Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[ĐN Iruma] Cõi Mộng — Nơi Tôi Mơ Về Tình Yêu Ảo

# Giáo Viên - Dantalion Dali

Trong Học viện Babyls—nơi những ác quỷ trẻ tuổi không ngừng tranh đoạt vị trí, quyền lực và danh vọng Dantalion Dali lại là một sự tồn tại có phần khác biệt. Anh không ồn ào như những kẻ thích phô trương sức mạnh, cũng không lạnh lùng cứng nhắc như những giáo viên chỉ biết đến kỷ luật. Dali luôn xuất hiện với nụ cười nhẹ, giọng nói điềm đạm và phong thái khiến người khác khó đoán được suy nghĩ thật sự phía sau đôi mắt quan sát ấy. Là giáo viên lịch sử Ma giới, anh hiểu rõ hơn ai hết rằng quá khứ không chỉ là những sự kiện đã trôi qua, mà là nền móng âm thầm định hình toàn bộ trật tự hiện tại. Chính vì vậy, Dali không chỉ dạy học, anh quan sát học sinh của mình như cách một người nghiên cứu dòng chảy lịch sử, kiên nhẫn và không bỏ sót những chi tiết nhỏ nhất. Trong số tân sinh năm nay, có một học sinh khiến anh dừng lại lâu hơn bình thường: Iris, á khoa của khóa mới. Một cậu bé im lặng, ngoan ngoãn, gần như hòa lẫn vào đám đông mà không để lại dấu ấn ồn ào nào. Nhưng điều khiến Dali chú ý không phải sự mờ nhạt ấy, mà là cách Iris luôn chủ động tìm đến anh sau giờ học, không phải để lấy điểm, không phải để gây ấn tượng, mà đơn thuần là để hiểu. Hiểu về lịch sử ma giới.
Dantalion Dali
Dantalion Dali
Em lại đến à.
Dali khẽ cười khi thấy sự xuất hiện của Iris
Nó gần như đã trở thành thói quen không thể bỏ mỗi khi tầm mắt anh nhìn thấy cậu
Iris
Iris
Vâng
Iris
Iris
Em lại đến rồi đây!
Dali đặt tập tài liệu xuống bàn, ánh mắt dừng lại trên cậu học sinh trước mặt lâu hơn một nhịp
Dantalion Dali
Dantalion Dali
Không hiểu sao em lại đặc biệt hứng thú thứ mà hầu hết tất cả các ác ma hiếm khi để tâm khi không cần thiết..
Iris
Iris
Sao thầy lại nói thế..
Iris
Iris
Đó là sử sách mà
Iris
Iris
Thú vị chết đi được sao lại hiếm-!
Câu trả lời ấy khiến Dali khẽ nheo mắt. Không phải vì nó đặc biệt xuất sắc, mà vì nó mang theo một sự nghiêm túc lạ lùng, như thể cậu không chỉ đang học lịch sử, mà đang tìm kiếm một vị trí cho chính mình trong thế giới này.
Dantalion Dali
Dantalion Dali
Được rồi
Dantalion Dali
Dantalion Dali
Chúng ta đến thư viện nào
Iris
Iris
Vâng-! //ôm chặt chòng sách//
—————
Từ đó, Dali bắt đầu để ý đến Iris nhiều hơn. Không phải theo cách áp đặt hay giám sát, mà như một thói quen tự nhiên của một người đã quen đọc vị con người qua những chi tiết nhỏ nhất. Anh nhận ra Iris luôn giữ một khoảng cách vừa đủ với mọi người, không hòa vào đám đông, nhưng cũng không hoàn toàn bị cô lập. Một sự tồn tại lặng lẽ, bền bỉ, như một điểm neo nhỏ giữa dòng chảy hỗn loạn của Babyls. Và rồi anh cũng nhận ra một điều khác: Iris thường bị bỏ qua. Không phải vì cậu yếu kém, mà vì sự im lặng của cậu khiến người khác dễ dàng xem nhẹ. Đôi khi, sự im lặng ấy còn khiến cậu trở thành mục tiêu của những lời trêu chọc không cần thiết.
Một buổi chiều, khi hành lang Babyls phủ ánh sáng lạnh của hoàng hôn, Iris bị vài học sinh khóa trên chặn lại. Những lời nói không quá nặng nề, nhưng đủ để tạo ra cảm giác khó chịu kéo dài.
“Á khoa mà cũng chỉ có vậy thôi sao?”
“Suốt ngày chỉ biết tìm đến giáo viên thôi à?”
Không khí dần trở nên nặng nề hơn, cho đến khi một giọng nói nhẹ nhưng rõ ràng vang lên từ phía sau.
Dantalion Dali
Dantalion Dali
Chà~
Dantalion Dali
Dantalion Dali
Các em đang học gì thế?
Dantalion Dali
Dantalion Dali
Đang giờ học sao lại chạy ra đây?
Dali đứng đó, tay cầm tài liệu, nụ cười vẫn còn trên môi nhưng ánh mắt đã thay đổi. Không còn sự ôn hòa hoàn toàn như thường ngày, mà là một sự điềm tĩnh mang theo áp lực vô hình.
Dantalion Dali
Dantalion Dali
Thầy nghĩ các em nên nhớ đây là Babyls, không phải nơi để các em quên mất quy tắc mà hành sự vô lý.
Chỉ một câu nói đơn giản, không cần nâng giọng, cũng đủ khiến nhóm học sinh kia nhanh chóng rời đi. Không ai muốn kéo dài sự chú ý của một giáo viên như Dali hơn mức cần thiết.
Khi hành lang trở lại yên tĩnh, Dali quay sang Iris.
Dantalion Dali
Dantalion Dali
Em không sao chứ?
Dantalion Dali
Dantalion Dali
Trò Iris~
Iris
Iris
Em— em ổn thưa thầy //tay nắm chặt gáu áo//
Dali nhìn cậu lâu hơn thường lệ, ánh mắt như đang cân nhắc điều gì đó không thể gọi tên.
Dantalion Dali
Dantalion Dali
Ổn không phải lúc nào cũng có nghĩa là nên im lặng chịu đựng
Iris
Iris
Iris
Iris
Vâng
Khoảnh khắc đó trôi qua rất nhanh, nhưng đủ để một điều gì đó thay đổi trong cách Dali nhìn nhận Iris. Không phải theo hướng sở hữu hay vượt ranh giới, mà là một sự quan tâm ngày càng rõ ràng hơn, một sự chú ý mà anh vẫn kiểm soát, vẫn giữ trong giới hạn của lý trí, nhưng không còn đơn thuần là công việc của một giáo viên đối với học sinh. Anh nhận ra mình bắt đầu xuất hiện nhiều hơn ở những nơi Iris có mặt, bắt đầu lắng nghe kỹ hơn những câu hỏi của cậu, và đôi khi, chỉ đơn giản là đứng lại lâu hơn một chút trong những cuộc trò chuyện không cần thiết kéo dài. Nhưng Dali không để điều đó vượt khỏi tầm kiểm soát. Anh là người hiểu rõ nhất trong Babyls rằng cảm xúc, nếu không được giữ đúng ranh giới, có thể trở thành thứ nguy hiểm hơn bất kỳ ma thuật nào. Vì vậy, anh vẫn giữ nụ cười như cũ. Vẫn giữ khoảng cách vừa đủ. Vẫn là một giáo viên lịch sử Ma giới điềm đạm, khó đoán và luôn quan sát mọi thứ từ phía sau lớp màn bình tĩnh.
Dantalion Dali
Dantalion Dali
“Là một giáo viên.. cần phải hiểu rõ đâu là thật và đâu là ảo ảnh, cảm xúc chỉ là bản năng, không phải chất xúc tác”
Dantalion Dali
Dantalion Dali
“Quan trọng là tâm lý và dục vọng bản thân muốn như nào thôi.”

# Cái Ôm - Dali

Hành lang phía tây của Học viện Babyls vào buổi chiều, ánh vàng nhạt nhuộm xuống những khung cửa kính cao vút, kéo dài bóng của các học sinh thành những vệt đen méo mó trên sàn đá lạnh. Không khí vốn yên tĩnh bị xé toạc bởi tiếng la hét, va chạm và tiếng nắm đấm nện vào nhau. —“Đủ rồi! Mày tưởng mày hơn tao à—?!” —“Thử lại xem?!” Bốp! Một cú đấm đi trượt, va vào tường. Máu vương trên khóe môi. Một vòng tròn học sinh tụ lại, cổ vũ, kích động, hỗn loạn như một đám lửa đang bén nhanh. —“Ôi chà…” Một giọng nói nhẹ nhàng, kéo dài, xen vào giữa không gian hỗn tạp. Dantalion Dali đứng ở đầu hành lang từ lúc nào không ai hay. Áo choàng giáo viên nghiêm chỉnh từng bước tiến lại, nụ cười quen thuộc vẫn treo trên môi, ánh mắt cong cong như thể đang nhìn một trò nghịch dại đáng yêu. —“Các em… đang chơi trò gì vậy nhỉ?” —“Cho thầy tham gia với-!” Không ai dừng lại. Một cú đấm nữa. Dali thở dài khẽ, đưa tay xoa thái dương, nhưng nụ cười vẫn chưa tắt. —“ Hậy da..” —“Thầy hiểu, hiểu mà… tuổi trẻ mà, năng lượng dư thừa một chút cũng là chuyện bình thường.” Anh tiến thêm vài bước. Không khí quanh anh dường như dịu lại, hoặc chính là bị ép dịu xuống. —“Sao lại ngó lơ thầy chứ, aaa đau lòng quá đi..” Vụt—!. Không ai thấy rõ chuyển động. Chỉ biết rằng ngay khoảnh khắc tiếp theo, hai học sinh đang lao vào nhau bỗng bị tách ra, mỗi đứa bị giữ chặt một bên vai. Bàn tay của Dali đặt lên chúng nhẹ đến mức tưởng như không có lực… nhưng chúng không thể nhúc nhích. Nụ cười của anh vẫn còn đó. Nhưng đôi mắt đã khác. —“ Sao không trả lời thầy hả~.” —“Cư xử vậy là đang thất lễ với giao viên đó-!” Không khí đóng băng. Những học sinh đứng ngoài lùi lại theo bản năng. Một cảm giác lạnh sống lưng lan dọc theo xương sống, như thể có thứ gì đó đang nhìn xuyên qua họ. Dali cúi xuống ngang tầm mắt hai đứa trẻ, giọng nói vẫn nhẹ nhàng… nhưng từng chữ rơi xuống nặng như chì. —“Các em nghĩ… đây là nơi để các em giải quyết mau thuẫn bằng nắm đấm sao?” Không ai trả lời. Bỗng một đứa gan dạ hét lớn. —“Không liên quan đến thầy! Tránh ra!” Dali giơ tay đầu hàng rất… không chân thành, mặt anh vẫn giữ một nụ cười chuẩn mực hơi lùi lại né tránh. —“Được thôi~ thầy chỉ định đề xuất một giải pháp văn minh hơn—” —“Đừng có giỡn!!” Vụt—!. Một cú đấm lao thẳng tới. Chụp. Dali bắt gọn. —“…Ừm.” anh nhìn nắm đấm trong tay như đang chấm điểm. — “Lực ổn, góc đánh ổn, chỉ có..ý thức… thì không ổn lắm.” Học sinh đó mềm mũm ra, cả người run rẫy đã tuyệt đối mất hết sức phản kháng —“Tấn công giáo viên thì bị trừ điểm nặng lắm đấy.” —“ Đây sẽ là hình phạt dành cho các em-!” Bốp. Một cú gõ đầu nhẹ, nhưng đủ làm đứa kia ôm đầu ngồi thụp xuống. —“Ơ xin lỗi em nhé, có vẻ lực tay thầy ơi mạnh..” Rồi anh chắp tay sau lưng, đi chậm rãi giữa đám học sinh đang đứng im như tượng. —“Các em là ác ma, đúng không? Có tự tôn, có kiêu hãnh.” giọng anh đều đều, nhưng từng chữ rõ ràng. — “Vậy thì học cách kiểm soát nó đi, không phải để nó kéo các em đi như một con thú chưa được thuần hóa.” Một đứa lí nhí: —“…Xin lỗi thầy…” —“Ừm.” Dali gật đầu, nụ cười dịu lại. —“Câu đó nghe dễ chịu hơn nhiều.” …cạch. Tiếng bước chân đều đặn vang lên từ phía sau. Không cần quay đầu, vài học sinh đã tái mặt. Kalego Naberius xuất hiện. Áo choàng đen gọn gàng, không một nếp nhăn. Tư thế thẳng như một lưỡi kiếm dựng đứng. Ánh mắt sắc lạnh, nặng nề, chỉ cần lướt qua cũng đủ khiến học sinh cảm thấy như bị “đóng đinh” tại chỗ. Khác với Dali, người mang lại cảm giác ấm áp rồi bất ngờ siết chặt.. Kalego ngay từ đầu đã là áp lực thuần túy. Kỷ luật. Nguyên tắc. Không khoan nhượng. Hắn dừng lại, nhìn cảnh tượng trước mặt, giọng trầm thấp: —“…Giải thích đi.. Dali.” Không ai dám mở miệng. Dali quay lại, cười tươi như thể vừa gặp bạn cũ ở quán cà phê. —“Ôi, Kalego-sensei. Đúng lúc quá~” anh vỗ tay nhẹ. —“Tôi vừa hoàn thành một buổi ‘giáo dục thực tế’ nho nhỏ.” Kalego liếc xuống hai đứa học sinh đang đứng co ro một góc, đầu u một cục, sợ hãi đến cứng đờ. —“…Anh gọi đây là ‘giáo dục’?” —“Chứ không phải à?” Dali nghiêng đầu. —“Học sinh chủ động thực hành, giáo viên hướng dẫn trực tiếp, có phản hồi ngay lập tức….Rất hiệu quả à nha.” —“Này sao lại cái vẻ mặt đó-!! Tôi là người ném bị đánh đó-!!” Một khoảng im lặng ngắn. Kalego nhắm mắt một giây, như đang kiềm chế. “Anh—” hắn bỗng bật cười —“Đám này thật sự có gan đến mức đó sao.” Dali nhún vai. —“Tôi nghĩ nên cho các em cơ hội thử sức với ‘mục tiêu khó’ một chút.” “…Ấu trĩ.” Kalego đáp gọn. Một vài học sinh giật mình. Dali bật cười. —“Thầy lúc nào cũng nghiêm khắc quá đấy, Kalego-senei~” —“Và anh thì quá dễ dãi.” “Ồ?” Dali tiến lại gần hắn, hạ giọng, nụ cười vẫn treo trên môi. — “Nếu tôi dễ dãi… thì mấy đứa này đã không đứng im ngoan ngoãn thế này đâu.” Kalego im lặng. Ánh mắt hắn lướt qua đám học sinh, tất cả đều đứng thẳng, không dám thở mạnh. —“…Hừ.” Một tiếng hừ rất khẽ. —“Bản tường trình. Tất cả.” Kalego nói, quay người. —“Nộp trước sáng mai.” —“Ây da~ nghiêm vậy sao?” Dali thở dài kịch tính. —“Mấy đứa trẻ này chỉ xem thôi mà~” —“Tôi còn định cho các em cơ hội chuộc lỗi bằng lao động công ích cơ.” —“Anh có thể làm cả hai.” Kalego đáp, không quay đầu. Dali cười nhẹ. —“Đáng sợ thật đấy.”
Dantalion Dali
Dantalion Dali
Iris //không quay đầu gọi thẳng//
Dantalion Dali
Dantalion Dali
Thầy biết em đang núp phía sau góc hành lang
Dantalion Dali
Dantalion Dali
Xem nãy giờ vui chứ?
Dantalion Dali
Dantalion Dali
Ra đây đi, thầy không thích bị nhìn trộm một cách chầm chầm như vậy.
Nghe vậy, thiếu niên núp ở kia giật bắn người, tấy cả lông tơ dựng đứng, hơi run run mà nhích người đi ra
Iris
Iris
E-Em em..//cúi gầm mặt//
Dantalion Dali
Dantalion Dali
Dantalion Dali
Dantalion Dali
Được rồi mấy em, giải tán hết đi, ai bị kỉ luật nhớ đến văn phòng giáo viên chờ thầy bàn giao nhé-!! //xua xua tay//
Đám học sinh còn lại nhìn nhau, không ai dám nói gì thêm. Chỉ cần một ánh mắt lướt qua của Dali cũng đủ khiến cả nhóm vội vàng cúi đầu, lùi dần, rồi tản đi nhanh như sợ bị gọi lại.
Dantalion Dali
Dantalion Dali
I—Iris..
Iris
Iris
D-Dạ? //vội ngược mặt lên//
Dantalion Dali
Dantalion Dali
Sợ— thầy à..?
Iris
Iris
Em—
Iris
Iris
Không có chỉ là..
Iris
Iris
Chỉ là..
Cậu không nói tiếp được. Không phải vì không muốn. Mà vì không biết phải nói thế nào để không làm mọi thứ tệ hơn. Không khí giữa hai người chùng xuống.
Dali im lặng. Rồi anh chậm rãi bước tới. Một bước. Hai bước. Iris gần như muốn lùi thêm, nhưng lưng đã chạm tường, không còn đường thoát. Cậu nhắm mắt theo bản năng. Chờ đợi một điều gì đó không rõ tên. Nhưng thay vì khoảng cách bị siết chặt hơn… Dali dừng lại ngay trước mặt cậu. Rất gần. Rồi bất ngờ— Anh hơi cúi xuống, nghiêng người, và đặt trán mình tựa nhẹ lên vai Iris. Iris cứng đờ toàn thân. Không dám thở. Giọng Dali vang lên, nhỏ đến mức gần như chỉ có hai người nghe thấy.
Dantalion Dali
Dantalion Dali
Em.. sợ— thầy sao..
Một khoảng lặng ngắn. Rồi anh khẽ thở ra, như đang cười mà không cười.
Dantalion Dali
Dantalion Dali
B—Buồn quá đi..
Iris mở mắt, hoảng loạn nhìn xuống. Nhưng Dali vẫn không ngẩng lên. Giọng anh thấp hơn một chút, dịu hơn, nhưng lại khiến người ta không thể đoán được cảm xúc thật.
Dantalion Dali
Dantalion Dali
Mặt xấu.. bị em nhìn thấy mất rồi.
Câu nói rơi xuống hành lang trống, kéo dài trong không khí lạnh. Iris không biết phải phản ứng thế nào. Cậu chỉ đứng đó, cứng đờ, tim đập nhanh đến mức đau cả lồng ngực. Dali vẫn tựa như vậy thêm vài giây. Rồi anh chậm rãi ngẩng lên. Nụ cười quen thuộc quay trở lại, nhẹ nhàng, mềm mại, như chưa từng có gì xảy ra.
Dantalion Dali
Dantalion Dali
Haizzz
Dantalion Dali
Dantalion Dali
Được rồi
Dantalion Dali
Dantalion Dali
Không sao đâu..
Anh đưa tay lên, gõ nhẹ lên trán Iris một cái rất khẽ.
Dantalion Dali
Dantalion Dali
Thầy không ăn học trò của mình đâu mà.
Dừng một nhịp
Dantalion Dali
Dantalion Dali
Ít nhất là… không phải ai cũng vậy.
Anh lùi lại nửa bước.
Rồi như nhớ ra điều gì, anh quay lại, mỉm cười lần nữa , lần này sáng hơn, như cố ý xóa đi thứ vừa rồi.
Dantalion Dali
Dantalion Dali
Lần sau..
Dantalion Dali
Dantalion Dali
Nếu mà có theo dõi thầy..
Anh khẽ hơi nghiêng đầu
Dantalion Dali
Dantalion Dali
Thì đừng thở mạnh quá nhé—
Dantalion Dali
Dantalion Dali
Dễ bị phát hiện lắm đó //nháy mắt//
Iris đứng im, không biết nên khóc hay nên chạy.
Để ý thấy Dali định quay người rời đi
Cậu mới lấy hết dũng khí, ôm lấy Dali trước
Iris
Iris
Em—.. //vai run nhẹ//
Iris
Iris
Chỉ là lo cho thầy thôi
Iris
Iris
Em— sợ thầy bị thương
Iris
Iris
Em không có sợ thầy..
Dali đứng im. Không phản ứng ngay. Iris tiếp tục, giọng nhỏ hơn nhưng không còn lắp bắp nhiều như trước
Iris
Iris
Em thấy thầy ở đó… giữa đám đánh nhau… em chỉ nghĩ nếu có gì xảy ra thì…
Iris
Iris
//nuốt khẽ//
Iris
Iris
Nên em mới theo dõi
Iris
Iris
Em im lặng..
Iris
Iris
Không phải vì ghét hay sợ…
Iris
Iris
Chỉ là em không quen với… cái lúc thầy như vậy thôi.
Rồi cậu nói thật nhanh, như sợ bị hiểu sai lần nữa
Iris
Iris
Em không ghét thầy.
Câu cuối rơi xuống, rõ ràng hơn cả. Hành lang yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng bụi rơi. Dali vẫn đứng yên. Rồi rất chậm, anh đưa tay lên. Iris khẽ giật mình, nhưng không buông ra.
Dantalion Dali
Dantalion Dali
//xoa đầu Iris// Thế sao?
Dantalion Dali
Dantalion Dali
Thầy cứ tưởng mình bị học trò ghét rồi chứ.
Iris
Iris
Không có! //nói nhanh//
Anh im lặng một giây. Sau đó, giọng anh thấp xuống
Dantalion Dali
Dantalion Dali
Vậy lần sau..
Dantalion Dali
Dantalion Dali
Nếu lo cho thầy, thì cứ nói thẳng.
Dantalion Dali
Dantalion Dali
Đừng đứng trong góc như mèo con sợ bị đuổi.
Iris khựng lại. Mặt đỏ lên một chút, nhưng không rút tay.
Dali hơi cuối người, tán áp trán Iris
Dantalion Dali
Dantalion Dali
Em không cần phải quen ngay với mọi mặt của thầy.
Dantalion Dali
Dantalion Dali
Nhưng ít nhất… đừng hiểu sai là thầy sẽ làm hại học sinh của mình.
Dantalion Dali
Dantalion Dali
Nhất là em đó, Iris.
Dantalion Dali
Dantalion Dali
Nên..
Dantalion Dali
Dantalion Dali
Đừng có sợ thầy nhé //ôm lại Iris//

# Dựa Vào Thầy Đi - Dali

Iris
Iris
//đung đưa chân//
Dantalion Dali
Dantalion Dali
Trò Iris.. //từ đâu xuất hiện//
Giọng nói bất ngờ vang lên khiến Iris giật mình. Cậu quay phắt lại..và ngay lập tức hoảng hốt. Dali. Trong khoảnh khắc mất thăng bằng, chân cậu trượt khỏi cành cây. “—!” Iris rơi xuống. Nhưng thay vì chạm đất đau đớn, cậu rơi thẳng vào một vòng tay vững chắc. Dali đã kịp thời đỡ lấy cậu. Cú va chạm khiến cả hai khựng lại. Iris nằm gọn trong lòng anh, đôi mắt mở to, hơi thở rối loạn. Tay Dali siết chặt lấy cậu, như bản năng bảo vệ. Cơ thể anh khẽ run lên. “Ah…” Một tiếng rên rất khẽ thoát ra từ môi Dali. Iris sững lại.
Iris
Iris
Thầy— thầy Dali..
Iris
Iris
Thầy không sao chứ?? //vội vàng ngồi dậy//
Giọng mặt cậu hiện rõ vẽ lúng túng, tái nhợt
Dantalion Dali
Dantalion Dali
Kh—không sao đâu //nhíu nhe mày//
Iris
Iris
Thầy ngồi dậy được không? //chạm nhẹ vào vai Dali//
Dantalion Dali
Dantalion Dali
Không sao mà.. chỉ là.. va chạm nhẹ thôi. //gượng dậy//
Anh nói, giọng vẫn bình tĩnh, nhưng hơi thở có phần gấp gáp hơn bình thường.
Iris
Iris
E—em…
Iris
Iris
Em xin lỗi..
Iris
Iris
Em lại gây phiền phức cho thầy rồi..
Dantalion Dali
Dantalion Dali
Ngốc quá..
Dantalion Dali
Dantalion Dali
Việc của giáo viên.. là bảo vệ học sinh của mình mà //đưa tay xoa đầu cậu//
Dantalion Dali
Dantalion Dali
Vì sao hôm nay em lại trốn tiết?
Dantalion Dali
Dantalion Dali
Cô Suzie đã rất lo cho em..
Iris
Iris
Iris
Iris
Vì..
Iris
Iris
Bông hoa của em..
Iris
Iris
Đã biến mất rồi..
Iris
Iris
Nói đúng hơn.. đã bị phá huỷ rồi..
Iris
Iris
Em không thể nộp bài được..
Dantalion Dali
Dantalion Dali
Đoá hoa ngũ sắc đó sao..
Dantalion Dali
Dantalion Dali
Tại sao vậy?
Dantalion Dali
Dantalion Dali
Thầy thấy nó rất đẹp mà..
Iris siết nhẹ tay, ánh mắt trở nên trống rỗng như đang nhìn về một nơi rất xa.. cậu khẽ cúi đầu. Giọng cậu nhỏ dần, mang theo chút bất lực khó che giấu.
Iris
Iris
Sau khi người thân em phát hiện ra sự hiện diện của nó..
Cậu ngập ngừng, rồi tiếp tục, giọng đều đều nhưng lạnh đi vì kìm nén
Iris
Iris
Cha em — Gia Chủ của dòng tộc Vinesa… một người có thể điều khiển ma thuật đen cực mạnh. Gia tộc em… nổi tiếng với những kẻ mang sức mạnh u ám, khuôn phép và… gần như vô cảm.
Iris
Iris
Thầy biết mà..
Iris
Iris
Bọn họ có thể thao túng bóng tối, biến ban ngày thành nguyệt thực… để gia tăng sức mạnh chiến đấu
Iris khẽ cười, nhưng nụ cười méo mó.
Iris
Iris
…Nhưng em thì không
Iris
Iris
Ma thuật của em yếu… khả năng sử dụng dòng dõi gần như không hiệu quả. Họ gọi em là… ‘trăng non’ — thứ ánh sáng yếu ớt và vô dụng.
Cậu dừng lại một chút.
Iris
Iris
Gia tộc của em thuộc về bóng tối… nhưng bông hoa em tạo ra… lại quá sáng
Iris
Iris
Hôm đó… em đã cố giấu rất kỹ..Nhưng… cha em vẫn phát hiện ra nó..
Iris
Iris
Ông ấy nổi giận… chỉ trích em… như thể em là một nỗi ô nhục
Cậu vô thức đưa tay chạm nhẹ vào lưng mình, hai tay ôm lấy cơ thể mình, run rẫy
Iris
Iris
…Ông ấy đã đánh em..
Dali khẽ siết tay lại.
Iris
Iris
Mẹ em… chỉ đứng đó. Không nói gì..
Giọng Iris gần như vỡ ra khi cậu lặp lại từng lời đã nghe: “‘Một sự sỉ nhục của gia tộc.’” “‘Nếu đến trường mà con chỉ học những thứ vô bổ như vậy… thì đừng đi nữa.’”
Cậu hít một hơi thật sâu, nhưng không ngăn được cảm giác nghẹn lại nơi cổ họng.
Iris
Iris
Bông hoa… bị phá huỷ ngay trước mặt em..
Iris
Iris
Dù em đã xin… cầu.. xin..rất nhiều.
Iris
Iris
Và hôm nay… em không dám vào lớp cô Suzie..
Iris
Iris
Em… xấu hổ..
Iris
Iris
…Và sợ hãi…
Gió khẽ lay động tán lá, nhưng không thể xua đi bầu không khí nặng nề giữa hai người. Dali lặng đi. Trong khoảnh khắc đó, nụ cười quen thuộc hoàn toàn biến mất. Trong ánh mắt anh chỉ còn lại sự trầm xuống… và một nỗi đau âm ỉ.
Dantalion Dali
Dantalion Dali
Em..
Dantalion Dali
Dantalion Dali
Còn đau không? //tay vô thức đưa qua chạm nhẹ vào lưng Iris//
Iris
Iris
Dạ.. hết rồi
Iris
Iris
Sau khi đánh xong..
Iris
Iris
Cha đã gọi người đến trị thương cho em..
Iris
Iris
Em là con trưởng.. đứa con trai duy nhất trong dòng chính..
Iris
Iris
Nên.. em cũng gọi là bộ mặt của gia tộc..
Iris
Iris
Nên không để lại sẹo đâu..
Dantalion Dali
Dantalion Dali
Dantalion Dali
Dantalion Dali
Iris..
Anh nhẹ nhàng đưa tay lên, xoa đầu cậu. Cử chỉ chậm rãi, cẩn thận… như sợ làm vỡ mất thứ gì đó mong manh.
Iris
Iris
Dạ?
Dantalion Dali
Dantalion Dali
Haizz..
Dantalion Dali
Dantalion Dali
Đứa trẻ tội nghiệp
Dantalion Dali
Dantalion Dali
Dantalion Dali
Dantalion Dali
Thật ra em rất ưu tú
Dantalion Dali
Dantalion Dali
Chỉ là.. người nhà em không thấy..
Dantalion Dali
Dantalion Dali
Năm nhất nhưng ít ra.. em cũng đã Rank 3 rồi..
Iris
Iris
Ha.. như thế là chưa đủ với gia tộc em..
Iris
Iris
Một gia tộc đời đời theo đuổi sức mạnh..
Dantalion Dali
Dantalion Dali
Dantalion Dali
Dantalion Dali
Đâu nhất thiết ai cũng phải mạnh..
Dantalion Dali
Dantalion Dali
Em là một sự khác biệt
Dantalion Dali
Dantalion Dali
Một sự đặc biệt toàn năng chỉ là chưa được khai phá
Dantalion Dali
Dantalion Dali
Thầy sẽ nói chuyện với gia đình em
Iris
Iris
Nhưng mà..
Dantalion Dali
Dantalion Dali
Không sao
Dantalion Dali
Dantalion Dali
Dòng dõi nhà Dantalion
Dantalion Dali
Dantalion Dali
Nhà một trong những dòng dõi cao cấp lâu đời nhất về lễ nghi và giáo dục.
Dantalion Dali
Dantalion Dali
Thầy không nghĩ.. một tồn tại lâu đời như nhà em lại không thể đàm phán bình đẳng.
Iris
Iris
Em sợ..
Dantalion Dali
Dantalion Dali
Đừng sợ
Dantalion Dali
Dantalion Dali
Có thầy ở đây.
Dantalion Dali
Dantalion Dali
Thầy sẽ bảo vệ em.
Dantalion Dali
Dantalion Dali
Nên yên tâm.
Dantalion Dali
Dantalion Dali
Dựa vào thầy nhé?
Dantalion Dali
Dantalion Dali
Đồ ngốc nhỏ.
Iris
Iris
Iris
Iris
Vâng!

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play