Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Chúng Ta Đã Từng Là Tất Cả

Cậu Ấy Ngồi Bàn Cuối

t.giaa so cute
t.giaa so cute
ối ối
t.giaa so cute
t.giaa so cute
hello các vợ nhé
t.giaa so cute
t.giaa so cute
nay a quay lại r đây
t.giaa so cute
t.giaa so cute
viet vay th chứ a biet chắc
t.giaa so cute
t.giaa so cute
nó cũng flop ỉ.a
t.giaa so cute
t.giaa so cute
thôi vào luon nhó không lòng vòng a ng Hải Phòng
t.giaa so cute
t.giaa so cute
ahahahahahahahahaha
________________
Ở một lớp học bình thường, có hai người
Một người tên là Quang Anh — ít nói, lúc nào cũng ngồi bàn cuối, tai nghe lúc nào cũng đeo một bên. Không ai biết cậu đang nghe gì, cũng không ai dám lại gần
Người còn lại là Đức Duy — trái ngược hoàn toàn. Hoà đồng, nói nhiều, lúc nào cũng cười
Hai người… chưa từng nói chuyện
Một ngày, giáo viên đổi chỗ
Duy bị chuyển xuống… ngồi cạnh Quang Anh
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//nói nhỏ// thiệt luon á hả trời
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//đi xuống bàn cuối //
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//quay qua, cười nhẹ // tớ xin phép ngồi nha
Quang Anh không trả lời
Chỉ gật đầu
_____________
Ngày đầu tiên… im lặng
Ngày thứ hai… vẫn im lặng
Tới ngày thứ ba, Duy không chịu nổi nữa
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Cậu..không nói chuyện hả?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//tháo tai nghe //
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//nhìn Duy //
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
không biết nói gì
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
*troi troi sau này sao có ghệ *
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
vậy nói đại đi
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
cậu nói trước
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//bật cười // ủa trời, lần đầu gặp người nhường quyền nói chuyện luôn á
Từ hôm đó, Duy bắt đầu nói thay phần của cả hai
Kể đủ thứ chuyện từ bài học, đến drama lớp, đến mấy chuyện nhảm nhí
Quang Anh không nói nhiều
Nhưng… luôn nghe
______________
Một buổi chiều mưa
Duy quên mang áo mưa
Cậu đứng ở cửa lớp, nhìn trời mưa mà thở dài
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
chắc ở lại tới tối luôn quá..
Đang tính chạy về thì...
Một chiếc áo khoác đưa ra
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Khoác đi
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//ngơ //
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
còn cậu //nhìn QA//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
không sao
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
không sao là sao trời mưa vậy mà!
Quang Anh không nói gì, chỉ kéo nhẹ tay Duy
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
vậy thì đi chung
____________
Hai người đi dưới mưa
Một chiếc áo khoác, che không đủ
Vai Duy ướt
Vai Quang Anh cũng ướt
Nhưng không ai buông
____________
Từ hôm đó, Duy bắt đầu để ý
Luôn để sẵn nước trên bàn (dù không uống)
Và mỗi lần Duy quay qua… ánh mắt đó luôn ở sẵn rồi
_____________
Một ngày nọ, Duy hỏi
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
cậu..sao lúc nào cũng giúp tớ vậy?
Quang Anh im một lúc
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
không biết
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
không biết là sao trời //giọng hơi thất vọng //
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
...chắc là...quen rồi
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
hửm?? quen gì
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//nhìn Duy//
Lần đầu tiên... nói một câu dài
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
...quen việc để ý cậu
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//đứng hình //
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//tim đập nhanh hơn //
không khí tự nhiên...lạ lạ
_____________
Tối hôm đó, Duy không ngủ được
Cậu cứ nhớ lại câu nói đó
“Quen việc để ý cậu"
Nghe bình thường
Nhưng… sao lại không bình thường chút nào
_____________
Ngày hôm sau, Duy không nói nhiều như mọi khi
Quang Anh nhận ra ngay
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
cậu không khỏe trong người à
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
không
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
chứ sao cậu im thế
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
nói tớ nghe xem nào
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//quay qua, nhìn thẳng //
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
cậu...có thích tớ không
Im lặng
Lần này… Quang Anh không trả lời ngay
Cậu chỉ nhìn Duy rất lâu
Rồi nói nhỏ
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//cứng người // thiệt hả..
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
thích từ khi nào
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
không nhớ //quay mặt đi //
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
ủa gì kì vậy ???
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//cười mỉm//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
...chỉ biết...là lâu rồi
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//cuối mặt xuống // tớ cũng vậy
Gió thổi qua cửa sổ
Không có gì quá đặc biệt xảy ra
Không ôm
không nắm tay
Chỉ là...
Từ hôm đó, mỗi lần ngồi cạnh nhau
Khoảng cách vẫn như cũ nhưng cảm giác… đã khác rồi
_____________
Một mối quan hệ không ồn ào
Không cần nói nhiều
Chỉ cần
Một người luôn nói
Một người luôn nghe
Và cả hai… đều không muốn người kia rời đi
t.giaa so cute
t.giaa so cute
ahehee
t.giaa so cute
t.giaa so cute
mấy nha đầu ngốc thấy như nàooo
t.giaa so cute
t.giaa so cute
ổn không
t.giaa so cute
t.giaa so cute
????

Chúng Ta Đã Từng Là Tất Cả (PHẦN 2 – Drama)

Sau ngày đó, Quang Anh và Đức Duy… chính thức ở bên nhau
Không ai trong lớp biết
Họ vẫn như cũ
Ngồi cạnh nhau
Nói chuyện bình thường
Thỉnh thoảng chỉ là… tay chạm tay dưới gầm bàn
Nhưng với họ, như vậy là đủ.
_____________
Thời gian trôi
Cho đến một ngày
Gia đình Quang Anh phát hiện
Ông Nguyễn
Ông Nguyễn
con đang làm cái gì vậy?
Giọng ba Quang Anh lạnh đến mức Duy chỉ nghe qua điện thoại cũng thấy sợ
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//không trả lời //
Ông Nguyễn
Ông Nguyễn
Chia tay
Hai chữ đó, rơi xuống như một mệnh lệnh
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
không
Đó là lần đầu tiên Quang Anh cãi lại
______________
Nhưng cuộc đời không phải lúc nào cũng giống trong truyện cổ tích
Gia đình
Áp lực
Kỳ vọng
Tất cả… đè lên một người vốn ít nói như Quang Anh
_____________
Tối hôm đó, Quang Anh nhắn cho Duy
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
💬 mình gặp nhau lần cuối được không?
Duy biết
Cậu biết chứ
Nhưng vẫn đi
_____________
Hai người gặp nhau ở chỗ cũ dưới mái hiên trường, nơi từng trú mưa
Không mưa
Nhưng không khí… nặng hơn cả mưa
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Cậu ổn không?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//gật// ...ổn...
Một lời nói dối
Rất tệ
_____________
Im lặng một lúc lâu
Rồi Quang Anh nói
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
…Mình dừng lại nhé //không dám nhìn thẳng mặt Duy//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//cười //
Không phải vì vui
Mà vì… không biết phải làm gì khác
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
được
Chỉ một chữ
Không hỏi lý do
Không giữ lại
Vì Duy hiểu...
Có những thứ… không giữ được
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
cậu...sẽ ổn chứ?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
tớ ổn //gật đầu//
Lại thêm một lời nói dối nữa
_____________
Họ đứng đó
Gần nhau
Nhưng không còn thuộc về nhau nữa
____________
t.giaa so cute
t.giaa so cute
Not support
Trước khi đi, Duy nói nhỏ
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
…Cảm ơn vì đã từng thích tớ
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//không trả lời //
Chỉ quay đi
Vì nếu quay lại…
Quang Anh biết mình sẽ không đi được nữa
_______________
Nhiều năm sau
Duy trở thành một hoạ sĩ
Không nổi tiếng
Nhưng đủ sống
Vẫn sống trong một căn phòng nhỏ, đầy tranh
_____________
Một ngày nọ, cậu nhận được thiệp cưới
Tên chú rể
Nguyễn Quang Anh
Tay Duy run nhẹ
Nhưng cậu vẫn đi
______________
Đám cưới rất đông
Rất đẹp
Quang Anh mặc vest
Đứng cạnh một cô gái
Cười
Một nụ cười… rất đúng chuẩn.
_____________
Duy đứng ở một góc bữa tiệc
Không lại gần
Chỉ nhìn
_____________
Bất chợt
Ánh mắt Quang Anh… chạm vào cậu
Khoảnh khắc đó
Tất cả mọi thứ như dừng lại
Tiếng nhạc
Tiếng nói
Mọi thứ
_____
Nhưng rồi
Quang Anh… quay đi
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//cười nhẹ //
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
...ừ! đúng rồi
______________
Cậu rời đi trước khi buổi tiệc kết thúc
Không ai biết
Không ai giữ lại
______________
🌙
Đêm đó, Duy vẽ một bức tranh
Một mái hiên
Một cơn mưa
Hai người đứng cạnh nhau
Nhưng…
Không chạm vào nhau.
Ở góc tranh, cậu viết một dòng nhỏ
Chúng ta đã từng là tất cả…Nhưng lại không thể là mãi mãi.

Chúng Ta Đã Từng Là Tất Cả ( PHẦN 3 – Lạnh Nhạt)

Sau đám cưới
Mọi thứ tưởng như đã kết thúc
Duy không gặp lại Quang Anh nữa
Không nhắn tin
Không gọi điện
Cũng không hỏi thăm
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
chỉ cần không thấy… thì sẽ quên //tự nhủ //
_____________
Nhưng cuộc đời rất biết cách trêu người
Một buổi chiều, Duy nhận được lời mời vẽ tranh cho một sự kiện lớn
Khi đến nơi…
Cậu nhìn thấy tên nhà tài trợ chính
Nguyễn Gia
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
// khựng lại //
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
chắc không phải đâu //tự trấn an //
Nhưng khi bước vào hội trường
Quang Anh đứng đó
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
*wtf, đùa không vui*
Vest đen
Lạnh lùng
Xa lạ đến mức… như chưa từng quen
Ánh mắt họ chạm nhau
Chỉ một giây
Rồi Quang Anh… quay đi
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
*đồ tàn nhẫn*
Như không quen biết
____________
Trong suốt buổi hôm đó
Quang Anh không nhìn cậu thêm lần nào
Không chào
Không một phản ứng
Giống như…
Hoàng Đức Duy chưa từng tồn tại trong cuộc đời Nguyễn Quang Anh
_____________
Khi sự kiện gần kết thúc
Duy đang thu dọn đồ thì
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
tranh này...giá bao nhiêu?
Giọng nói quen thuộc
Nhưng lạnh đến đáng sợ
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//ngẩng mặt lên //
Quang Anh đứng trước mặt
Ánh mắt bình thản
...
Xa cách
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
không bán
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
bao nhiêu tôi cũng mua
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
tôi nói không bán!
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//nhìn bức tranh //
Là bức vẽ mái hiên năm đó
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
vẽ cũng bình thường
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
chẳng ghi ấn tượng
Câu nói...
Đâm thẳng vào chỗ sâu nhất
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
đúng rồi //giọng run run //
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
bình thường
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
không ấn tượng
Im lặng
Nặng nề
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
…sau này đừng vẽ mấy thứ vô nghĩa như vậy nữa
Lần này
Duy cười
Nhưng mắt bắt đầu đỏ
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
ừ tôi biết rồi
Quang Anh gật đầu
Quay đi
Không do dự
t.giaa so cute
t.giaa so cute
Not support
Ngay lúc đó
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
…cậu làm vậy… dễ chịu hơn không?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//dừng lại //
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//nhưng không quay đầu//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
tôi không hiểu cậu đang nói gì
Một câu nói hoàn hảo
Đúng chuẩn
Không sơ hở
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//cười bất lực //
Lần này… thật sự đau
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
ừ...cậu đâu có hiểu
Quang Anh rời đi
Không quay lại
_____________
🌙
Đêm đó
Duy xé bức tranh
Nhưng không biết vì sao…
Cậu không xé được hết
...
Một góc nhỏ vẫn còn
Là hình hai người đứng cạnh nhau.
____________
Ở một nơi khác
Quang Anh ngồi trong phòng
Trước mặt là điện thoại
Màn hình hiện
Đức Duy
Ngón tay cậu dừng lại rất lâu...
Ngay nút gọi
...
Nhưng cuối cùng
Màn hình tắt
Quang Anh ngả người ra sau
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//mắt nhắm //
...
Và lần đầu tiên sau rất lâu…
Một giọt nước mắt rơi xuống.
______________
Có những người…
Vẫn còn yêu
Nhưng lại phải tỏ ra như chưa từng quen
Đó mới là kiểu đau nhất.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play