Gia tộc ấy tồn tại hơn ngàn năm, nổi danh với sự máu lạnh tuyệt đối. Từng thế hệ nối tiếp nhau, chưa từng có ngoại lệ, tất cả đều được nuôi dạy để trở thành những kẻ không cảm xúc, sẵn sàng giẫm lên bất cứ ai để giữ vững quyền lực.
Tài sản của họ nhiều đến mức tiêu xài mười đời cũng không cạn. Nhưng thứ khiến người ta khiếp sợ chưa bao giờ là tiền, mà là cách họ xử lý những kẻ cản đường. Một khi đã bị nhắm đến, kết cục chỉ có một… biến mất, không dấu vết, không ai dám nhắc lại.
Trong thế giới của gia tộc đó không tồn tại lòng thương hại. Không có tha thứ, cũng không có yếu đuối. Chỉ có kẻ sống và kẻ nằm xuống.
Kẻ giết người để giải trí, người thì buôn lậu chất cấm. Nói chung, những kẻ này chẳng ai bình thường cả. Tạm ổn nhất, có lẽ là Đặng Thành An.
Đặng Thành An, một người cho vay nặng lãi. Nợ con số nhỏ, chủ yếu hắn chỉ lấy con số tiền lãi. Mỗi lần đi một nhà đều được hơn 500 triệu.
Hôm nay, hắn đang đi đến một căn chung cư cũ đến mức có thể sập bất cứ giây nào. Đứng trước cửa gỗ mục nát, dùng lực một xíu cũng có thể gãy. Đá mạnh vào trong.
-Rầm!!-
ᴍᴇᴄᴜᴀxᴜᴀɴʙᴀᴄʜ.
Cậu An..-
Người phụ nữ hốt hoảng, tay run rẩy. Như hóa đá, nói chuyện lắp bắp.
ᴅᴀɴɢᴛʜᴀɴʜᴀɴ.
Bao giờ nôn tiền ra?
ᴍᴇᴄᴜᴀxᴜᴀɴʙᴀᴄʜ.
Cho tôi thêm một tháng.. À không..-
ᴍᴇᴄᴜᴀxᴜᴀɴʙᴀᴄʜ.
Một tuần thôi!
ᴍᴇᴄᴜᴀxᴜᴀɴʙᴀᴄʜ.
Tôi chắc chắn sẽ trả đủ.. Cả gốc lẫn lãi!!
ᴅᴀɴɢᴛʜᴀɴʜᴀɴ.
Câu này tôi nghe cả ngàn lần rồi, còn câu nào hợp lý hơn không nhỉ?
ᴍᴇᴄᴜᴀxᴜᴀɴʙᴀᴄʜ.
Làm ơn.. //Quỳ xuống dưới đất, chấp tay//
Tình huống đang căng thẳng đến từng giây, từng phút. Trong một thoáng lặng, tiếng cửa phòng ngủ lành lặn duy nhất của căn hộ mục nát ấy mở ra.
Một cậu nhóc, hơi lùn hơn hắn một chút bước ra. Tay vẫn ôm con thỏ có nơ hồng. Đang ngơ ngác nhìn về phía hai người.
ɴɢᴜʏᴇɴxᴜᴀɴʙᴀᴄʜ.
Mẹ.. Đang làm gì vậy ạ?
ᴍᴇᴄᴜᴀxᴜᴀɴʙᴀᴄʜ.
Xuân Bách? Mẹ kêu đừng ra đây mà?
ᴍᴇᴄᴜᴀxᴜᴀɴʙᴀᴄʜ.
Xuân Bách mau vào lại phòng đi, không thì mẹ sẽ không mua kẹo bông đâu.
ɴɢᴜʏᴇɴxᴜᴀɴʙᴀᴄʜ.
Vâng ạ, Xuân Bách xin lỗi mẹ ạ. //Lủi thủi đi lại vào phòng//
Chẳng may, từ đầu cuộc trò chuyện của cả hai mẹ con này đã diễn ra trước mắt Thành An. Hắn sao mà bỏ qua cơ hội như này được?
ᴅᴀɴɢᴛʜᴀɴʜᴀɴ.
Ai đây?
ᴍᴇᴄᴜᴀxᴜᴀɴʙᴀᴄʜ.
Cậu An.. //Lúng túng//
ᴍᴇᴄᴜᴀxᴜᴀɴʙᴀᴄʜ.
Đó là Xuân Bách, con của tôi. Nếu cậu có khó chịu gì, cứ đánh tôi..-
ᴅᴀɴɢᴛʜᴀɴʜᴀɴ.
Tôi lấy nó trừ hết số nợ, được chứ?
ᴍᴇᴄᴜᴀxᴜᴀɴʙᴀᴄʜ.
Không..-
ᴍᴇᴄᴜᴀxᴜᴀɴʙᴀᴄʜ.
Tôi chỉ có duy nhất Xuân Bách.
ᴅᴀɴɢᴛʜᴀɴʜᴀɴ.
Càng nói thế, tôi càng chú ý nó đấy.
ᴅᴀɴɢᴛʜᴀɴʜᴀɴ.
Một là kêu nó ra, hai là tôi đạp cửa và bắt nó ra.
ᴍᴇᴄᴜᴀxᴜᴀɴʙᴀᴄʜ.
Cậu An.. -
ᴅᴀɴɢᴛʜᴀɴʜᴀɴ.
Chọn nhanh?
ᴍᴇᴄᴜᴀxᴜᴀɴʙᴀᴄʜ.
Làm ơn..
ᴅᴀɴɢᴛʜᴀɴʜᴀɴ.
Hành động còn tốt hơn lời nói, đó là định kiến của tôi.
Hắn đúng là nói được làm được, chưa kịp dứt câu đã ra tay. Cánh cửa phòng bị đạp tung, bật mở trong tiếng động khô khốc. Không gian bên trong lập tức bị phá vỡ, mọi thứ như khựng lại trong khoảnh khắc ngắn ngủi. Sự hiện diện của hắn khiến bầu không khí trở nên nặng nề, căng thẳng đến nghẹt thở.
ɴɢᴜʏᴇɴxᴜᴀɴʙᴀᴄʜ.
!!!
Xuân Bách giật mình cái rụp khi cánh cửa bị đạp tung, cả người khẽ run lên. Cậu vô thức ôm chặt lấy chăn, co người lại nép vào góc giường như một phản xạ tự nhiên. Đôi mắt mở to ngơ ngác, nhìn về phía trước nhưng lại chẳng kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Mọi thứ như chậm lại vài giây trong đầu cậu. Xuân Bách mím môi, hàng mi khẽ run, đôi mắt dần long lanh như sắp khóc. Cậu chỉ im lặng, nhỏ bé giữa căn phòng vừa bị xé toạc, vừa sợ hãi vừa bối rối, không biết phải làm gì tiếp theo.
ɴɢᴜʏᴇɴxᴜᴀɴʙᴀᴄʜ.
Chào chú ạ..
ᴅᴀɴɢᴛʜᴀɴʜᴀɴ.
Anh thôi.
ᴅᴀɴɢᴛʜᴀɴʜᴀɴ.
Nhóc ăn kẹo bông không?
ɴɢᴜʏᴇɴxᴜᴀɴʙᴀᴄʜ.
Ăn ạ!
ᴅᴀɴɢᴛʜᴀɴʜᴀɴ.
Vậy thì đi theo anh, anh cho kẹo bông nhé.
ɴɢᴜʏᴇɴxᴜᴀɴʙᴀᴄʜ.
Nhưng.. mẹ của em không cho đi theo người lạ ạ.
ᴅᴀɴɢᴛʜᴀɴʜᴀɴ.
Anh có phải người lạ đâu, kiểu gì cũng trước lạ sau quen thôi nhóc.
ɴɢᴜʏᴇɴxᴜᴀɴʙᴀᴄʜ.
Thôi, em không đi đâu ạ.
ᴅᴀɴɢᴛʜᴀɴʜᴀɴ.
Đúng là mẹ con, giống y hệt nhau. //Đưa tay ra khẩu lệnh//
Mẹ Xuân Bách đã bị đánh ngất từ trước, nằm im lặng giữa căn phòng hỗn loạn. Em vẫn khư khư không chịu rời đi, ôm chặt lấy chút an toàn mong manh, dù xung quanh đã không còn gì có thể giữ lại. Sự cố chấp yếu ớt ấy khiến em trông càng nhỏ bé hơn giữa những con người lạnh lùng.
Hắn khẽ đưa tay ra, một động tác ngắn gọn như một khẩu lệnh. Đàn em lập tức bước tới, ra tay dứt khoát. Một cú đánh vào sau gáy khiến em chưa kịp nhận ra chuyện gì, cả người lập tức mềm nhũn. Xuân Bách ngã về phía trước, rơi vào lòng Thành An, nhẹ tênh như thể đã mất hết ý thức.
ɴɢᴜʏᴇɴxᴜᴀɴʙᴀᴄʜ.
Hự..! //Mềm nhũn & ngã về phía trước//
ᴅᴀɴɢᴛʜᴀɴʜᴀɴ.
Nhẹ phết. //Đỡ vào lòng//
~
Căn biệt phủ đồ sộ — không, phải nói là to lớn gấp nhiều lần một biệt thự bình thường — chìm trong thứ không khí lạnh lẽo, nặng nề và đầy sát khí quanh năm.
Thành An bế bổng Xuân Bách trên tay, bước thẳng vào trong cánh cổng sắt đen nặng trịch, mặc cho không gian xung quanh im lặng đến rợn người. Bên trong chỉ còn lại ánh đèn mờ và cảm giác áp lực như nuốt chửng mọi thứ nhỏ bé.
ɴɢᴜʏᴇɴᴛʜᴀɴʜᴄᴏɴɢ.
Ai đây?
ᴠᴜᴛʀᴜᴏɴɢɢɪᴀɴɢ.
Đem con nào về?
ᴅᴀɴɢᴛʜᴀɴʜᴀɴ.
Nguyễn Xuân Bách, con của L.
ᴅᴀɴɢᴛʜᴀɴʜᴀɴ.
Bà L con nợ em.
ᴘʜᴀɴᴅᴜᴄɴʜᴀᴛʜᴏᴀɴɢ.
Lại đem thứ vớ va vớ vẩn về.
ᴘʜᴀɴᴅᴜᴄɴʜᴀᴛʜᴏᴀɴɢ.
Tha rác về nhà.
ᴅᴀɴɢᴛʜᴀɴʜᴀɴ.
Mấy anh có chăm không mà ý kiến lắm thế?
Mấy người anh trong nhà vẫn lè nhè, giọng đầy khó chịu, kiêu căng.
Phước Thịnh nghe tiếng động liền chạy từ bếp ra, trên môi còn dính vụn bánh mì chưa kịp lau. Cậu khựng lại khi thấy Thành An bế Xuân Bách trên tay, không khí trong căn nhà lập tức nặng nề hẳn lên.
ʟᴇʜᴏᴘʜᴜᴏᴄᴛʜɪɴʜ.
Cho em bế thử với, anh An!!!
ᴠᴜᴛʀᴜᴏɴɢɢɪᴀɴɢ.
Mày ăn vụng bánh mì nữa à, Thịnh?
ʟᴇʜᴏᴘʜᴜᴏᴄᴛʜɪɴʜ.
Hồi nào trời?
ᴠᴜᴛʀᴜᴏɴɢɢɪᴀɴɢ.
Cái miệng mày đã tự khai ra mày rồi đó.
ɴɢᴜʏᴇɴᴛʜᴀɴʜᴄᴏɴɢ.
Mấy bữa giờ mất bánh mì. Thì ra là mày.
ᴅᴀɴɢᴛʜᴀɴʜᴀɴ.
Suỵt..-
ᴅᴀɴɢᴛʜᴀɴʜᴀɴ.
Nó tỉnh đấy.
ᴘʜᴀɴᴅᴜᴄɴʜᴀᴛʜᴏᴀɴɢ.
Ừ, kệ mày?
ʟᴇʜᴏᴘʜᴜᴏᴄᴛʜɪɴʜ.
Ơ, cho em bế nhóc này đi!!
ᴅᴀɴɢᴛʜᴀɴʜᴀɴ.
Mắc gì tao phải đưa cho mày?
ɴɢᴜʏᴇɴxᴜᴀɴʙᴀᴄʜ.
Ưm..-
Xuân Bách khẽ nhíu mày, khó chịu dụi dụi mắt, cả người vẫn còn mơ màng chưa tỉnh hẳn. Hàng mi run nhẹ, cậu khẽ cựa quậy trong vòng tay ấm, như vẫn chưa nhận ra mình đang ở đâu. Vẻ ngơ ngác xen lẫn bực bội nhỏ xíu khiến cậu trông càng mềm hơn, như vừa bị kéo ra khỏi một giấc ngủ dở dang.
ɴɢᴜʏᴇɴxᴜᴀɴʙᴀᴄʜ.
Đây là đâu ạ?..
ʟᴇʜᴏᴘʜᴜᴏᴄᴛʜɪɴʜ.
Á!!
ᴅᴀɴɢᴛʜᴀɴʜᴀɴ.
Đây là nhà của tôi.
ʟᴇʜᴏᴘʜᴜᴏᴄᴛʜɪɴʜ.
Mắt nó đẹp quá!! //Định chọt vào mắt Xuân Bách//
ᴅᴀɴɢᴛʜᴀɴʜᴀɴ.
Cút. //Đánh vô tay Thịnh//
Thành An khẽ đặt Xuân Bách xuống sofa, rồi giữ cậu ngồi gọn trong lòng, để em tựa lên đùi mình như một cách cố định lại sự lơ mơ vừa tỉnh dậy. Không gian trong phòng vẫn nặng nề, nhưng tạm thời lặng đi, chỉ còn lại những ánh nhìn dõi theo từ phía đối diện.
Mấy người anh nãy giờ đứng quan sát cũng bất giác im lặng, rồi chậm rãi ngồi xuống theo, không ai nói thêm lời nào. Căn phòng rộng nhưng như bị thu hẹp lại bởi sự hiện diện của Xuân Bách, căng thẳng vẫn còn đó nhưng tạm thời bị giữ lại trong im lặng.
ᴠᴜᴛʀᴜᴏɴɢɢɪᴀɴɢ.
Mày là ai?
ɴɢᴜʏᴇɴᴛʜᴀɴʜᴄᴏɴɢ.
Tên gì?
ᴘʜᴀɴᴅᴜᴄɴʜᴀᴛʜᴏᴀɴɢ.
Có trình không?
ɴɢᴜʏᴇɴxᴜᴀɴʙᴀᴄʜ.
Kẹo bông..- //Lơ mơ & dụi mắt//
ᴅᴀɴɢᴛʜᴀɴʜᴀɴ.
Trả khảo tù nhân à?
ʟᴇʜᴏᴘʜᴜᴏᴄᴛʜɪɴʜ.
Nhìn như bị ngốc ấy.
ᴅᴀɴɢᴛʜᴀɴʜᴀɴ.
Thì bị ngốc mà?
ʟᴇʜᴏᴘʜᴜᴏᴄᴛʜɪɴʜ.
Ủa là sao?
° End °
học ngu gu trai gây.
Happy Birthday Đặng Thành An💐
học ngu gu trai gây.
học ngu gu trai gây.
Tung tung oy ra chap!!!
học ngu gu trai gây.
học ngu gu trai gây.
My wf💥
ྀི ~Ngoan. ˚。⋆୨୧˚
° Start °
ɴɢᴜʏᴇɴᴛʜᴀɴʜᴄᴏɴɢ.
Xuân Bách, mày bao nhiêu tuổi?
ɴɢᴜʏᴇɴxᴜᴀɴʙᴀᴄʜ.
Không biết ạ..
ᴠᴜᴛʀᴜᴏɴɢɢɪᴀɴɢ.
Chắc cỡ mười hai tuổi.
ᴠᴜᴛʀᴜᴏɴɢɢɪᴀɴɢ.
Nhìn nhỏ xíu thế cơ mà.
ᴅᴀɴɢᴛʜᴀɴʜᴀɴ.
Tra thông tin rồi, mười chín tuổi.
ᴘʜᴀɴᴅᴜᴄɴʜᴀᴛʜᴏᴀɴɢ.
Cái gì?
ʟᴇʜᴏᴘʜᴜᴏᴄᴛʜɪɴʜ.
Nhóc này mà mười chín tuổi á?
Bốn người hoang mang nhìn cục bé xíu vẫn đang ngủ gật, không ai nghĩ là lớn là vậy đâu. Nhìn ẻm ngốc nghếch, như con nít lên ba bập bẹ biết nói.
ᴅᴀɴɢᴛʜᴀɴʜᴀɴ.
Không biết nói sao nữa, mắc bệnh gì ấy.
ᴅᴀɴɢᴛʜᴀɴʜᴀɴ.
Trí tuệ chỉ khoảng đứa trẻ ba tuổi thôi.
ᴅᴀɴɢᴛʜᴀɴʜᴀɴ.
Ngốc hơn xíu, còn bị chậm phát triển.
ʟᴇʜᴏᴘʜᴜᴏᴄᴛʜɪɴʜ.
Èo, xinh thế mà bị ngốc á?
ɴɢᴜʏᴇɴᴛʜᴀɴʜᴄᴏɴɢ.
Rồi đem về có ít gì?
ᴅᴀɴɢᴛʜᴀɴʜᴀɴ.
Chẳng hiểu sao, lúc ở khu ở chuột thấy đáng yêu.
ɴɢᴜʏᴇɴᴛʜᴀɴʜᴄᴏɴɢ.
Mắt có vấn đề, đi khám sớm đi.
Trong lúc Thành An và Thành Công vẫn còn nói qua lại về chuyện tại sao lại đem Xuân Bách về, em đã lơ mơ tỉnh dậy. Xuân Bách im lặng dụi dụi mắt, cả người còn chưa hết mơ màng, chỉ khẽ cựa mình trong lòng Thành An.
Phước Thịnh thấy vậy liền tranh thủ chạy lại, ngồi xuống gần em. Cậu hơi cúi người, giọng nhẹ hẳn đi, hỏi Xuân Bách muốn ăn gì, ánh mắt vẫn dừng lại trên gương mặt còn ngơ ngác và mềm xỉu của em.
Không có ăn kẹo bông giờ này được, Thịnh nấu cho Bách cháo tôm nhé.
ɴɢᴜʏᴇɴxᴜᴀɴʙᴀᴄʜ.
Vâng ạ ~ //Giọng mềm, dịu lại//
ʟᴇʜᴏᴘʜᴜᴏᴄᴛʜɪɴʜ.
Giọng mềm, nghe thích tai quá.~
ʟᴇʜᴏᴘʜᴜᴏᴄᴛʜɪɴʜ.
Anh An, đưa Bách đây.
ʟᴇʜᴏᴘʜᴜᴏᴄᴛʜɪɴʜ.
Em nấu đồ ăn cho Bách.
ᴅᴀɴɢᴛʜᴀɴʜᴀɴ.
Nấu đi, đem theo Bách làm gì?
ʟᴇʜᴏᴘʜᴜᴏᴄᴛʜɪɴʜ.
Kệ em, em không muốn Bách nghe những lời thô tục từ miệng mấy anh.
Phước Thịnh khẽ liếc về phía mấy người anh vẫn còn đang nói những lời lạnh lẽo, ánh mắt thoáng chùng xuống. Cậu không muốn Xuân Bách phải nghe thêm bất cứ điều gì nữa. Nhẹ nhàng đưa tay đỡ lấy em, Thịnh kéo cậu đứng dậy, giữ khoảng cách đủ gần như sợ em lại lạc mất.
Không nói nhiều, Thịnh dẫn Xuân Bách vào bếp. Bên ngoài vẫn là những âm thanh nặng nề, nhưng cánh cửa khép lại đã ngăn chúng lại phía sau, chỉ còn lại không gian ấm hơn một chút, đủ để em không phải đối diện với những lời nói đầy sát thương kia.
ʟᴇʜᴏᴘʜᴜᴏᴄᴛʜɪɴʜ.
Bách đợi chút nhé, Thịnh nấu một chút là xong ngay.
ɴɢᴜʏᴇɴxᴜᴀɴʙᴀᴄʜ.
Vâng ạ!
ʟᴇʜᴏᴘʜᴜᴏᴄᴛʜɪɴʜ.
Ngoan.
Nhìn Phước Thịnh lúc nào cũng có vẻ hài hài, hay ăn vụn, miệng lúc nào cũng dính chút gì đó, tưởng đâu chỉ là kiểu người vô tư không để ý. Nhưng khi bước vào bếp, cậu lại như biến thành một người hoàn toàn khác.
Động tác gọn gàng, dứt khoát, quen thuộc đến mức gần như chuyên nghiệp. Từng thứ nguyên liệu được xử lý nhanh chóng, chuẩn xác, không hề lúng túng. Bình thường, Thịnh cũng là người đảm nhiệm việc nấu ăn trong căn biệt phủ rộng lớn này, giống như một đầu bếp cao cấp luôn âm thầm đứng sau, lo liệu mọi thứ.
//Dùng thìa múc một ít để vào miệng// Ahh! Ngon ạ!!
Vừa nếm một thìa, Xuân Bách khựng lại vì ngon, rồi nhanh chóng ăn thêm mấy muỗng nữa, như sợ vị đó biến mất.
Chẳng mấy chốc, hai má em phồng lên như bánh bao nhỏ, cúi đầu ăn chăm chú, ngoan ngoãn đến mức đáng yêu.
Vâng ạ, em cảm ơn anh! //Chẳng để ý mọi thứ, ăn liên tục//
Phước Thịnh cười khúc khích, nhanh tay đưa điện thoại lên chụp lại hai má bánh bao phồng phồng của Xuân Bách, ánh mắt đầy thích thú.
Nhưng ngay sau đó, Xuân Bách bỗng ngồi im lại, động tác khựng hẳn, như vừa nhận ra điều gì đó, khiến không khí chợt lặng đi.
ɴɢᴜʏᴇɴxᴜᴀɴʙᴀᴄʜ.
Em..- //Bỗng dưng khựng lại mọi hành động, nhìn Thịnh chớp đôi mắt//
Bỗng khựng lại, Xuân Bách ngẩng lên nhìn Thịnh, cả người như cứng đờ, ánh mắt sững lại chớp chớp.
Phước Thịnh thấy vậy liền khựng theo, trong lòng thoáng hoang mang. Cậu nhìn lại em, tay vẫn dừng giữa chừng, không biết vừa rồi đã xảy ra chuyện gì.
ʟᴇʜᴏᴘʜᴜᴏᴄᴛʜɪɴʜ.
Bách, đồ ăn có vấn đề gì sao?
ɴɢᴜʏᴇɴxᴜᴀɴʙᴀᴄʜ.
Em nghẹn..-
Xuân Bách khựng lại một lúc rồi khẽ thở ra, nhẹ nhõm thốt được vài chữ, đại ý chỉ là bị nghẹn. Gương mặt em dịu xuống, nhưng vẫn còn hơi khó chịu, tay vô thức chạm nhẹ lên cổ.
Phước Thịnh nghe vậy mới bớt hoang mang, nhưng vẫn vội vàng đứng dậy, quay lại bếp. Cậu nhanh tay lấy cốc sữa bột đã pha sẵn, còn hơi ấm, rồi mang ra cho em.
ʟᴇʜᴏᴘʜᴜᴏᴄᴛʜɪɴʜ.
Đây đây, uống cẩn thận.
Vừa đem ly sữa ra, Xuân Bách đã vội cầm lấy bằng hai tay, cúi đầu uống ực ực gần nửa ly. Vội đến mức một chóp sữa dính lên tận đầu mũi mà em cũng không để ý.
Trông em lúc đó chẳng khác gì một chú mèo ngốc cuối cùng cũng gặp được con cá mình mong đợi, vừa vội vàng vừa đáng yêu đến mức khó mà rời mắt.
ɴɢᴜʏᴇɴxᴜᴀɴʙᴀᴄʜ.
//Uống ngon lành// Ực~..Ực~..
ɴɢᴜʏᴇɴxᴜᴀɴʙᴀᴄʜ.
Lâu rồi em mới được ăn ngon như vậy..
ʟᴇʜᴏᴘʜᴜᴏᴄᴛʜɪɴʜ.
Sau này Thịnh sẽ nấu đều đều cho Bách iu nhé. //Cẩn thận dùng giấy lau miệng, mũi xinh của Bách//
ɴɢᴜʏᴇɴxᴜᴀɴʙᴀᴄʜ.
Em cảm ơn Thịnh ạ!!
ʟᴇʜᴏᴘʜᴜᴏᴄᴛʜɪɴʜ.
Bách ngoan. //Xoa đầu Xuân Bách//
ɴɢᴜʏᴇɴxᴜᴀɴʙᴀᴄʜ.
Vâng ạ!
Giọng Xuân Bách không còn là giọng miền Bắc ban đầu nữa, mà lại thoáng mang âm sắc miền Tây, ngọt và mềm, như vô thức mà lộ ra khi em còn đang lơ mơ và được dỗ dành.
° End °
học ngu gu trai gây.
hihi
học ngu gu trai gây.
2-3 ngày 1 chap ahh
học ngu gu trai gây.
tui định xóa bộ
học ngu gu trai gây.
Mèo Ngốc
học ngu gu trai gây.
tại nhiều lỗi qua
học ngu gu trai gây.
update bản mới có đầu tư hơn
học ngu gu trai gây.
mà nhiều idol ủng hộ lứm
học ngu gu trai gây.
hông nỡ xóa
học ngu gu trai gây.
🥹
ྀི ~Dị Ứng. ˚。⋆୨୧˚
° Start °
Sau khoảng mười phút, Xuân Bách bỗng khựng lại, động tác chậm dần. Trên làn da trắng bắt đầu xuất hiện những nốt mẩn đỏ li ti, lan dần lên cổ rồi xuống tay.
Em khẽ nhíu mày, khó chịu dụi nhẹ, cả người cựa quậy không yên. Vẻ mặt mơ màng ban nãy dần chuyển sang bối rối, đôi mắt long lanh như không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
ɴɢᴜʏᴇɴxᴜᴀɴʙᴀᴄʜ.
Anh Thịnh ơi..
ʟᴇʜᴏᴘʜᴜᴏᴄᴛʜɪɴʜ.
Hửm? //Quay sang nhìn Bách//
Phước Thịnh đang đứng rửa bát, nước chảy đều trong bồn. Nghe thấy tiếng động lạ phía sau, cậu khựng lại, nhanh chóng quay đầu nhìn về phía Xuân Bách.
Ánh mắt vừa chạm tới, cậu liền sững lại khi thấy những nốt mẩn đỏ đã lan khắp người em, dáng vẻ khó chịu rõ rệt khiến Thịnh thoáng chốc hoang mang.
ʟᴇʜᴏᴘʜᴜᴏᴄᴛʜɪɴʜ.
Em bị làm sao vậy, Bách?
ɴɢᴜʏᴇɴxᴜᴀɴʙᴀᴄʜ.
Bách khó chịu.. //khẽ dụi lên cổ//
ʟᴇʜᴏᴘʜᴜᴏᴄᴛʜɪɴʜ.
Sao lại thế nhỉ? //Cúi xuống & cầm tay Bách//
Phước Thịnh khựng lại, ánh mắt dừng trên tay rồi lên đến cổ Xuân Bách, nơi những nốt mẩn đỏ đang dần hiện rõ. Cậu nhíu mày, trong lòng thoáng hoang mang, tay vẫn chưa kịp làm gì.
Đúng lúc đó, tiếng bước chân vang lên phía sau. Thành An và Thành Công bước vào bếp, không khí lập tức trở nên nặng nề hơn, như kéo theo cả sự lạnh lẽo từ bên ngoài vào.
ɴɢᴜʏᴇɴᴛʜᴀɴʜᴄᴏɴɢ.
Chuyện gì vậy, cứ nghe xì xầm ở đây.
ᴅᴀɴɢᴛʜᴀɴʜᴀɴ.
Sao người của Bách lại nổi mẩn?
ʟᴇʜᴏᴘʜᴜᴏᴄᴛʜɪɴʜ.
Em không biết.
ᴅᴀɴɢᴛʜᴀɴʜᴀɴ.
Mày cho Bách ăn cái gì?
ʟᴇʜᴏᴘʜᴜᴏᴄᴛʜɪɴʜ.
Em chỉ cho ăn cháo tôm..
ᴅᴀɴɢᴛʜᴀɴʜᴀɴ.
Mày điên à?!
ᴅᴀɴɢᴛʜᴀɴʜᴀɴ.
Bách nó bị dị ứng tôm đấy?
ʟᴇʜᴏᴘʜᴜᴏᴄᴛʜɪɴʜ.
Em không biết.
ᴅᴀɴɢᴛʜᴀɴʜᴀɴ.
Ngu. //Gõ đầu Thịnh//
ʟᴇʜᴏᴘʜᴜᴏᴄᴛʜɪɴʜ.
Đau! Em có biết Bách bị dị ứng đâu!! //Ôm đầu//
ᴅᴀɴɢᴛʜᴀɴʜᴀɴ.
Mày cũng biết đau à?!
Thành An bực bội gõ một cái lên đầu Phước Thịnh, ánh mắt đầy khó chịu. Không khí trong bếp vốn đã căng lại càng nặng hơn, khiến Thịnh nhất thời đứng khựng, chưa kịp phản ứng.
ɴɢᴜʏᴇɴxᴜᴀɴʙᴀᴄʜ.
Bách khó chịu..hức-
Xuân Bách ở bên cạnh bắt đầu khó chịu, khẽ nấc lên từng tiếng nhỏ, tay vô thức dụi dụi vào chỗ ngứa. Thành Công đứng phía sau cũng khẽ cau mày, bực bội lan ra trong ánh mắt dù chính hắn cũng chưa rõ chuyện gì đang xảy ra.
ɴɢᴜʏᴇɴᴛʜᴀɴʜᴄᴏɴɢ.
//Ôm Bách// Chúng mày ở đó mà cãi nhau tới khuya đi.
Thành Công khó chịu liếc nhìn hai người đang căng thẳng trước mặt, ánh mắt lộ rõ vẻ bực bội. Hắn bước tới, dứt khoát bế Xuân Bách lên, kéo em rời khỏi khoảng không ồn ào đó.
Ôm gọn em trong tay, Thành Công quay lại nhắc hai người kia một câu, giọng trầm xuống, như muốn chặn đứng mọi tranh cãi. Không khí trong bếp theo đó cũng lắng lại, chỉ còn lại sự căng thẳng chưa kịp tan.
Thế là cả ba nhanh chóng rời khỏi bếp, lao thẳng về phía nhà kho để xe phía sau biệt phủ. Cánh cửa vừa mở ra, hàng loạt siêu xe các hãng xếp kín bên trong, ánh kim loại lạnh lẽo phản chiếu dưới ánh đèn.
Không ai do dự, họ chọn đại một chiếc gần nhất. Thành Công vẫn ôm chặt Xuân Bách trong tay, cả ba lên xe ngay lập tức, động cơ gầm lên rồi lao vút đi, cấp tốc hướng về bệnh viện trong sự gấp gáp nghẹt thở.
ɴɢᴜʏᴇɴxᴜᴀɴʙᴀᴄʜ.
Khó chịu..
ɴɢᴜʏᴇɴᴛʜᴀɴʜᴄᴏɴɢ.
Cố một chút đi.
Chưa đầy mười phút, chiếc xe đã dừng gấp trước cổng bệnh viện. Họ gần như lao xuống ngay khi cửa vừa mở, mang theo Xuân Bách còn đang khó chịu trong tay.
Không chần chừ, cả ba đi thẳng vào khu VIP. Hành lang sáng lạnh, bước chân dồn dập vang lên, phá tan sự yên tĩnh vốn có, kéo theo một bầu không khí gấp gáp và căng thẳng.
Bên trong khu VIP, một bác sĩ đang ngồi tựa ghế, mắt dán vào chiếc điện thoại bóng loáng trên tay. Ánh sáng từ màn hình hắt lên gương mặt ông, phản chiếu rõ sự thảnh thơi giữa không gian yên tĩnh.
Cánh cửa bật mở đột ngột khiến ông khựng lại, ánh mắt vừa ngẩng lên đã bắt gặp cảnh trước mặt, không khí lập tức đổi khác.
ᴠᴏᴅɪɴʜɴᴀᴍ.
Chúng mày tới đây làm gì?
Võ Đình Nam là người duy nhất trong gia tộc theo nghề bác sĩ. Anh ít khi xuất hiện bên ngoài, chủ yếu ở lại khu VIP này, quen thuộc với việc xử lý những vết thương do súng đạn và các tình huống nguy hiểm mà người thường khó tưởng tượng.
Bình thường trông có vẻ thảnh thơi, nhưng khi cần, Nam lại trở nên nhanh nhạy và dứt khoát. Ánh mắt vừa chạm tới Xuân Bách, sự lười biếng ban nãy lập tức biến mất, thay vào đó là sự tập trung của một người đã quá quen với việc cứu người trong tình thế gấp gáp.
ᴅᴀɴɢᴛʜᴀɴʜᴀɴ.
Cứu Bách.
ᴠᴏᴅɪɴʜɴᴀᴍ.
Thằng nhóc nào đây?
ᴠᴏᴅɪɴʜɴᴀᴍ.
Con của đứa nào chơi bên ngoài quên mang bao à?
ɴɢᴜʏᴇɴᴛʜᴀɴʜᴄᴏɴɢ.
Điên à?
ᴅᴀɴɢᴛʜᴀɴʜᴀɴ.
Con của con nợ.
ʟᴇʜᴏᴘʜᴜᴏᴄᴛʜɪɴʜ.
Điều quan trọng bây giờ, cứu Xuân Bách.
ᴠᴏᴅɪɴʜɴᴀᴍ.
Bị dị ứng sao?
ᴅᴀɴɢᴛʜᴀɴʜᴀɴ.
Cũng tại thằng Thịnh thôi.
ʟᴇʜᴏᴘʜᴜᴏᴄᴛʜɪɴʜ.
Tại anh á!! Anh có nói Xuân Bách bị dị ứng đâu!?
ᴠᴏᴅɪɴʜɴᴀᴍ.
Lại cãi nhau.
ᴠᴏᴅɪɴʜɴᴀᴍ.
Nhóc, lại đây chú cho thuốc uống.
ɴɢᴜʏᴇɴxᴜᴀɴʙᴀᴄʜ.
Vâng ạ..
Thành Công và Võ Đình Nam mệt mỏi nhìn hai người kia lại bắt đầu căng lên như cũ, không khí vốn gấp gáp giờ lại thêm phần ồn ào.
Đình Nam khẽ gọi Xuân Bách lại gần, động tác dứt khoát nhưng vẫn đủ nhẹ, nhanh chóng chuẩn bị thuốc rồi đưa cho em uống, ánh mắt tập trung trở lại với công việc quen thuộc.
ᴠᴏᴅɪɴʜɴᴀᴍ.
Uống cẩn thận, hơi đắng đấy.
Đình Nam vừa dứt câu dặn thuốc đắng, uống từ từ, thì Xuân Bách đã ngoan ngoãn đưa viên thuốc vào miệng, không chút chần chừ.
Động tác nhanh đến mức mọi người còn chưa kịp phản ứng, em đã nuốt xuống, gương mặt khẽ nhăn lại vì vị đắng.
ɴɢᴜʏᴇɴxᴜᴀɴʙᴀᴄʜ.
Đắng quá..
ᴠᴏᴅɪɴʜɴᴀᴍ.
Kẹo đây, ăn cho đỡ đắng.
ɴɢᴜʏᴇɴxᴜᴀɴʙᴀᴄʜ.
Vâng, Xuân Bách cảm ơn ạ.
ɴɢᴜʏᴇɴᴛʜᴀɴʜᴄᴏɴɢ.
Vậy mấy lần trước, bọn tao uống đắng hơn gấp mấy lần không nổi một viên kẹo?
ᴠᴏᴅɪɴʜɴᴀᴍ.
Bớt so sánh với con nít hộ, trẻ trâu vãi.
° End °
học ngu gu trai gây.
Xuân Bách mà cứ ghi Xuân nách mãi💔
học ngu gu trai gây.
cả nhà cứ góp ý truyện tui nheee
học ngu gu trai gây.
tui thích mn góp ý lứm
học ngu gu trai gây.
hôm nay concert Day 9 ATSH2024 rùii
học ngu gu trai gây.
🥹🫶🏻🫶🏻
Download MangaToon APP on App Store and Google Play
novel PDF download
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play