Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Ngày Nắng Cuối Cùng

chương 1: Những vệt vàng còn xót lại trên tường vôi

Lưu Hàn Linh
Lưu Hàn Linh
Ánh nắng chiều nay không gắt, nó vàng vọt và yếu ớt như hơi thở của một người sắp rời đi. Người ta gọi đó là Ngày nắng cuối cùng – cái ngày mà ranh giới giữa mùa hạ rực rỡ và mùa thu hiu quạnh trở nên mỏng manh hơn bao giờ hết. Kha ngồi trên chiếc ghế gỗ cũ kỹ ngoài hiên, đôi mắt lơ đãng nhìn về phía chân trời. Cạnh anh là một chiếc ghế trống, trên đó vẫn còn đặt một cuốn sách đang đọc dở và một tách trà đã nguội ngắt từ lâu. Anh nhớ về An. An yêu nắng. Cô từng nói rằng nắng là cách mà bầu trời gửi lời chào đến mặt đất. Vào những ngày nắng đẹp nhất, cô thường nắm tay anh chạy dọc bờ đê, tiếng cười trong vắt như tiếng chuông gió, làm lu mờ cả những lo âu về căn bệnh quái ác đang âm thầm gặm nhấm cô từng ngày. "Nếu một ngày nắng tắt, em có biến mất không?" – Anh từng hỏi đùa khi cả hai nằm dài trên cỏ. An không trả lời ngay, cô chỉ đưa bàn tay gầy gò lên che mắt, để những tia nắng lọt qua kẽ tay: "Em sẽ không biến mất, em chỉ tan vào nắng thôi. Khi nào anh thấy ấm áp, là em đang ở đó." Hôm nay là ngày nắng cuối cùng theo dự báo thời tiết. Ngày mai, những cơn mưa sụt sùi của mùa thay lá sẽ kéo về, và bầu trời sẽ chỉ còn một màu xám xịt. Kha với tay lấy cuốn sách trên chiếc ghế trống. Một nhành hoa ép khô rơi ra, mỏng manh và bạc màu. Đó là nhành hoa An hái tặng anh vào đúng ngày này năm ngoái, trước khi cô ngủ một giấc dài không bao giờ tỉnh dậy. Khi mặt trời dần khuất sau rặng núi, tia nắng cuối cùng yếu ớt hắt lên mu bàn tay Kha rồi vụt tắt. Không gian bỗng chốc trở nên lạnh lẽo. Anh nhận ra, ngày nắng cuối cùng không phải là ngày mặt trời ngừng mọc, mà là ngày người cùng anh ngắm nắng đã thực sự rời xa. Thế giới ngoài kia sắp bước vào mùa mưa, còn trong tim Kha, mùa nắng đã vĩnh viễn khép lại từ lâu rồi.
đây chỉ là một đoạn
Hà Bảo Nam
Hà Bảo Nam
Thành phố bước vào những ngày cuối tháng Tám bằng một vẻ tĩnh lặng đến lạ kỳ. Đó là cái tĩnh lặng của một con thú thương tích đang cố thu mình lại trước khi cơn bão đổ bộ. Dự báo thời tiết nói rằng, hôm nay sẽ là ngày nắng cuối cùng của một mùa hè kéo dài kỷ lục, trước khi một dải hội tụ nhiệt đới tràn về, mang theo những cơn mưa dầm dề kéo dài cả tháng. Kha thức dậy khi tia nắng đầu tiên chạm vào bậu cửa sổ khép hờ. Anh không vội vã. Ở tuổi ba mươi hai, sau những đổ vỡ và những lần mất mát, Kha học được cách tận hưởng nỗi đau như tận hưởng một tách trà đắng. Anh nhìn lên trần nhà, nơi những bóng nắng nhảy múa qua kẽ lá của cây bằng lăng ngoài phố, tạo thành những hình thù kỳ dị, lúc giống như một bàn tay đang vẫy chào, lúc lại giống như một gương mặt đang tan biến. Căn hộ của Kha nằm ở tầng bốn của một khu tập thể cũ. Mùi vôi vữa ẩm mốc quyện với mùi cà phê rang xay tạo nên một bầu không khí đặc quánh sự hoài niệm. Anh bước ra ban công, gió buổi sớm mang theo cái nóng hầm hập đặc trưng của vùng nhiệt đới, nhưng đâu đó đã phảng phất vị se sắt của hơi nước. "Ngày nắng cuối cùng rồi," Kha lẩm bẩm. Anh nhớ về An. Những ký ức về cô luôn gắn liền với nắng. An không phải là một cô gái rực rỡ như hoa hướng dương, cô giống như ánh nắng lúc bốn giờ chiều: dịu dàng, vàng óng và luôn khiến người ta cảm thấy tiếc nuối khi nó lặn xuống. An đã ra đi vào đúng một ngày nắng như thế này, ba năm trước. Hồi đó, họ còn trẻ và tin rằng tình yêu có thể thắng được cả sự hữu hạn của sinh mệnh. Kha nhớ những buổi chiều hai đứa đèo nhau trên chiếc xe cub cũ kỹ, chạy xuyên qua những con phố đầy lá đổ. An ngồi phía sau, áp mặt vào lưng anh, đôi tay gầy guộc đan chặt trước bụng. Cô thường ngước nhìn lên những tán cây và nói: Kha này, nếu sau này em không còn nữa, anh đừng tìm em ở những nơi tối tăm nhé. Hãy tìm em ở chỗ nào có nắng. Em sẽ tan vào đó, để được sưởi ấm cho anh. Lúc đó Kha chỉ cười, cho rằng đó là sự lãng mạn viển vông của một tâm hồn nghệ sĩ. Nhưng giờ đây, khi đứng giữa ban công đầy nắng, anh lại thấy sợ hãi. Nếu ngày mai mưa về, nếu nắng tắt hẳn, liệu An có thực sự biến mất? Kha quay vào nhà, cầm lấy chiếc máy ảnh cơ cũ kỹ - kỷ vật duy nhất An để lại. Anh quyết định hôm nay mình sẽ không đi làm. Anh sẽ dành cả ngày để "săn" những tia nắng cuối cùng này, như một cách để níu giữ chút hơi ấm cuối cùng của người con gái ấy. Anh bước xuống cầu thang bộ gập ghềnh. Ở chiếu nghỉ tầng hai, bà cụ giáo già hưu trí đang tỉ mẩn tưới những chậu hoa mười giờ. Cậu Kha đi đâu sớm thế? - Bà cụ ngước nhìn qua gọng kính lão. Cháu đi chụp ảnh bà ạ. Nghe nói mai trời mưa to lắm. ừ, nắng nốt hôm nay thôi. Nắng hanh thế này là độc lắm, nhớ đội mũ vào nhé. Kha gật đầu chào bà rồi bước ra phố. Đường phố hôm nay dường như vội vã hơn. Người ta hối hả đi chợ, hối hả dọn dẹp, hối hả mua những chiếc áo mưa mới. Dường như ai cũng đang chạy đua với bầu trời. Chỉ có Kha là đi ngược lại. Anh đi chậm, thật chậm, để cảm nhận cái rát nhẹ của nắng trên da thịt. Anh đi đến quán cà phê cũ ở góc đường, nơi anh và An từng ngồi hàng giờ để phác thảo những giấc mơ. Quán vẫn thế, vẫn những chiếc bàn gỗ sờn cạnh, vẫn bản nhạc Trịnh trầm buồn phát ra từ chiếc loa rè. Kha chọn góc bàn quen thuộc - nơi ánh nắng chiếu xiên qua khung cửa sổ tạo thành một dải lụa vàng rực rỡ ngay trên mặt bàn. Anh gọi một ly đen đá không đường, vị đắng ngắt len lỏi nơi đầu lưỡi. Anh đưa máy ảnh lên, ngắm qua ống kính. Trong khung hình là một vạt nắng đang đậu lên một đóa hoa hồng héo đặt trong lọ sứ. Khoảnh khắc ấy đẹp đến nao lòng, một vẻ đẹp tàn úa và kiêu hãnh. Bỗng nhiên, một bóng người lướt qua ống kính. Kha giật mình hạ máy xuống. Một cô gái trẻ, mặc chiếc váy hoa nhí màu vàng nhạt, đang đứng lúng túng trước cửa quán. Cô ấy có mái tóc ngắn ngang vai, và cách cô ấy nheo mắt dưới nắng giống An đến lạ lùng. Tim Kha hẫng đi một nhịp. Cô gái bước lại gần bàn anh: Xin lỗi, chỗ này có ai ngồi chưa ạ? Các bàn khác đều đã kín hết rồi. Kha nhìn quanh, quả thật hôm nay quán đông lạ thường. Có lẽ mọi người cũng muốn tận hưởng ngày nắng cuối cùng trước khi bị giam lỏng trong những bức tường vì mưa bão. Mời cô, chỗ này trống. - Kha đáp, giọng anh hơi run. Cô gái ngồi xuống, khẽ gật đầu cảm ơn. Cô lấy từ trong túi xách ra một cuốn sổ tay nhỏ và bắt đầu vẽ. Kha giả vờ nhìn ra đường, nhưng thực chất anh đang quan sát từng cử động của người lạ mặt. Cô ấy vẽ rất nhanh, những nét vẽ dứt khoát nhưng mềm mại. Khoảng ba mươi phút trôi qua trong im lặng, chỉ có tiếng đá tan trong ly và tiếng bút sột soạt trên giấy. Nắng bắt đầu gắt hơn, cái nóng của buổi trưa đổ xuống phố phường như muốn thiêu rụi mọi thứ. Anh là nhiếp ảnh gia à? - Cô gái đột ngột lên tiếng, mắt vẫn không rời trang giấy. Không, tôi chỉ là người thích giữ lại những thứ sắp biến mất thôi. - Kha trả lời thật lòng. Cô gái dừng bút, ngước nhìn anh, đôi mắt cô trong veo như chứa cả bầu trời mùa hạ: Những thứ sắp biến mất thường là những thứ đẹp nhất, phải không anh? Giống như nắng hôm nay vậy. Kha lặng người. Câu nói ấy quá giống những gì An từng viết trong nhật ký. Anh nhìn vào bức tranh cô đang vẽ. Đó là một con phố vắng, với một người đàn ông cô độc đang đứng dưới một cái bóng cây to lớn, và phía xa là mặt trời đang rực cháy. Tại sao cô lại vẽ cảnh này? - Anh hỏi. Vì tôi cảm thấy hôm nay mọi người đều đang trốn nắng, chỉ có người đàn ông này là đang chờ đợi nó. Tôi cũng vậy, tôi đang chờ đợi một điều gì đó sẽ kết thúc để bắt đầu lại. Kha định nói gì đó, nhưng rồi lại thôi. Anh sợ rằng nếu nói thêm, cái ảo ảnh về An trong cô gái này sẽ tan biến mất. Anh đứng dậy, thanh toán tiền và cầm máy ảnh bước đi. Tạm biệt, hy vọng cô sẽ hoàn thành bức tranh trước khi nắng tắt. - Kha nói. Chúc anh tìm được thứ mình muốn giữ lại. - Cô gái mỉm cười. Kha bước ra ngoài, cái nắng trưa như một cái tát vào mặt. Anh lang thang qua những con hẻm nhỏ, qua những bức tường vàng rêu phong của khu phố cổ. Ở đâu anh cũng thấy bóng dáng của kỷ niệm. Đây là cột đèn nơi họ lần đầu nắm tay, đây là quán kem mà An cực kỳ ghét nhưng lại thích nhìn anh ăn... Mỗi vệt nắng đổ xuống mặt đất đều nhắc anh nhớ rằng thời gian đang trôi đi. Kim đồng hồ chỉ hai giờ chiều. Ánh nắng bắt đầu chuyển sang màu vàng đậm, màu của mật ong rừng. Đây là lúc nắng đẹp nhất, nhưng cũng là lúc nó bắt đầu tàn. Kha đi về phía bờ sông. Nơi đây lộng gió, mặt nước sông Hồng đỏ nặng phù sa đang lấp lánh như được dát vàng. Anh đứng trên cầu, gió thổi tung mái tóc đã điểm vài sợi bạc. Anh giơ máy ảnh lên, chụp liên tiếp. Anh chụp những đứa trẻ đang nhảy tùm xuống sông tắm mát, chụp những người bán hàng rong đang tranh thủ dọn hàng, chụp cả những con tàu viễn dương đang lững lờ trôi về phía cửa biển. Nhưng trong thâm tâm, Kha biết mình đang chụp một điều không thể nắm bắt được: Đó là sự ra đi. Chiều dần buông. Bầu trời bắt đầu có những biến chuyển lạ kỳ. Phía tây vẫn là một màu vàng rực rỡ, nhưng phía đông, những đám mây đen kịt đã bắt đầu dàn trận. Ranh giới giữa sáng và tối, giữa nắng và mưa hiện rõ mồn một trên bầu trời như một vết chém. Kha chạy vội về phía công viên trung tâm, nơi có chiếc ghế đá quay mặt về phía hồ. Đó là nơi anh và An đã ngồi bên nhau trong những giờ phút cuối cùng ở ngoài trời, trước khi cô phải nhập viện vĩnh viễn. Khi anh đến nơi, mặt trời đã bắt đầu chạm vào đường chân trời. Ánh sáng lúc này không còn gắt nữa mà trở nên huyền ảo, một màu tím hồng pha lẫn sắc vàng rực. Mọi thứ xung quanh như ngưng đọng lại. Tiếng còi xe xa xăm, tiếng chim gọi đàn... tất cả đều trở thành nhạc nền cho vở kịch cuối cùng của thiên nhiên. Kha ngồi xuống ghế đá, hơi nóng của nắng vẫn còn sót lại trên mặt gỗ. Anh đặt máy ảnh xuống bên cạnh, đưa tay ra như muốn bắt lấy tia nắng cuối cùng đang vương trên đầu ngón tay mình. "An này, hôm nay nắng đẹp lắm." Anh thì thầm vào khoảng không. "Nhưng ngày mai trời sẽ mưa. Anh đã mua ô rồi, anh sẽ không để mình bị ướt đâu." Bỗng nhiên, một luồng gió lạnh thổi qua, làm anh rùng mình. Tia nắng cuối cùng vụt tắt sau tòa nhà cao tầng. Bóng tối sụp xuống nhanh chóng. Một giọt nước lạnh buốt rơi trúng mu bàn tay anh. Rồi hai giọt, ba giọt... Mưa bắt đầu rơi. Cơn mưa đầu mùa mãnh liệt và dứt khoát. Kha vẫn ngồi đó, không chạy đi tìm chỗ trú. Anh nhìn xuống bàn tay mình, nơi tia nắng vừa biến mất, giờ chỉ còn là những vệt nước mưa nhạt nhòa. Anh nhận ra rằng, dù nắng có tắt, dù mưa có về, thì hơi ấm của ngày hôm nay đã được anh ghi lại, không phải trong cuộn phim máy ảnh, mà là trong chính hơi thở của mình. Anh đứng dậy, cầm lấy máy ảnh, che chắn nó vào trong lớp áo khoác. Anh bước đi trong màn mưa đang trắng xóa cả phố phường. Ngày nắng cuối cùng đã kết thúc, nhưng hành trình của anh với những kỷ niệm thì có lẽ, bây giờ mới thực sự bắt đầu một chương mới... (Còn tiếp - Đây là khoảng 1/4 chặng đường của 6000 chữ) Bạn có muốn mình tiếp tục Chương 2 không? Ở chương tới, mình sẽ đào sâu hơn vào quá khứ của An và Kha, những góc khuất trong căn bệnh của An và sự xuất hiện đầy ẩn ý của cô gái vẽ tranh ở quán cà phê – người dường như nắm giữ một bí mật nào đó liên quan đến An.
Lim
Lim
Kìm nén quá lâu. Kha bước đi trong màn nước trắng xóa, đôi giày da thấm đẫm cái lạnh của mặt đường. Anh không vào nhà ngay mà đứng lại dưới hiên của một cửa tiệm đóng cửa sớm. Tiếng mưa gõ nhịp trên mái tôn nghe chát chúa, đối lập hoàn toàn với sự tĩnh lặng vàng óng của buổi chiều vừa vụt mất. Anh đưa tay chạm vào chiếc máy ảnh giấu trong lớp áo. Nó vẫn khô ráo, hơi ấm từ cơ thể anh dường như đã truyền sang lớp vỏ kim loại lạnh lẽo. Bất chợt, anh nhớ đến cô gái ở quán cà phê. Ánh mắt cô ấy khi nhìn vệt nắng cuối cùng không phải là sự ngưỡng mộ của một họa sĩ bình thường; nó có cái gì đó thấu hiểu, một sự đồng lõa với nỗi buồn. Kha trở về căn hộ. bóng tối bao trùm không gian, chỉ có ánh đèn đường hắt vào những vệt sáng lờ mờ, run rẩy theo từng nhịp mưa đập vào cửa kính. Anh không bật đèn. Anh thích cảm giác được bóng tối bao bọc, vì khi đó, những ký ức về An mới hiện lên rõ nét nhất, như thể chúng được chiếu trên một cuốn phim nhựa cũ kỹ. Năm đó, khi An biết mình không còn nhiều thời gian, cô đã làm một việc kỳ lạ: cô bắt đầu thu thập những "mùi của nắng". Cô mua hàng chục chiếc lọ thủy tinh nhỏ, bên trong đựng những thứ khác nhau: một nhành cỏ khô, một mẩu vỏ cam, một miếng vải cotton cũ... Cô bảo mỗi thứ này khi mang ra phơi dưới nắng sẽ tỏa ra một mùi hương riêng biệt. “Kha này, sau này nếu trời mưa lâu quá, anh cứ mở những chiếc lọ này ra. Anh sẽ thấy nắng vẫn ở đây, trong căn phòng này.” Lúc ấy, Kha đã nghĩ cô ngốc nghếch. Làm sao có thể nhốt được nắng vào chai? Nhưng đêm nay, giữa tiếng mưa gầm gét ngoài kia, anh run rẩy tìm đến chiếc hộp gỗ cũ trên giá sách. Anh mở một chiếc lọ nhỏ nhất. Mùi của vải cũ và hơi nóng nồng nàn sộc lên mũi. Một cảm giác ấm áp chạy dọc sống lưng, khiến anh bật khóc. Anh nhớ về buổi sáng đầu tiên họ chuyển đến đây. Căn phòng trống huếch, chỉ có nắng đổ đầy sàn. An đã nhảy múa giữa những vệt sáng đó, mái tóc cô bay lên, lấp lánh như được dệt từ vàng ròng. “Em muốn căn nhà mình lúc nào cũng phải ngập nắng, Kha ạ. Vì nắng là thứ duy nhất không biết nói dối.” Sáng hôm sau, mưa vẫn chưa dứt. Cả thành phố chìm trong một màu xám xịt buồn tẻ. Kha cầm tập phim vừa chụp hôm qua đi đến tiệm rửa ảnh cũ của ông chú tên Lâm – người duy nhất ở phố này còn giữ lại buồng tối truyền thống. “Cậu Kha à, ngày nắng cuối cùng mà chụp được thế này là quý lắm đấy.” – Ông Lâm nheo mắt nhìn qua những tấm phim âm bản. “Nhưng mà... hình như có ai đó đang đi theo cậu à?” Kha nhíu mày nhìn vào tấm phim ông Lâm đang chỉ. Đó là bức ảnh anh chụp ở bờ sông lúc hoàng hôn. Ở góc xa của khung hình, lấp ló sau một gốc cây xà cừ, là bóng dáng một cô gái mặc váy vàng nhạt. Là cô ấy – cô gái ở quán cà phê. Tim Kha đập nhanh hơn. Cô ấy không chỉ tình cờ ngồi cùng bàn với anh. Cô ấy đã theo anh suốt cả buổi chiều. Tại sao? Rời tiệm ảnh, Kha quay lại quán cà phê cũ. Anh hy vọng, hoặc có lẽ là lo sợ, sẽ gặp lại cô. Quán vắng lặng hơn hôm qua, tiếng nhạc Jazz len lỏi giữa tiếng mưa rơi đều đều trên vỉa hè. Và ở góc bàn cũ, cô gái ấy vẫn ngồi đó, nhưng không vẽ. Cô đang nhìn chăm chằm vào một chiếc lọ thủy tinh nhỏ đặt trên bàn – chiếc lọ y hệt cái mà An đã để lại cho anh. Kha tiến lại gần, giọng anh trầm hẳn xuống: Cô là ai? Và tại sao cô lại có chiếc lọ này? Cô gái ngước lên. Đôi mắt cô không còn trong veo như hôm qua mà mang một vẻ u uẩn sâu thẳm. Cô đẩy chiếc lọ về phía anh. Bên trong là một nhành hoa hướng dương nhỏ xíu đã khô héo, nhưng vẫn giữ được sắc vàng kiêu hãnh. Tôi là Linh. Tôi không theo đuôi anh vì ý đồ xấu. Tôi theo đuôi anh vì anh trông giống hệt những gì chị ấy đã kể. Chị ấy? – Kha lắp bắp, hơi thở nghẹn lại ở cổ họng. Chị An. – Linh nói khẽ. – Tôi là người đã chăm sóc chị ấy trong những tháng cuối cùng ở bệnh viện, khi anh bận rộn với những chuyến công tác xa để kiếm tiền chạy chữa. Chị ấy không muốn anh thấy chị ấy yếu ớt, nên đã nhờ tôi giấu anh nhiều chuyện. Kha cảm thấy mặt đất dưới chân mình như đang sụt lở. Những chuyến công tác... anh đã hối hả đi, hối hả về, chỉ để thấy An cười bảo cô vẫn ổn. Anh đã tin vào nụ cười ấy. Chị ấy gửi cho anh cái này. – Linh lấy ra một bức thư đã ngả màu. – Chị ấy dặn tôi, hãy chờ đến Ngày nắng cuối cùng của ba năm sau mới được đưa cho anh. Chị ấy nói, phải mất chừng ấy thời gian, anh mới đủ bình tĩnh để không ghét bỏ những cơn mưa. Kha nhận bức thư, bàn tay anh run rẩy đến mức suýt làm rơi chiếc lọ. Anh không dám mở nó ra ngay tại đây. Anh nhìn ra cửa sổ, mưa vẫn rơi trắng trời, nhưng dường như trong tâm trí anh, một vệt nắng khác đang bắt đầu len lỏi.
Tiêu Bạch Hoa
Tiêu Bạch Hoa
Kha trở về căn hộ với bức thư áp chặt vào ngực. Anh đốt một ngọn nến nhỏ, đặt chiếc lọ hướng dương của Linh cạnh những chiếc lọ của An. Anh mở thư. Nét chữ của An vẫn vậy, hơi nghiêng về bên phải, những nét móc kéo dài như muốn níu giữ điều gì đó. “Kha thân yêu của em, Nếu anh đang đọc những dòng này, thì hẳn là bầu trời ngoài kia đang mưa rất to, phải không? Em đã nhờ Linh canh chừng thời gian, vì em biết anh là người ghét mưa nhất thế gian. Anh thường bảo mưa làm mọi thứ trở nên nhớp nháp và giả tạo. Nhưng Kha ơi, nếu không có mưa, làm sao chúng ta biết trân trọng những ngày nắng? Em giấu anh một bí mật. Những ngày anh đi xa, em không hề cô đơn. Em đã dành thời gian để học cách ‘nhìn’ thấy nắng ngay cả trong đêm tối. Em nhận ra rằng nắng không phải là một hiện tượng thời tiết, nắng là một trạng thái của trái tim. Khi anh yêu một ai đó đủ sâu đậm, người đó sẽ trở thành mặt trời của anh.” Kha dừng lại, nước mắt anh rơi xuống làm nhòe đi một góc chữ. Anh nhớ lại những đêm anh thức trắng bên giường bệnh, An đã nắm tay anh và nói về một cánh đồng đầy nắng mà hai người sẽ cùng đi sau khi cô khỏe lại. Hóa ra, cô biết mình sẽ không bao giờ đến được đó, nhưng cô vẫn muốn xây dựng cánh đồng ấy trong tâm trí anh. Bức thư viết tiếp: “Em đã tặng Linh những chiếc lọ cuối cùng. Và em đã bảo cô ấy, nếu một ngày nào đó thấy anh đi săn nắng một mình với vẻ mặt u sầu, thì hãy đưa anh về nhà. Đừng để anh tan biến vào hư không như em. Anh phải sống, Kha ạ. Sống để kể cho mọi người nghe rằng nắng đã từng đẹp thế nào.” Suốt đêm đó, Kha không ngủ. Anh xem lại từng tấm ảnh mình đã chụp trong ngày nắng cuối cùng. Anh thấy một bà cụ tưới hoa, thấy đứa trẻ nhảy sông, thấy cô gái vẽ tranh... Tất cả đều tràn đầy sức sống. Anh nhận ra bấy lâu nay anh chỉ nhìn thấy cái "tàn" của nắng, mà quên mất rằng trước khi tàn, nó đã rực rỡ và cho đi tất cả những gì nó có. Sáng hôm sau, trời vẫn mưa, nhưng là một cơn mưa nhẹ nhàng, thanh lọc không khí. Kha mặc áo khoác, cầm ô bước ra phố. Anh đi đến tiệm ảnh của ông Lâm. “Chú Lâm, chú phóng đại cho cháu bức ảnh chụp cô gái ở bờ sông nhé. Cháu muốn đặt tên nó là ‘Người giữ nắng’.” Sau đó, anh hẹn gặp Linh ở quán cà phê. Lần này, anh không ngồi ở góc tối nữa. Anh chọn một chiếc bàn sát cửa sổ, nơi có thể nhìn thấy dòng người qua lại dưới mưa. Tôi đã đọc thư rồi. – Kha nói, giọng anh nhẹ nhàng hơn. – Cảm ơn cô đã giữ lời hứa với An. Chị ấy rất yêu anh. – Linh mỉm cười, nụ cười của cô bây giờ không còn làm anh đau đớn nữa. – Chị ấy từng nói, anh giống như một cái cây đại thụ, luôn che chở cho chị ấy, nhưng lại quên mất mình cũng cần được tưới nước. Linh lấy ra tập bản vẽ của mình. Cô lật đến trang cuối cùng. Đó là bức chân dung của Kha, nhưng không phải vẻ mặt u sầu hôm qua. Trong tranh, anh đang đứng giữa một vầng hào quang rực rỡ, đôi mắt nhìn về phía trước với niềm hy vọng. Đây là anh trong mắt chị An. Và cũng là anh trong ngày nắng cuối cùng mà tôi thấy. Kha nhìn bức tranh, lần đầu tiên sau ba năm, anh thực sự mỉm cười. Một nụ cười chân thành, không gượng ép.
Lưu Hàn Linh
Lưu Hàn Linh
Những ngày sau đó, mưa vẫn tiếp tục kéo dài, nhưng cuộc sống của Kha đã thay đổi. Anh không còn trốn chạy những cơn mưa. Anh bắt đầu mở những lớp dạy nhiếp ảnh cho trẻ em cơ nhỡ ở khu phố. Anh dạy chúng cách bắt lấy ánh sáng, nhưng cũng dạy chúng cách yêu cả những bóng râm. Linh trở thành một người bạn thân thiết. Họ thường cùng nhau đi dạo dưới mưa, chia sẻ những câu chuyện về An, về nghệ thuật và về những dự định tương lai. Linh giúp Kha nhận ra rằng, sự ra đi của một người không phải là kết thúc, mà là sự chuyển giao. An đã chuyển giao ánh sáng của mình sang cho anh, và giờ đây, anh lại chia sẻ nó với những người khác. Một buổi chiều, khi cơn mưa vừa dứt, một cầu vồng rực rỡ hiện ra phía trên dòng sông Hồng. Kha cầm máy ảnh lên, nhưng lần này anh không chụp vội vã. Anh đứng lặng im, tận hưởng khoảnh khắc ấy. “Đẹp quá phải không?” – Linh đứng cạnh anh, hỏi khẽ. “ừ, đẹp lắm. Nhưng em biết không, cầu vồng chỉ xuất hiện khi có cả nắng và mưa.” Kha chợt hiểu ra, cuộc đời anh cũng vậy. Nỗi đau mất An là cơn mưa dai dẳng, còn những ký ức đẹp đẽ là ánh nắng. Khi chúng hòa quyện vào nhau, chúng tạo nên một bản nhạc đa sắc thái, một cuộc đời đáng để sống. Anh mở chiếc lọ thủy tinh cuối cùng mà An để lại. Bên trong không có gì cả, chỉ có một mảnh giấy nhỏ cuộn tròn: “Ngày nắng cuối cùng không phải là kết thúc. Nó là lời hứa cho một bình minh mới.” Kha nhìn lên bầu trời. Mây đen đang tan dần, nhường chỗ cho những tia sáng đầu tiên của một ngày mới hậu bão. Anh biết, dù ngày mai trời có nắng hay mưa, anh cũng sẽ không còn cô đơn nữa. Ngày nắng cuối cùng đã thực sự trôi qua, để nhường chỗ cho một mùa xuân ấm áp đang nảy mầm trong lòng anh.
Lim
Lim
Những ngày sau đó, thành phố chìm trong một đợt áp thấp nhiệt đới dai dẳng. Những cơn mưa không còn xối xả như ngày đầu mà trở nên bền bỉ, rả rích, biến mọi thứ trở nên ẩm ướt và trầm mặc. Nhưng lạ thay, tâm thế của Kha đã khác. Anh không còn thức dậy với cảm giác hụt hẫng như thể bị thế giới bỏ rơi. Bức thư của An giống như một ngọn hải đăng nhỏ, leo lét nhưng đủ để anh định vị lại hướng đi của mình giữa biển đêm mênh mông của nỗi buồn. Linh bắt đầu xuất hiện trong cuộc sống của Kha nhiều hơn, không phải như một sự thay thế, mà như một người đồng hành cùng chung một tần số nỗi đau. Cô đưa Kha đến một xưởng vẽ nhỏ nằm sâu trong một con ngõ trên phố cổ. Nơi đó đầy mùi sơn dầu, mùi vải bố và cả mùi trà gừng ấm sực. “Đây là nơi chị An đã dành những ngày cuối cùng khi chị ấy trốn viện ra ngoài,” Linh vừa nói vừa kéo một tấm bạt cũ ra. Bên dưới tấm bạt là một bức tranh sơn dầu khổng lồ chưa hoàn thiện. Kha sững sờ. Trong tranh không phải là chân dung anh, cũng không phải là phong cảnh. Đó là một mê cung của những vệt màu vàng – từ vàng chanh, vàng đất đến vàng cam rực rỡ. Nếu nhìn gần, đó chỉ là những nhát cọ hỗn độn, nhưng khi lùi xa lại, người ta sẽ thấy đó là hình ảnh một cánh cổng mở toang, dẫn lối vào một vùng sáng vô tận. “Chị ấy gọi nó là ‘Hành lang ánh sáng’,” Linh khẽ chạm tay vào mặt tranh khô nhám. “Chị ấy nói anh đang bị kẹt trong một căn hầm của quá khứ, và chị ấy muốn vẽ một lối thoát cho anh. Chị ấy chưa kịp vẽ nốt những bước chân của anh bước vào vùng sáng đó.” Kha quỳ xuống trước bức tranh. Anh thấy mình bé nhỏ giữa tâm huyết của người đã khuất. Hóa ra, ngay cả khi đang đối diện với cái chết, An vẫn lo lắng cho sự sống của anh hơn là chính mình. Anh nhắm mắt lại, tưởng tượng ra đôi bàn tay gầy yếu của cô đã cầm cọ run rẩy như thế nào để để lại cho anh hy vọng này. Anh nhìn sang Linh: “Tại sao bây giờ cô mới cho tôi thấy?” “Vì chị ấy dặn, chỉ khi nào anh chấp nhận được rằng nắng đã tắt, anh mới đủ sức để tự vẽ nốt phần còn lại của mình.” Kha mượn một bộ cọ từ Linh. Anh chưa bao giờ vẽ tranh, nhưng lúc này, anh không vẽ bằng kỹ thuật, anh vẽ bằng bản năng của một người đang khao khát được sống lại. Anh nhúng cọ vào màu trắng bạc, bắt đầu phết những nét chấm phá lên nền vàng rực rỡ. Đó là những hạt mưa. Anh không vẽ một lối thoát khỏi cơn mưa, anh vẽ sự giao hòa giữa nắng và mưa. Cả hai cùng làm việc trong im lặng suốt đêm đó. Tiếng mưa rơi trên mái tôn xưởng vẽ giờ đây nghe như một bản giao hưởng, thúc giục họ hoàn thành bản di chúc của cái đẹp.
Lim
Lim
Mười ngày sau, cơn bão tan hẳn. Một buổi sáng, mây xám đột ngột dạt sang hai bên, nhường chỗ cho những luồng sáng xanh trong vắt len lỏi xuống phố phường. Kha mở tung cửa sổ căn hộ. Mùi đất ẩm quyện với mùi lá xanh mướt mắt tạo nên một sự sảng khoái kỳ lạ. Anh cầm chiếc máy ảnh, nhưng lần này không phải để "săn" những thứ sắp biến mất. Anh đi ra phố để ghi lại sự bắt đầu. Anh chụp những mầm non xanh ngắt bật lên sau mưa trên những thân cây xà cừ cổ thụ. Anh chụp nụ cười của bà cụ giáo ở tầng hai khi bà thấy khóm hoa mười giờ của mình nở rộ sau bao ngày úng nước. Và anh chụp Linh, khi cô đứng bên kia đường, vẫy tay chào anh với một xấp giấy vẽ trên tay. Họ cùng nhau đi đến nghĩa trang vào buổi chiều muộn. Mộ của An nằm trên một ngọn đồi nhỏ, nơi có thể nhìn bao quát cả thành phố. Hôm ấy, nắng hoàng hôn đổ xuống nhẹ nhàng, không rực cháy như ngày nắng cuối cùng năm ấy, mà trầm tĩnh và bao dung. Kha đặt một bản in nhỏ của bức tranh họ đã hoàn thiện lên mộ An. “An này, anh đã bước ra khỏi căn hầm rồi. Anh nhận ra rằng nắng không bao giờ mất đi, nó chỉ chuyển từ hình thái này sang hình thái khác. Từ nụ cười của em sang những nét vẽ của Linh, và giờ là trong những bức ảnh anh chụp.” Linh đứng lùi lại phía sau, để cho Kha một khoảng không gian riêng tư. Cô nhìn thấy bóng của Kha trải dài trên thảm cỏ, hòa quyện vào bóng của những nhành hoa dại. Cô hiểu rằng, nỗi đau sẽ không bao giờ biến mất hoàn toàn, nó sẽ ở đó như một phần của tâm hồn, nhưng nó không còn là xiềng xích nữa. Nó đã trở thành chất liệu để anh yêu đời một cách sâu sắc hơn. Khi họ rời khỏi nghĩa trang, trời đã chập choạng tối. Những ánh đèn đường bắt đầu thắp sáng. Kha quay sang nhìn Linh, lần đầu tiên anh chủ động nắm lấy tay cô. Đó không phải là cái nắm tay của một tình yêu vội vã, mà là sự gắn kết của hai tâm hồn đã cùng nhau đi qua giông bão. “Ngày mai, dự báo thời tiết nói trời sẽ nắng rất đẹp,” Linh nói, mắt lấp lánh. “ừ, nhưng dù trời có mưa, chúng ta cũng đã có nắng trong lòng mình rồi,” Kha mỉm cười đáp lại. Phía sau lưng họ, thành phố bắt đầu lên đèn, lộng lẫy và tràn đầy sức sống. Ngày nắng cuối cùng của quá khứ đã khép lại, nhưng ngày nắng đầu tiên của một cuộc đời mới đang thực sự bắt đầu. Kha biết rằng ở một nơi nào đó giữa những kẽ lá hay trong những tia sáng lấp lánh trên dòng sông Hồng, An đang mỉm cười. Bởi vì cô đã đúng: Nắng là cách mà bầu trời gửi lời chào đến mặt đất, và tình yêu là cách mà những linh hồn sưởi ấm cho nhau, mãi mãi.
Tiêu Bạch Hoa
Tiêu Bạch Hoa
NovelToon
Lim
Lim
Lời kết: Câu chuyện về "Ngày nắng cuối cùng" khép lại tại đây với độ dài và chiều sâu tâm lý như bạn mong đợi. Từ một nỗi buồn tuyệt vọng, nhân vật đã tìm thấy sự chữa lành thông qua nghệ thuật và sự kết nối người với người.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play