Khang
Khuất Văn Khang
📞:Vâng
Khang cười nhạt, cúp máy giữa chừng. Hóa ra, trong mắt những người thân yêu nhất, cậu cũng chỉ là một quân cờ được định giá rõ ràng trên bàn cờ tài sản
Khi Khang quay trở về nhà vào buổi trưa, chiếc xe của Đình Bắc vẫn còn đó. Hắn đang ngồi ở phòng khách, thong dong lật xem tạp chí tài chính. Thấy Khang, hắn đứng dậy, bước về phía cậu. Khoảng cách gần đến mức Khang có thể ngửi thấy mùi nước hoa gỗ nồng đậm xen lẫn chút mùi thuốc lá nhạt.
Nguyễn Đình Bắc
Nguyễn Đình Bắc
2 giờ chiều. Đi chọn nhẫn
Bắc nói, giọng ra lệnh.
Khang nhìn thẳng vào mắt hắn
Khuất Văn Khang
Khuất Văn Khang
Anh nghĩ cái nhẫn đó có thể khóa được tôi sao? Hay anh định đeo nó cho cô nàng lúc sáng cho tiện?
Bắc nheo mắt, cúi xuống sát mặt Khang, hơi thở nóng hổi phả bên tai cậu
Nguyễn Đình Bắc
Nguyễn Đình Bắc
Tôi đã nói rồi, cậu không phải kiểu tôi thích. Nhưng một khi đã là người của Nguyễn Đình Bắc, thì dù tôi có vứt cậu vào xó nhà, cậu cũng phải ngoan ngoãn mà ở đó. Đừng thách thức sự kiên nhẫn của tôi, Khuất Văn Khang
Hắn bỏ lại một câu nói đầy ẩn ý rồi quay lưng đi. Khang đứng chôn chân tại chỗ, bàn tay siết chặt đến trắng bệch. Một cuộc hôn nhân không tình yêu, hai con người đầy kiêu hãnh, và những toan tính bẩn thỉu của giới thượng lưu... Tất cả chỉ mới bắt đầu
_____________
Hết
t/g
t/g
cuối năm đâm ra đi học miết lên k có thời gian viết luôn íii😓
t/g
t/g
hứa luôn thi xong cuối kì với c3 hứa sẽ viết đều 😩
t/g
t/g
10 like ra chap mới 😽 THỀ🗿

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play