Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[RhyCap] Ảnh Đế Nguyễn Mau Hôn Tôi

ảnh đế trẻ tuổi

Ánh đèn trong khán phòng dần hạ xuống, chỉ còn lại sân khấu rực rỡ như một vầng sáng cô đọng giữa đêm.
Hàng trăm con mắt đổ dồn về phía màn hình lớn, nơi những thước phim được đề cử lần lượt lướt qua, mỗi cảnh quay đều là kết tinh của mồ hôi, nước mắt và cả những giấc mơ không ngủ.
Người dẫn chương trình đứng giữa sân khấu, tay cầm phong bì vàng, nụ cười chuyên nghiệp nhưng ánh mắt lại mang theo sự hồi hộp rõ rệt.
Nhân vật phụ
Nhân vật phụ
Và bây giờ... chúng ta đến với giải thưởng được mong chờ nhất của hạng mục phim điện ảnh...
Cả khán phòng như nín thở.
Nhân vật phụ
Nhân vật phụ
Tất cả những cái tên được đề cử đều đã có một năm rực rỡ.
Nhân vật phụ
Nhân vật phụ
Nhưng… chỉ có một người được xướng tên.
Người dẫn chương trình chậm rãi mở phong bì.
Khoảnh khắc giấy được rút ra, tiếng tim như đập dồn dập trong lồng ngực của hàng trăm con người.
Nhân vật phụ
Nhân vật phụ
... Và Ảnh Đế năm nay thuộc về...
Một nhịp ngắt.
Nhân vật phụ
Nhân vật phụ
Nguyễn Quang Anh, với vai diễn trong bộ điện ảnh trăm tỷ ‘Thanh Âm Lạc Lối’!
Cả khán phòng bùng nổ.
Tiếng vỗ tay, tiếng reo hò vang lên như sóng dậy.
Máy quay lập tức lia xuống hàng ghế khách mời.
Nguyễn Quang Anh ngồi đó, trong bộ vest đen cắt may tinh tế.
Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, anh như không tin vào tai mình. Đôi mắt mở lớn, rồi khẽ run.
Người bên cạnh ôm lấy anh, vỗ mạnh vào vai chúc mừng.
Anh đứng dậy.
Ánh đèn sân khấu dõi theo từng bước chân anh tiến lên.
Khi nhận lấy chiếc cúp, ánh kim loại phản chiếu trong mắt anh, long lanh nhưng cũng nặng trĩu.
Người trao giải mỉm cười.
Nhân vật phụ
Nhân vật phụ
Chúc mừng Quang Anh. Vị ảnh đế trẻ tuổi nhất trong lịch sử.
Nhân vật phụ
Nhân vật phụ
Bạn xứng đáng với điều này ở tuổi 25.
Quang Anh khẽ cúi đầu, giọng trầm.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cảm ơn.
Anh bước đến micro. Cả khán phòng dần yên lặng.
1
2
Anh hít vào thật sâu, như đang gom lại tất cả những gì muốn nói.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
…Thật ra, lúc nãy khi nghe tên mình… tôi đã nghĩ là họ đọc nhầm.
Một tràng cười nhẹ vang lên, phá vỡ không khí căng thẳng.
Anh mỉm cười, nhưng đôi mắt đã hơi đỏ.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tôi bắt đầu với diễn xuất không phải vì tôi giỏi...
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Mà là vì tôi muốn cống hiến, muốn thử sức...
Anh dừng lại, ánh nhìn lướt qua khán phòng, nơi có những người đồng nghiệp, những người từng cùng anh đứng dưới ánh đèn nhưng chưa chắc đã có cơ hội đứng ở đây.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Bộ phim này… không phải chỉ là của riêng tôi.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nó là của cả một tập thể đã làm việc đến kiệt sức.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Có những ngày quay từ sáng đến tận 3 giờ sáng hôm sau… có những cảnh quay tôi nghĩ đã vượt quá giới hạn.
Giọng anh chậm lại.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nhưng chính những con người lao lực ngày đêm đó... đã tiếp thêm động lực cho tôi.
Anh siết nhẹ chiếc cúp trong tay.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tôi muốn cảm ơn đạo diễn.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Người đã tin tưởng giao cho tôi một vai diễn mà ngay cả bản thân tôi cũng từng nghi ngờ mình không thể làm được.
Một nhịp dừng.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cảm ơn gia đình tôi… vì đã luôn ở phía sau, ngay cả khi tôi không đủ can đảm để quay đầu lại nhìn.
Anh thở hắt một hơi. Nói tiếp.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Và cảm ơn những người đã và luôn đồng hành cùng tôi trong chặng đường làm nghề.
Khóe môi anh cong lên, rất nhẹ.
Anh cúi đầu thật sâu.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cảm ơn tất cả mọi người!
Tiếng vỗ tay lần này không còn chỉ là chúc mừng mà là sự công nhận.
Ánh đèn sân khấu vẫn rực rỡ, nhưng trong khoảnh khắc ấy, Nguyễn Quang Anh đã bước sang một đỉnh cao mới trong sự nghiệp diễn xuất.
.
.

về đêm

Cánh cửa khẽ mở.
Không gian trong căn hộ tối om, chỉ còn lại ánh đèn vàng yếu ớt từ chiếc đèn ngủ nơi phòng khách.
Đồng hồ đã chỉ quá nửa đêm, thành phố ngoài kia vẫn còn ồn ào, nhưng bên trong lại yên tĩnh đến mức nghe rõ từng nhịp thở.
Quang Anh bước vào, khép cửa lại sau lưng.
Tiếng khóa cửa vang lên rất nhỏ, nhưng đủ để làm lay động sự tĩnh lặng.
Anh chưa kịp bật thêm đèn thì đã nhìn thấy.
Một bóng dáng nhỏ co ro trên ghế sô pha.
Đức Duy ôm gối, người hơi nghiêng sang một bên, đầu tựa vào thành ghế.
Tóc rối nhẹ, mí mắt khép hờ, rõ ràng là ngủ không sâu.
Chiếc áo rộng làm lộ ra phần cổ trắng nhợt, trông mong manh đến mức chỉ cần một cơn gió cũng có thể làm cậu run lên.
Quang Anh đứng im vài giây.
Ánh mắt anh lặng đi, như vừa bước ra khỏi một thế giới ồn ào và chói sáng, rồi đột ngột rơi vào nơi chỉ còn lại một người.
Anh bước lại gần.
Sàn nhà phát ra tiếng động rất nhẹ.
Đức Duy giật mình.
Cậu chớp mắt vài cái, còn chưa tỉnh hẳn, tay vô thức siết chặt góc gối.
Khi nhìn rõ người trước mặt, đôi mắt cậu mềm hẳn ra.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh... anh về rồi...
Giọng còn khàn vì ngủ, pha chút mơ hồ.
Quang Anh không trả lời ngay.
Anh cởi chiếc vest ngoài, tiện tay vắt lên lưng ghế, động tác tùy ý nhưng vẫn mang theo vẻ mệt mỏi sau cả một ngày dài.
Chiếc cà vạt hơi lệch, cổ áo mở ra một nút, lộ ra xương quai xanh rõ nét.
Anh ngồi xuống cạnh cậu. Khoảng cách rất gần.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Sao không vào phòng?
Giọng anh trầm, thấp, không nặng cũng không nhẹ nhưng đủ khiến người nghe tự nhiên muốn trả lời thật ngoan.
Đức Duy dụi mắt, đầu vẫn còn lắc lư vì cơn buồn ngủ chưa tan.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Thiếu anh... tôi... tôi không vào giấc nổi.
Câu trả lời như thể đó là chuyện hiển nhiên.
Quang Anh nhìn cậu. Không nói gì thêm.
Anh cúi người, một tay vòng qua lưng, một tay luồn dưới đầu gối, bế gọn cậu lên như thể đó là việc quá quen thuộc.
Đức Duy khẽ giật mình, theo phản xạ ôm lấy cổ anh.
Cả người cậu nhẹ tênh, mềm như không có trọng lượng, chỉ còn lại hơi ấm và nhịp thở sát bên.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
... Anh... tôi.
Giọng cậu nhỏ lại, gần như thì thầm.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ngoan nào.
Quang Anh không nhìn xuống, bước chân vẫn đều đặn hướng về phía cầu thang.
Đức Duy tựa đầu vào vai anh, mí mắt lại dần sụp xuống.
Cậu luôn như vậy, ngoan ngoãn, dễ dỗ, nhưng cũng dễ vỡ.
Giống như một con chim hoàng yến bị nhốt trong lồng vàng.
Được nâng niu, được giấu kín.
Và… chỉ thuộc về một người.
.
Khi đến phòng ngủ, Quang Anh đặt cậu xuống giường.
Động tác rất nhẹ, gần như không làm xáo trộn giấc ngủ vừa chớm lại của cậu.
Nhưng vừa buông tay, Đức Duy lại nắm lấy tay áo anh.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ôm...
Giọng mơ hồ, mang theo chút tủi thân không giấu nổi.
1
Rồi anh ngồi xuống mép giường.
Anh đưa tay gỡ nhẹ những sợi tóc vướng trên trán cậu, động tác chậm rãi.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tắm xong. Sẽ ôm.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nhanh...
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Được rồi. Sẽ nhanh. Sẽ ôm.
Lúc này, mới từ từ thả tay ra, rồi quay mặt vào trong.
.
Phòng tắm tắt đèn.
Cánh cửa mở ra, mang theo chút hơi nước còn vương lại trong không khí.
Anh bước ra với mái tóc còn ẩm, áo thun đơn giản và quần ngủ tối màu.
Cả người anh đã rũ bỏ đi vẻ hào nhoáng của ánh đèn sân khấu, chỉ còn lại sự mệt mỏi rất thật sau một ngày dài.
Trong phòng ngủ, đèn chỉ để lại một ánh vàng dịu.
Đức Duy vẫn nằm đó, cuộn mình trong chăn, hơi thở đều đều.
Anh vén chăn, nằm xuống. Nệm khẽ lún.
Chỉ một thoáng rất nhỏ, Đức Duy đã động. Như một phản xạ quen thuộc.
Quang Anh đưa tay kéo cậu lại gần, vòng tay qua eo, ôm gọn vào lòng.
Cơ thể cậu nhỏ hơn anh rất nhiều, vừa khít như thể vốn dĩ đã thuộc về vị trí này.
1
2
Đức Duy khẽ cựa mình, rồi xoay người lại.
Chỉ cần cảm nhận được hơi ấm quen thuộc, cậu đã tự tìm đúng chỗ.
Đầu dụi vào ngực anh, tay vô thức bám lấy vạt áo, cả người rúc sâu vào lồng ngực như muốn giấu mình đi.
Hơi thở ấm áp phả lên da.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Hưm...
Quang Anh cúi xuống một chút, cằm khẽ chạm lên đỉnh đầu cậu.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ở đây.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Lạnh.
Quang Anh không trả lời ngay. Cánh tay ôm cậu khẽ siết lại.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ngủ đi.
Giọng anh trầm, thấp, nhưng lần này mềm hơn rất nhiều.
Mi mắt Đức Duy run nhẹ rồi dần thả lỏng.
Cả người cậu chìm hẳn vào vòng tay anh, ngoan ngoãn như một con mèo nhỏ.
Quang Anh không nhắm mắt ngay.
Anh nhìn xuống người trong lòng, gương mặt vẫn còn vương chút ngái ngủ, hàng mi khép lại, đôi môi khẽ hé.
Một vẻ yếu ớt… khiến anh muốn bức đến phát khóc.
Bàn tay anh khẽ vuốt dọc sống lưng cậu, chậm rãi, đều đặn.
Như dỗ dành.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Luôn khiến người khác phải bận tâm.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tiểu mật ong.
Anh nói rất khẽ, gần như chỉ đủ để mình nghe.
Nhưng cánh tay lại ôm chặt hơn.
Đức Duy không còn nghe thấy gì. Chỉ khẽ rúc sâu hơn vào lòng anh. Ngủ say.

cà phê

Buổi sáng đến rất nhẹ.
Ánh nắng len qua rèm cửa, rơi từng vệt mỏng lên giường.
Không gian vẫn còn vương lại hơi ấm của đêm qua nhưng người thì đã rời đi từ lâu.
Quang Anh dậy sớm hơn thường lệ.
Anh thay đồ chỉnh tề, áo sơ mi phẳng phiu, đồng hồ đeo ngay ngắn trên cổ tay.
Mọi thứ lại trở về đúng vị trí của nó một diễn viên nổi tiếng, một Ảnh đế vừa bước lên đỉnh cao.
Trước khi rời đi, anh đứng lại bên giường.
Ngắm nhìn Đức Duy vẫn say giấc.
Gương mặt cậu vùi một nửa trong gối, tóc hơi rối, hàng mi khép lại ngoan ngoãn như chưa từng có bất kỳ nỗi bất an nào tồn tại.
Quang Anh nhìn cậu vài giây.
Rồi cúi xuống. Một nụ hôn rất nhẹ đặt lên trán.
Không sâu, không linger, chỉ vừa đủ để chạm.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Xong việc, sẽ về sớm với em.
Giọng anh thì thầm, nhỏ đến nỗi như mơ màng hiện hữu trong giấc mơ của Duy.
Rồi anh đứng thẳng dậy, quay lưng rời đi.
Cánh cửa khép lại. Không một tiếng động.
.
Đức Duy tỉnh dậy khi đồng hồ đã hơn tám giờ.
Căn phòng trống.
Chỉ còn lại nếp gối lõm xuống bên cạnh, và chút hơi lạnh còn sót lại trên chăn.
Cậu nằm yên thêm một lúc, mắt mở nhưng không động đậy.
Rồi mới từ từ ngồi dậy, bước vào phòng tắm.
Nước lạnh chảy xuống, kéo theo những suy nghĩ chưa kịp thành hình.
Hôm qua, cậu đã xem buổi lễ trao giải.
Xem lúc tên anh được xướng lên, xem lúc anh đứng trên sân khấu, cầm chiếc cúp trong tay, ánh đèn chiếu vào khiến anh gần như không thuộc về thế giới này nữa.
Duy nhớ rất rõ lời anh nói trước đó.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
“Đừng xen vào chuyện của tôi. Công việc hay đời tư… đều không.”
Lời nói đó như ăn mòn tâm trí Đức Duy suốt thời gian qua.
Vậy nên, cậu cũng đã làm rất tốt.
Không nhắn tin chúc mừng.
Không hỏi han.
Không để lại bất kỳ dấu vết nào cho thấy… mình đã dõi theo anh như thế nào.
Giống như tất cả những gì giữa họ Không tồn tại.
Duy cúi đầu, khẽ cười. Một nụ cười nhạt.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ảo tưởng vị trí của mình trong lòng người khác?
Cậu biết rõ vị trí của mình.
Quang Anh tìm đến cậu không phải vì yêu.
Chỉ là những lúc mệt mỏi, những lúc cảm xúc không có chỗ giải tỏa… thì cậu ở đó.
Ngoan ngoãn. Không đòi hỏi. Không vượt giới hạn.
Như một vật làm ấm giường.
Nhưng có những thứ không nên có vẫn cứ lớn lên.
Âm thầm. Chậm rãi.
.
Duy bước ra khỏi phòng tắm cùng với đống suy nghĩ ngổn ngang.
Cậu thay đồ, chuẩn bị như mọi ngày.
.
Quán cà phê mở cửa từ sớm.
Tiếng chuông cửa leng keng khi Duy bước vào.
Mùi cà phê rang quen thuộc bao trùm lấy không gian, dễ chịu đến mức khiến người ta tạm quên đi mọi thứ bên ngoài.
Nhân vật phụ
Nhân vật phụ
Đến rồi à?
Chị chủ quán ngẩng lên, mỉm cười.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Dạ.
Giọng cậu nhẹ, bình thường như bao ngày.
Cậu buộc lại tóc, đeo tạp dề, bắt đầu công việc.
Máy pha cà phê chạy đều. Tiếng sữa được đánh bọt. Tiếng khách gọi món.
Mọi thứ trôi qua một cách trật tự, ổn định.
.
.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play