#Caprhy — Sau Khi Em Biến Mất
Phòng 203
Nguyễn Quang Anh vừa bước vào ca trực đã nghe tiếng cãi nhau vọng từ cuối hành lang
Cửa phòng 203 mở toang, tiếng một điều dưỡng khác bực bội
user
Đã bảo uống thuốc rồi!
Bên trong lập tức vang lên giọng nam trẻ tuổi, ngang bướng
Thanh An đứng cạnh bật cười
Thanh An
Đó, hàng mới. Hoàng Đức Duy. Mới vào hôm qua mà đuổi ba điều dưỡng rồi
Thanh An
Ừ. Mày thử không?
Vừa bước vào cửa, một cái gối bay thẳng tới
Hoàng Đức Duy ngồi trên giường bệnh, tóc rối, mặt tái nhưng mắt rất sáng. Cậu nhìn Quang Anh, bình thản hỏi
Quang Anh
Trúng. Giờ mày muốn bị ném lại không?
Quang Anh nhặt gối lên, phủi bụi
Quang Anh cười nhạt, đặt khay thuốc xuống bàn rồi nói điều dưỡng kia rời đi
user
À ừ , vậy cậu giúp tôi nhé
Quang Anh chống tay lên bàn, cúi xuống
Duy nhìn anh một lúc rồi cười
Đức Duy
Anh cho em ôm cái, em uống
Ngoài cửa lập tức nổ tung
Thanh Pháp
Ơ đm, mới vô đã gạ luôn??
Cả đám ngoài cửa cười rú rồi giải tán
Anh quay lại, túm cổ áo Duy kéo sát
Duy khựng lại vì khoảng cách quá gần, nhưng vẫn cười
Cuối cùng Duy vẫn uống thuốc. Vừa nuốt xong đã nhăn mặt
Đức Duy
Mai anh còn tới không?
Duy nhìn anh, giọng bỗng nhỏ đi
Quang Anh
Tao làm ở đây. Ngu à?
Duy kéo chăn lên, khóe môi cong nhẹ
Bánh quy bơ
Sáng hôm sau, Quang Anh mang theo một hộp bánh quy nhỏ tự làm. Vừa đặt xuống bàn phòng nghỉ, Xuân Trường đã nhào tới
Anh Thi
Phòng 203 hôm nay vẫn mày phụ trách đấy Quang Anh , nó nói với tao là muốn mày làm điều dưỡng mới của nó
Quang Anh bước đi , mặt tỉnh bơ
Vừa mở cửa phòng, Duy đã nói ngay
Đức Duy
Anh tới muộn năm phút
Quang Anh
Mày đếm giờ làm gì?
Quang Anh đặt thuốc xuống
Quang Anh
Chưa uống đã biết?
Đức Duy
Mặt thuốc nhìn đã ghét
Quang Anh
Uống xong tao cho cái này
Quang Anh thở dài, đẩy hộp bánh sang , đổ ra đĩa
Duy nhìn đĩa bánh , mắt sáng lên
Duy im lặng hai giây rồi nhìn anh đầy nghi ngờ
Quang Anh
Thích cái con mẹ mày
Quang Anh cầm gối ném thẳng mặt cậu
Đức Duy
Thế sao làm cho em?
Quang Anh
Cho chó ăn còn biết nghe lời. Tao thử coi mày có bằng chó không
Mười phút sau, Duy uống hết sạch thuốc thật
Duy cắn một miếng bánh, mắt cong lên
Đức Duy
Ngon hơn tưởng tượng
Đức Duy
Thì anh làm bánh cho em
Quang Anh chưa kịp đáp, Duy đã dang tay
Đức Duy
Em ngoan rồi. Thưởng đi
Đức Duy
Em mai không uống thuốc nữa
Quang Anh
Mày mất dạy thật
Quang Anh
Mày đừng có mà lí do lí trấu
Quang Anh
Không có ôm ấp gì hết
Quang Anh
Việc uống thuốc nó là của mày mày không uống thì thôi
Đức Duy
Thế là không ôm thật à?
Một cái ôm
Ngoài cửa phòng 203, cả đám điều dưỡng đang đứng hóng
Thanh An huých vai Thanh Pháp
Thanh An
Cá không? Quang Anh ôm
Trong phòng, Quang Anh khoanh tay nhìn Duy
Quang Anh
Mày đúng là phiền nhất khoa
Đức Duy
Em uống thuốc ngoan
Duy ngồi trên giường, dang tay ra như trẻ con đòi quà
Quang Anh
Đó là việc mày phải làm
Đức Duy
Thế coi như thưởng cho em vì chịu đắng
Quang Anh
Mày làm như tao nợ mày
Quang Anh bật cười vì tức
Đức Duy
Anh nợ em cái ôm từ hôm qua
Quang Anh im lặng vài giây. Rồi không hiểu nghĩ gì, anh bước tới
Chỉ vừa chạm qua vai đã định lùi lại
Nhưng Duy lập tức vòng tay ôm chặt lấy anh
Đức Duy
Anh thơm mùi bánh ghê..
Duy cười khẽ, giọng nhỏ xuống
Đức Duy
Nhưng mà… dễ chịu thật
Câu nói khiến Quang Anh khựng lại
Không còn vẻ đùa cợt như mọi lần
Trong một thoáng, anh cảm nhận rõ người trong lòng mình gầy hơn tưởng tượng. Xương vai nhô lên, cơ thể lạnh hơn người bình thường
Bệnh án của Duy anh từng đọc qua. Bệnh kéo dài từ nhỏ, không dễ chữa, cũng không thể biết khi nào xấu đi
Nghĩ tới đó, Quang Anh bỗng thấy cổ họng nghẹn lại
Duy ngoan ngoãn buông thật. Trước khi buông còn dụi cằm lên vai anh một cái
Quang Anh lùi ra, tai đỏ lên
Quang Anh
Mai tao không mang bánh nữa
Đức Duy
Vậy em không uống thuốc
Đức Duy
Mai tới sớm hơn năm phút nhé
Quang Anh quay đi, giọng vẫn cứng
Ngoài cửa, cả đám đứng hình
Anh Thi đi ngang qua cất giọng
Anh Thi
Hóng nữa là tao trừ lương
Download MangaToon APP on App Store and Google Play