[Văn Hàm] Những Câu Chuyện Của Hai Ta
Ánh Nắng Trong Đôi Mắt Em
Tớ là cua ( t/g )
Chào mừng đến với truyện của tớ
Tớ là cua ( t/g )
Tớ viết truyện với mục đích giải trí , nên đôi khi tớ sẽ quên ra chap 😇 . Nên mn hoan hỉ cho tớ nhá :))
Tớ là cua ( t/g )
Thôi ko nhảm nữa , vô truyện nek
Mùa hè năm ấy, nắng vàng như rót mật xuống mái trường cấp ba. Người ta thường nói, thanh xuân là những tháng ngày đẹp đẽ nhất, là lúc chúng ta dám yêu dám hận, dám làm những điều ngốc nghếch chỉ vì một trái tim non nớt rung động. Ở nơi này, có hai thế giới hoàn toàn khác biệt tồn tại. Một bên là ánh sáng rực rỡ của tri thức, một bên là sự ngang tàng, hoang dã của những kẻ đứng đầu. Và định mệnh đã sắp đặt cho hai thế giới đó giao nhau, tạo nên một câu chuyện tình yêu vừa ngọt ngào, vừa cháy bỏng.
Dương Bác Văn là cái tên khiến cả ngôi trường này đều phải e dè. Với vẻ ngoài lạnh lùng, vóc dáng cao lớn và phong cách hành sự ngang tàng, Hắn chính là trùm trường. Hắn không bao giờ để ai vào mắt, ngoại trừ một người...
Còn Tả Kỳ Hàm , Em là niềm tự hào của trường, là học bá luôn đứng top đầu bảng xếp hạng. Em dịu dàng, ôn hòa, mái tóc mềm luôn được chải chuốt gọn gàng, đôi mắt trong veo như hồ nước mùa thu. Em là hiện thân của sự hoàn hảo, là mục tiêu mà bao người ngưỡng mộ.
Một buổi chiều tan học, bầu trời đột ngột đổ mưa lớn. Em đứng ở hiên trường, hơi nhíu mày nhìn những hạt mưa xối xả, em quên mang ô.
????
Đứng đó làm gì ? Đi thôi
Một giọng nói trầm thấp vang lên bên tai. Em ngẩng đầu, thấy Hắn đang dựa vào tường, tay cầm một chiếc ô lớn, nhìn em với ánh mắt khó đoán.
Tả Kỳ Hàm_Em
Anh...anh.. Bác Văn " ngạc nhiên "
Tả Kỳ Hàm_Em
Em.... em không phiền anh đâu , anh đi trước đi " lắc đầu "
Hắn không hỏi nữa, trực tiếp bước tới, khoác vai Em kéo vào dưới ô.
Dương Bác Văn _Hắn
Tao nói đi là đi
Cơ thể cao lớn của Hắn gần như che kín cả phần gió mưa, chỉ để lại một khoảng không gian nhỏ ấm áp cho hai người. Bên dưới chiếc ô, khoảng cách giữa họ gần đến mức Em có thể nghe rõ nhịp tim mình đập nhanh hơn bình thường. Mùi hương nam tính, vương chút bạc hà thoang thoảng từ người Hắn khiến tai Em bất giác đỏ bừng.
Dương Bác Văn _Hắn
Sao lúc nào em cũng chăm học thế hả, học bá nhỏ?
Hắn bỗng hỏi , giọng trầm khàn vang vọng ngay bên tai
Tả Kỳ Hàm_Em
Vì .....vì em muốn thi vào trường đại học tốt " lí nhí trả lời , không dám nhìn Hắn "
Hắn bật cười khẽ, bàn tay to lớn thong thả vuốt ve mái tóc mềm của Em , động tác đầy yêu chiều.
Dương Bác Văn _Hắn
Đối với tao, em giỏi hay không giỏi không quan trọng. Quan trọng là... em chỉ được nhìn thấy tao một mình thôi, hiểu chưa?
Tả Kỳ Hàm_Em
Anh...... " ngẩng đầu tròn mắt nhìn "
Dương Bác Văn _Hắn
Nhím nhỏ , em có biết em đáng yêu đến mức nào không ? " bật cười khẽ nhìn em "
Giọng nói của Hắn ngày càng thấp, mang theo sự dụ hoặc khó cưỡng. Chiếc ô được đặt xuống đất, Hắn dựa người vào tường, nhẹ nhàng bao bọc Em giữa hai cánh tay mình. Không gian xung quanh như bị cô lập, chỉ còn lại hơi thở nóng rẫy của đối phương phả trên mặt.
Tả Kỳ Hàm_Em
Anh....ở đây là trường học mà... " ( : ౦ ‸ ౦ : )"
Em luống cuống, hai tay vô thức đặt lên ngực rộng của Hắn, cố gắng đẩy nhẹ nhưng lại không có chút sức lực nào.
Dương Bác Văn _Hắn
Ừ, trường học.
Hắn cúi thấp đầu, môi cận kề môi Em , hơi thở giao hòa.
Dương Bác Văn _Hắn
Nhưng em là của tao . Chỗ nào cũng được , miễn là được ôm em
Nói rồi, Hắn không chút do dự hạ thấp người, chiếm lấy đôi môi mềm mại kia. Nụ hôn đầu không hề vụng về, mà mang theo sự chiếm hữu mãnh liệt nhưng lại vô cùng dịu dàng. Hắn như muốn dung hòa cả thế giới của mình vào người Em , bàn tay lớn vuốt ve theo đường cong lưng, kéo cơ thể nhỏ nhắn kia càng lúc càng gần, đến mức không còn khoảng cách nào.
Kỳ Hàm nhắm mắt lại, toàn thân mềm nhũn, dựa hẳn vào vòng tay rộng lớn kia. Cảm giác choáng váng, ngọt ngào như mật ong lan tỏa khắp cơ thể. Những ngón tay thon dài vô thức níu lấy vạt áo của Bác Văn , đáp lại nụ hôn đó một cách ngây thơ nhưng chân thành.
Mưa bên ngoài vẫn rơi, tiếng nước chảy róc rách như bản nhạc nền che đi tiếng hơi thở gấp gáp và những tiếng thì thầm yêu thương. Hắn hôn lên trán, lên mắt, rồi lại trở về đôi môi, từng động tác đều mang theo sự trân trọng và yêu chiều đến tột cùng.
Dương Bác Văn _Hắn
Hàm Hàm , yêu em
Hắn ghé sát tai Em , giọng nói khàn đặc đầy quyến rũ,
Dương Bác Văn _Hắn
Chờ tốt nghiệp , anh sẽ không để em chạy thoát đâu
Em ngượng ngùng gật đầu , mặt đỏ như quả cà chua , đôi mắt long lanh ẩn hiện dưới hàng mi dài
Tả Kỳ Hàm_Em
Em.....em cũng yêu anh " ôm lấy Hắn "
2 người cẫn vậy , không tranh cãi , không to tiếng . Chỉ có sự thấu hiểu và 2 trái tim luôn hướng về nhau . Hắn yêu Em và bao bọc Em bằng tất cả chân thành mà Hắn có , luôn bên Em mà không quản ngại . Em cũng thế , luôn đáp lại Hắn bằng cả chân tình . Hai người họ chính là mảnh ghép dành riêng cho nhau , không thể tách rời
Tớ là cua ( t/g )
Thanh xuân vườn trường đôi khi không chỉ là những trang sách hay những kỳ thi căng thẳng. Nó còn là những khoảnh khắc tim đập nhanh, là những cái nắm tay vụng về, và là một tình yêu đẹp đẽ, cháy bỏng như ánh nắng ban mai. Dù họ là hai cực trái ngược, nhưng tình yêu này đã hòa quyện tất cả, trở thành kỷ niệm đẹp nhất trong đời.
Tớ là cua ( t/g )
Bye bye (≧▽≦)
Tớ là cua ( t/g )
Cho tui 1 like nha , iu nhiều (≧▽≦)
Dương Bác Văn _Hắn
Bye bye ❤️
Trái Tim Chỉ Thuộc Về Em
Tớ là cua ( t/g )
Lại là t/g đây , tôi đã trở lại và ăn hại hơn xưa :))
Tớ là cua ( t/g )
Xàm tht
Tớ là cua ( t/g )
Vô truyện
Trong giới thượng lưu, ai cũng biết đến hai cái tên sáng chói. Một là Dương Bác Văn - người thừa kế duy nhất của Tập đoàn Dương Thị, vẻ ngoài lạnh lùng, khí thế ngút trời, mọi hành động đều toát lên sự cao quý và áp đảo. Người còn lại là Tả Kỳ Hàm - tiểu công tử nhà họ Tả , dịu dàng như nước, thanh tú như ngọc, được bao bọc và yêu chiều từ nhỏ. Hai người họ lớn lên cùng nhau, giống như mặt trời và mặt trăng, tuy khác biệt nhưng lại không thể tách rời.
Buổi tối, trong phòng khách sang trọng của biệt thự nhà họ Dương , ánh đèn vàng ấm áp chiếu rọi. Kỳ Hàm ngồi trên sofa, đang chăm chú xem tài liệu thì bỗng nhiên một bóng người cao lớn bao lấy cậu từ phía sau.
Dương Bác Văn _Hắn
Đang xem gì mà chăm chú thế, bé ngoan?
Giọng nói trầm thấp, đầy từ tính của Bác Văn vang lên bên tai, kèm theo hơi thở ấm áp phả vào gáy khiến Kỳ Hàm khẽ run.
Tả Kỳ Hàm _ Em
A... Văn Ca
Kỳ Hàm giật mình, tay khẽ buông tài liệu xuống,
Tả Kỳ Hàm _ Em
Em đang xem kế hoạch cho dự án tuần sau thôi mà. Anh về từ khi nào vậy?
Dương Bác Văn _Hắn
Về được một lúc rồi, thấy em quá say sưa nên không nỡ gọi.
Bác Văn cười khẽ, vòng tay ôm chặt lấy vòng eo nhỏ nhắn của người trong lòng, cằm tựa lên vai cậu.
Dương Bác Văn _Hắn
Em à, em có biết em nghiêm túc thì trông đáng yêu đến mức nào không? Anh muốn cắn một phát thật to đây này.
Tả Kỳ Hàm _ Em
Anh lại trêu em rồi.
Kỳ Hàm khẽ cựa quậy, má đã hơi ửng hồng.
Tả Kỳ Hàm _ Em
Hôm nay công ty không bận sao mà về sớm thế?
Tả Kỳ Hàm _ Em
Bận chứ, nhưng không thấy em thì anh không thể tập trung được.
Bác Văn xoay người Kỳ Hàm lại đối mặt với mình, hai tay chống vào sofa, bao bọc cậu trong vòng tay.
Dương Bác Văn _Hắn
Nhìn anh này, Hàm Hàm . Em là của anh, cả đời này cũng chỉ có thể là của anh thôi, nghe rõ chưa?
Kỳ Hàm ngước đôi mắt trong veo nhìn người trước mặt, trái tim nhỏ bé lại đập nhanh như muốn nhảy ra ngoài.
Tả Kỳ Hàm _ Em
Em... em biết rồi mà. Từ nhỏ đến lớn em lúc nào chẳng là của anh.
Dương Bác Văn _Hắn
Biết là tốt
Anh mỉm cười hài lòng, ngón tay thon dài khẽ vuốt ve gò má mềm mại của Cậu.
Dương Bác Văn _Hắn
Thế nên em không được phép rời xa anh nửa bước. Bất cứ nơi nào em đi, anh đều phải có mặt. Ai dám nhìn em nhiều hơn ba giây, anh sẽ mù mắt họ lại.
Tả Kỳ Hàm _ Em
Anh nói kỳ quá...
Cậu bật cười, đưa tay nắm lấy bàn tay đang vuốt ve má mình.
Tả Kỳ Hàm _ Em
Anh là tổng tài lớn rồi mà còn trẻ con như thế này, người ta nhìn vào lại cười cho.
Dương Bác Văn _Hắn
Để họ cười
Anh nhướng mày, vẻ mặt ngạo nghễ nhưng ánh mắt lại dịu dàng đến lạ.
Dương Bác Văn _Hắn
Anh là trụ cột của cả tập đoàn, anh có quyền được chiều chuộng người anh yêu. Với lại, em là bảo bối trong lòng anh, là thứ quý giá nhất trên đời này, anh không chiều em thì chiều ai?
Nói rồi, Anh không chút do dự cúi xuống, chạm nhẹ vào đôi môi mềm mại kia. Nụ hôn không hề dữ dội mà chỉ nhẹ nhàng, dịu dàng như sợ làm tổn thương người trong lòng, nhưng lại ẩn chứa tình yêu sâu đậm đến nghẹt thở.
Cậu nhắm mắt, hai tay vô thức quàng lên cổ Anh , đáp lại nụ hôn ngọt ngào đó.
Một lúc lâu sau, Anh mới rời khỏi đôi môi kia, trán vẫn kề trán, hơi thở hòa vào nhau.
Dương Bác Văn _Hắn
Hàm Hàm , ngọt quá...
Anh khàn giọng, ánh mắt tối sầm lại đầy yêu chiều.
Dương Bác Văn _Hắn
Em có biết mỗi lần nhìn em cười, anh cảm thấy cả thế giới này đều trở nên tươi sáng không? Dù anh có bao nhiêu tiền bạc, quyền lực, nếu không có em thì tất cả đều vô nghĩa.
Cậu nghẹn ngào, nước mắt hạnh phúc lấp lánh trong mắt.
Tả Kỳ Hàm _ Em
Em cũng vậy. Em không cần gì cả, chỉ cần ở cạnh anh là em đủ hạnh phúc rồi.
Dương Bác Văn _Hắn
Đứa ngốc " nhìn cậu "
Anh hôn lên mắt cậu, rồi ôm chặt vào lòng, vỗ nhẹ lưng.
Dương Bác Văn _Hắn
Sau này chúng ta sẽ cùng nhau quản lý công việc, cùng nhau đi khắp thế giới, cùng nhau già đi. Anh hứa sẽ dùng cả sinh mệnh này để bảo vệ và yêu em, không bao giờ để em phải chịu một chút ủy khuất nào.
Cậu gật đầu mạnh mẽ, mặt vùi vào lồng ngực ấm áp quen thuộc.
Tình yêu giữa hai người con nhà quyền thế không chỉ có hoa hồng và xa hoa, mà còn là sự tin tưởng tuyệt đối, là sự bao dung và chiều chuộng không điều kiện. Tình yêu của họ ngọt ngào như mật đường, đậm đà như rượu ngon, khiến cho bất cứ ai nhìn thấy cũng đều phải mỉm cười hạnh phúc thay. Bởi vì, họ chính là mảnh ghép hoàn hảo dành cho nhau, định mệnh đã sắp đặt từ kiếp trước.
Tớ là cua ( t/g )
Lên ngược ko
Dương Bác Văn _Hắn
Bye bye
Tớ là cua ( t/g )
Chuyên mục viết cho đủ chữ :))
Tớ là cua ( t/g )
Văn Hàm Văn Hàm Văn Hàm Văn Hàm Văn Hàm Văn Hàm Văn Hàm Văn Hàm Văn Hàm Văn Hàm Văn Hàm Văn Hàm Văn Hàm Văn Hàm Văn Hàm Văn Hàm Văn Hàm Văn Hàm Văn Hàm Văn Hàm Văn Hàm Văn Hàm Văn Hàm Văn Hàm
Văn Hàm Văn Hàm Văn Hàm Văn Hàm Văn Hàm Văn Hàm Văn Hàm Văn Hàm Văn Hàm Văn Hàm Văn Hàm Văn Hàm Văn Hàm Văn Hàm Văn Hàm Văn Hàm Văn Hàm Văn Hàm Văn Hàm Văn Hàm Văn Hàm Văn Hàm Văn Hàm Văn Hàm Văn Hàm Văn Hàm Văn Hàm Văn Hàm Văn Hàm Văn Hàm Văn Hàm Văn Hàm Văn Hàm Văn Hàm Văn Hàm Văn Hàm Văn Hàm Văn Hàm Văn Hàm Văn Hàm Văn Hàm Văn Hàm Văn Hàm Văn Hàm Văn Hàm
Tớ là cua ( t/g )
Bl hay like ik các nàng , tui cảm ơn
Vết Thương Không Lành
Tớ là cua ( t/g )
Hi , lại là t/g đây
Tớ là cua ( t/g )
Nay tôi ngẫu hứng ngược :))
Tớ là cua ( t/g )
Nên là ngược hihi 😇
Tớ là cua ( t/g )
Tao tồi vãi 😇😞
Tình yêu đôi khi giống như một con dao hai lưỡi. Khi bạn không biết trân trọng, nó sẽ trở thành vũ khí sắc bén đâm vào tim người yêu bạn nhất, để lại vết thương sâu đến mức dù có cố gắng khâu vá cũng không thể lành lặn như xưa. Và khi bạn nhận ra mọi chuyện, quay đầu lại thì người ấy đã đi thật xa, không còn chờ đợi bạn nữa.
Trong căn biệt thự lớn và lạnh lẽo, không khí căng thẳng đến ngột ngạt. Dương Bác Văn ngồi trên ghế sofa cao cấp, vẻ mặt lạnh như băng, ánh mắt nhìn người đối diện đầy vẻ chán ghét và nghi ngờ.
Dương Bác Văn _Hắn
Kỳ Hàm , mày nói đi! Tất cả những chuyện mày làm, tất cả những gì mày nói với tao, rốt cuộc có bao nhiêu phần trăm là thật?
Bác Văn gằn giọng, từng chữ như dao cắt.
Tả Kỳ Hàm _ Em
Anh Văn , em không hề lừa dối anh gì cả... Chuyện đó thật sự không phải do em làm!
Em đứng đó, thân hình mảnh mai run rẩy, đôi mắt đỏ ngầu vì khóc quá nhiều. Giọng em nghẹn ngào, đầy vẻ cầu xin.
Dương Bác Văn _Hắn
Không phải mày thì ai
Hắn đứng bật dậy, bước tới túm chặt cằm Em , lực đạo mạnh đến mức khiến Em nhăn mặt đau đớn.
Dương Bác Văn _Hắn
Mày tham lam, mày vì tiền bạc, vì địa vị mà ở lại bên tao, phải không? Tao thật ngu ngốc mới tin những lời đường mật của mày!
Tả Kỳ Hàm _ Em
Em yêu anh... Em yêu anh từ rất lâu rồi, em không cần tiền bạc hay địa vị của anh, em chỉ cần anh thôi mà...
Em cố gắng giải thích, nước mắt lăn dài trên má, ướt đẫm cả gò má.
Dương Bác Văn _Hắn
Yêu? Mày đừng nói chữ đó ra, tao thấy buồn nôn!
Hắn hất mạnh tay ra, khiến em loạng choạng ngã xuống sàn lạnh ngắt.
Dương Bác Văn _Hắn
Cút đi! Tao không muốn thấy mặt mày thêm giây phút nào nữa. Đồ phản bội!
Em ngồi trên sàn, nhìn người mình yêu nhất với ánh mắt tuyệt vọng. Em hiểu rồi, trong lòng Hắn , sự tin tưởng giữa họ đã sớm tan thành mây khói. Bất kể em có nói gì, làm gì, cũng đều là sai lầm.
Tả Kỳ Hàm _ Em
Được..... em cút
Em đứng dậy, giọng nói khẽ đến mức như sắp biến mất, nhưng lại mang theo sự quyết tâm lạ thường.
Tả Kỳ Hàm _ Em
Dương Bác Văn , em rời đi. Nhưng anh nhớ kỹ, em chưa bao giờ lừa dối tình cảm của mình. Chỉ là... em mệt mỏi rồi, em không thể tiếp tục yêu một người không bao giờ tin mình nữa.
Nói xong, em không hề ngoái đầu nhìn lại, em bước ra khỏi cánh cửa đó, bước ra khỏi thế giới của hắn , mãi mãi.
Thời gian thấm thoắt thoi đưa, ba năm trôi qua trong chốc lát. Dương Bác Văn giờ đây đã là người đứng đầu cả một đế chế kinh doanh, quyền lực trong tay, tiền bạc đầy mình. Nhưng trong lòng hắn , lại trống rỗng đến đáng sợ. Mọi thứ đều đã rõ ràng, người thực sự hãm hại năm xưa không phải là em. Hắn đã mất đi người yêu mình chân thành nhất chỉ vì sự ngu muội và độc đoán của bản thân.
Hắn tìm kiếm Em khắp nơi, cuối cùng cũng tìm được.
Trong quán cà phê yên tĩnh, Em ngồi đó. Em vẫn đẹp như xưa, nhưng ánh mắt đã bình thản đến lạ, không còn sự rung động hay yêu thương nào dành cho Hắn nữa.
Dương Bác Văn _Hắn
Hàm Nhi....
Hắn tiến lại gần, giọng nói run rẩy, hai tay nắm chặt đến trắng bệch.
Dương Bác Văn _Hắn
Anh... anh biết tất cả rồi. Là anh sai, là anh mù quáng, là anh không tin em. Anh xin lỗi, anh biết sai rồi...
Hắn muốn nắm lấy tay cậu, nhưng Em đã nhẹ nhàng rút ra, tạo ra một khoảng cách rõ ràng.
Tả Kỳ Hàm _ Em
Anh đến tìm em có chuyện gì
Giọng em bình thản, lạnh nhạt như nói với một người xa lạ.
Dương Bác Văn _Hắn
Hàm Nhi , anh biết anh đã làm em tổn thương rất nhiều. Anh hối hận rồi, anh thật sự hối hận rồi.
Hắn mắt đỏ ngầu, giọng đầy đau khổ và cầu xin.
Dương Bác Văn _Hắn
Cho anh một cơ hội được không? Cho anh cơ hội để bù đắp, để yêu em, để chăm sóc em cả đời này. Anh không thể thiếu em được, Hàm Nhi ...
Em khẽ mỉm cười, nụ cười đó đẹp nhưng lại xa xôi cách trở.
Tả Kỳ Hàm _ Em
Dương Bác Văn, thời gian không thể quay ngược lại được. Những lời anh nói hôm nay, em tin là thật. Nhưng những tổn thương anh gây ra năm xưa, nó đã khắc vào tim em thành một vết sẹo mãi mãi không thể xóa nhòa.
Dương Bác Văn _Hắn
Không... Hàm Nhi , đừng như vậy mà...
Hắn tuyệt vọng, nước mắt cuối cùng cũng rơi xuống.
Dương Bác Văn _Hắn
Anh yêu em , anh thật sự yêu em
Tả Kỳ Hàm _ Em
Em đã từng yêu anh rất nhiều, yêu đến mức quên cả bản thân mình.
Em đứng dậy, nhìn thẳng vào mắt Hắn , ánh mắt trong veo nhưng không còn gợn sóng.
Tả Kỳ Hàm _ Em
Nhưng tình yêu đó đã chết rồi, chết ngay tại khoảnh khắc anh nói em buồn nôn, chết ngay khi anh đuổi em đi. Bây giờ, em chỉ mong chúng ta là người xa lạ, mỗi người một con đường.
Dương Bác Văn _Hắn
Đừng ..... đừng đi
Bác Văn muốn giữ lại, nhưng chân như bị đóng đinh tại chỗ.
Kỳ Hàm xoay người bước đi, bóng dáng cao gầy dần khuất xa, không hề ngoái đầu nhìn lại lần cuối.
Dương Bác Văn đứng đó, giữa không gian tĩnh lặng, cơ thể suy sụp hoàn toàn. Hắn cuối cùng cũng nhận ra tình yêu của mình, cũng hiểu được mình đã mất đi thứ quý giá nhất. Nhưng mọi thứ đã quá muộn màng. Sự hối hận như thủy triều dâng trào, nuốt chửng lấy hắn. Đúng là hắn đã hối hận, nhưng người hắn muốn yêu chiều, muốn bù đắp, đã không còn ở đó nữa. Tình yêu này, cuối cùng cũng chỉ là một tiếc nuối vĩnh hằng.
Tớ là cua ( t/g )
Ngược vậy đc chx hay ngược thêm :))
Tớ là cua ( t/g )
Hồi chắc thêm bộ âm dương cách biệt nhỉ 😇
Tớ là cua ( t/g )
Tư nhiên t thấy tao tồi ngang zị trèn :))
Tớ là cua ( t/g )
Thôi xàm quá
Tớ là cua ( t/g )
Bye bye
Tả Kỳ Hàm _ Em
Bye bye , nhớ cho bé 1 like nha các chị 🙆♀️❤️
Dương Bác Văn _Hắn
Bé thả tim gì đấy 🙂
Dương Bác Văn _Hắn
Thôi bye các chị em có chuyện muốn nói vs vk em , cho con t/g 1 like nhen " ns xong bế Em đi "
Tớ là cua ( t/g )
Bye bye các bạn 🙆♀️❤️
Download MangaToon APP on App Store and Google Play