Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Vết Nứt Không Gian[Hihaaut/Allhiha]

1.Đêm đầu tiên.

.
Đêm đầu tiên ở phòng 102.Hiha gần như không thể ngủ được
Căn phòng có bốn người hai giường, đúng như quy tắc. Không thừa, không thiếu. Nhưng cậu vẫn có cảm giác.. có gì đó sai.
Hiha Trừ Tà
Hiha Trừ Tà
"Cậu chưa ngủ à? Giọng trầm vang lên từ người bệnh cạnh.
Hiha quay đầu, bắt gặp ánh mắt của Hiha trừ tà. Người kia nằm nghiên, chống tay nhìn cậu, ánh mắt sâu đến mức khó đoán.
Hiha
Hiha
"Chưa. "
Hiha Trừ Tà
Hiha Trừ Tà
"Đừng ngủ sâu quá."
Hiha
Hiha
"Vì quy tắc ?"
Hiha Trừ Tà
Hiha Trừ Tà
"không hẳn. "
Câu trả lời lửng lơ khiến không khí trở nên nặng hơn. Ngoài cửa sổ, gió rít nhẹ. Rèm cửa lay động, dù không có gió lọt vào.
Hiha vừa định nói gì đó thì..
Cộc.. Cộc..
Tiếng gõ cửa.
Cả phòng bỗng chốc im lặng.. không ai dám cử động
Cộc.. cộc..
"Cứu tôi với.. " Giọng nói run rẩy vang lên từ bên ngoài.
Hiha
Hiha
Cậu khẽ siết chặt chăn.
Hiha Trừ Tà
Hiha Trừ Tà
"Đừng mở" Anh nói nhỏ, gần như là thì thầm bên tai cậu từ lúc nào không hay.
Khoảng cách quá gần. Hơi thở ấm chạm nhẹ vào vành tai khiến Hiha khựng lại.
Hiha
Hiha
"Nh-Nhưng nếu là người thật-
Hiha Trừ Tà
Hiha Trừ Tà
"không có người thứ năm. "
Câu nói đó khiến lưng Hiha lạnh buốt. Bàn tay Hiha trừ tà chạm nhẹ vào cổ tay cậu, không mạnh, nhưng đủ để giữ lại. Ngón tay hơi lạnh, nhưng lại mang theo càm giác kỳ lạ khiến tim Hiha lệch nhịp.
Cộc.. Cộc.. cộc
tiếng gõ mạnh hơn.
"làm ơn.. mở cửa đi mà.. "
Hiha vô thức nghiên người lại gần hơn, như tìm một điểm tựa. Hiha trừ tà không nói gì, chủ siết nhẹ tay cậu một chút như một cách trấn an.
Hiha Trừ Tà
Hiha Trừ Tà
"Tin tôi. " Giọng anh thấp xuống.
ánh mắt hai người chạm nhau trong bóng tối. Khảng cách gần đến mức Hiha có thể cảm nhận rõ nhịp thở của đối phương.
một giây
hai giây
tiếng gõ cửa dừng lại.
Im lặng.
Đột ngột.
Quá đột ngột
Hiha nuốt khan, vẫn chưa nhận ra rằng mình vẫn đang bị giữ tay. Khi cậu định rút lại, Hiha trừ tà mới chậm rãi buông ra nhưng ánh mắt không rời khỏi cậu.
Hiha Trừ Tà
Hiha Trừ Tà
"Cậu sợ à? "
Hiha
Hiha
"không. "
Hiha Trừ Tà
Hiha Trừ Tà
"Ừ"
Một khoảng lặng khác.
Nhưng lần này, khônh khí không còn đáng sự như trước.
Chỉ còn nhịp tim khônh rõ là của ai.
...
Đêm đó, hiha thật sự không ngủ.
Và cậu biết người bên cạnh mình, có lẽ còn nguy hiểm hơn cả những thứ ngoài cánh cửa kia.
.
.
.
NovelToon
NovelToon
NovelToon
ᴄʜᴜốɪ sᴀᴅ
ᴄʜᴜốɪ sᴀᴅ
"một số quy tắc và từng căng phòng kí túc. "

2.

.
Đêm thứ hai.
Hiha không còn nghĩ rằng quy tắc là để dọa người nữa. Cậu cảm nhận được chúng, không khí trong phòng nặng hơn bình thường. Như có thứ gì đó len lỏi giữa hai chiếc giường, bò sát mặt sàn, nhưng mỗi lần nhìn xuống... lại chằng thấy gì.
Hiha Trừ Tà
Hiha Trừ Tà
"Cậu lại không ngủ..? " Giọng anh nhẹ khì khào vang lên, thấp và sát bên.
Hiha
Hiha
cậu giật nảy mình. "Cậu từ lúc nà-
Hiha Trừ Tà
Hiha Trừ Tà
"Lúc cậu bắt đầu nhìn xuống dưới giường. " Một câu nói nhẹ tênh. Nhưng đủ khiến cổ họng Hiha khô lại.
Hiha trừ tà ngồi trên mép giường nhìn cậu từ lúc nào không biết. Khoảng cách gần đến mức đầu gối hai người chạm nhẹ vào nhau.
Hiha Trừ Tà
Hiha Trừ Tà
"Đừng nhìn xuống dưới. " anh nói
Hiha
Hiha
"Vì có thứ gì ở đó? " Hiha hỏi, giọng nhỏ.
Hiha trừ tà không trả lời ngay. Chỉ đưa tay lên.. chạm nhẹ vào cằm cậu, nâng lên một chút.
Hiha Trừ Tà
Hiha Trừ Tà
"nhìn tôi" ánh mắt chạm nhau.. không có chỗ để tránh.
Hiha
Hiha
Hiha khựng lại, tim đập nhanh hơn một cách khó hiểu.
Hiha Trừ Tà
Hiha Trừ Tà
"cậu không cần sợ những thứ đó. "
Hiha
Hiha
"vậy sợ cái gì"
Hiha Trừ Tà
Hiha Trừ Tà
một nụ cười nhẹ thoáng qua. "Những thứ ở gần cậu hơn. " Ngón tay vẫn giữ ở cằm cậu, không buông.
Không đau, những rõ ràng là không cho phép quay đi. Không khí trở nên kỳ lạ.
bên ngoài, gió đập vào cửa sổ, Rầm.. rầm.
Hiha không biết do lạnh hay do gì khác, nhưng cậu vô thức nghiên người về phía trước một chút.
khoảng cách giữa hai người gần hơn.
Hiha Trừ Tà
Hiha Trừ Tà
Anh khẽ hạ giọng. "Cậu tin tôi không? "
Cậu không trả lời. Nhưng cũng không rời đi. một giây im lặng kéo dài, rồi một bàn tay đặt lên lưng cậu.
nhẹ, nhưng giữ lại, không cho lùi.
Hiha
Hiha
cậu khẽ hít một hơi, nhưng không né tránh. "đừng lại gần cửa"
Hiha Trừ Tà
Hiha Trừ Tà
Giọng Hiha trừ tà thấp xuống, gần như thì thầm sát bên tai. "Đừng nghe ai gọi tên cậu.. Và.. " ngón tay anh khẽ siết lại một chút nơi lưng áo. "Đừng để ai khác chạm vào cậu"
Hiha
Hiha
cậu khựng lại. "... Tại sao? "
Một khoảng lặng..
Hiha Trừ Tà
Hiha Trừ Tà
Hiha Trừ Tà hơi nghiên đầu, khoảng cách gần đến mức chỉ cần thêm một chút nữa.. "vì tôi không thích.. " Câu trả lời đơn giản nhưng ánh mắt lại không thề đơn giản.
bên ngoài, một tiếng cười khẽ vang lên từ hành lang. không phải của con người.
Hiha vô thức siết chặt tay áo người trước mặt. Hiha trừ tà nhìn xuống, rồi khẽ cười.. lần này anh không buông ta. Ngược lại kéo cậu lại gần hơn một chút.
Hiha Trừ Tà
Hiha Trừ Tà
"Ở yên đây. " Giọng nói trầm, rõ ràng.
không phải yêu cầu. Mà là mệnh lệnh
...
Đêm đó, Hiha không còn chắc. thứ đang giữ cậu lại.. là để bảo vệ cậu hay là để giữ cậu cho riêng mình.
.
.
.

3.Phụ thuộc vào anh.

.
Hiha bắt đầu nhận ra một điều, cậu không còn sợ căn phòng 102 nữa..ít nhất là khi Hiha trừ tà ở gần.
đêm thứ ba..
22:00
Hiha đứng trước cửa kí túc xá, hơi thở gấp gáp. Kim đồng hồ vừa chạm đúng giờ, và hành lang phía sau cậu thứ vốn nên quen thuộc, lại méo mó đến kỳ lạ những bức tường kéo dài ra. ánh đèn chập chờn, và ở cuối hành lang.. có thứ gì đó đang đứng không rõ hình dạng nó ra sau. Chỉ là một bóng đen, nhưng lại biết cậu đang nhìn. Hiha siết chặt tay nắm cửa
Quy tắc 3.
- Phải vào trước 22:00 -
Nhưng.. cậu đã muộn.
"... Mở cửa đi"
Giọng nói khẽ vang phía sau, Hiha quay phắt lại.
không có ai.
Nhưng tiếng bước chân.. lại đang tiến đến gần.
càng lúc càng rõ.
Cộp.. cộp.. cộp
Hiha cắn răng, vặn mạnh tay nắm.
Cửa mở ra.
Cậu lao vào trong ngay lập tức.
".. đóng lại"
giọng nói quen thuộc vang lên, Hiha đóng sầm cửa lại, lưng tựa vào đó, tim đập loạn. căn phòng tối, chỉ có một người đang ngồi trên giường.. nhìn cậu.
Hiha Trừ Tà.
Hiha Trừ Tà
Hiha Trừ Tà
"Cậu về trễ. " Giọng anh không cao, nhưng khiến không khí đông cứng lại.
Hiha
Hiha
"T-Tớ kẹt ngoài hành lang. " Hiha thở dốc. "Có thứ gì đó-
Hiha Trừ Tà
Hiha Trừ Tà
"- Ừ tôi biết. "
Hiha
Hiha
Hiha khựng lại. "cậu biết..? "
Hiha Trừ Tà
Hiha Trừ Tà
Hiha trừ tà đứng dậy từng bước tiến lại gần. Không vội.. nhưng không cho phép né tránh. " Cậu đáng lẽ không nên ở ngoài giờ đó"
Hiha
Hiha
"Nhưn- "
Một bàn tay đặt lên tường, ngay bên cạnh đầu Hiha, chặn lại.. khoảng cách bị thu hẹp hoàn toàn
Hiha Trừ Tà
Hiha Trừ Tà
" Cậu không nghe lời" Giọng nói trầm xuống, không lớn.. nhưng mang theo cảm giác.. áp lực
Hiha nuốt khan. Không hiểu sao, thay vì phản kháng.. cậu lại im lặng
Hiha
Hiha
" Xin lỗi.. " Lời nói bật ra rất nhỏ. Ngay cả chính cậu cũng không ngờ.
Hiha trừ tà nhìn cậu một lúc lâu. Rồi.. thở nhẹ ra.
Hiha Trừ Tà
Hiha Trừ Tà
"Đừng làm vậy nữa.. " Giọng anh dịu xuống. Nhưng bàn tay vẫn chưa rời đi, Ngược lại.. còn hạ xuống chạm nhẹ vào cổ tay Hiha.
Như kiểm tra.
Hiha
Hiha
"l-lạnh quá.. " Hiha khẽ nói.
Hiha Trừ Tà
Hiha Trừ Tà
"Cậu đứng ngoài bao lâu? "
Hiha
Hiha
"Không nhớ.. "
Hiha trừ tà khẽ nhíu mày. Rồi kéo cậu lại gần hơn một chút. không mạnh nhưng đủ để khiến Hiha không thể giữ khoảng cách.
Hiha Trừ Tà
Hiha Trừ Tà
"ngồi xuống"
...
Đêm đó, Hiha ngồi trên người của Hiha trừ tà. Cậu không về giường mình. Cũng không muốn.
Hiha Trừ Tà
Hiha Trừ Tà
"cậu không về chỗ à..? " Hiha Trừ Tà hỏi.
Hiha
Hiha
" Không.. " một câu trả lời rất nhỏ nhưng rõ ràng.
Hiha trừ tà không nói gì thêm chỉ hơi dịch vào trong chừa chỗ. Hiha hiểu ý và cậu nằm xuống.
Khoản cách gần đến mức có thể cảm nhận rõ hơi ấm từ người bên cạnh. Kỳ lạ.. người này.. không lạnh như bình thường.
Hiha Trừ Tà
Hiha Trừ Tà
"cậu run"
Hiha
Hiha
"không có"
Hiha Trừ Tà
Hiha Trừ Tà
"có"
Một bàn tay chạm vào lưng cậu.. nhẹ.. nhưng giữ lại, không cho lùi.. Hiha khẽ hít một hơi. không tránh, ngược lại còn vô thức nhích lạu gần hơn một chút.
Hiha
Hiha
".. Tớ không muốn ở một mình. "
Lời nói bật ra trong bóng tối. Thành thật đến mức chính cậu cũng bất ngờ.
một khoảng lặng.. rồi...
Hiha Trừ Tà
Hiha Trừ Tà
"Ừ"
Chỉ một từ, nhưng bàn tay kia siết nhẹ lại.. Như đáp lại
...
.
.
...
những ngày sau đó, mọi thứ thay đổi. Hiha bắt đầu không rời khỏi một mình. luôn vô thức tìm Hiha trừ tà bằng ánh mắt và mỗi khi có chuyện bất thường xảy ra, cậu sẽ nghĩ đến người đầu tiên
-
Một lần.
Trong giờ học
Hiha nghe thấy có người gọi tên mình.
"Hiha"
Giọng rất quen. Như từ phía sau, cậu suýt quay lại nhưng một bàn tay đột nhiên giữ lấy cổ tay cậu.
Hiha Trừ Tà
Hiha Trừ Tà
"Đừng quay đầu"
Giọng Hiha trừ tà vang bên cạnh, rất thấp.. rất gần.. Hiha khựng lại
Hiha
Hiha
"- Nhưn-
Hiha Trừ Tà
Hiha Trừ Tà
"Không phải người.. "
câu nói đơn giản, nhưng khiến cậu lập tức im lặng. Hiha trừ tà không buôn tay ngay, ngược lại.. còn giữ lâu hơn một chút, như chắc chắn rằng cậu sẽ không quay lại.
khi tiếng gọi biến mất, anh mới chậm rãi buông ra, nhưng trước khi rời đi ngón tay khẽ lướt qua cổ tay cậu. Rất nhẹ nhưng đủ để lại cảm giác
Hiha không nói gì, chủ siết nhẹ tay lại.
...
Đêm thứ Sáu.
Hiha tỉnh dậy giữa đêm, cậu không biết vì sao.. chỉ là.. có cảm giác.. có thứ gì đó không đúng.
Căn phòng tối, quá tối không giống bình thường. Hiha khẽ quay đầu, Giường bên cạnh trống.
Hiha Trừ tà bây giờ không có ở đây.. Tim cậu đập mạnh.
Hiha
Hiha
"... "
Hiha ngồi dậy.. không suy nghĩ chỉ.. tìm, cậu bước xuống giường. Sàn nhà lạnh nhưng cậu không để ý
Hiha
Hiha
"Hiha trừ tà.. "
không trả lời.
Cửa phòng, mở hé.
một khe nhỏ..
Gió lạnh ùa vào, Hiha tiến lại gần.. Tim đập nhanh hơn. Cậu không biết vì sao.. nhưng lại cảm thấy sợ.. không phải sợ thứ ngoài kia mà là.. nếu người đó không ở đây.
...
cánh cửa mở ra, hành lang tối đen.. không có đèn.. không có âm thanh. Hiha bước ra ngoài.
một bước..
hai bước..
Hiha Trừ Tà
Hiha Trừ Tà
".. Cậu ra ngoài làm gì..? " Giọng nói vang lên ngay phía sau.
Hiha giật mình quay lại.. Hiha trừ tà đứng đó nhưng.. có gì đó không đúng
ánh mắt anh.. không giống bình thường.. tối hơn, sâu hơn, như không phản chiếu ánh sáng
Hiha
Hiha
"Cậu.. vừa ở đâu" Hiha hỏi, giọng nhỏ
Hiha trừ tà không trả lời ngay.. chỉ nhìn cậu, một lúc lâu rồi tiến lại gần
Hiha Trừ Tà
Hiha Trừ Tà
"Đi tìm cậu.. "
Câu trả lời rất nhẹ.. nhưng không hiểu sao.. lại khiến hiha không thể phản bác.
Hiha
Hiha
"cậu không nên ra ngoài.. "
Hiha Trừ Tà
Hiha Trừ Tà
"nhưng cậu cũng ra mà..
một khoảng lặng
Hiha trừ tà dừng lại ngay trước mặt cậu.
Quá gần.
Hiha
Hiha
"khác chỗ nào? "
Hiha không lùi , không biết từ lúc nào cậu đã không còn lùi nữa.
Hiha trừ tà khẽ cuối xuống.
Khoảng cách chỉ còn một nhịp thở
Hiha Trừ Tà
Hiha Trừ Tà
"Vì tôi.. " ngón tay anh chạm nhẹ vào cổ tay cậu giữ lại.. "không phải thứ bị quy tắc kiểm soát. "
Hiha sững lại.
không khí xung quanh như ngúng lại.
Hiha
Hiha
"cậu.. là gì? "
không có câu trả lời.
chỉ có ánh mắt.
và bàn tay kia.. siết nhẹ hơn một chút, không đau.. nhưng rõ ràng.
Hiha Trừ Tà
Hiha Trừ Tà
"Không quan trọng" giọng nói trầm xuống "quan trọng là.. " anh kéo cậu lại gần hơn, không khoảng cách tồn tại. "cậu ở cạnh tôi"
Hiha không phản kháng. không hỏi thêm, chỉ.. đứng đó.
và lần đầu tiên, cậu nhận ra thay vì sợ hãi.. cậu lại cảm thấy an toàn, dù người trước mặt có thể không phải con người
đêm đó, Hiha không quay về giường mình
và lần này, là do chính cậu lựa chọn.
.
ᴄʜᴜốɪ sᴀᴅ
ᴄʜᴜốɪ sᴀᴅ
Viết 1000chữ mà đéo ai bình luận có khi chuối cho từng đứa tái sinh(đi hiến dái) hết đấy😡😡😡😡

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play