[Duonghung] Chạm Vào Bóng Tối.
1.Phía Sau Ánh Đèn
ngozhaa
Lần đầu viết truyện🙂🙃
ngozhaa
Và cũng là tác phẩm đầu tay của mình ạ!
ngozhaa
Đứa con tinh thần 🙂↕️
ngozhaa
Viết mà flop quá thì chắc là xóa 🤡💔
Tiếng nhạc xập xình từ quán bar trung tâm thành phố không làm dịu đi cái không khí ngột ngạt đang bủa vây lấy Hùng.Anh ngồi ở góc khuất nhất,nhìn đống vỏ chai rỗng trên bàn.Ánh đèn neon tím xanh hắt lên khuôn mặt góc cạnh,che đi đôi mắt đang chất chứa quá nhiều tâm tư.
𝕹𝖌𝖚𝖞ễ𝖓 𝕼𝖚𝖆𝖓𝖌 𝕬𝖓𝖍
//vỗ vai Hùng,đặt xuống một ly cocktail mới// Thôi nào Hùng,chuyện cũ thì cứ để nó trôi đi.Hôm nay sinh nhật An,đừng làm vẻ mặt đó.
An từ phía xa chạy lại,cười rạng rỡ nhưng trong mắt thoáng chút lo lắng khi nhìn thấy Hùng.
𝕯ặ𝖓𝖌 𝕿𝖍à𝖓𝖍 𝕬𝖓
Hùng!Mày không khỏe à?Nếu mệt quá tao đưa mày về trước nhé?
Hùng khẽ lắc đầu,cố rặn ra một nụ cười gượng gạo.
𝕷ê 𝕼𝖚𝖆𝖓𝖌 𝕳ù𝖓𝖌
Tao ổn,chỉ là hơi đau đầu thôi.Chúc mừng sinh nhật mày,An.
Đúng lúc đó cánh cửa phòng VIP mở toang.Hiếu và Duy bước vào kéo theo một người mà Hùng vừa khao khát được gặp,lại vừa muốn trốn tránh nhất.
Duy lên tiếng,giọng đầy hào hứng.
𝕳𝖔à𝖓𝖌 𝕯ứ𝖈 𝕯𝖚𝖞
Này mọi người,đoán xem tôi lôi được ai đến đây này?Đại thiếu gia Dương cuối cùng cũng chịu xuất hiện rồi nhé!
Hiếu huých vai Duy,rồi nhìn sang phía Hùng với ánh mắt đầy ẩn ý.
𝕿𝖗ầ𝖓 𝕸𝖎𝖓𝖍 𝕳𝖎ế𝖚
Biết thế nào hôm nay cũng có người 'chờ' mà,đúng không Dương?
Dương không trả lời,ánh mắt cậu lướt qua đám đông rồi dừng lại ngay tại chỗ Hùng đang ngồi.Một khoảng lặng kéo dài đến mức nghẹt thở.Dương bước chậm rãi đến gần,giọng lạnh lùng nhưng pha chút mỉa mai.
𝕿𝖗ầ𝖓 𝕯ă𝖓𝖌 𝕯ươ𝖓𝖌
Hùng,anh vẫn còn thích ngồi trong bóng tối như thế sao?
Hùng siết chặt ly rượu trong tay,cảm nhận hơi lạnh thấu xương từ câu nói của người đối diện với gương mặt vừa thân thuộc vừa xa lạ ấy.
𝕷ê 𝕼𝖚𝖆𝖓𝖌 𝕳ù𝖓𝖌
Vì ở đây tôi mới thấy rõ được mọi thứ,kể cả những điều người ta cố tình che giấu.
Quang Anh thấy tình hình căng thẳng liền lên tiếng can ngăn.
𝕹𝖌𝖚𝖞ễ𝖓 𝕼𝖚𝖆𝖓𝖌 𝕬𝖓𝖍
Thôi mà hai người,vừa gặp đã kháy nhau rồi.Ngồi xuống làm ly đã.
Bữa tiệc tiếp tục,nhưng sự xuất hiện của Dương đã làm thay đổi hoàn toàn bầu không khí.Trong khi mọi người cười nói,Hùng cảm nhận được ánh mắt của Dương thỉnh thoảng vẫn dán chặt vào minh-một ánh mắt không còn sự ấm áp của ngày xưa,mà chỉ còn là một hố đen sâu thẳm.
Chạm vào bóng tối,có lẽ không phải là chạm vào không gian này,mà là chạm vào chính trái tim đã nguội lạnh của người mà Hùng từng xem là cả thế giới.
2.Những Mảnh Vỡ
Tiếng nhạc trong quán bar dường như nhỏ dần,nhường chỗ cho tiếng nhịp tim đập loạn xạ trong lồng ngực Hùng.Sự hiện diện của Dương như một thỏi nam châm hút hết mọi sự chú ý,nhưng cũng đẩy không khí xuống mức đóng băng.
Duy cố gắng phá tan sự im lặng bằng cách rót đầy một vòng rượu.
𝕳𝖔à𝖓𝖌 𝕯ứ𝖈 𝕯𝖚𝖞
Nào,lâu lắm nhóm mình mới đông đủ thế này.Uống vì tình bạn của chúng ta đi chứ!
Hiếu nhếch mép,liếc nhìn Hùng rồi lại nhìn sang Dương,giọng đầy vẻ khiêu khích.
𝕿𝖗ầ𝖓 𝕸𝖎𝖓𝖍 𝕳𝖎ế𝖚
Tình bạn hay tình gì thì cũng phải sòng phẳng.Có người giấu kín chuyện xưa quá,làm anh em đây cũng thấy khó xử thay.
An cảm nhận được sự bất ổn,khẽ kéo tay áo Hiếu.
𝕯ặ𝖓𝖌 𝕿𝖍à𝖓𝖍 𝕬𝖓
Anh Hiếu,đừng nói chuyện đó lúc này mà...
Nhưng Dương đã lên tiếng,cậu đặt ly rượu xuống bàn với một tiếng 'cộp' khô khốc.Cậu nhìn thẳng vào Hùng đôi mắt sắc lẹm.
𝕿𝖗ầ𝖓 𝕯ă𝖓𝖌 𝕯ươ𝖓𝖌
Sòng phẳng?Trong từ điển của Hùng không có từ đó đâu.Đúng không 'người anh em'?
Hùng đứng bật dậy,chiếc ghế gỗ ma sát với sàn nhà tạo ra tiếng rít chói tai.Anh nhìn Dương,giọng run lên vì kìm nén.
𝕷ê 𝕼𝖚𝖆𝖓𝖌 𝕳ù𝖓𝖌
Cậu muốn gì ở tôi,Dương?Nếu cậu đến đây chỉ để mỉa mai chuyện ba năm trước,thì cậu thắng rồi đó.Tôi mệt mỏi rồi.
Quang Anh vội vàng đứng giữa hai người,tay đặt lên vai Hùng để trấn an.
𝕹𝖌𝖚𝖞ễ𝖓 𝕼𝖚𝖆𝖓𝖌 𝕬𝖓𝖍
Bình tĩnh đi Hùng.Dương,cậu cũng thôi đi,chuyện đã qua lâu rồi.
Dương cười nhạt,ánh mắt hiện lên vẻ đau đớn thoáng qua nhưng nhanh chóng bị thay thế bởi sự lạnh lùng.
𝕿𝖗ầ𝖓 𝕯ă𝖓𝖌 𝕯ươ𝖓𝖌
Qua rồi?Anh nói dễ nghe nhỉ Quang Anh?Với tôi,nó chỉ mới bắt đầu thôi.Cái cảm giác bị bỏ lại trong bóng tối đó...Hùng là người hiểu rõ nhất mà.
Nói rồi,Dương quay lưng bước đi,tà áo khoác đen bay nhẹ trong gió đêm.Duy và Hiếu nhìn nhau rồi vội vã đuổi theo,để lại một khoảng trống mênh mông tại bàn tiệc.
An nhìn Hùng,lo lắng hỏi.
𝕯ặ𝖓𝖌 𝕿𝖍à𝖓𝖍 𝕬𝖓
Hùng,thực sự năm đó đã xảy ra chuyện gì giữa hai người vậy?Tại sao Dương lại hận mày đến thế?
Hùng không trả lời.Anh nhìn xuống bàn tay mình-đôi bàn tay đang run rẩy.Anh biết,bóng tối mà Dương nhắc đến không chỉ là một ẩn dụ.Đó là một vực thẳm mà chính anh đã vô tình đẩy cả hai vào,và giờ đây,nó đang bắt đầu nuốt chửng lấy hiện tại của họ.
Quang Anh thở dài,đưa cho Hùng một chai nước lọc.
𝕹𝖌𝖚𝖞ễ𝖓 𝕼𝖚𝖆𝖓𝖌 𝕬𝖓𝖍
Mày không trốn chạy mãi được đâu.Nếu không đối mặt với Dương,cái bóng này sẽ theo ám mày cả đời đấy.
Hùng siết chặt chai nước,nhìn ra cửa sổ quán bar nơi ánh đèn thành phố đang mờ dần sau làn sương muối.
"Tôi biết...nhưng tôi không chắc mình đã sẵn sàng để 'chạm' vào sự thật đó lần nữa."
3.Tiếng Vọng Từ Cơn Mưa Rào
Ánh đèn neon xanh đỏ của quán bar nhòe đi trong mắt Hùng,tan chảy thành những vệt sáng nhạt nhòa của một đêm mùa hạ ba năm trước.Tiếng nhạc xập xình cũng lùi xa,nhường chỗ cho tiếng sấm rền và tiếng mưa xối xả trên sân thượng tòa nhà Lab cũ.
Năm đó,Hùng và Dương là đôi bạn cùng tiến nổi danh nhất khoa Kiến trúc.Họ thức trắng đêm cùng nhau bên những bản vẽ,chia nhau ổ bánh mì nguội và những giấc mơ về một công trình để đời.
TranDangDuong
Hùng này,nếu chúng ta thắng giải này,tớ sẽ dùng tiền thưởng đưa mẹ đi chữa bệnh.Cậu tin không?Bản vẽ này là cả mạng sống của tớ đấy.
Hùng cười rạng rỡ,vỗ vai bạn.
LeQuangHung
Yên tâm đi,chúng ta là cộng sự mà.Tớ sẽ không để cậu thua đâu.
Nhưng đời không như là mơ.Một sai sót nghiêm trọng trong kết cấu bản vẽ chung đã gây ra sự cố trong buổi thực nghiệm,dẫn đến thiệt hại tài sản lớn cho nhà trường.
Trong căn phòng hội đồng tối tăm,cha của Hùng-một cổ đông lớn của trường-nhìn anh bằng ánh mắt sắt đá.
LeQuangMinh
Hoặc là con đứng ra thừa nhận toàn bộ lỗi lầm là do thằng bé kia,tự ý sửa bản vẽ,và con vẫn giữ được học bổng đi Pháp.Hoặc là cả hai cùng bị đuổi,và sự nghiệp của ta cũng tiêu tan vì con.Chọn đi!
Hùng đã chọn sự im lặng.Một sự im lặng hèn nhát đã gi.ết ch.ết một con người.
Dưới cơn mưa tầm tã trước cổng trường,Dương chạy đến,nắm chặt vai Hùng,đôi mắt đỏ ngầu vì sững sờ.
TranDangDuong
Hùng!Tại sao họ lại nói tớ là người ký tên vào bản sửa đổi?Tớ không hề làm thế!Cậu là người giữ bản gốc mà,cậu nói gì đi chứ!
Hùng không dám nhìn thẳng vào mắt bạn.Anh gạt tay Dương ra,giọng run rẩy nhưng lạnh lùng đến tàn nhẫn.
LeQuangHung
Mọi bằng chứng đều chống lại cậu,Dương ạ.Có lẽ...cậu đã quá áp lực về tiền bạc nên mới làm liều.Đừng kéo tôi xuống cùng với cậu.
Dương khựng lại.Một tiếng cười chua chát bật ra từ cổ họng cậu,hòa cùng tiếng sấm.Đó là lần cuối cùng Hùng thấy Dương khóc-những giọt nước mắt không rõ là mưa hay là sự đổ vỡ của một niềm tin tuyệt đối.
Hùng giật mình quay trở lại thực tại khi chai nước lọc trên tay anh rơi xuống sàn bar.Tiếng "bộp" khô khốc kéo anh ra khỏi ký ức kinh hoàng đó.
𝕹𝖌𝖚𝖞ễ𝖓 𝕼𝖚𝖆𝖓𝖌 𝕬𝖓𝖍
Mày lại nhớ về đêm đó phải không?
Hùng hít một hơi thật sâu,ánh mắt anh giờ đây không còn sự trốn chạy nữa,mà là một sự quyết tâm muộn màng.
Dương nói đúng.Nó chưa bao giờ kết thúc.Tôi đã lấy đi tương lai của cậu ấy để đổi lấy sự bình yên của mình.Đã đến lúc tôi phải trả nợ rồi.
Hùng đứng dậy,vớ lấy chiếc áo khoác,chạy thẳng ra cửa quán bar,lao mình vào cơn mưa muối mờ ảo của thành phố,hướng theo bóng dáng đen sẫm của Dương vừa khuất xa.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play