Hẻm Nhỏ Có Em. ( MasonB )
Định Mệnh.
bách chubby🕺🏻.
Ha lô en da la.
bách chubby🕺🏻.
Bạn ơi vào truyện đi ạ.
bách chubby🕺🏻.
Kệ tao, ai hỏi?
bách chubby🕺🏻.
💃🏻🕺🏻💃🏻🕺🏻💃🏻💃🏻💃🏻💃🏻💃🏻💃🏻🕺🏻🕺🏻🕺🏻👯♀️👯♀️👯♂️👯♂️👯♂️🕺🏻🕺🏻💃🏻💃🏻💃🏻💃🏻🕺🏻🕺🏻🕺🏻💃🏻💃🏻💃🏻
Một buổi chiều Sài Gòn đầy nắng, Nguyễn Thành Công – cậu sinh viên năm hai với chiếc balo cũ và gương mặt lúc nào cũng có chút mệt mỏi vì lịch học dày đặc – ghé vào một xe bánh mì quen ở góc phố.
Chủ xe là Nguyễn Xuân Bách, một anh chàng hơn Công vài tuổi, luôn nở nụ cười ấm áp mỗi khi đưa ổ bánh mì nóng hổi cho khách.
Mỗi lần thấy mệt mỏi vì học tập hay có tâm trạng vui vẻ. Em luôn ghé vào quán bánh mì trong hẻm nhỏ. Nhưng ban đầu, họ cũng đều có những câu hỏi đơn giản như..
Nguyễn Xuân Bách.
Ăn gì không nhóc?
Em liếc nhìn menu, nhưng đắn đo suy nghĩ mãi. Cố gắng tìm một ổ bánh mì vừa túi tiền em.
Nguyễn Thành Công.
N-nên ăn gì ta.. ( lướt nhìn menu )
Nguyễn Xuân Bách.
Hình như, cậu là sinh viên à? Yên tâm đi, tôi giảm cho chút.
Em cười tươi, cúi đầu cảm ơn.
Nguyễn Thành Công.
Cho em một ổ bình thường nha. Ít ớt càng tốt ạ.
Anh vào trong quầy, cặm cụi làm ổ bánh mì khách yêu cầu. Bánh mì mới ra lò, mùi thơm bay vút vào mũi của em.
Tầm 5 phút sau, anh lấy túi bịch ni lông, gói gọn ổ bánh mì thơm phức cho khách.
Nguyễn Xuân Bách.
Nhìn cậu gầy như vậy, cho cậu thêm chai nước suối. ( vò tay em chai nước )
Em sáng mắt. Vội lấy tiền trả.
Nguyễn Thành Công.
Anh ơi, bình tĩnh nha..
Nguyễn Xuân Bách.
Ủa, chứ nãy giờ tôi mất bình tĩnh lắm hả?
Giọng em có chút run rẩy, mặt có vẻ hơi tội lỗi.
Nguyễn Thành Công.
Em quên.. mang tiền.. ( nhìn anh, mắt hơi đỏ )
Anh tiến gần em thêm chút.
Nguyễn Thành Công.
Anh ơi, đừng đấm em mà.. ( che mặt theo phản xạ )
Nguyễn Xuân Bách.
Tôi không có đánh cậu, đừng có sợ nữa.
Em hé mắt, từ từ bỏ tay xuống.
Nguyễn Thành Công.
Bữa hôm nay, cho em thiếu được không anh. Hoặc em trả bánh nè..
Nguyễn Thành Công.
Hay anh cho em số của anh đi. Em hứa sẽ trả mà..
Nguyễn Xuân Bách.
Thôi, không cần nghiêm trọng như vậy đâu.
Nguyễn Xuân Bách.
Cái nợ đó. Mai trả hay bao giờ cậu rảnh rồi hẵng trả cũng được. ( xua tay )
Nguyễn Thành Công.
Trời ơi, anh tốt vậy. Anh có lừa em không.
Anh cau mày, cười nhẹ trong lòng.
Nguyễn Xuân Bách.
Tôi còn chưa đến lượt sợ cậu lừa, mà sao cậu hoảng vậy?
Nguyễn Thành Công.
“Ờ cũng đúng..” Vậy bánh anh có lấy không? Cả chai nước nữa.
Nguyễn Xuân Bách.
Cậu cứ lấy đi. Ăn cho đủ bữa.
Nguyễn Thành Công.
Em cảm ơn anh nhiều. ( cuối đầu cảm ơn )
Anh cười theo, cũng nhớ lại từ hồi sinh viên mình cũng như thế. Nhìn lại cũng không khác gì.
bách chubby🕺🏻.
Labubu chubby 👯♀️👯♀️💃🏻🕺🏻💃🏻🕺🏻💃🏻🕺🏻👯♂️💃🏻🕺🏻🕺🏻🕺🏻🕺🏻💃🏻💃🏻💃🏻💃🏻💃🏻
Quen Thuộc.
bách chubby🕺🏻.
CƯNG VÔ LÂY, CÂY VÔ LƯNG LÀ CƯNG ANH GHÊ.
bách chubby🕺🏻.
💃🏻🕺🏻💃🏻💃🏻🕺🏻🕺🏻💃🏻💃🏻💃🏻💃🏻💃🏻💃🏻👯♂️👯♀️👯♀️🕺🏻💃🏻💃🏻
Mưa đến đột ngột. Ban đầu chỉ là vài hạt lác đác, nhưng chẳng mấy chốc đã trút xuống như đổ. Con đường trước cổng trường nhanh chóng ướt sẫm, người qua lại vội vã tấp vào mái hiên hai bên.
Cậu chạy một mạch từ cổng trường, balo kéo lệch sang một bên, giày dẫm lên những vũng nước nhỏ bắn tung toé. Đến khi nhìn thấy chiếc xe bánh mì quen thuộc ở góc đường, cậu mới chậm lại, thở ra một hơi dài.
Ánh đèn vàng từ xe hắt ra, ấm áp giữa màn mưa xám lạnh.
Nguyễn Xuân Bách.
Trời mưa như này, cậu quên mang ô à?
Anh nhìn em, hơi nhíu mày.
Nguyễn Thành Công.
Ơ, em tưởng không mưa. Nên.. ( em phủi ống tay áo, cười trừ )
Lại là nụ cười đó. Nhưng không được tươi lắm.
Bách không đáp lại ngay. Anh quay người, với tay lấy thứ gì đó phía sau xe. Một tiếng “tách” khẽ vang lên, rồi chiếc ô bật mở.
Nguyễn Xuân Bách.
Cầm lấy, nhớ đừng để ướt nha.
Nguyễn Thành Công.
Không ướt thì sao mà che, anh lấy đi. ( em luống cuống )
Nguyễn Xuân Bách.
Thôi, tôi đùa. Cậu ngốc quá.
Nguyễn Thành Công.
A-anh ơi, tiền hôm qua em quên giờ em trả nè. ( vùi đống tiền vào tay anh )
Nguyễn Thành Công.
Mà, cho em một ổ bánh mì như hôm qua nha. Bánh của anh ngon số một luôn !! ( em cười )
Anh cười nhẹ, chưa thấy khách nào năng lượng như em. Có lẽ em là “khách đặc biệt” đó.
Nguyễn Xuân Bách.
Ai dạy em cái cách khen như vậy hả? ( giọng anh nhỏ dần )
Nguyễn Thành Công.
Nói quá đúng hả anh?? ( em nở nụ cười toe toét )
Anh không nói gì thêm, nhưng vui trong lòng.
Vẫn đúng thời gian, cứ khách là em thì anh vội hơn một chút.
Nguyễn Xuân Bách.
Cho cậu thêm chai nước, coi như tôi tặng.
Em lấy tiền nhét vô tay anh.
Em khựng lại một chút, đứng nhìn cơn mưa càng ngày càng to.
Nguyễn Thành Công.
Anh ơi.. Em nói cái này nha.. ( ngập ngừng )
Nguyễn Thành Công.
Trời mưa như vậy, chắc em ở đến tối mất..
Nguyễn Thành Công.
Anh cho em ở đây đến khi mưa tạnh nha.. ( nhìn anh, run nhẹ )
Nguyễn Xuân Bách.
Ừ quán anh.. Không có đuổi khách đâu.
Nguyễn Xuân Bách.
Nhất là khách như.. em. ( quay đi, giấu ánh mắt đó )
Công nhìn anh hơi ngại ngùng.
Sau 10 phút, hai người trò chuyện trong sự ngại ngùng.
Nguyễn Thành Công.
Dù của anh đây nhé. Cảm ơn anh nhiều. ( đặt chiếc ô lên bàn )
Nguyễn Xuân Bách.
Ơ, nhưng mưa vẫn còn. Ốm thì tôi lo cho khách lắm..
Nguyễn Thành Công.
Không sao mà, chỗ kí túc xá của em cũng gần lắm.
Công đứng ngay hiên quán, em hơi nuối tiếc.
Anh thì giả vờ bận rộn, nhưng vẫn chờ đợi câu nói “chào tạm biệt” của em.
Nguyễn Thành Công.
M-mai.. em ghé được không?
Nguyễn Xuân Bách.
Được chứ, quán anh lúc nào cũng mở. “Chờ em”
Công khẽ bật cười, ánh mắt dịu đi thấy rõ.
Nguyễn Thành Công.
Vậy.. Cảm ơn anh nha !!
Cậu bước hẳn ra ngoài, nhưng lần này không còn vội vã. Chỉ đi được vài bước, Công lại quay đầu nhìn lại lần nữa.
Không khí sau mưa mát lạnh, nhưng đâu đó lại có một cảm giác ấm áp vừa mới bắt đầu, len lỏi rất khẽ giữa hai người — đủ để khiến người ta mong chờ ngày mai đến sớm hơn một chút.
Ngoại Lệ.
bách chubby🕺🏻.
Ủa cho tui hỏi là Mr.Vịt với Hạt Tiêu quen nhau chưa ạ?
Trời về chiều, con hẻm nhỏ dần vắng người. Mưa ban nãy đã tạnh, chỉ còn lại mùi ẩm ướt len trong không khí và vài giọt nước lách tách rơi từ mái hiên xuống.
Quán bánh mì của Bách cũng sắp dọn. Anh đứng sau xe, động tác vẫn đều đặn nhưng chậm hơn thường ngày, như thể đang đợi gì đó.
Trên khay chỉ còn một ổ bánh mì.
Một người khách vội vàng chạy vào, áo còn lấm tấm nước mưa.
Hạ Thu ( vị khách quen của Bách )
Anh ơi, còn bán không? Cho em ổ cuối đi.
Bách ngẩng lên, theo phản xạ nhìn ra đầu hẻm trước. Con đường vẫn trống, chỉ có ánh đèn hắt xuống nền xi măng ướt.
Anh quay lại, giọng bình thản.
Nguyễn Xuân Bách.
Hết rồi.
Cô gái kia sững lại, chỉ tay vào khay.
Hạ Thu ( vị khách quen của Bách )
Ơ, còn kia mà anh. Để em mua cho anh còn nghỉ sớm chứ.
Bách nhìn theo tay người đó, rồi rất nhanh dời mắt đi, như thể ổ bánh kia không thuộc về cuộc trò chuyện này.
Nguyễn Xuân Bách.
Tôi để lại rồi.
Hạ Thu ( vị khách quen của Bách )
Để lại? ( nhíu mày, mặt khó hiểu )
Bách không giải thích thêm, chỉ cười nhẹ, nụ cười vừa đủ lịch sự để kết thúc câu chuyện. Người kia đứng thêm một chút, rồi cũng đành bỏ đi.
Không gian lại trở về yên tĩnh.
Bách tiếp tục dọn. Anh lau mặt kính, xếp lại dao, khay, từng động tác gọn gàng và quen thuộc. Nhưng ổ bánh mì kia vẫn nằm nguyên ở góc khay, không bị đụng đến, như một thứ được cố ý bỏ quên.
Một lát sau, anh nhìn ra đầu hẻm.
Một bóng dáng quen thuộc chạy vội vào, giày dẫm lên vũng nước tạo ra những tiếng “tách tách” nhỏ. Tóc cậu còn ẩm, vài sợi dính lên trán, hơi thở có chút gấp.
Cậu dừng lại trước xe bánh mì, chống tay lên đầu gối, cười nhẹ.
Nguyễn Thành Công.
Anh.. chưa đóng hả?
Bách nhìn cậu, ánh mắt thoáng dừng lại lâu hơn bình thường một chút, rồi mới trả lời
Chỉ một chữ thôi, nhưng giọng anh dịu đi thấy rõ.
Nguyễn Thành Công.
Hên quá, em tưởng hôm nay không có gì ăn mất..
Bách không nói thêm. Anh quay người, với tay lấy ổ bánh mì cuối cùng trên khay. Lúc nhấc lên, động tác có phần chậm lại, như thể anh đã chờ đúng khoảnh khắc này.
Nguyễn Thành Công.
Hì hì, vẫn như cũ nha anh.
Không cần nghe thêm, Bách bắt đầu làm. Anh xẻ bánh, phết bơ, thêm pate, từng bước quen thuộc đến mức gần như không cần suy nghĩ. Nhưng nếu để ý kỹ, sẽ thấy anh bỏ ít ớt hơn một chút, gắp phần thịt đều và đẹp, rồi thêm đúng loại chả mà Công hay ăn.
Em nhìn thoáng qua, sáng mắt.
Nguyễn Thành Công.
Anh nhớ hết luôn hả?
Nguyễn Xuân Bách.
Ngày nào cậu cũng ghé. Nhớ là phải rồi.
Cậu không nói gì thêm, chỉ đứng đó nhìn Bách làm bánh. Ánh đèn vàng chiếu xuống, làm gương mặt Bách trông ấm hơn, những đường nét vốn cứng cáp cũng dịu lại.
Khi Công nhận lấy, tay hai người chạm nhẹ vào nhau. Chỉ là một cái chạm thoáng qua, nhưng đủ để cả hai cùng khựng lại.
Công là người rút tay trước, ánh mắt lảng đi chỗ khác.
Nguyễn Thành Công.
Ờ.. Tiền của anh đây. ( xoè tay ra )
Nguyễn Thành Công.
À mà, hồi nãy có người mà đúng không?
Nguyễn Thành Công.
Với lại người ta không mua hả.. may ghê.
Nguyễn Xuân Bách.
Cậu khờ thế, hỏi mãi.
Nguyễn Thành Công.
Lúc chị đó đi, mặt có vẻ hơi buồn thì phải..
Nguyễn Xuân Bách.
Tôi mà bán cho cô ấy. Thì cậu phải là người buồn..
Anh bịt miệng, lỡ nói toẹt ra những gì mình nghĩ.
Không phải kiểu ngượng ngập rõ ràng, mà là một khoảng lặng rất nhẹ, đủ để tim ai đó lệch đi một nhịp.
Công đứng yên vài giây, không biết nên nói gì. Ngón tay cậu vô thức siết nhẹ ổ bánh mì hơn, như sợ nó biến mất.
Nguyễn Thành Công.
Cái này.. dành cho em hả?? ( em cười )
Công bật cười khẽ, nhưng nụ cười có gì đó lúng túng. Cậu gãi nhẹ sau gáy.
Nguyễn Thành Công.
Nhìn anh đáng sợ.. nhưng cũng tốt với khách quá ta.
Nguyễn Xuân Bách.
Tùy người thôi.. ( anh ngập ngừng )
Bên ngoài, con hẻm gần như không còn ai qua lại. Chỉ còn tiếng nước nhỏ giọt, và ánh đèn vàng giữ lại một góc ấm áp rất riêng.
Nguyễn Thành Công.
Mai.. em lại ghé nha.
Nguyễn Xuân Bách.
Được, quán tôi mà không có cậu.
Nguyễn Xuân Bách.
Cũng cảm thấy thiếu thiếu..
Công gật đầu, nhưng vẫn chưa rời đi ngay. Cậu đứng thêm một chút, như muốn nói gì đó, rồi cuối cùng chỉ nói.
Nguyễn Thành Công.
Anh nhớ đóng cửa sớm sớm. Trời hôm nay lạnh lắm đó, kẻo cảm..
Nguyễn Xuân Bách.
Cậu lo thân cậu trước đi, gầy như vậy cũng dễ cảm lắm.
Công quay đi, bước ra khỏi quán. Đi được vài bước, cậu chợt dừng lại, quay đầu nhìn lại.
Bách vẫn đứng đó, dưới ánh đèn vàng, giữa con hẻm nhỏ.
Và không biết là trùng hợp hay không—
Đúng lúc đó, Bách cũng vừa ngẩng lên.
Ánh mắt hai người chạm nhau lần nữa.
bách chubby🕺🏻.
Cứ phải gọi là tủm tỉm😡😡.
bách chubby🕺🏻.
Ủa, ai hỏi???
Download MangaToon APP on App Store and Google Play