[Xuyên Không] Kỉ Niệm Năm Cấp 3
mở đầu + xuyên ko
con cách cụt ( tác giả )
hi mn
con cách cụt ( tác giả )
rảnh quá ấy mà, đừng bận tâm :^
con cách cụt ( tác giả )
vô thui >^<
bầu trời đêm ấy nhiều sao đến lại
gió thổi hiu hiu trên bầu trời với những tầng mây đen xám của màn đêm , ko còn màu trắng thuần khiết của bầu trời xanh như mặt hồ
tiếng côn trùng vang trong những tán cây bụi cỏ giống như 1 bản giao hưởng của đêm trăng ấy
cậu đứng đó nhìn bầu trời đầy sao
ánh mắt ấy ko có 1 chút gì dù là ánh sáng
nó tối đen như bầu trời ấy , như đường đời tương lai mịt mù ko có ánh sáng để nhìn rõ cảnh vật
đừng hỏi vì sao đôi mắt của thiếu niên ấy ko có ánh sáng
cuộc đời này ác với nó quá , tần nhẫn với nó quá
trc đây đôi mắt ấy sáng như sao , lấp lánh như mặt hồ phản chiếu ánh nắng ban mai của bình minh , giữa trưa và hoàng hôn , đầy sức sống, vui tươi ko có gì là buồn đau cả
nhưng rồi ông trời ơi, sao ngài ác với nó thế ạ , năm nó 3 tuổi cướp đi ông bà nội, cha mẹ và bác cả của nó, chỉ còn hai đứa em nhỏ với nó
nó cố gắng bảo vệ , nuôi dạy các em lên ng , cớ sao năm nó 13 lại lấy đi hai niềm hy vọng của nó vậy
xong ông luôn gây ra những khổ đau cho đứa trẻ ấy
con muốn xin thưa và xin hỏi người là : thằng bé có tội tình gì , cớ sao ngài ra tay ác với nó vậy
năm nó 23 tuổi, ông ra tay ác hơn, nó phế mất chân trái , các bệnh cứ thay nhau hành hạ thân thể nó
ông muốn nó ch3t trong đau đớn lắm sao
thằng bé bị ông hại khổ chưa đủ hả ông trời
nếu trên đời thật sự có thần linh...
con xin các ngài ... đừng làm đau thằng bé
cả bầy trời đêm ấy ấm đến lạ thường
cảm nhận hơi ấm đó qua làm gió
trái tim cậu khẽ thắt lại
giống như lúc cậu ôm họ , hơi ấm đó rất yên bình
cậu không nói gì chỉ dùng hết sức để đứng lên, run rẩy đôi chân bước từng bước , cậu không còn ngồi xe lăn nữa, cậu bước đi từng bước khiên định với tinh thần của 1 người lính nghỉ hưu hơn 5 năm, từng bước chân vững vàng bước đi
ánh mắt tuy ko còn tia sáng như trước nhưng cậu vẫn bước , từng bước tường bước như gõ vào tim của người khác
cậu về nhà, ngồi tựa lưng vào cây hoa anh đào năm đó ông nội trồng tặng cậu năm cậu tròn đầy tháng
ngân nga 1 bài hát cậu thích dưới tán cây anh đào, dưới ánh trăng lung linh huyền ảo
Trần Thiên Hoàng/mèo cam
cùng cảm ơn hôm qua 🎶
Trần Thiên Hoàng/mèo cam
cho chúng ta như hôm nay 🎶
Trần Thiên Hoàng/mèo cam
cùng ảm ơn cơn say 🎶
Trần Thiên Hoàng/mèo cam
cho nói ra lời thật thà 🎶
Trần Thiên Hoàng/mèo cam
cùng cảm ơn mưa xa 🎶
Trần Thiên Hoàng/mèo cam
cho nắng lên xanh bao la 🎶
Trần Thiên Hoàng/mèo cam
để nhắc ta...nhắc ta luôn nhớ🎶
Trần Thiên Hoàng/mèo cam
.../ lấy hơi /
Trần Thiên Hoàng/mèo cam
cùng cảm ơn thương đau 🎶
Trần Thiên Hoàng/mèo cam
cho chúng ta thêm thương nhau 🎶
Trần Thiên Hoàng/mèo cam
cùng cảm ơn chia xa 🎶
Trần Thiên Hoàng/mèo cam
cho khát khao được về nhà 🎶
Trần Thiên Hoàng/mèo cam
cùng cảm ơn tinh mơ 🎶
Trần Thiên Hoàng/mèo cam
ta thấy ta không bơ vơ 🎶
Trần Thiên Hoàng/mèo cam
người vẫn luôn...vẫn luôn ở đó...🎶
Trần Thiên Hoàng/mèo cam
Cảm ơn vì đã thức cùng tôi 🎶
Trần Thiên Hoàng/mèo cam
Cảm ơn vì đã thức cùng tôi 🎶
Trần Thiên Hoàng/mèo cam
Cảm ơn vì đã thức cùng tôi 🎶
Trần Thiên Hoàng/mèo cam
cùng ước mơ ...ước mơ...mơ ước...🎶
giọng cậu khàn đặc do lâu ngày không nói chuyện nhưng cậu vẫn cố gắng hát hết bài hát
vì đó là bài cậu yêu thích nhất, luôn nhẩm trong đầu để quên đi những thứ trong quá khứ, hiện tại và tương lai
bỗng nhiên không hiểu sao mí mắt cậu nặng trĩu , mệt mỏi lạ kì
cậu không kìm được giấc ngủ ập tới mà nhắm mắt lại, lưng dựa vào thân cây anh đào , lấy thân cây và đất làm giường, lấy ánh trăng và bầu trời làm chăn mà ngủ thiếp đi, trong lúc đó thì hơi thở cậu tắt lịm, cánh tay đang để trên đùi cũng buông thõng xuống đất, kết thúc cuộc sống của 1 người lính nghỉ hưu hơn 5 năm , hưởng thọ 35 tuổi, 1 người lính sống sót qua chiến tranh loạn lạc của thế giới cứ thế chút hơi thở cuối cùng 1 cách nhẹ nhàng bên nơi đã gắn với tuổi thơ hồi nhỏ của 1 bóng dáng cựu chiến binh
*tinh kết nối với kí chủ thành công
lúc đó có tiếng " rè rè rè " của máy móc vang lên bên tai , 1 tiếng gọi cứ vang bên tai cậu không ngớt
" kí chủ , kí chủ ơi dậy đi ạ "
sao cơn màng , cậu mở mắt ra nhìn mọi thức sung quanh
cả không gian mang màu than tro bình dị , có chiếc giường màu đen mà cậu đang nằm , bàn ghế có đồ ăn vặt và trái cây
nhưng thứ cậu để ý là 1 bé mèo con đang ngồi trên bàn nhìn cậu , miệng đang ngậm lún vú của trẻ em nhìn cậu
hệ thống 301
kí chủ / vẫy đuôi vui vẻ /
Trần Thiên Hoàng/mèo cam
mèo biết nói.../ trong ánh mắt thoáng lóe lên 1 tia kinh ngạc rồi biến mất /
hệ thống 301
xin chào kí chủ, con là hệ thống 301, con sẽ giúp kí chủ tìm lại ánh sáng trong tim ạ :333
cậu không nói gì, chỉ ngồi dậy đi lại chỗ 301 , tuy hơi khập khiễng khó đi nhưng cậu vẫn đi lại ngồi trên ghế tựa nhìn 301
Trần Thiên Hoàng/mèo cam
/ ôm 301 + xoa dịu bé /
Trần Thiên Hoàng/mèo cam
mềm quá.../ ánh mắt bắt đầu có ánh sáng nhẹ lướt qua /
hệ thống 301
/ nhả lún vú ra + liếm má cậu /
má cậu hơi ửng hồng , ánh mắt ấy giao động nhẹ tựa như có thể chứa cả bầu trời sao
sao 1 hồi ngồi nghỉ ngơi thì bé hỏi cậu
hệ thống 301
kí chủ muốn xuyên không về quá khứ , tương lai hay thế giới khác ạ / ngậm lún vú giả + vẫy đuôi /
Trần Thiên Hoàng/mèo cam
...thế giới khác...hồi cấp ba ... / lưng dựa vào lưng ghế tựa + nhắm mắt lại /
bất giác 1 giọt lệ từ mắt cậu rơi xuống lông của bé, nó nóng hỏi bất ngờ
bé biết vì năm cấp ba trước đây của cậu rất đẹp chứ không có mịt mù như lúc nhỏ hay khi lớn
hệ thống 301
* tinh bắt đầu xuyện không
hệ thống 301
- kí chủ ơi , tỉnh dậy đi ạ -
Trần Thiên Hoàng/mèo cam
/ ánh mắt mơ hồ tỉnh dậy /
con cách cụt ( tác giả )
1137 chữ
1: lời đồn của lớp 11S và sự thật
con cách cụt ( tác giả )
nho nho nho mn
con cách cụt ( tác giả )
vào thui >^<
cậu tỉnh dậy trong 1 căn phòng xa lạ
căn phòng màu be than nhẹ
không quá sáng cũng không có đen (thui như đường đời mịt mù của bạn >^<)
Trần Thiên Hoàng/mèo cam
- đây là đâu -
hệ thống 301
- dạ là phòng của thân thể này trong truyện ạ -
Trần Thiên Hoàng/mèo cam
- cập nhập cho ta..-
hệ thống 301
*tinh
nguyên chủ là đứa trẻ mồ côi từ nhỏ , sống trong trại trẻ mồ côi,sau khi vào học viện thì học tập rất giỏi, vừa học vừa làm lên kiếp được số tiền không nhỏ lên mua được 1 căn nhà này ạ, nguyên chủ hòa đồng nhưng nhút nhát , ít khi giao tiếp với mn
Trần Thiên Hoàng/mèo cam
- chỉ vậy thôi à...-
hệ thống 301
- dạ , vì bây giời người chỉ cần sống thật hạnh phúc thôi ạ :Đ -
Trần Thiên Hoàng/mèo cam
- ùm...-
cậu ngồi dậy và đi vscn , chuẩn bị đồng phục và sách vở để đi học
xem giời thì mới có 6h35' , mà thời gian vào trường là 8h15 lên cậu có thể nghỉ ngơi thêm 1 chút
cậu chỉ im lặng xuống bếp làm chút cơm và bánh để mang đi học
suy nghĩ 1 lúc thì cậu đi thay quần áo khác
cậu xem lại giời thì là 7h10
cậu để đồ ăn vào cặp rồi đi đến trời , đi bộ trên đường cậu cứ cúi đầu xuống vì sợ giao tiếp với mọi người
đến nơi thì cậu lại không nhớ mình học lớp nào
Trần Thiên Hoàng/mèo cam
- 301...ta học lớp nào vậy...-
bước vào lớp cậu chẳng thấy bóng ai
vì đến sớm lên cậu dọn dẹp lớp học bà sắp xếp gọn gàng lại bàn học cho các bạn cùng lớp,lau sạch lớp học , lau đi bụi bẩn trên bàn - ghế học , đổ rác
rõ ràng hôm nay không phải ngày trực nhật của cậu nhưng cậu vẫn làm , làm rất tỉ mỉ, gọn gàng, sạch sẽ
sau khi dọn dẹp xong lớp học thì cậu quay lại cái bàn ở vàn cuối cùng ở cạnh của sổ hướng ra sân trường, vị trí đẹp nhưng cũng rất vô hình trong mắt mọi người
cậu mệt mỏi nằm gối đầu lên tay gục mặt xuống bàn ngủ thiếp đi vì mệt
cậu ngủ cho đến khi cả lớp và giáo viên chủ nhiệm và lớp , nói đúng hơn là tất cả mọi người đứng ở ngoài lớp học nhìn vào mà xót xa cho cậu, khung cảnh họ thấy là 1 lớp học sạch sẽ ,ngăn lắp,gọn gàng
cậu gục trên bàn ngủ gật ở bàn cuối dãy lớp học, đồng phục chỉnh tề, gọn gàng,mặc 1 cái áo khoác đen trên người, họ biết cậu cố gắng học mới vào đc lớp S , vừa học vừa làm để kiếm tiền nuôi bản thân, ép minh đến mức kiệt quệ tinh thần lẫn thể xác , cậu luôn cố gắng hòa mình và nhịp sống của mọi người nhưng cậu sợ vì quá khứ đầy màu đen kịt của sự tuyệt vọng, cậu hay giúp họ nhưng sợ minh liên lụy mọi người lên rất sợ, họ hiểu và thương cậu nhiều lắm
all nv nữ(-ai thì trừ)
cô giáo: cả lớp im lặng để bạn ấy ngủ nhé / nói khẽ /
cả lớp 11S
(-cậu) : vâng / nói khẽ /
cả lớp nhẹ nhàng tiến vào và chậm rãi ngồi vào ghế để không đánh thức cậu khỏi cơn mê
họ chậm rãi học bài , tiếng giảng bải cũng rất nhỏ chỉ để cậu có được 1 giấc ngủ trọn vẹn
thế lên cả trường nói nói : Học thần của lớp 11S là Bảo Bối của họ lên đừng chọc Em Bé của họ khóc không nhà kẻ đó không còn tên trông công dân nhà nước đâu
giờ học lịch sử
con cách cụt ( tác giả )
heeeee
con cách cụt ( tác giả )
xin chào bà con , cô bác, anh cj >^<
con cách cụt ( tác giả )
vô thôi
trg lúc mn đang học thì cậu là ngoại lệ duy nhất trg lớp là đang ngủ
hệ thống 301
- chủ nhân , tỉnh đi người ơi sắp hết tiết thứ 3 là đến h ăn trưa r người đẹp ơiiiii -
Trần Thiên Hoàng/mèo cam
/ lờ mờ tỉnh dậy + dụi mắt /
cả lớp 11S
(-???,cậu) : / im lặng ngay lập tức /
trg khi đang học hăng say ko có chuyện gì thế mà lúc cậu tỉnh dậy cái cả lớp im phăng phắc giáo viên dừng việc giảng bài
cậu dụi mắt, lấy sách vở ra học , mà học ngay lúc sắp nghỉ giải lao
all nv nữ(-ai thì trừ)
giảng viên(sử) : hoàng , em mở sách giáo khoa trang 35 ra nhé / nhẹ nhàng /
Trần Thiên Hoàng/mèo cam
/ gật đầu + mở sách giáo khoa /
sau đó cả lớp lại bắt đầu học , cậu thì ghi ghi chép chép bài khá nhanh lên tranh thủ viết mấy môn trc
all nv nữ(-ai thì trừ)
gv(sử) : vậy bạn nào cho cô biết lúc lớp 7 các em học những nhà nào trg lịch sử Việt Nam?
cả lớp 11S
(-???,cậu ) : / im lặng vì ko nhớ /
cậu suy nghĩ bắt óc là có lên giơ tay ko, suy nghĩ 1 chút rồi cậu hạ quyết tâm gánh các bạn lần này
Trần Thiên Hoàng/mèo cam
/ run rẩy vì căng thẳng + giơ tay / e…e-em nhớ…
all nv nữ(-ai thì trừ)
gv(sử) : * Ôi Bảo Bối Của Tôi Giơ Tay Kìa *
cả lớp 11S
(-???,cậu) : * AAA Em Bé Giơ Tay Kìa *
all nv nữ(-ai thì trừ)
gv(sử) : rồi bạn hoàng cho cô biết em nhớ những chiều đại nào trg lịch sử Việt Nam nào ^^
Trần Thiên Hoàng/mèo cam
d…dạ…em nhớ…
Trần Thiên Hoàng/mèo cam
theo lịch sử …và…v-và dân gian là…
‘ con cháu rồng tiên theo lịch sử dân gian Việt Nam
18 đời vua hùng
nhà nc Văn Lang Âu Lạc
cuộc khởi nghĩa hai bà Trưng vào mùa xuân năm 40
cuộc khởi nghĩa bà Triệu
khởi nghĩ của Lý Bí ( Lý Nam Đế) đặt tên nc là vạn xuân
cuộc khởi nghĩ của Mai Thúc Loan
cuộc khởi nghĩa của Phùng Hưng
trận đánh trên sông Bạch Đằng của Ngô Quyền (Ngô Vương)
dẹp loạn 12 sứ quân của Đinh Bộ Lĩnh( Đinh tiên hoàng ), đặt tên nc là Đại Cồ Việt, niên hiệu là Thái Bình
cuộc kháng chiến chống Tống và nhà tiền lê do Lê Hoàn chỉ đạo, ông lên làm vua đặt niên hiệu là Thiên Phúc
Chiếu dời đô của Lý Công Uẩn ( Lý Thái Tổ ). dời đô từ Hoa Lư ( Ninh Bình) về Đại La ( Hà Nội ngày nay ) đổi tên thành Thăng Long, niên hiệu nc là Thuận Thiên , tên nc là Đại Việt
Cuộc kháng chiến trống Tống của Lý Thương Kiệt và sự ra đời của bài thơ “Nam Quốc Sơn Hà”
cuối thế kỉ XII nhà Trần Thành Lập
ba lân kháng chiến chống quân Mông - Nguyên của nhà trần toàn thắng
nửa sau thế kỉ XIV , Hồ Quý Ly buộc vua trần nhường ngôi , đặt tên nc là Đại Ngu ( niềm vui lớn ) nhưng chỉ tồn tại trg 7 năm
cuộc kháng chiến chống quân Minh của nhà Hồ thất bại chỉ trg 6 tháng nửa năm
cuộc khởi nghĩa Lam Sơn do Lê Lợi chỉ huy, sau khi chiến thắng thì Nguyễn Trãi quân sư của Lê Lợi ra bản “ Bình Ngô Đại Cáo “ đc coi là bản tuyên ngôn độc lập đầu tiên của Đại Việt đầu thế kỉ XIV, rồi nhà Lê Sơ thành lập, đặt niên hiệu thuận thiên, khôi phục quốc hiệu Đại Việt ‘
Trần Thiên Hoàng/mèo cam
thưa cô…e…e-em hết ạ…
cả lớp 11S
(-???,cậu): / há hốc mồm vì ko thể tin đc + sốc /
all nv nữ(-ai thì trừ)
gv(sử) : e…em ngồi xuống đi…đúng r…
tất cả mn kinh ngạc ko thôi vì trg lúc đang vì đầu bứt tai vì ko nhớ mà cậu kể 1 lèo đến nhà Lê Sơ
all nv nữ(-ai thì trừ)
gv(sử) : bạn nào nhớ bài thơ ‘ Lam Quốc Sơn Hà ‘ ko ???
Trần Thiên Hoàng/mèo cam
/ giơ tay lần nx /
all nv nữ(-ai thì trừ)
gv(sử): mời em …hoàng…
Trần Thiên Hoàng/mèo cam
dạ thưa là…
‘ Nam Quốc Sơn Hà Nam Đế Cư
Tiệt Nhiên Định Phận Tại Thiên Thư
Như Hà Nghịch Lỗ Lai Xâm Phạm
Nhữ Đẳng Hành Khang Thủ Bại Hư ‘
cả lớp lại 1 lần nx choáng váng vì họ ko nhớ với ko thuộc vậy mà cậu lại nhớ
cậu chỉ lẳng lặng ngồi xuống nhìn mn đang há hốc miệng , mắt chữ A mồm chữ O
Download MangaToon APP on App Store and Google Play