Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[Surf×Java] "Chết Trong Kí Ức!"

Chap1

Thành phố về đêm rực sáng trong vô số ánh đèn, nhưng lại lạnh lẽo đến đáng sợ. Java đứng trên tầng thượng, gió đêm thổi qua khiến mái tóc anh khẽ rối. Bên dưới, dòng người vẫn tấp nập qua lại, xe cộ nối đuôi nhau không ngừng nghỉ — như thể thế giới này chẳng hề quan tâm đến sự tồn tại của bất kỳ ai. Anh bước lên một bước. Mũi giày chạm đến mép tường. Chỉ cần thêm một chút nữa thôi… — Trong đầu anh là một khoảng trống. Ký ức rời rạc, vỡ vụn, không thể ghép lại thành một câu chuyện hoàn chỉnh. Chỉ có một điều duy nhất còn sót lại— Một cái tên. “Surf…” Tim anh thắt lại. Đau đến mức gần như không thể thở. Nhưng anh không nhớ… người đó là ai. — Mọi thứ… dường như bắt đầu từ ngày hôm đó.
_________________
Đêm muộn. Phòng cấp cứu sáng trưng ánh đèn. Mùi thuốc sát trùng nồng nặc lan khắp không gian, hòa lẫn với sự căng thẳng quen thuộc của những ca bệnh nguy kịch.
nhân vật phụ
nhân vật phụ
“Bác sĩ Java! Có ca khẩn!”
Cánh cửa bật mở. Một người đàn ông được đưa vào trên cáng, toàn thân dính đầy máu. Áo bị rách, vết thương kéo dài từ vai xuống sườn, sâu đến mức khiến người ta lạnh sống lưng chỉ nhìn thôi. Java cau mày, lập tức tiến lại gần.
Java
Java
“Tai nạn gì?”
nhân vật phụ
nhân vật phụ
“Không rõ, được người ta phát hiện trong hẻm.”
Java không hỏi thêm. Ánh mắt anh lướt qua vết thương, nhanh chóng đánh giá tình trạng. — Nguy hiểm.
Java
Java
“Chuẩn bị phòng phẫu thuật. Ngay lập tức.”
nhân vật phụ
nhân vật phụ
Dạ rõ ạ! //vội vàng chạy đi//
Ca phẫu thuật kéo dài suốt ba tiếng. Khi cánh cửa phòng mổ mở ra, Java tháo khẩu trang, đôi mắt lộ rõ sự mệt mỏi.
Java
Java
“Cứu được rồi.”
___________
END chap1

chap2

Hai ngày sau. Java đứng trước giường bệnh, xem lại hồ sơ.
Java
Java
“Không có giấy tờ tùy thân… không danh tính…”
Anh khẽ nhíu mày. Một người đàn ông bí ẩn, vết thương không giống tai nạn bình thường.
…Có gì đó không đúng.
Surf
Surf
“Bác sĩ.”
Một giọng nói khàn vang lên. Java ngẩng đầu. Người trên giường đã tỉnh. Đôi mắt đen sâu, sắc lạnh — nhưng lại mang theo một chút gì đó khó đoán. Anh ta nhìn thẳng vào Java.
Surf
Surf
“…Tôi chưa chết sao?”
Java khẽ nhướng mày.
Java
Java
“Sao! tiếc à?”
Người kia im lặng vài giây.
Rồi… khẽ cười.
Surf
Surf
“Không.”
Ánh mắt anh ta vẫn không rời khỏi Java.
Surf
Surf
“Chỉ là không ngờ… người cứu tôi lại là anh.”
Java hơi khựng lại.
Java
Java
“Chúng ta quen nhau?”
Người kia không trả lời ngay. Chỉ nhìn anh thêm một lúc lâu.
Rồi mới chậm rãi nói—
Surf
Surf
“…Chưa.”
Một khoảng lặng ngắn.
Surf
Surf
“Nhưng có lẽ… từ giờ sẽ quen.”
Java không đáp. Anh gập hồ sơ lại, đặt xuống bàn.
Java
Java
“Anh cần nghỉ ngơi. Vết thương chưa ổn định.”
Giọng nói vẫn lạnh, đúng chuẩn bác sĩ — không dư thừa cảm xúc.
Surf nhìn anh, khóe môi hơi cong lên
Surf
Surf
“Bác sĩ nào cũng lạnh lùng vậy à?”
Java liếc qua.
Java
Java
"Không. Chỉ với bệnh nhân không hợp tác"
Surf
Surf
“Ồ?”
Surf khẽ nhướng mày.
Surf
Surf
Tôi chưa hợp tác chỗ nào?”
Java
Java
"Anh chưa cung cấp danh tính.”
Java
Java
“Cũng không giải thích được vết thương.”
Một khoảng im lặng ngắn
Surf chống tay ngồi dậy một chút, động tác khiến vết thương kéo căng.
Java lập tức cau mày.
Java
Java
“Nằm xuống.”
Surf
Surf
“Bác sĩ lo cho tôi à?”
Java
Java
"Lo anh chết trong khoa của tôi.”
Java trả lời không do dự.
Surf bật cười. Lần này rõ hơn.
Surf
Surf
“Thẳng thắn thật đấy.”
Anh nhìn Java, ánh mắt chậm rãi lướt qua gương mặt đối phương.

chap3

Surf
Surf
“Thú vị thật.”
Anh bước lại gần, ánh mắt lạnh xuống.
Java
Java
“Vậy à.”
Bất ngờ— Java đưa tay, nhấn thẳng vào vùng vết thương ở bụng.
Surf
Surf
“Hự!”
Surf lập tức co người lại, toàn thân căng cứng.
Surf
Surf
“Này! Bác sĩ muốn giết tôi à?!”
Java
Java
“Nếu biết đau thì im lặng lại đi, nói nhiều kẻo rách vết thương"
Java
Java
"Đến lúc đó tôi chẳng rảnh rỗi gì mà ngồi khâu lại cho anh đâu.”
Java nói giọng trầm xuống.
Khóe môi anh khẽ nhếch lên.
Surf khựng lại một nhịp.
Rồi… bật cười.
Surf
Surf
“Bác sĩ nào cũng nói chuyện kiểu vậy à?”
Giọng anh thấp xuống, không còn hoàn toàn là trêu chọc.
Java không đáp.
Chỉ thu tay lại, chỉnh lại lớp băng, động tác dứt khoát.
Surf nhìn anh.
Ánh mắt chậm rãi dừng lại nơi khóe môi vừa nhếch lên kia.
Surf
Surf
“…Hay chỉ có mình tôi được đối xử đặc biệt vậy?”
Java dừng lại một thoáng.
Rất nhanh.
Gần như không ai nhận ra.
Java
Java
“Anh nghĩ nhiều rồi.”
Java
Java
“Với tôi, anh chỉ là một bệnh nhân.”
Surf không nói gì thêm. Chỉ nhìn theo anh. Khóe môi khẽ cong lên.
Surf
Surf
“…Vậy à.”
Buổi sáng.
Khoa ngoại vẫn bận rộn như thường lệ. Java đứng ở bàn trực, lật nhanh hồ sơ bệnh án.
Java
Java
“Phòng 307, bệnh nhân sau phẫu thuật—”
nhân vật phụ
nhân vật phụ
“À bác sĩ Java!”
Y tá chen vào, giọng có chút bất lực.
nhân vật phụ
nhân vật phụ
“Bệnh nhân đó… không chịu nằm yên.”
Java dừng tay.
Java
Java
“…Không chịu?”
nhân vật phụ
nhân vật phụ
“Vâng. Anh ta vừa tự tháo băng, còn định xuống giường nữa.”
Một khoảng im lặng ngắn.
Java khép hồ sơ lại.
Java
Java
“Để tôi qua.”
Cánh cửa phòng 307 bị đẩy mở.
Cảnh tượng bên trong khiến anh nhíu mày ngay lập tức.
Surf đang ngồi ở mép giường.
Lớp băng ở bụng đã bị tháo ra một nửa.
Java
Java
“Anh đang làm gì vậy?”
Giọng Java trầm xuống.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play