Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[ Rhycap ] Kịch Bản.

#1

_________
.
Ánh đèn sân khấu rực rỡ của đêm kỷ niệm 2 năm dự án "Eternal Love" quét qua khán phòng, tiếng hò reo của hàng ngàn người hâm mộ tạo thành một luồng sóng âm thanh chấn động cả lồng ngực.
Trên màn hình LED khổng lồ, hình ảnh Quang Anh đang dịu dàng đan tay vào tay Đức Duy được phóng đại sát sạt, khiến đám đông bên dưới gần như phát cuồng.
#Damdong
#Damdong
Quang Anh! Đức Duy! OTP là thật! Cưới nhau đi!!!
Những tiếng hét khàn đặc vang lên.
Quang Anh, trong bộ vest đen lịch lãm, khẽ nghiêng đầu, môi nở nụ cười nửa miệng đầy mê hoặc. Anh đưa micro lên, giọng trầm thấp như rót mật vào tai.
Nguyễn Quang Anh • Rhyder
Nguyễn Quang Anh • Rhyder
Cảm ơn mọi người đã đồng hành cùng chúng tôi suốt hai năm qua.
Nguyễn Quang Anh • Rhyder
Nguyễn Quang Anh • Rhyder
Nếu không có Duy, có lẽ tôi đã không thể hoàn thành hành trình này một cách trọn vẹn đến thế.
Vừa nói, anh vừa siết nhẹ bàn tay đang nắm lấy tay Đức Duy. Một hành động nhỏ, nhưng đủ để thắp sáng toàn bộ các diễn đàn mạng xã hội ngay lập tức.
Đức Duy đứng bên cạnh, gương mặt thanh tú đỏ bừng dưới ánh đèn, đôi mắt long lanh ngước nhìn Quang Anh với sự ngưỡng mộ và tình cảm không thể giấu giếm.
Cậu khẽ đáp.
Hoàng Đức Duy • Captain Boy
Hoàng Đức Duy • Captain Boy
Em cũng vậy. Cảm ơn anh, vì đã luôn là chỗ dựa của em.
Khán giả vỡ òa.
.
Đạo diễn Trần đứng ở cánh gà, hài lòng gật đầu với nhân viên phụ trách truyền thông.
Trần Tử Dương • Đạo Diễn Trần
Trần Tử Dương • Đạo Diễn Trần
Tốt lắm, góc máy này lấy được trọn ánh mắt của Duy. Lên bài ngay, giật tít về ánh mắt không biết nói dối của cậu ấy.
.
.
Nhưng, ngay khi bức màn nhung đỏ buông xuống, che khuất tầm mắt của khán giả, thực tại tàn khốc bắt đầu lộ diện.
Bàn tay Quang Anh đang nắm chặt tay Đức Duy bỗng nhiên nới lỏng, rồi buông hẳn ra như thể vừa chạm phải một thứ gì đó không sạch sẽ.
Anh không nhìn cậu lấy một lần, thẳng bước đi về phía phòng chờ riêng, bỏ lại Đức Duy đứng ngẩn ngơ giữa những người lao công đang tất bật dọn dẹp sân khấu.
#nvp
#nvp
Quản lý • Mai: Duy, vào tẩy trang đi em, còn buổi tiệc mừng công với nhà đầu tư nữa.
Chị Mai, quản lý của cậu, vỗ vai nhắc nhở.
Đức Duy giật mình, thu lại ánh mắt vừa rồi, khẽ gật đầu.
Hoàng Đức Duy • Captain Boy
Hoàng Đức Duy • Captain Boy
Vâng, em vào ngay. //Gật đầu//
.
.
.
2 năm trước,
Khi dự án hợp tác giữa hai công ty giải trí hàng đầu được công bố, cả giới showbiz đều chấn động.
Quang Anh – chàng rapper lạnh lùng, cá tính với lượng fan "khủng" và Đức Duy – tân binh sáng giá với giọng hát thiên phú và vẻ ngoài ngọt ngào.
Họ được ghép đôi để tạo ra một Super Couple nhằm thu hút sự chú ý tối đa.
.
Ngày đầu tiên gặp mặt tại văn phòng đạo diễn, Quang Anh đã ném thẳng bản hợp đồng lên bàn, lạnh lùng nói.
Nguyễn Quang Anh • Rhyder
Nguyễn Quang Anh • Rhyder
Tôi chỉ làm vì sự nghiệp. Đừng hy vọng tôi sẽ thực sự thân thiết với cậu. //Giọng đều đều//
Lúc đó, Đức Duy chỉ biết cúi đầu, lòng tự trọng của một chàng trai trẻ bị tổn thương sâu sắc.
Hoàng Đức Duy • Captain Boy
Hoàng Đức Duy • Captain Boy
Vâng...Tôi hiểu.
Nhưng định mệnh trớ trêu, qua những ngày tập luyện chung, qua những lần diễn kịch trước ống kính, trái tim của Đức Duy đã không nghe theo lý trí.
Cậu lỡ yêu người đàn ông luôn đối xử với mình bằng sự thờ ơ tột độ ở phía sau hậu trường, nhưng lại tặng cho mình những nụ hôn giả vờ đầy cháy bỏng trên phim trường.
.
Bước vào phòng chờ, không khí ngột ngạt bao trùm. Quang Anh đang ngồi trên sofa, chiếc cà vạt đã được nới lỏng, anh đang tập trung lướt điện thoại.
Hoàng Đức Duy • Captain Boy
Hoàng Đức Duy • Captain Boy
Quang Anh..//Ngập ngừng gọi//
Nguyễn Quang Anh • Rhyder
Nguyễn Quang Anh • Rhyder
//Nhướn mày, mắt khô g rời điện thoại// Gì?
Hoàng Đức Duy • Captain Boy
Hoàng Đức Duy • Captain Boy
Lúc nãy trên sân khấu... anh nói thật chứ? Ý em là, về việc em là chỗ dựa của anh...
Quang Anh dừng ngón tay trên màn hình, anh ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc lẹm như dao cạo nhìn thẳng vào cậu. Một nụ cười nhạt nhẽo hiện lên.
Nguyễn Quang Anh • Rhyder
Nguyễn Quang Anh • Rhyder
Duy à, cậu vào nghề được hai năm rồi, vẫn còn ngây thơ thế sao?
Nguyễn Quang Anh • Rhyder
Nguyễn Quang Anh • Rhyder
Đó là kịch bản của đạo diễn Trần viết cho phần phát biểu. Cậu không đọc bản thảo sáng nay à?
Đức Duy lặng người. Cậu có đọc, nhưng cậu đã thầm hy vọng rằng những chữ "Cảm ơn Duy" đó là do anh tự thêm vào.
Hoàng Đức Duy • Captain Boy
Hoàng Đức Duy • Captain Boy
//Mím môi// "..."
Hoàng Đức Duy • Captain Boy
Hoàng Đức Duy • Captain Boy
Nhưng... chúng ta đã hợp tác hai năm rồi. Anh thực sự không cảm thấy chút gì...? //Giọng dần dần nhỏ lại, nghẹn đi//
Quang Anh đứng dậy, tiến lại gần Đức Duy. Anh cao hơn cậu nửa cái đầu, áp lực từ thân hình cao lớn khiến Đức Duy hơi lùi lại.
Anh cúi xuống, hơi thở nóng hổi vương trên mặt cậu, nhưng lời nói lại lạnh thấu xương.
Nguyễn Quang Anh • Rhyder
Nguyễn Quang Anh • Rhyder
Nghe này. Hai năm qua, fan nghĩ chúng ta là một đôi, báo chí nghĩ chúng ta sắp cưới, nhưng tôi và cậu biết rõ chúng ta là gì.
Nguyễn Quang Anh • Rhyder
Nguyễn Quang Anh • Rhyder
Chúng ta là đối tác làm ăn. Tôi giúp cậu nổi tiếng, cậu giúp tôi giữ nhiệt. Hết phim, hết kịch bản, thì tôi là Quang Anh, cậu là Đức Duy.
Nguyễn Quang Anh • Rhyder
Nguyễn Quang Anh • Rhyder
Đừng đem cái tình cảm rẻ tiền đó vào đây, nó làm tôi thấy buồn nôn.
Đức Duy cắn chặt môi đến mức bật máu. Cậu muốn hét vào mặt anh rằng Cậu Yêu Anh, rằng mỗi lần anh ôm cậu trước fan là mỗi lần tim cậu đau thắt vì biết đó là giả.
Nhưng cậu không thể. Cậu đã ký vào bản hợp đồng ràng buộc, và hơn hết, cậu quá hèn nhát để mất đi chút hơi ấm giả tạo này.
Hoàng Đức Duy • Captain Boy
Hoàng Đức Duy • Captain Boy
Em..
Đúng lúc đó, cửa phòng bật mở. Đạo diễn Trần và mấy nhân viên ekip bước vào, không khí lập tức thay đổi.
Trần Tử Dương • Đạo Diễn Trần
Trần Tử Dương • Đạo Diễn Trần
Hai đứa đây rồi! Chúc mừng nhé! Hashtag của hai đứa đã cán mốc 10 triệu lượt thảo luận rồi! //Hào hứng//
Trần Tử Dương • Đạo Diễn Trần
Trần Tử Dương • Đạo Diễn Trần
Quang Anh, lát nữa ở tiệc mừng công, nhớ gắp thức ăn cho Duy nhiều vào nhé, mấy ống kính của cánh nhà báo luôn chực chờ đấy.
Quang Anh lập tức thay đổi sắc mặt. Sự lạnh lùng biến mất, thay vào đó là vẻ mặt ôn nhu, chiều chuộng. Anh vòng tay qua vai Đức Duy, kéo cậu sát vào lòng mình, cười nói,
Nguyễn Quang Anh • Rhyder
Nguyễn Quang Anh • Rhyder
//Khẽ cười, ôm lấy cậu// Đạo diễn yên tâm, Duy kén ăn lắm, tôi phải chăm sóc cậu ấy thôi.
Hoàng Đức Duy • Captain Boy
Hoàng Đức Duy • Captain Boy
//Mím môi, cười cho có// "Quan tâm vậy sao.."
Nhân viên trong phòng nhìn cảnh đó, ai nấy đều xuýt xoa.
#Damdong
#Damdong
Trời ơi, nhìn họ hạnh phúc chưa kìa. Đúng là tình yêu thực sự có khác.
Đức Duy đứng trong vòng tay anh, cảm nhận được hơi ấm từ lồng ngực vững chãi của Quang Anh.
Một cảm giác mâu thuẫn đến tột cùng..
Cơ thể cậu run lên vì hạnh phúc khi được anh ôm, nhưng trái tim lại vụn vỡ vì biết bàn tay đang đặt trên vai mình thực chất chỉ là một công cụ để kiếm tiền.
.
.
.
Buổi tiệc mừng công diễn ra tại một khách sạn 5 sao. Ánh đèn chùm pha lê lung linh chiếu xuống những ly rượu vang đỏ rực. Quang Anh và Đức Duy ngồi cạnh nhau ở vị trí trung tâm.
#nvp
#nvp
Nhà đầu tư lớn: Nào, hai ngôi sao của chúng ta, uống một ly nhé! //Nâng ly//
Nguyễn Quang Anh • Rhyder
Nguyễn Quang Anh • Rhyder
Em ấy không uống được rượu mạnh, để tôi uống thay. //Khéo léo đỡ lấy lu rượu cho Đức Duy//
Tiếng vỗ tay vang dội. Đức Duy nhìn nghiêng góc mặt nghiêng hoàn hảo của Quang Anh, thấy anh uống cạn ly rượu một cách dứt khoát.
Trong khoảnh khắc đó, cậu chợt nhận ra, Quang Anh là một diễn viên thiên tài.
Anh diễn đạt đến mức đôi khi chính cậu cũng bị đánh lừa, để rồi sau đó lại bị anh ném xuống vực sâu bằng những lời nói tàn nhẫn.
.
Khi buổi tiệc về khuya, Đức Duy xin phép ra ban công để hít thở không khí. Gió đêm se lạnh khiến cậu tỉnh táo hơn đôi chút.
Hoàng Đức Duy • Captain Boy
Hoàng Đức Duy • Captain Boy
//Thở dài// "Haiz..."
"Đừng có đứng đây tỏ vẻ buồn bã."
Một giọng nói quen thuộc vang lên phía sau.
Quang Anh bước ra, trên tay cầm điếu thuốc lá điện tử. Anh tựa người vào lan can, nhìn xuống dòng người hối hả bên dưới.
Hoàng Đức Duy • Captain Boy
Hoàng Đức Duy • Captain Boy
Em không có diễn. Chỉ là em thấy mệt thôi. //Mệt mỏi đáp//
Nguyễn Quang Anh • Rhyder
Nguyễn Quang Anh • Rhyder
Mệt? Cậu nên nhớ mình đang nhận bao nhiêu tiền cho mỗi lần xuất hiện cùng tôi. //Nhả khói thuốc//
Nguyễn Quang Anh • Rhyder
Nguyễn Quang Anh • Rhyder
Hai năm qua, cậu từ một đứa không ai biết tới đã trở thành ngôi sao hạng A. Cái giá phải trả là diễn kịch, quá rẻ rồi còn gì?
Hoàng Đức Duy • Captain Boy
Hoàng Đức Duy • Captain Boy
Vậy, trước giờ 2 ta là gì?
Hoàng Đức Duy • Captain Boy
Hoàng Đức Duy • Captain Boy
Những cảm xúc đặc biệt đó..Có thể mua bằng tiền sao..? //Nhìn anh, rưng rưng//
Nguyễn Quang Anh • Rhyder
Nguyễn Quang Anh • Rhyder
Ở cái vòng tròn này, tiền và quyền lực là thật. Tình cảm chỉ là công cụ.
Nguyễn Quang Anh • Rhyder
Nguyễn Quang Anh • Rhyder
Nếu cậu không chịu nổi, cứ việc đơn phương chấm dứt hợp đồng. Nhưng tôi cá là cậu không dám đâu.
Đúng, cậu không dám. Vì nếu chấm dứt, cậu sẽ không còn lý do gì để được đứng cạnh anh, không còn lý do gì để được anh "ôm" hay "nắm tay", dù chỉ là giả.
Hoàng Đức Duy • Captain Boy
Hoàng Đức Duy • Captain Boy
Hai năm qua... anh có bao giờ, dù chỉ một giây, thực sự quan tâm đến em không?
Quang Anh im lặng. Anh nhìn chằm chằm vào đôi mắt đang đẫm nước của cậu.
Trong một giây, Đức Duy dường như thấy một chút gì đó dao động trong mắt anh. Nhưng rất nhanh, nó bị thay thế bởi sự lạnh lẽo thường thấy.
Nguyễn Quang Anh • Rhyder
Nguyễn Quang Anh • Rhyder
Chưa bao giờ. //Rời đi//
Hoàng Đức Duy • Captain Boy
Hoàng Đức Duy • Captain Boy
"..."
Hoàng Đức Duy • Captain Boy
Hoàng Đức Duy • Captain Boy
"Tại sao chứ...Bao nhiêu lần rồi..Vẫn mãi không dập tắt được thứ tình cảm này chứ...?"
.
.
.
______

#2

_________
.
Bầu trời Hà Nội sập tối nhanh chóng dưới những cơn mưa phùn dai dẳng của mùa đông. Bên trong một trung tâm thương mại sầm uất, không khí lại nóng bức đến nghẹt thở.
Hôm nay là buổi ký tặng quy mô lớn để kỷ niệm cột mốc hai năm đồng hành của cặp đôi vàng — Quang Anh và Đức Duy.
Hàng ngàn người hâm mộ xếp hàng dài dằng dặc, trên tay là những cuốn photobook in hình hai người đang tựa đầu vào nhau bình yên.
Tiếng gọi tên họ vang lên không ngớt, hòa cùng tiếng nhạc nền du dương của bản ballad mà họ vừa hợp tác.
.
Trên bục cao, Đức Duy ngồi cạnh Quang Anh. Cậu mặc một chiếc áo len màu kem mềm mại, trông hiền lành và dễ mến đúng như hình tượng "bé ngoan" mà công ty xây dựng.
Quang Anh ngồi bên cạnh, phong thái phong trần với chiếc áo khoác da, đôi khi lại nghiêng người thì thầm vào tai Đức Duy điều gì đó.
Mỗi lần anh nghiêng người lại gần, đám đông bên dưới lại rộ lên những tiếng hét phấn khích. Họ không biết rằng, những lời thì thầm đó chẳng hề mang một chút tình tứ nào.
Nguyễn Quang Anh • Rhyder
Nguyễn Quang Anh • Rhyder
'Cười tươi lên Duy, môi cậu đang cứng đờ ra đấy.' //thì thầm//
Quang Anh nói khẽ, giọng điệu lạnh lùng như băng mỏng, mắt vẫn nhìn thẳng vào ống kính máy ảnh của một fan đang đứng trước mặt.
Đức Duy khẽ giật mình, cố gắng nặn ra một nụ cười rạng rỡ nhất có thể. Cậu cầm lấy cuốn sổ từ tay một bạn fan nữ đang run rẩy vì xúc động.
Hoàng Đức Duy • Captain Boy
Hoàng Đức Duy • Captain Boy
Chào bạn, mình ký vào đâu nhỉ?
#nvp
#nvp
Fan girl : Duy ơi... hai anh... hai anh thực sự hạnh phúc bên nhau đúng không ạ? //Mắt lấp lánh hi vọng//
Bàn tay đang cầm bút của Đức Duy khựng lại một nhịp. Cảm giác nghẹn đắng dâng lên tận cổ họng.
Cậu hít một hơi thật sâu, ngước lên nhìn bạn fan rồi lại lén liếc nhìn sang người con trai bên cạnh.
Hoàng Đức Duy • Captain Boy
Hoàng Đức Duy • Captain Boy
//Mím môi // Ừm... bọn mình vẫn luôn tốt đẹp như các bạn thấy mà.
Cậu đáp, giọng nói trong trẻo nhưng chứa đựng một nỗi buồn mà chỉ những kẻ tinh tế lắm mới nhận ra.
Quang Anh bất ngờ vươn tay, xoa nhẹ mái tóc của Đức Duy trước mặt hàng trăm ống kính. Hành động đó khiến cậu sững sờ.
Trái tim vốn đã chằng chịt vết xước của Duy bỗng chốc đập loạn nhịp. Cậu biết đây là diễn. Cậu biết rõ đây là một phần trong kịch bản mà đạo diễn Trần đã dặn kỹ trước khi lên sân khấu.
.
Trần Tử Dương • Đạo Diễn Trần
Trần Tử Dương • Đạo Diễn Trần
Lâu lâu hãy có những cử chỉ đụng chạm cơ thể tự nhiên nhất có thể.
.
Nhưng khốn khổ thay, Đức Duy lại là một kẻ tham lam. Cậu tham lam cái hơi ấm thoáng qua từ lòng bàn tay anh, tham lam cái ánh nhìn "giả vờ" dịu dàng mà anh dành cho cậu.
Cậu giống như một kẻ bộ hành sắp chết khát giữa sa mạc, dù biết làn nước trước mắt chỉ là ảo ảnh, nhưng vẫn cố sức lao đến để rồi nhận về đầy miệng cát bỏng.
Buổi fansign kéo dài suốt 4 tiếng đồng hồ. Khi người hâm mộ cuối cùng rời đi, nụ cười trên gương mặt Đức Duy cũng héo úa ngay lập tức. Cậu cảm thấy cơ mặt mình đau nhức, và tâm hồn mình thì rỗng tuếch.
Hậu trường vắng lặng hơn hẳn. Nhân viên bắt đầu thu dọn đồ đạc. Quang Anh đứng dậy, không nói một lời, cởi bỏ chiếc áo khoác da ném cho trợ lý rồi bước nhanh vào phòng thay đồ.
Đức Duy ngồi lại trên ghế, đôi mắt thẫn thờ nhìn vào khoảng không. Cậu cảm thấy mình giống như một con búp bê bị rút sạch bông, chỉ còn lại lớp vỏ bọc xinh đẹp bên ngoài.
#nvp
#nvp
Quản lý • Mai: Duy, em ổn chứ? Nhìn mặt em xanh xao quá.
Hoàng Đức Duy • Captain Boy
Hoàng Đức Duy • Captain Boy
Em ổn ạ... Chỉ hơi mệt một chút thôi. //Cười gượng//
#nvp
#nvp
Quản lý • Mai : Nghỉ ngơi đi, tối nay không có lịch trình gì nữa. Quang Anh cũng về trước rồi.
Đức Duy gật đầu. Cậu lê những bước chân nặng nề ra bãi đỗ xe.
Chiếc xe của Quang Anh vẫn còn đó, anh đang ngồi ở ghế sau, ánh đèn đường vàng vọt hắt qua cửa kính khiến gương mặt anh càng thêm sắc sảo và xa cách.
Cậu định bước đến nói điều gì đó, nhưng rồi lại thôi. Giữa họ, ngoài công việc ra, thực sự chẳng còn gì để nói.
.
.
Về đến căn hộ riêng – nơi mà công ty sắp xếp để hai người sống chung nhằm phục vụ các chương trình thực tế ,sự im lặng càng trở nên đáng sợ.
Căn nhà rộng lớn nhưng lạnh lẽo, mỗi người một phòng, một thế giới.
Đức Duy nằm vật ra giường, không buồn bật đèn. Cậu cứ thế nhìn lên trần nhà tối om.
Nước mắt bắt đầu rơi, lặng lẽ thấm đẫm gối. Cậu căm ghét bản thân mình. Căm ghét sự yếu đuối đã khiến cậu không thể dứt khoát rời khỏi mối quan hệ độc hại này.
Cậu nhớ lại những ngày đầu, khi cậu mới thầm yêu anh. Lúc đó cậu nghĩ rằng, chỉ cần mình chân thành, chỉ cần mình ở bên cạnh anh đủ lâu, tảng băng trong tim anh sẽ tan chảy.
Nhưng hai năm qua đã chứng minh cậu sai hoàn toàn. Quang Anh không phải là một tảng băng, anh là một hố đen – hút cạn mọi tình cảm của cậu nhưng không bao giờ phản hồi lại dù chỉ một chút ánh sáng.
.
Bỗng, tiếng cửa phòng mở ra. Đức Duy giật mình ngồi dậy, vội vàng lau nước mắt. Quang Anh đứng ở cửa, bóng dáng cao lớn bao trùm lấy không gian.
Nguyễn Quang Anh • Rhyder
Nguyễn Quang Anh • Rhyder
Đừng có khóc nữa. Mai có buổi chụp hình quảng cáo mỹ phẩm, mắt sưng lên là tôi không gánh nổi cho cậu đâu. //Giọng lạnh//
Hoàng Đức Duy • Captain Boy
Hoàng Đức Duy • Captain Boy
//Cười khổ// Anh vào đây chỉ để nói thế thôi sao?
Quang Anh không trả lời, anh bước lại gần, đứng trước mặt cậu.
Trong bóng tối, ánh mắt anh trông thật sâu thẳm. Anh đưa tay lên, nâng cằm Đức Duy lên cao.
Nguyễn Quang Anh • Rhyder
Nguyễn Quang Anh • Rhyder
Cậu nhìn lại mình xem, Duy. Cậu vốn là một ca sĩ có thực lực, có tương lai.
Nguyễn Quang Anh • Rhyder
Nguyễn Quang Anh • Rhyder
Tại sao lại cứ phải bám lấy tôi? Tại sao không yêu cầu công ty hủy bỏ dự án này?
Hoàng Đức Duy • Captain Boy
Hoàng Đức Duy • Captain Boy
Vì..em yêu anh...//Giọng run rẩy//
Quang Anh sững người. Có một thoáng gì đó nứt vỡ trong đôi mắt lạnh lùng của anh, nhưng nó biến mất nhanh đến mức Duy tưởng mình nhìn lầm. Anh buông tay khỏi cằm cậu, lùi lại một bước.
Nguyễn Quang Anh • Rhyder
Nguyễn Quang Anh • Rhyder
"..."
Nguyễn Quang Anh • Rhyder
Nguyễn Quang Anh • Rhyder
Cậu thật đáng thương, Duy à.
Câu nói đó còn đau đớn hơn cả một cái tát. Quang Anh quay lưng bước ra ngoài, để lại Đức Duy đổ sụp xuống sàn nhà.
Cậu biết mình đáng thương. Cậu biết mình đang tự đày đọa bản thân trong một địa ngục ngọt ngào.
Nhưng đối với Đức Duy lúc này, việc nhìn thấy Quang Anh mỗi ngày, dù là trong một vở kịch giả dối, vẫn còn dễ chịu hơn việc phải đối mặt với sự thật rằng anh sẽ biến mất hoàn toàn khỏi cuộc đời cậu.
Cậu thà rằng đau đớn bên cạnh sự giả tạo, chứ không muốn tách xa.
Bởi vì trong bóng tối của sự giả tạo ấy, ít nhất cậu vẫn có thể lừa dối chính mình rằng, một ngày nào đó, vở kịch sẽ trở thành sự thật.
Dưới màn đêm tĩnh lặng, hai con người ở hai căn phòng khác nhau, ngăn cách bởi một bức tường nhưng thực chất là cả một đại dương mênh mông của sự tổn thương.
Và ngày mai, khi ánh mặt trời lên, họ lại sẽ tiếp tục khoác lên mình bộ mặt hạnh phúc, tiếp tục lừa dối cả thế giới, và lừa dối chính trái tim mình.
Vở kịch vẫn chưa hạ màn, và nỗi đau của Đức Duy thì vẫn cứ thế dài ra theo từng tiếng flash của đèn sân khấu.
.
____________

#3

___________
.
Đêm nay, căn hộ cao cấp nằm ở tầng 30 chìm trong một sự im lặng đến đáng sợ. Đức Duy ngồi một mình trong phòng khách không bật điện.
Ánh sáng duy nhất leo lét hắt vào từ những tòa nhà chọc trời phía xa, đổ lên gương mặt cậu một bóng mờ sầu muộn.
Trên bàn là một bát cháo bào ngư đã nguội ngắt.
Duy đã đứng trong bếp hai tiếng đồng hồ, tỉ mỉ nấu nó vì biết hôm nay Quang Anh phải quay cảnh dưới mưa suốt nhiều giờ liền. Cậu lo anh sẽ bị cảm, lo dạ dày của anh vốn không tốt sẽ lại biểu tình.
Thế nhưng, khi Quang Anh trở về với cơ thể ướt đẫm và gương mặt mệt mỏi, anh chỉ liếc nhìn bát cháo rồi buông một câu lạnh lùng.
Nguyễn Quang Anh • Rhyder
Nguyễn Quang Anh • Rhyder
Tôi ăn ở đoàn rồi. Sau này đừng bày vẽ mấy thứ này nữa, nhìn phiền phức lắm.
Câu nói "phiền phức" ấy giống như một nhát dao nhỏ, cứa vào lòng Duy một vết thương không chảy máu nhưng đau thấu tâm can.
Duy nhìn bóng lưng anh đi thẳng vào phòng tắm, rồi tiếng nước xối xả vang lên, át đi cả tiếng thở dài của cậu.
Duy không giận anh. Cậu chưa bao giờ biết giận Quang Anh.
Cậu chỉ giận bản thân mình vì sao lại không thể ngừng quan tâm anh, vì sao lại cứ "tham lam" muốn được làm một điều gì đó cho anh, dù chỉ là một bát cháo.
Cậu lặng lẽ bê bát cháo vào bếp, đổ đi. Cảm giác nghẹn đắng nơi cổ họng khiến cậu phải bám chặt lấy thành bồn rửa bát để không ngã khuỵu.
Hoàng Đức Duy • Captain Boy
Hoàng Đức Duy • Captain Boy
//Cười chua chát// "Ngốc thật.."
Hoàng Đức Duy • Captain Boy
Hoàng Đức Duy • Captain Boy
"2 năm, vẫn mãi 1 bóng hình.."
Hai năm qua, Đức Duy sống như một bóng ma trong chính ngôi nhà của mình.
Trước ống kính, cậu là người yêu được anh nâng niu, là người cùng anh tạo nên những "phản ứng hóa học" khiến cả thế giới ngưỡng mộ.
Nhưng ngay khi cánh cửa nhà đóng lại, cậu lại trở về làm một kẻ đơn phương tội nghiệp
Duy biết mình rất ngốc.
Bạn bè thân thiết đều khuyên cậu nên dừng lại, nói rằng sự nghiệp của cậu đã vững, không cần phải dựa dẫm vào cái danh "người tình kịch bản" này nữa.
Nhưng Duy không làm được. Cậu sợ tự do. Vì tự do đồng nghĩa với việc không còn lý do gì để đứng cạnh Quang Anh, không còn tư cách để nhìn anh ở khoảng cách gần như thế này.
Cậu thà chọn nỗi đau có bóng dáng anh, còn hơn chọn bình yên mà cô độc.
Hoàng Đức Duy • Captain Boy
Hoàng Đức Duy • Captain Boy
...
.
.
.
Phía sau cánh cửa phòng tắm, Quang Anh tựa đầu vào bức tường gạch lạnh lẽo.
Dòng nước nóng dội xuống cơ thể, nhưng không làm tan đi sự bực dọc trong lòng anh.
Anh biết bát cháo kia là tâm huyết của Duy. Anh cũng biết Duy đã đợi anh đến tận khuya.
Nhưng mỗi khi nhìn thấy sự quan tâm dịu dàng của Duy, trong lòng Quang Anh lại dâng lên một nỗi sợ hãi vô hình.
Quang Anh là một kẻ tham vọng. Anh đã vất vả mười năm để leo lên vị trí hiện tại, và anh tin rằng tình cảm chính là gót chân Achilles của mỗi nghệ sĩ.
Anh tự xây cho mình một pháo đài bằng sắt đá, lạnh lùng với cả thế giới để không ai có thể làm anh tổn thương.
Thế nhưng, sự chân thành của Đức Duy lại giống như một dòng nước nhỏ, bền bỉ chảy qua và tìm mọi kẽ hở để thấm vào pháo đài ấy.
Nguyễn Quang Anh • Rhyder
Nguyễn Quang Anh • Rhyder
//Thở dài// "..."
Có đôi lần, khi nhìn Duy ngủ quên trên sofa với kịch bản còn dang dở trên tay, Quang Anh đã suýt nữa không kìm lòng được mà đưa tay vuốt nhẹ mái tóc cậu.
Có đôi lần, khi thấy Duy bị nhân viên khác bắt nạt hay nói xấu sau lưng, anh đã muốn ra mặt bảo vệ. Nhưng ngay lập tức, cái tôi cao ngạo và nỗi sợ "bị ràng buộc" lại kéo anh lại.
Anh tự nhủ với bản thân mình rằng,
Nguyễn Quang Anh • Rhyder
Nguyễn Quang Anh • Rhyder
Mày không yêu cậu ta. Mày chỉ đang thương hại cậu ta vì cậu ta diễn quá đạt thôi..
Quang Anh cố tình tàn nhẫn, cố tình buông những lời độc địa chỉ để đẩy Duy ra xa.
Anh muốn Duy phải ghét anh, phải bỏ cuộc, để anh có thể trở lại là một Quang Anh độc hành, không vướng bận.
Vậy mà, dù anh có đối xử tệ bạc đến mức nào, Đức Duy vẫn ở đó. Vẫn nụ cười hiền lành ấy, vẫn ánh mắt tràn đầy sự bao dung và tình yêu không thay đổi.
Sự kiên trì của Duy khiến Quang Anh cảm thấy phát điên. Anh vừa khinh thường sự yếu đuối đó, lại vừa cảm thấy ghen tị vì cậu có thể yêu một người nồng cháy đến thế.
Nguyễn Quang Anh • Rhyder
Nguyễn Quang Anh • Rhyder
//Mặc đồ//
Anh bước ra khỏi phòng tắm,
 Đi ngang qua phòng khách, anh thấy Duy vẫn ngồi đó, co ro trên ghế.
Nguyễn Quang Anh • Rhyder
Nguyễn Quang Anh • Rhyder
Sao chưa đi ngủ? //Giọng bớt đi gắt gỏng, nhưng vẫn xa cách//
Hoàng Đức Duy • Captain Boy
Hoàng Đức Duy • Captain Boy
//Giật mình, đứng dậy// Em... em đợi xem anh có cần gì thêm không.
Hoàng Đức Duy • Captain Boy
Hoàng Đức Duy • Captain Boy
Anh có muốn uống chút trà gừng cho ấm người không? Lúc nãy anh dầm mưa lâu quá...
Nguyễn Quang Anh • Rhyder
Nguyễn Quang Anh • Rhyder
Tôi không cần.
Quang Anh cắt ngang. Anh tiến lại gần cậu, áp lực từ thân hình cao lớn khiến Duy hơi lùi lại.
Nguyễn Quang Anh • Rhyder
Nguyễn Quang Anh • Rhyder
Duy này, cậu không thấy mệt sao? Hai năm đóng kịch chưa đủ à?
Nguyễn Quang Anh • Rhyder
Nguyễn Quang Anh • Rhyder
Về phòng và sống cuộc đời của cậu đi. Đừng có quanh quẩn bên tôi như một kẻ hầu người hạ nữa.
Đức Duy ngước mắt nhìn anh, đôi mắt long lanh nước nhưng không rơi. Cậu khẽ mỉm cười, một nụ cười nhạt nhòa hơn cả ánh trăng.
Hoàng Đức Duy • Captain Boy
Hoàng Đức Duy • Captain Boy
Em không thấy mệt...
Hoàng Đức Duy • Captain Boy
Hoàng Đức Duy • Captain Boy
Được nhìn thấy anh mỗi ngày, đối với em, không phải là đóng kịch.
Hoàng Đức Duy • Captain Boy
Hoàng Đức Duy • Captain Boy
Chỉ có lúc em nói 'em không sao' khi anh mắng em... đó mới thực sự là lúc em phải diễn."
Nói xong, Duy cúi đầu, lặng lẽ đi lướt qua anh để về phòng mình.
Quang Anh đứng lặng giữa phòng khách. Những lời của Duy như một cái tát vào sự tự tôn của anh.
"Chỉ có lúc nói 'em không sao' mới là diễn"... Hóa ra, trong cuộc chơi này, người tỉnh táo nhất lại là kẻ lún sâu nhất.
Còn anh, kẻ luôn tự cho mình là người cầm lái, lại đang dần mất phương hướng trong chính mê cung do mình tạo ra.
Nguyễn Quang Anh • Rhyder
Nguyễn Quang Anh • Rhyder
//Lặng người// ...
Quang Anh nhìn bát cháo bào ngư đã bị đổ đi trong bồn rửa, bất giác cảm thấy tim mình hẫng đi một nhịp.
Một cảm giác trống rỗng và tội lỗi lan tỏa. Anh biết mình vừa mới đập vỡ thêm một mảnh pha lê nữa trong trái tim vốn đã đầy vết xước của người kia.
Đêm đó, ở hai căn phòng cách nhau chỉ một bức tường, có hai tâm hồn đều không thể ngủ yên.
Một người lặng lẽ khóc vì quá yêu, một người trằn trọc vì không dám thừa nhận mình cũng đã bắt đầu rung động.
Vở kịch hai năm vẫn tiếp diễn, nhưng những quân cờ trên bàn đã bắt đầu không còn nằm trong tầm kiểm soát của bất kỳ ai.
.
__________

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play