Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[Englot] Nghiệt Duyên Hóa Tình Yêu

Chương 1: Cậu Hai Đào Hoa

Miền Tây những năm ấy, sông nước lững lờ trôi như chính cuộc đời của những con người sống bám theo con nước. Trong một căn nhà gỗ rộng lớn, uy nghi giữa vườn cây trái sum suê, người ta nhắc đến nhà Hội đồng Waraha với sự kính nể lẫn e dè.Hội đồng Waraha có hai người con trai. Cậu cả điềm đạm, theo nghiệp làm ăn, còn cậu hai Engfa—người mà thiên hạ nhắc tới bằng nhiều lời đồn hơn cả.Người ta nói, Engfa đẹp trai như tranh vẽ, ánh mắt sắc bén, nụ cười lại mang theo chút bất cần. Nhưng cũng chính vì vậy mà cậu nổi tiếng khắp vùng là kẻ đào hoa bậc nhất.Sáng nay còn thấy cậu đưa một cô gái lạ xuống bến sông, chiều đã thấy cậu ngồi uống rượu cùng một người khác trong quán rượu đầu làng
Mấy bà tám trong chợ vừa cười vừa lắc đầu
Cậu hai mà chịu dừng lại chắc trời sập quá
Nhưng Engfa mặc kệ.Đời cậu, tiền có, quyền có, lại thêm gương mặt khiến người khác xiêu lòng—thì việc gì phải ràng buộc bản thân vì một người con gái.Chiều hôm đó, gió từ sông thổi vào mang theo hơi nước mát lạnh. Engfa ngồi trên chiếc ghế gỗ ngoài hiên, tay cầm ly rượu, ánh mắt lười biếng nhìn dòng người qua lại
Tên hầu thân cận cúi đầu hỏi
Kim Trung
Kim Trung
Cậu hai, tối nay mình đi đâu
Engfa nhếch môi
Engfa(cậu hai)
Engfa(cậu hai)
Chỗ cũ
Nhưng ngay lúc ấy—Một bóng dáng xuất hiện nơi cổng nhà.Không giống những cô gái từng bước vào đây với ánh mắt mong cầu hay e dè.Cô gái ấy bước đi chậm rãi, ánh mắt thẳng thắn, gương mặt bình thản đến mức lạnh lùng.Chiếc áo bà ba trắng đơn giản, mái tóc dài buộc gọn phía sau, nhưng khí chất lại khiến người ta không thể rời mắt.Engfa khẽ nhíu mày.Đây là lần đầu tiên có người bước vào nhà cậu mà không thèm liếc nhìn cậu lấy một lần
Engfa(cậu hai)
Engfa(cậu hai)
Cô là ai
Giọng Engfa trầm xuống.Cô gái dừng lại, ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt cậu
Charlotte(cô)
Charlotte(cô)
Charlotte. Tôi đến tìm ông Hội đồng
Không cúi đầu.Không run sợ.Cũng không có chút gì gọi là muốn lấy lòng.Engfa bỗng bật cười, nhưng nụ cười ấy không còn nhẹ nhàng như mọi khi
Engfa(cậu hai)
Engfa(cậu hai)
Cô không biết đây là nhà ai sao
Charlotte đáp gọn
Charlotte(cô)
Charlotte(cô)
Tôi biết
Engfa(cậu hai)
Engfa(cậu hai)
Vậy mà vẫn dám đứng trước mặt tôi với cái thái độ đó
Cô nhìn cậu một thoáng, ánh mắt lạnh như nước sông mùa lũ
Charlotte(cô)
Charlotte(cô)
Cậu là ai có liên quan gì đến việc tôi đến đây
Ly rượu trong tay Engfa khẽ dừng lại giữa không trung.Lần đầu tiên trong đời, có người không hề bị cậu ảnh hưởng.Không sợ.Không nịnh.Cũng không si mê.Một cảm giác kỳ lạ len lỏi trong lòng cậu—không phải tức giận mà là hứng thú.Engfa đứng dậy, bước từng bước chậm rãi về phía cô
Engfa(cậu hai)
Engfa(cậu hai)
Charlotte
Cậu lặp lại cái tên, giọng trầm thấp
Engfa(cậu hai)
Engfa(cậu hai)
Cô không giống những người khác
Charlotte không né tránh ánh nhìn ấy
Charlotte(cô)
Charlotte(cô)
Vậy thì cậu cũng đừng xem tôi giống họ
Gió thổi mạnh hơn, làm rung những tán lá ngoài sân.Không ai biết chính khoảnh khắc ấy, một sợi dây vô hình đã bắt đầu hình thành—Một thứ mà sau này, người ta gọi là Nghiệt duyên

Chương 2: Bí Mật Của Charlotte

Gió chiều thổi qua khu vườn rộng của nhà Hội đồng Waraha, mang theo mùi hoa cau thoang thoảng.Không khí vốn yên tĩnh nay lại căng như dây đàn.Engfa đứng đối diện Charlotte, ánh mắt không còn lười biếng như thường ngày, mà sâu hơn, sắc hơn như đang dò xét một điều gì đó giọng cậu trầm xuống
Engfa(cậu hai)
Engfa(cậu hai)
Cô đến tìm cha tôi làm gì
Charlotte không trả lời ngay. Cô chỉ khẽ đưa mắt nhìn quanh căn nhà, nơi từng chi tiết đều toát lên sự giàu sang và quyền lực.Một nơi đáng lẽ cô không nên quay lại cô đáp gọn
Charlotte(cô)
Charlotte(cô)
Việc riêng của tôi
Engfa bật cười nhẹ, nhưng trong ánh mắt đã có chút khó chịu
Engfa(cậu hai)
Engfa(cậu hai)
Ở cái đất này, không có chuyện gì qua được tai nhà họ Waraha. Cô nghĩ cô có thể giấu được
Charlotte lúc này mới nhìn thẳng vào cậu
Charlotte(cô)
Charlotte(cô)
Có những chuyện không phải ai cũng có quyền biết
Câu nói ấy khiến Engfa khựng lại trong chốc lát.Từ trước đến giờ, chưa từng có ai dám nói chuyện với cậu theo kiểu đặt ranh giới rõ ràng như vậy.Không nịnh bợ.Không sợ hãi. Cũng không cố làm cậu vui.Cảm giác này vừa khó chịu, lại vừa khiến cậu không thể rời mắt
Một giọng già nua vang lên từ phía trong
Quản Gia
Quản Gia
Cô Charlotte
Ông quản gia bước ra, ánh mắt thoáng ngạc nhiên rồi nhanh chóng chuyển sang cung kính
Quản Gia
Quản Gia
Mời cô vào trong.Ông Hội đồng đang đợi
Charlotte khẽ gật đầu, không nói thêm một lời nào với Engfa, liền bước qua người cậu.Khoảnh khắc ấy, một làn hương nhẹ thoảng qua không nồng nàn như những cô gái Engfa từng quen, mà dịu dàng nhưng lại khiến người ta nhớ mãi.Engfa đứng yên, ánh mắt dõi theo bóng lưng cô.Cậu khẽ lẩm bẩm
Engfa(cậu hai)
Engfa(cậu hai)
Lạ thật cô gái này là ai
Trong gian phòng lớn,ông Hội đồng Waraha ngồi trên chiếc ghế gỗ chạm trổ, ánh mắt nghiêm nghị. Khi Charlotte bước vào, ông thoáng sững lại
Ông Waraha
Ông Waraha
Con là
Charlotte cúi đầu nhẹ, nhưng không quá thấp
Charlotte(cô)
Charlotte(cô)
Con là Charlotte con của bà Mai
Cả căn phòng như lặng đi.Tên của người phụ nữ ấy đã nhiều năm không ai dám nhắc đến trong căn nhà này. Ông Hội đồng Waraha siết chặt tay vịn ghế, giọng trầm hẳn xuống
Ông Waraha
Ông Waraha
Con đến đây để làm gì
Charlotte ngẩng lên.Ánh mắt cô lúc này không còn lạnh lùng như trước, mà ẩn chứa một nỗi gì đó rất sâu vừa đau, vừa kiên quyết
Charlotte(cô)
Charlotte(cô)
Con đến để đòi lại thứ vốn thuộc về mẹ con
Bên ngoài, Engfa đứng tựa vào cột nhà, nghe loáng thoáng cuộc nói chuyện bên trong.Tuy không nghe rõ từng chữ nhưng cậu cảm nhận được không khí đó không đơn giản
Engfa(cậu hai)
Engfa(cậu hai)
Charlotte con của bà Mai sao
Cậu nhíu mày.Một ký ức mơ hồ chợt lướt qua.Nhiều năm trước trong nhà từng có một người phụ nữ.Một người mà cha cậu chưa từng công khai nhưng cũng chưa từng quên
Cánh cửa bật mở.Charlotte bước ra, gương mặt vẫn bình thản, nhưng ánh mắt lại sâu hơn lúc đầu.Engfa nhìn cô, lần này không còn trêu chọc
Engfa(cậu hai)
Engfa(cậu hai)
Cô đến đòi nợ à
Charlotte dừng lại, nhìn cậu
Charlotte(cô)
Charlotte(cô)
Không
Engfa(cậu hai)
Engfa(cậu hai)
Vậy là gì
Cô khẽ đáp, từng chữ rõ ràng
Charlotte(cô)
Charlotte(cô)
Đòi lại công bằng
Engfa bật cười, nhưng lần này nụ cười không hề hời hợt
Engfa(cậu hai)
Engfa(cậu hai)
Cô nghĩ nhà họ Waraha dễ để cô làm vậy sao
Charlotte nhìn thẳng vào cậu
Charlotte(cô)
Charlotte(cô)
Khó hay không tôi không quan tâm
Một khoảng lặng.Rồi cô nói thêm, giọng thấp nhưng dứt khoát
Charlotte(cô)
Charlotte(cô)
Chỉ cần tôi còn đứng ở đây tôi sẽ không bỏ cuộc
Gió chiều thổi mạnh hơn.Tà áo bà ba khẽ bay, ánh nắng cuối ngày phủ lên gương mặt Charlotte vừa kiên cường, vừa cô độc.Engfa nhìn cô thật lâu. Trong lòng cậu, lần đầu tiên xuất hiện một cảm giác rất lạ không phải muốn chinh phục mà là muốn hiểu.Cậu gọi
Engfa(cậu hai)
Engfa(cậu hai)
Charlotte
Cô quay lại.Engfa nhếch môi, nhưng ánh mắt lại nghiêm túc hiếm thấy
Engfa(cậu hai)
Engfa(cậu hai)
Trò chơi này tôi tham gia
Charlotte hơi nhíu mày
Charlotte(cô)
Charlotte(cô)
Ý cậu là gì
Engfa tiến gần hơn một bước, giọng trầm xuống
Engfa(cậu hai)
Engfa(cậu hai)
Từ giờ tôi sẽ không để cô một mình đâu
Charlotte nhìn cậu.Không tin.Không cần.Cũng không muốn.Nhưng cô không biết rằng chính người đàn ông trước mặt,kẻ đào hoa mà cô khinh thường sẽ là người khiến cuộc đời cô rẽ sang một hướng hoàn toàn khác. Nghiệt duyên đã bắt đầu hình thành rõ ràng hơn

Chương 3: Ở Lại Nhà Hội Đồng

Sáng hôm sau, sương còn giăng nhẹ trên những tán cây trong vườn nhà Hội đồng Waraha. Không khí tưởng chừng yên bình nhưng bên trong lại âm ỉ những xáo trộn chưa từng có. Charlotte đứng trước hiên nhà, tay siết chặt chiếc túi vải nhỏ. Ánh mắt cô hướng ra khoảng sân rộng, nhưng tâm trí lại rối như tơ vò. Cô không ngờ ông Hội đồng Waraha lại đưa ra quyết định như vậy
Ông Waraha
Ông Waraha
Con sẽ ở lại đây
Câu nói ấy của ông tối qua vẫn còn vang bên tai cô. Ở lại trong chính nơi đã khiến mẹ cô chịu bao đau khổ. Charlotte khẽ nhắm mắt, hít sâu một hơi
Charlotte(cô)
Charlotte(cô)
Được vậy thì con sẽ ở lại
Giọng cô khi đó bình tĩnh đến lạ, nhưng chỉ mình cô biết đó là sự lựa chọn không còn đường lui
Quản Gia
Quản Gia
Cô Charlotte, phòng đã dọn xong rồi
Tiếng quản gia vang lên, kéo cô về thực tại.Charlotte khẽ gật đầu, theo ông vào trong.Căn phòng không quá lớn, nhưng sạch sẽ, gọn gàng. Ánh nắng chiếu qua khung cửa sổ, rọi lên chiếc giường gỗ đơn sơ.Một nơi ở tạm nhưng lại là khởi đầu cho tất cả
Engfa(cậu hai)
Engfa(cậu hai)
Không biết cô ở đây được bao lâu
Một giọng nói quen thuộc vang lên phía sau.Charlotte không cần quay lại cũng biết là ai
Charlotte(cô)
Charlotte(cô)
Bao lâu không phải do cậu quyết định
Engfa đứng tựa vào cửa, khoanh tay, ánh mắt mang theo chút trêu chọc
Engfa(cậu hai)
Engfa(cậu hai)
Nhưng tôi có thể khiến cô không muốn rời đi
Charlotte quay lại, nhìn thẳng vào cậu
Charlotte(cô)
Charlotte(cô)
Cậu đánh giá cao bản thân quá rồi
Engfa bật cười
Engfa(cậu hai)
Engfa(cậu hai)
Cô là người đầu tiên nói với tôi như vậy đó
Cậu tiến vào phòng, ánh mắt lướt qua mọi thứ rồi dừng lại trên gương mặt Charlotte
Engfa(cậu hai)
Engfa(cậu hai)
Ở đây không dễ đâu
Charlotte nhíu mày
Charlotte(cô)
Charlotte(cô)
Ý cậu là gì
Engfa hạ giọng, lần đầu tiên không mang theo chút đùa cợt nào
Engfa(cậu hai)
Engfa(cậu hai)
Nhà này không phải ai cũng muốn cô ở lại
Một khoảng lặng ngắn. Charlotte không hỏi thêm, nhưng cô hiểu. Một người như cô không danh phận, lại còn mang theo quá khứ rắc rối đương nhiên sẽ trở thành cái gai trong mắt nhiều người. Cô đáp, giọng chắc nịch
Charlotte(cô)
Charlotte(cô)
Càng không dễ tôi càng phải ở lại
Engfa nhìn cô thật lâu. Rồi bất chợt cậu mỉm cười. Không phải kiểu cười hời hợt thường ngày, mà là một nụ cười có chút gì đó dịu lại
Engfa(cậu hai)
Engfa(cậu hai)
Cô gan thật
Charlotte không đáp.Nhưng trong lòng cô cũng thoáng qua một cảm giác lạ, người này không giống như những gì người ta đồn
Cậu Cả
Cậu Cả
Đây là ai vậy cha
Cậu cả lên tiếng, giọng bình tĩnh nhưng ánh mắt lại sắc lạnh. Ông Hội đồng đặt đũa xuống
Ông Waraha
Ông Waraha
Charlotte, người sẽ ở lại nhà này
Chỉ một câu ngắn gọn. Nhưng đủ để khiến bầu không khí càng thêm căng thẳng
Cậu Cả
Cậu Cả
Ở lại với thân phận gì
Cậu cả hỏi tiếp. Charlotte siết nhẹ tay dưới bàn. Cô biết câu hỏi này sớm muộn cũng sẽ đến. Nhưng trước khi cô kịp lên tiếng thì Engfa đã nói
Engfa(cậu hai)
Engfa(cậu hai)
Người của tôi
Cả bàn ăn im bặt. Charlotte sững lại, quay sang nhìn Engfa. Cậu vẫn ung dung gắp thức ăn, như thể vừa nói một câu hết sức bình thường
Cậu cả nhíu mày
Cậu Cả
Cậu Cả
Engfa, em nói gì vậy
Engfa nhún vai
Engfa(cậu hai)
Engfa(cậu hai)
Ý trên mặt chữ thôi
Charlotte khẽ nghiến răng
Charlotte(cô)
Charlotte(cô)
Cậu đang làm gì vậy
Cô nói nhỏ, đủ để chỉ mình cậu nghe thấy. Engfa nghiêng đầu, khẽ cười
Engfa(cậu hai)
Engfa(cậu hai)
Tôi giúp cô
Charlotte(cô)
Charlotte(cô)
Tôi không cần
Engfa(cậu hai)
Engfa(cậu hai)
Nhưng tôi muốn
Câu nói ấy nhẹ tênh, nhưng lại khiến tim Charlotte khẽ chệch một nhịp. Bữa cơm kết thúc trong sự im lặng nặng nề. Charlotte đứng dậy rời đi, nhưng chưa kịp bước xa
Cậu Cả
Cậu Cả
Cô nghĩ cô có thể ở đây bao lâu
Giọng cậu cả vang lên phía sau. Charlotte dừng lại không quay đầu
Charlotte(cô)
Charlotte(cô)
Bao lâu cũng được miễn là tôi chưa đạt được mục đích thì tôi vẫn chưa đi
Cậu Cả
Cậu Cả
Cô nghĩ mình đủ sức sao
Lần này, Charlotte quay lại. Ánh mắt cô không còn lạnh lùng đơn thuần mà mang theo một sự kiên định đến đáng sợ
Charlotte(cô)
Charlotte(cô)
Tôi không cần đủ sức chỉ cần không bỏ cuộc là được
Engfa đứng nhìn từ xa. Trong lòng cậu bỗng dâng lên một cảm giác rất lạ. Cô gái này không yếu đuối như vẻ ngoài. Cũng không giống bất kỳ ai cậu từng gặp. Chiều hôm đó, Charlotte một mình đi ra sau vườn. Nơi có một góc nhỏ, cỏ mọc um tùm, ít người lui tới. Cô dừng lại. Ánh mắt chậm rãi nhìn quanh. Một ký ức xa xôi chợt ùa về
Charlotte(cô)
Charlotte(cô)
Mẹ từng đứng ở đây sao
Giọng cô khẽ run, gần như không nghe thấy
Phía sau, Engfa lặng lẽ xuất hiện từ lúc nào. Cậu không lên tiếng. Chỉ đứng đó nhìn cô. Lần đầu tiên, cậu thấy sau vẻ ngoài mạnh mẽ ấy là một người con gái đang gồng mình chịu đựng quá nhiều. Cậu gọi khẽ
Engfa(cậu hai)
Engfa(cậu hai)
Charlotte
Cô giật mình, quay lại. Nhanh chóng giấu đi cảm xúc vừa thoáng qua
Charlotte(cô)
Charlotte(cô)
Cậu theo dõi tôi à
Engfa nhíu mày
Engfa(cậu hai)
Engfa(cậu hai)
Tôi không rảnh vậy
Rồi cậu nói thêm, giọng trầm xuống
Engfa(cậu hai)
Engfa(cậu hai)
Nhưng nếu cô có chuyện cô không cần phải chịu một mình
Charlotte im lặng. Một giây. Hai giây. Rồi cô quay đi
Charlotte(cô)
Charlotte(cô)
Tôi quen rồi
Câu nói ấy nhẹ bẫng nhưng lại khiến lòng người nặng trĩu. Engfa nhìn theo bóng lưng cô. Lần đầu tiên cậu không muốn trêu chọc. Không muốn chinh phục. Mà chỉ muốn bước vào thế giới của cô. Từ một trò chơi mọi thứ dần trở nên nghiêm túc hơn

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play