Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[ĐN Tokyo Revengers] Start-End.

#Anh Hàng Xóm • 1.

____________________________________________
#Tags: Ngọt Sủng, Chữa Lành, Đời Thường, Hàng Xóm, Linh Hồn, Chênh Lệch Tuổi. CẢNH BÁO có quay xe.
Setsuzoku Suru: 15 tuổi. Takashi Mitsuya: 27 tuổi.
...
"Đối với thế giới, tôi là kẻ tâm thần Đối với anh, tôi là kẻ đặc biệt." Tôi gần như sụp đổ, muốn trốn tránh hiện thực vì chẳng một ai tin tôi nói, họ cho rằng tôi hoang đường. Tôi cũng thấy nó thật vô lí, nhưng tôi không bị bệnh tâm thần đâu mà. Thật may có anh, một người hàng xóm vừa chuyển đến song lại dễ dàng thể hiện sự chấp nhận, tin tưởng tôi bằng một câu nói: -"Anh tin em" Chỉ ba từ đã khiến tôi ngỡ như nắng xuân hôm nay đến sớm. Đôi lúc tôi vẫn hỏi anh với sự ngờ vực: -"Sao anh lại tin tôi?" -"Nếu anh nói vì anh thấy em đặc biệt.. Chắc chắn rằng em sẽ không lừa anh, em có tin không?" Tôi đã tin.. Nhưng mà liệu có phải thật?
...
Cậu là Setsuzoku Suru, một thằng nhóc 15 tuổi.
Hôm nay là kết thúc ngày cuối cùng của Suru với năm lớp 10 này. Ừ.. Nó đối vơi cậu giống như một sự giải thoát vậy.
Cậu là một người có đôi mắt nhìn thấy được các linh hồn đã khuất, nhiều khi còn giao tiếp được với họ nữa. Nhưng mà chẳng có ai tin cậu rằng đó là sự thật. Mọi người đều mặc định Suru có vấn đề tâm lý hay bị thứ tà ma bám vào nên đã hùa nhau xa lánh anh chàng từ thởu còn bé tí rồi.
Vì ba mẹ đều ở nước ngoài để vận hành công ty nên toàn gửi tiền sinh hoạt mỗi tháng chứ không ngó ngàng gì đến Suru. Cậu cũng đâu có anh em, nên mỗi ngày cứ trôi qua một cách cô đơn thế đấy. Đến mức mà cậu chủ động bắt chuyện với các linh hồn là hiểu rồi.
Suru đi rút tiền về thì tắm rửa xong lại bắt cái ghế đẩu ngồi trước hiên nhà nghe các linh hồn xung quanh kể cả tá chuyện. Đang hóng hớt một cách im lặng thì lại có chiếc xe tải chở đồ to đùng dừng lại ở ngay cái nhà cho thuê chà bá ngay cạnh nhà của cậu.
Thế là Suru vô thức bỏ ngoài tai mấy cái drama xàm xí quanh mình mà vô thức chăm chăm vào mấy người đang dọn đống đồ đạc lỉnh kỉnh vào bên trong căn nhà ấy đã vắng chủ suốt nhiều năm.
Đến khi họ đã xong xuôi tất thảy mới thấy bóng dáng một anh trai cao ráo xuất hiện. Đôi mắt tím nhạt ấy khẽ liếc về phía cậu với một nụ cười dịu dàng, cùng cử chỉ xin chào đầy thiện ý. Điều này làm Suru ngơ ngác, sau đó bất giác đáp lại bằng nụ cười vui vẻ.
Lâu rồi mới có người đối xử với cậu như thế, chỉ mong rằng người này đừng tin vào mấy lời đồn về Suru.
...
Ngay tối hôm đó, chiếc chuông nhà cậu lâu rồi mới được sử dụng lại. Suru còn ngỡ là mình cô đơn quá nên sinh ra ảo giác. Đến khi chuông ngân lên đến tận lần thứ năm cậu nhóc mới vội chạy ra mở cửa.
Trước mắt là anh chàng hồi chiều mà Suru gặp. Trên tay anh ấy còn có một mẻ bánh bông lan thơm phức, cậu đơ ra một chút rồi lúng túng hỏi.
Setsuzoku Suru.
Setsuzoku Suru.
Ah.. Anh mới chuyển đến chiều nay đúng không?
Mitsuya Takashi.
Mitsuya Takashi.
Đúng rồi, anh là Mitsuya Takashi.
Mitsuya Takashi.
Mitsuya Takashi.
Từ giờ chúng ta là hàng xóm, anh có thể biết tên em không?
Setsuzoku Suru.
Setsuzoku Suru.
Vâng.. Được mà anh, tôi là Setsuzoku Suru.
Setsuzoku Suru.
Setsuzoku Suru.
Gi- Giúp đỡ lẫn nhau nhé..
Mitsuya Takashi.
Mitsuya Takashi.
Sau này trông cậy vào em.
Nghe lời này, Suru đỏ bừng mặt vì ngại.
Setsuzoku Suru.
Setsuzoku Suru.
Vậy- A- Anh tìm tôi có gì không?
Mitsuya Takashi.
Mitsuya Takashi.
Cho em chút quà gặp mặt ấy mà.
Takashi đưa khay bánh đến sát người Suru, cậu phản xạ nhận lấy rồi ấp úng cảm ơn.
Setsuzoku Suru.
Setsuzoku Suru.
Tôi xin nhận ạ..
Mitsuya Takashi.
Mitsuya Takashi.
Không cần khách sáo, mà.. Ba mẹ em không có nhà sao?
Setsuzoku Suru.
Setsuzoku Suru.
À vâng, ba mẹ tôi đang ở nước ngoài.
Setsuzoku Suru.
Setsuzoku Suru.
Tôi.. Sống một mình.
Mitsuya Takashi.
Mitsuya Takashi.
Ồ, mới có mười mấy tuổi mà đã có thể tự sống một mình rồi, em giỏi quá nhỉ.
Setsuzoku Suru.
Setsuzoku Suru.
Năm nay tôi cũng mười sáu tuổi rồi anh ạ.
Mitsuya Takashi.
Mitsuya Takashi.
Thế là vừa kết thúc lớp mười đó ha.
Setsuzoku Suru.
Setsuzoku Suru.
Vâng anh.
Mitsuya Takashi.
Mitsuya Takashi.
Thế thôi anh xin phép về đây nhé.
Setsuzoku Suru.
Setsuzoku Suru.
Ơ- Thế.. Mai gặp ạ.
Takashi vẫy tay tạm biệt rồi quay người về nhà, Suru đứng thẫn thờ nhìn theo bóng dáng anh ấy cho đến khi nghe tiếng cánh cửa nhà bên cạnh đóng lại một cách khẽ khàng mới hoàn hồn lại.
...
Ngồi trên sofa cùng chiếc TV đang chiếu bộ phim vậy mà cậu chỉ chú ý đến khay bánh thơm lừng trong tay. Suru cẩn thận cầm lấy một chiếc bánh mềm mại cho vào miệng. Cảm giác ngọt ngào trong miệng làm cậu nhóc cảm động không thôi. Bao lâu rồi cậu chưa được người khác tặng quà nhỉ.. Chẳng nhớ nữa.
Cậu vội vàng chụp một tấm hình rồi gửi lên trang cá nhân của mình cùng dòng trạng thái: "Hôm nay thật tuyệt! Cảm ơn anh."
Suru ngồi ăn đống bánh mà sóng mũi cay cay, khóe mắt cũng trực trào nước trong khi có một con mắt đang nhìn chằm chằm cậu với vẻ kinh hãi.
Haruaki.
Haruaki.
...
Haruaki là một tiểu linh hồn nên hiếm hoi lắm cậu mới nghe cô bé nói được một hai câu.
Suru vô tình nhìn thấy được sự sợ sệt thể hiện rõ trong đáy mắt màu xanh lá đấy thì chẳng hiểu vì sao. Nhưng cậu cũng chẳng quan tâm mấy vì bản thân đang chìm trong cảm giác hạnh phúc vì được tặng bánh.
Setsuzoku Suru.
Setsuzoku Suru.
*Ngon quá đi.. Người gì mà vừa thân thiện dễ gần lại nấu ăn ngon.. Cứ như thể cái gì tốt là thượng đế ban tặng hết cho anh ấy vậy.*
Suru không khỏi không cảm thán.

#Anh Hàng Xóm • 2.

____________________________________________
Sau khi đã thưởng thức xong món bánh, Suru rửa khay sạch sẽ rồi thận trọng cất ở một chỗ an toàn. Cậu định ngày mai sẽ đem trả cho Takashi sau.
Nằm trên giường trên phòng ngủ, lâu rồi Suru mới quyết định đi ngủ sớm. Dù sao thì lâu nay cậu toàn thức khuya nghe mấy linh hồn lâu năm kể đủ thứ chuyện khi họ còn sống.
Đã nhiều năm rồi cậu mới có được một giấc ngủ ngon như hôm nay. Màn đêm tĩnh lặng chắc cũng do các hồn ma cũng có ít tâm tư hơn.
...
Rạng sáng, khi cái thời tiết vẫn còn se se lạnh từ tàn dư của buổi đêm tối thì mắt Suru đã mở to. Cậu đi đánh răng rửa mặt rồi bước xuống lầu. Đầu óc còn mơ màng nhưng nhìn thấy khay bánh đã tỉnh táo ngay tức thì. Giờ vẫn còn rất sớm nên Suru quyết định đi chạy bộ rồi ăn sáng sau đó mới sang nhà Takashi đem trả.
Cậu mặc chiếc áo khoác đủ làm nhiệt độ cơ thể tăng lên, đeo đôi giày quen thuộc xong bắt đầu buổi sáng như mọi ngày. Thường thì lúc này chưa có ai thức giấc cả, vì thế Suru luôn chọn khung giờ này.
Chỉ vài chục phút sau, trên tay cậu nhóc giờ đã có thêm ba cục cơm nắm to bự cùng một hộp sữa chuối. Đó là khẩu phần ăn bình thường của Suru. Còn tình cờ mua thêm một cái bánh chuối cuộn.
Setsuzoku Suru.
Setsuzoku Suru.
*Mình mong là anh ấy sẽ thích.*
Lúc về đến nhà thì cậu đã giải quyết xong bữa sáng cùng hộp sữa. Suru thấy cũng đã sáu giờ sáng nên cầm theo khay cùng bánh chuối cuộn ghé qua nhà Takashi. Đứng trước cửa nhà anh hàng xóm mà cậu bỗng thấy ngại ngùng khó tả. Tay muốn nhấn chuông nhưng cứ đưa ra rồi lại bất giác rụt tay lại.
Suru cứ giữ nguyên tình trạng đó tận hai mươi phút cho đến khi cánh cửa đột ngột mở ra. Takashi xuất hiện.
Mitsuya Takashi.
Mitsuya Takashi.
Ủa.. Suru? Chào buổi sáng nhé.
Setsuzoku Suru.
Setsuzoku Suru.
C- Chào anh ạ..
Setsuzoku Suru.
Setsuzoku Suru.
Tôi.. Tôi đến trả đồ thưa anh.
Mitsuya Takashi.
Mitsuya Takashi.
Bánh ngon chứ em?
Setsuzoku Suru.
Setsuzoku Suru.
Tuyệt cú mèo.
Mitsuya Takashi.
Mitsuya Takashi.
Hahah.
Takashi nhận lấy cái khay, thấy còn có bánh chuối cuộn thì mỉm cười cảm ơn.
Mitsuya Takashi.
Mitsuya Takashi.
Anh còn định rủ em đi ăn sáng cùng, cơ mà nhìn tình hình thì chắc em xong xuôi hết rồi nhỉ.
Setsuzoku Suru.
Setsuzoku Suru.
Vâng ạ.
Setsuzoku Suru.
Setsuzoku Suru.
Ờm- Chỉ thế thôi.. Tôi về đây.
Mitsuya Takashi.
Mitsuya Takashi.
Ây.. Tụi mình thêm liên lạc đi.
Suru nghe xong vui như muốn nổ tung.
Setsuzoku Suru.
Setsuzoku Suru.
Anh nói thật ạ?
Mitsuya Takashi.
Mitsuya Takashi.
Anh không nỡ lừa trẻ nhỏ đâu.
Setsuzoku Suru.
Setsuzoku Suru.
Vậy để tôi quét mã.
Mitsuya Takashi.
Mitsuya Takashi.
Ừm.
Thế là đoạn chat như nghĩa địa của Suru đã có thêm một người mới. Cậu thầm mong rằng mối quan hệ này có thể giữ vững lâu dài.
...
Suru vừa đặt mông xuống ghế, điện thoại vừa sáng đã nhìn thấy một thông báo từ LINE.
Cậu hí hửng mở app lên xem, chẳng phải ai khác mà là Takashi. Tin nhắn có hai từ: "Chào Suru."
Suru gửi lại một lời chào y hệt rồi mới an tâm tắt điện thoại nghỉ ngơi. Nhưng cứ chốc chốc là lại kiểm tra coi có thêm tin nhắn gì mới không. Từ lúc chờ tin nhắn của ba mẹ từ hai năm trước thì đây là lần thứ hai trạng thái này lặp lại. Ấy thế mà đến tận 7 giờ 30 phía Takashi mới có thêm tin nhắn.
Mitsuya Takashi.
Mitsuya Takashi.
💬: Anh vừa đi chợ về.
Mitsuya Takashi.
Mitsuya Takashi.
💬: Mọi người ở đây khá tốt.
Setsuzoku Suru.
Setsuzoku Suru.
Thế thì thật may ạ. :💬
Mitsuya Takashi.
Mitsuya Takashi.
💬: Ừm đúng rồi, anh cũng nghe được một vài lời đồn thú vị về cậu nhóc ở cạnh nhà anh.
Tin này vừa gửi đến, tim cậu đã thắt lại.
Thứ Suru lo lắng nhất đến rồi.. Nhưng vẫn ráng đáp lại.
Setsuzoku Suru.
Setsuzoku Suru.
Anh có tin họ không? :💬
Mitsuya Takashi.
Mitsuya Takashi.
💬: Em đang hỏi về chuyện em không ổn về vấn đề tâm lý hay việc em có thể nhìn thấy thế lực siêu nhiên?
Setsuzoku Suru.
Setsuzoku Suru.
Vế thứ hai ạ. :💬
Mitsuya Takashi.
Mitsuya Takashi.
💬: Anh tin.
Setsuzoku Suru.
Setsuzoku Suru.
Tại sao? :💬
Mitsuya Takashi.
Mitsuya Takashi.
💬: Anh nghĩ em không phải người sẽ lừa dối tất cả một cách bất chấp đến mức bị lời ra tiếng vào như thế.
Setsuzoku Suru.
Setsuzoku Suru.
Cảm ơn anh. :💬
Mitsuya Takashi.
Mitsuya Takashi.
💬: Em có muốn sang nhà anh ăn vào trưa nay không?
Setsuzoku Suru.
Setsuzoku Suru.
Không phiền anh chứ? :💬
Mitsuya Takashi.
Mitsuya Takashi.
💬: Em thì không phiền.
Setsuzoku Suru.
Setsuzoku Suru.
Vậy em muốn. :💬
Mitsuya Takashi.
Mitsuya Takashi.
💬: Được, em nghỉ ngơi đi.
Setsuzoku Suru.
Setsuzoku Suru.
Vâng anh. :💬
Kết thúc cuộc trò chuyện, hai hàng mi đã ươn ướt. Gò má đã có những giọt nước mắt nóng hổi lăn qua từ bao giờ. Suru ngồi ôm mặt nức nở vì cảm động, dù không biết lời nói của Takashi có phải thật hay không nhưng đây quả thật là lần đầu có người chấp nhận tin điều đáng ra rất vô lí này của cậu.
...
Khi cảm xúc đã bình ổn, Suru rửa mặt sạch sẽ rồi lại ra trước hiên ngồi lắng nghe các linh hồn. Nhưng hôm nay cậu không im lặng nữa, cậu có điều để kể rồi. Suru vui vẻ kể lại việc cuối cùng cũng có người tin mình, những hồn ma cũng vui lây với cậu. Mặc dù người ngoài nhìn vào sẽ thấy một kẻ đã chịu sự cô đơn đến mức tự nói chuyện một mình.
Lúc này có một vong linh đã tồn tại hàng chục năm nhìn chăm chăm. Tổng tuổi thọ của nó thì cậu cũng phải gọi một tiếng anh, nhưng chết trẻ nên chỉ là vong linh. Nó cất giọng.
Wakinu.
Wakinu.
{Nếu thế thì cậu tuyệt đối đừng chọc giận anh ta.}
Setsuzoku Suru.
Setsuzoku Suru.
Tôi sẽ trân trọng anh ấy. Đó không phải là lẽ đương nhiên sao?
Wakinu.
Wakinu.
{Ừ.. Cậu hiểu sao cũng được.}
Ánh mắt nó chất chứa chút gì đó lo lắng nhưng không thể lí giải trong tình huống này. Bởi lẽ linh hồn vốn không nên can dự vào nhân quả nơi trần gian.
Dù thấy thế nhưng Suru cũng không quá bận tâm trước thái độ kì lạ này của Wakinu.

#Anh Hàng Xóm • 3.

____________________________________________
Mãi cuối cùng cũng đến trưa, Takashi liền nhắn mời cậu qua nhà mình. Suru không do dự phi nhanh đến đấy. Vừa bước vào bên trong thì cậu liền ngó nghiêng xung quanh đầy tò mò. Nội thất, phong cách trang trí giản đơn nhưng đầy ấm áp.
Ngồi xuống ghế ở bàn ăn, Suru khá ngạc nhiên vì ở nhà của Takashi chẳng có lấy một bóng ma nào. Nhưng mà khi nhìn lên tầng trên, trong mắt cậu thì lại thấy nơi đó đang tỏa ra một luồng khí đen đậm đặc.
Mitsuya Takashi.
Mitsuya Takashi.
Suru à.
Đang suy nghĩ lung tung thì giọng của Takashi vang lên làm xua tan hết mọi thứ vừa nảy lên trong đầu.
Setsuzoku Suru.
Setsuzoku Suru.
Vâng?
Mitsuya Takashi.
Mitsuya Takashi.
Không có gì. Chỉ là thấy em lơ đãng quá thôi.
Setsuzoku Suru.
Setsuzoku Suru.
Dạ.. Lỗi của tôi- Em ạ, em sẽ tập trung hơn.
Nghe cậu xưng em, Takashi cũng vui vẻ hơn phần nào. Bữa ăn diễn ra trong bầu không khí hòa hợp, bây giờ tâm trí Suru hoàn toàn đặt vào người anh ngồi đối diện và các món ngon đầy hấp dẫn.
Takashi ăn không nhiều lắm, đa số là nhìn Suru đang hưởng thụ một cách mãn nguyện. Khóe môi anh lại bắt giác cong lên.
Mitsuya Takashi.
Mitsuya Takashi.
Em chỉ nhìn thấy linh hồn thôi hay là có thể giao tiếp với họ luôn?
Giữa chừng, anh đột nhiên hỏi một cách bâng quơ.
Động tác của cậu khựng lại trong giây lát rồi thành thật trả lời không giấu giếm.
Setsuzoku Suru.
Setsuzoku Suru.
Có thể thưa anh.
Mitsuya Takashi.
Mitsuya Takashi.
Ừm.
Không khí lại im lặng làm Suru buộc phải mở lời.
Setsuzoku Suru.
Setsuzoku Suru.
Takashi-san có hứng thú với chuyện này sao?
Mitsuya Takashi.
Mitsuya Takashi.
Chắc là có, anh thấy khá hứng thú.
Mitsuya Takashi.
Mitsuya Takashi.
Đâu phải ai cũng đặc biệt như vậy? Cũng đâu dễ dàng gặp được một người thế này.
Setsuzoku Suru.
Setsuzoku Suru.
À vâng, nếu anh thích em sẽ cố gắng nói về chủ đề này nhiều hơn.
Takashi nhìn chằm chằm Suru rồi nói.
Mitsuya Takashi.
Mitsuya Takashi.
Em không gượng ép bản thân vì anh là được.
Setsuzoku Suru.
Setsuzoku Suru.
Không ạ, họ còn bảo em phải trân trọng anh mà.
Mitsuya Takashi.
Mitsuya Takashi.
Hả?
Setsuzoku Suru.
Setsuzoku Suru.
Ý em là.. Hiếm lắm mới có người hiểu cho em ạ.
Mitsuya Takashi.
Mitsuya Takashi.
À à, thật ra em rất ngoan ngoãn, lễ phép mà.
Setsuzoku Suru.
Setsuzoku Suru.
Cảm ơn anh.
Mitsuya Takashi.
Mitsuya Takashi.
Aha..
...
Lúc ăn xong, Suru còn muốn ở lại phụ giúp dọn dẹp nhưng đã bị Takashi khéo léo mời về. Vì vậy giờ cậu đang có mặt ở nhà mình. Từ nhà anh ấy trở về không hiểu sao Wakinu cứ cố tình giữ khoảng cách với cậu.
Setsuzoku Suru.
Setsuzoku Suru.
Wakinu, sao thế?
Wakinu.
Wakinu.
{Không có gì.}
Dù nói như thế nhưng nó đã trốn đi mất luôn rồi.
Setsuzoku Suru.
Setsuzoku Suru.
?
Setsuzoku Suru.
Setsuzoku Suru.
*Kì ghê.*
Suru nằm trên sofa, định chợp mắt một chút thôi nhưng đã ngủ thiếp đi lúc nào không hay. Thế là cậu nhóc ngủ một mạch đến 4 giờ chiều.
Cậu tỉnh dậy là do tiếng chuông cửa cứ vang lên.
Chứ không thì chắc còn ngủ nữa..
Suru chạy ra mở cửa thì thấy Takashi đang đứng đó. Cậu cảm thấy áy náy vì đã để anh phải đợi nên đã mời anh vào nhà chơi.
Hai người ngồi cạnh nhau trên sofa, vẫn là phải để người hàng xóm này mở lời bắt đầu câu chuyện trước.
Mitsuya Takashi.
Mitsuya Takashi.
Bình thường em với các linh hồn sẽ nói gì?
Setsuzoku Suru.
Setsuzoku Suru.
Sẽ nói về lí do họ chết hoặc những chuyện khi họ còn sống.
Setsuzoku Suru.
Setsuzoku Suru.
Chắc anh cũng biết, ở đây nhiều năm trước từng là mục tiêu của một tên sát nhân hàng loạt.
Setsuzoku Suru.
Setsuzoku Suru.
Đa số linh hồn đều là nạn nhân của tên đó.
Mitsuya Takashi.
Mitsuya Takashi.
Ồ.. Vậy chắc hẳn rất thú vị.
Mitsuya Takashi.
Mitsuya Takashi.
Khi nào bọn em nói chuyện thì kể cho anh nghe với nhé.
Setsuzoku Suru.
Setsuzoku Suru.
Vâng.. Được mà anh.
...
Mối quan hệ của hai con người này ngày càng thân thiết hơn. Hôm nào Suru cũng được Takashi mời qua nhà ăn uống, còn cậu thì luôn kể cho anh nghe như đã hứa. Cậu để ý rằng, mỗi lần nói về chuyện đó anh lại cười nhiều hơn bình thường. Ánh mắt như còn hiểu rõ mọi chuyện hơn cả những linh hồn. Đôi lúc nghe câu chuyện thôi mà Takashi còn "đoán" được cả tên của nạn nhân.
Mỗi sáng cậu đều thấy trên gương trong phòng tắm có dòng chữ như "CHẠY" "BỊ LỪA" được viết bằng máu. Nhưng Suru biết rằng chỉ có mình mới nhìn thấy những thứ đấy. Cậu vẫn nghi ngờ, nhưng đều bị xua tan bởi vẻ hiền hậu và vô tội của anh. Rồi dần cậu cũng cho rằng chắc do mình nghĩ nhiều...
Phải hơn một tháng sau, Suru được Takashi nhờ trông nhà hộ vì anh có việc phải đi tầm hai ngày. Đương nhiên là cậu đã nhận lời và cơn tò mò lúc ấy đã xâm chiếm lí trí. Cậu nhóc đã bất chấp lời dặn dò của Takashi mà đi lên tầng hai. Khi lần mò theo những luồng khí đen, tìm đến nơi tỏa ra nặng nề nhất. Bàn tay vừa đặt lên tay nắm cửa, Suru đã ngửi thấy một mùi máu đặc quánh. Nén nỗi sợ mà mở cửa ra, bên trong một màu u tối, rải rác dưới sàn là những tờ giấy chứa đầy thông tin của những người nào đó. Có dao, kéo, búa,.. Những thứ gây chết người đều có đủ.
Suru tiến đến chiếc bàn ở giữa phòng, giữa những mớ hỗn độn cậu nhận ra có một tờ giấy chứa ảnh của Wakinu cùng tên của nó. Bức ảnh bị vẽ một dấu X màu đỏ chói to đùng.
Cậu biết.. Mình vừa tìm thấy một bí mật động trời.
Mitsuya Takashi, là kẻ sát nhân hàng loạt.
Ngàn vạn lần cậu cũng không ngờ được người mình dựa dẫm suốt bao lâu nay lại có thân phận như vậy. Suru im lặng, toàn thân run lẩy bẩy vì sợ hãi nhưng vẫn bước ra khỏi phòng. Cậu đóng cửa lại, cố gắng làm như không có chuyện gì.
Chờ đợi đến khi Takashi trở về, cậu nhận được một câu hỏi kì lạ.
Mitsuya Takashi.
Mitsuya Takashi.
Em có lên tầng trên không?
Suru do dự rồi quyết định giấu nhẹm chuyện đó đi.
Setsuzoku Suru.
Setsuzoku Suru.
Không ạ, em là trẻ ngoan mà.
Vì sự phụ thuộc, Suru quyết định làm như chưa biết gì để giữ vững mối quan hệ này. Takashi nghe thế mỉm cười hài lòng, lần đầu tiên xoa đầu của cậu.
Mitsuya Takashi.
Mitsuya Takashi.
Anh nấu gì đó cho em nhé?
Setsuzoku Suru.
Setsuzoku Suru.
Cảm ơn anh.
Vì sự ích kỉ, Suru đã hướng về con quỷ dữ này. Nhưng có lẽ đó là lựa chọn khôn ngoan, nếu không thì ngay lúc đó sẽ có thêm một linh hồn nữa ở thị trấn này.
Anh Hàng Xóm – The End.
True Ending.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play