Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

?¿~[CHANCE X MAFIOSO]~¿? Em À ,Anh YÊU EM!~

Bản nháp

t/g
t/g
hi
t/g
t/g
vào nek các cậu
Ngày đó, Chance và itrapped từng là bạn rất thân. Hai đứa lúc nào cũng đi cùng nhau, bí mật gì cũng kể cho nhau nghe. Chance luôn tin rằng dù cả thế giới quay lưng, itrapped vẫn sẽ đứng về phía mình. Nhưng rồi có một người lạ xuất hiện, liên tục gieo vào đầu itrapped rằng Chance đang phản bội cậu ấy. Những bằng chứng đều nhìn rất thật: tin nhắn bị cắt ghép, lời nói bị bẻ cong, những lần Chance biến mất đúng lúc kỳ lạ nhất. itrapped dần thay đổi. Từ một người luôn cười với Chance, cậu ấy trở nên lạnh lùng, tránh mặt, và trong lòng chỉ còn lại sự nghi ngờ. Đến một đêm mưa lớn, Chance tìm gặp itrapped để giải thích mọi chuyện. Chance nói rằng cậu chưa từng phản bội, tất cả chỉ là hiểu lầm. Nhưng lúc đó itrapped đã quá đau, quá giận, và không còn đủ bình tĩnh để nghe nữa. Trong cơn nóng giận, itrapped đã đưa ra quyết định khiến mọi thứ không thể quay lại như trước. Khi sự thật được phơi bày vào ngày hôm sau — rằng kẻ phản bội thật sự là người đã thao túng cả hai — itrapped mới nhận ra Chance hoàn toàn vô tội. Từ đó, itrapped sống trong cảm giác dằn vặt, luôn nhớ về câu cuối Chance nói trước khi rời đi: > “Tớ chưa từng ghét cậu… dù chỉ một lần.” Từ đó về sau, mỗi khi trời mưa, itrapped lại nhớ đến đêm hôm ấy và tự hỏi… “Nếu hôm đó mình chịu nghe Chance nói hết, mọi chuyện có khác không?”
Chance và itrapped từng là hai người không thể tách rời. Đi đâu cũng có nhau, bí mật nào cũng chia sẻ. Với Chance, itrapped là người quan trọng nhất. Nhưng càng thân, itrapped lại càng sợ một ngày Chance sẽ bỏ mình lại phía sau. Rồi một hôm, trong nhóm xuất hiện những tin nhắn nặc danh nói rằng Chance đang bí mật lợi dụng itrapped để đạt được mục đích riêng. Những lần Chance biến mất, những lời nói nửa vời, những ánh mắt lảng tránh… tất cả khiến itrapped bắt đầu tin đó là thật. Càng nghĩ, itrapped càng đau. Nỗi đau đó dần biến thành giận dữ. Đêm nọ, itrapped đối mặt Chance dưới cơn mưa. Chance cố giải thích rằng mọi thứ chỉ là một màn dàn dựng, rằng có ai đó đang cố chia rẽ hai người. Nhưng itrapped lúc ấy không còn đủ bình tĩnh để nghe. Trong khoảnh khắc ấy, itrapped đã đẩy Chance ra khỏi cuộc đời mình bằng một quyết định không thể cứu vãn. Sáng hôm sau, sự thật lộ ra: Kẻ gửi tin nhắn nặc danh chính là người luôn giả vờ làm bạn của cả hai, vì ganh tị với sự gắn bó giữa Chance và itrapped. Twist đau nhất là… Chance đã biết từ trước mình đang bị gài bẫy. Cậu im lặng, chấp nhận mọi hiểu lầm, chỉ vì muốn bảo vệ itrapped khỏi người đứng sau. Trước khi mọi chuyện kết thúc, Chance chỉ để lại một lời: > “Nếu cậu hạnh phúc khi ghét tớ… thì cứ ghét đi.” Đến lúc biết hết sự thật, itrapped mới hiểu rằng người luôn bảo vệ mình từ đầu đến cuối lại chính là Chance. Từ đó, itrapped sống với nỗi hối hận không nguôi, ngày nào cũng tự hỏi: “Nếu hôm đó mình tin Chance thêm một lần nữa…”
Sau nhiều ngày sống trong dằn vặt, itrapped không thể chịu nổi cảm giác mất Chance. Mỗi đêm cậu đều nhớ lại ánh mắt buồn của Chance dưới cơn mưa hôm đó. Rồi một ngày, itrapped tìm được một chiếc đồng hồ cũ bị bỏ quên trong căn phòng của người đã thao túng cả hai. Trên mặt đồng hồ có khắc dòng chữ: > “Một lần quay lại. Một cơ hội để sửa sai.” Không chút do dự, itrapped vặn kim đồng hồ. Mọi thứ trước mắt bỗng tối sầm. Khi mở mắt ra, cậu đã trở về đúng đêm mưa định mệnh ấy. Chance vẫn đang đứng đó, ướt đẫm dưới mưa, nhìn itrapped với ánh mắt vừa buồn vừa lo lắng. Nhưng lần này, trước khi cơn giận kịp lấn át, itrapped đã run giọng nói: > “Tớ tin cậu. Nói cho tớ biết hết sự thật đi.” Chance sững người. Lần đầu tiên, Chance kể hết mọi chuyện: về kẻ đã cắt ghép tin nhắn, về cái bẫy chia rẽ hai người, và cả việc Chance im lặng chỉ để bảo vệ itrapped. Nghe xong, itrapped cảm thấy tim mình như vỡ ra vì hối hận về tương lai mà mình từng gây ra. Hai người quyết định cùng nhau vạch mặt kẻ đứng sau. Twist cuối cùng là… Chiếc đồng hồ chỉ cho itrapped quay lại với một cái giá. Để cứu Chance, itrapped phải đánh đổi toàn bộ ký ức về những ngày hai người từng bên nhau. Khi mọi chuyện kết thúc, Chance được cứu, kẻ xấu bị lộ mặt. Nhưng sáng hôm sau, khi Chance mỉm cười chạy đến gọi tên mình, itrapped chỉ đứng yên, ánh mắt ngơ ngác như đang nhìn một người xa lạ. Chance khựng lại, rồi chợt hiểu tất cả. Cậu chỉ cười buồn và nói nhỏ: > “Không sao… lần này để tớ là người đầu tiên...
Sau ngày mọi chuyện kết thúc, itrapped không còn nhớ Chance là ai nữa. Với cậu, Chance chỉ là một người lạ luôn xuất hiện với nụ cười dịu dàng và ánh mắt buồn khó tả. Nhưng Chance không bỏ cuộc. Mỗi ngày, Chance đều ở bên itrapped như thể đang bắt đầu lại từ con số 0. Cậu dẫn itrapped đến con đường hai người từng đi học cùng nhau, mua món ăn mà ngày xưa itrapped thích nhất, kể lại những câu chuyện vui mà cả hai từng chia sẻ. Ban đầu itrapped chỉ thấy khó hiểu. Tại sao ở cạnh Chance, tim cậu lại nhói lên như đang nhớ một điều gì rất xa xôi? Rồi một buổi chiều mưa, hai người trú dưới mái hiên cũ — đúng nơi định mệnh năm đó. Chance lặng lẽ đưa cho itrapped chiếc vòng tay cũ mà ngày xưa chính itrapped từng tặng mình. Khoảnh khắc những ngón tay chạm vào chiếc vòng, trong đầu itrapped bỗng hiện lên hàng loạt mảnh ký ức vỡ: những ngày cười đùa cùng Chance, đêm mưa hiểu lầm, chiếc đồng hồ quay ngược thời gian, và cả khoảnh khắc cậu chấp nhận đánh đổi ký ức để cứu người quan trọng nhất. itrapped ôm đầu, nước mắt cứ thế rơi xuống. Cuối cùng cậu nhớ ra tất cả. Cậu nhìn Chance, giọng run run: > “Xin lỗi… tớ đã quên mất cậu.” Chance chỉ mỉm cười, nhẹ nhàng ôm lấy vai itrapped như an ủi một người bạn vừa trở về sau hành trình rất dài: > “Miễn là cậu quay lại, bao lâu cũng đáng.” Cơn mưa bên ngoài vẫn rơi, nhưng lần này không còn là cơn mưa của chia ly nữa. Nó là cơn mưa của một khởi đầu mới ..
Sau khi itrapped nhớ lại mọi thứ, cậu và Chance tưởng rằng cuối cùng cũng có thể yên bình bên nhau. Nhưng vào một đêm, chiếc đồng hồ cũ — thứ từng giúp quay ngược thời gian — bỗng tự rung lên. Mặt kính nứt ra, và từ bên trong vang lên giọng cười quen thuộc của kẻ đã từng thao túng cả hai. Hắn chưa từng biến mất. Twist là lần trước khi bị lộ mặt, hắn đã dùng một phần sức mạnh của chiếc đồng hồ để ẩn mình trong dòng thời gian, chờ đúng lúc hai người hạnh phúc nhất để quay lại phá hủy tất cả. Những ký ức mà itrapped vừa lấy lại bắt đầu mờ dần từng chút một. Những nơi hai người từng đi qua cũng méo mó như bị thời gian nuốt mất. Kẻ phản diện xuất hiện trước mặt họ và nói: > “Nếu hai người được phép bắt đầu lại… thì ta cũng có quyền kết thúc nó.” Mục tiêu lần này của hắn không chỉ là chia rẽ nữa. Hắn muốn xóa hoàn toàn sự tồn tại của Chance khỏi mọi dòng thời gian. Chance nhận ra chỉ còn một cách: quay lại thời điểm đầu tiên cả hai gặp nhau, nơi mọi thứ bắt đầu, để chặn phản diện trước khi kế hoạch diễn ra. itrapped nắm chặt tay Chance, lần này không còn do dự: > “Dù phải mất bao nhiêu lần nữa, tớ cũng sẽ tin cậu.” Hai người cùng bước vào vòng xoáy thời gian lần cuối. Ở điểm khởi đầu ấy, họ đối mặt trực tiếp với phản diện trong trận chiến giữa ký ức và thời gian. Mỗi đòn đánh không phải bằng vũ khí, mà bằng những mảnh ký ức đẹp nhất giữa Chance và itrapped. Càng nhớ rõ về nhau, họ càng mạnh. Khoảnh khắc cuối, itrapped hét lên câu mà đáng lẽ cậu nên nói từ đêm mưa năm đó: > “Tớ chọn tin Chance!” Ánh sáng bùng lên, cuốn trôi toàn bộ bóng tối của phản diện. Khi mọi thứ kết thúc, đồng hồ vỡ tan, thời gian trở về đúng quỹ đạo, và phản diện biến mất mãi mãi. Sáng hôm sau, Chance và itrapped gặp lại nhau ở chính nơi đầu tiên họ từng quen biết. Không còn hiểu lầm. Không còn chia ly. Chỉ còn một tương lai mới mà cả hai cùng bước tiếp ..
thôi giờ vào..
dứa
dứa
chào~lâu r ko thấy câuk~chance~
chance
chance
//run//AK.. Chào..
dứa
dứa
trong cậu chắc quá sợ quá r~
dứa
dứa
//cầm kiếm//
chance
chance
...
chance
chance
//lùi//
dứa
dứa
//lại gần chancr//
chance
chance
//sợ //
chance
chance
tớ..xl..tớ xin cậu..đừng mà..
cái này trc nghen các bn
chance
chance
ko..ko..KO..
THÙNH!
itrapped đá đâm cậu
chance hẹn itrapped ra mái hiên cũ, nơi cả hai từng hứa sẽ luôn tin nhau. Nhưng lần này không khí khác hẳn — lạnh và đầy khoảng cách. itrapped đứng đó, tay run lên vì những lời dối trá mà kẻ phản diện đã gieo vào đầu cậu suốt bao ngày qua. Trong lòng cậu chỉ còn một suy nghĩ: Chance đã phản bội mình. Chance bước tới, giọng rất bình tĩnh: > “Nghe tớ giải thích đã, mọi chuyện không như cậu nghĩ.” Nhưng lúc ấy trái tim itrapped đã bị cơn giận và nỗi đau che mất. Trong khoảnh khắc mất kiểm soát, itrapped lao tới và làm Chance bị thương. Mọi thứ như đứng yên. Tiếng mưa rơi át cả hơi thở của hai người. Chance lùi lại, ánh mắt không hề trách móc, chỉ buồn đến lạ. Cậu nhìn itrapped rồi khẽ nói: > “Dù vậy… tớ vẫn tin cậu sẽ biết sự thật.” Chính câu nói đó khiến itrapped sững người. Ngay lúc ấy, chiếc điện thoại của Chance rơi xuống, màn hình sáng lên với những bằng chứng cho thấy kẻ phản diện mới là người dựng nên tất cả. itrapped chết lặng. Cậu nhìn Chance, rồi nhìn lại chính đôi tay mình, không thể tin rằng chỉ vì một lời nói dối mà mọi chuyện lại đi xa đến vậy. Twist đau nhất là Chance đã biết trước mình có thể bị hiểu lầm, nhưng vẫn đến cuộc hẹn vì muốn cứu itrapped khỏi sự thao túng. Trước khi ngất đi, Chance chỉ kịp nói nhỏ: > “Lần này… xin cậu hãy tin tớ.” Khoảnh khắc đó trở thành vết thương lớn nhất trong tim itrapped — không phải vì cơn mưa, mà vì cậu suýt đánh mất người luôn đứng ..
chance
chance
//chết//
dứa
dứa
...
dứa
dứa
*nội tâm:chết tiệt..tay mik..vừa..*
Lúc đầu có thể là sốc đến trống rỗng. Cậu ấy đứng im, đầu óc không tin nổi chuyện vừa xảy ra. Mọi tiếng mưa, tiếng gió xung quanh như biến mất, chỉ còn lại cảm giác lạnh buốt trong tim. Rồi sau đó là hối hận ập tới cùng một lúc. itrapped sẽ nhớ lại từng khoảnh khắc với Chance: những lần cả hai cười đùa, những lời hứa dưới mái hiên cũ, và đặc biệt là ánh mắt Chance trước giây phút cuối — vẫn không trách móc, chỉ buồn. Chính điều đó mới làm itrapped đau nhất. Cậu ấy có thể tự trách mình kiểu: > “Tại sao mình không nghe cậu ấy nói hết?” “Tại sao mình lại để cơn giận thắng mất?” “Nếu mình tin Chance thêm một lần…” Cảm giác đó không phải chỉ là buồn, mà là nỗi day dứt đeo theo mãi, giống như dù thời gian có trôi thì đêm mưa đó vẫn luôn lặp lại trong đầu. Twist đau lòng nhất là khi biết toàn bộ sự thật: Chance hoàn toàn vô tội và còn âm thầm bảo vệ itrapped từ trước. Lúc ấy trong lòng itrapped sẽ không còn là giận nữa, mà là nỗi ân hận sâu tới mức chỉ muốn đổi mọi thứ để Chance quay lại ⏳💔 Chính nỗi đau này mới là lý do hoàn hảo để mở arc itrapped điên cuồng tìm cách quay ngược thời gian cứu chance nhưng đã nguộn..
t/g
t/g
2210 chữ r
t/g
t/g
Tạm biệt các bạn
t/g
t/g
NovelToon
t/g
t/g
dễ thương ko^^
t/g
t/g
tớ lm tiếp đâyyyy
t/g
t/g
byee

Bản nháp

Sau khi mọi chuyện xảy ra, cảm giác đầu tiên của itrapped không hẳn là khóc ngay, mà là im lặng đến đáng sợ. Cậu ngồi một mình đúng chỗ mái hiên cũ, nơi từng có Chance đứng đợi dưới mưa. Mọi thứ vẫn y nguyên, chỉ khác là lần này không còn ai gọi tên cậu nữa. Trong đầu cứ lặp đi lặp lại một câu: > “Giá như mình chịu nghe cậu ấy nói…” Nỗi đau lớn nhất không phải chỉ vì mất Chance, mà vì itrapped hiểu rằng người luôn tin mình đến giây cuối cùng lại chính là người mình đã làm tổn thương. Từ đó, mỗi lần trời mưa, tim cậu lại nhói lên. Không phải vì sợ mưa, mà vì mưa luôn kéo cậu quay lại đêm định mệnh ấy. Có khi itrapped sẽ giữ lại một món đồ của Chance — như chiếc vòng tay, mảnh giấy note, hay chiếc đồng hồ cũ — rồi nhìn nó mỗi đêm như một cách bám víu vào ký ức. Cậu không còn ghét nữa. Không còn giận nữa. Chỉ còn trống rỗng và dằn vặt. Và chính khoảng lặng đó là lúc ý nghĩ duy nhất xuất hiện ..
NovelToon
sao khi chance đc lên bv
thì bn thân của Chance đã tới..
chance
chance
//đang nằm trong bv//
2time
2time
//vào bv thăm chance//
elliot
elliot
//👆//
chance
chance
//cố tỉnh//
Sau đêm mưa định mệnh, Chance được đưa vào bệnh viện trong tình trạng rất yếu. Căn phòng trắng toát yên ắng đến mức chỉ nghe thấy tiếng máy theo dõi nhịp tim đều đều. itrapped ngồi bên ngoài hành lang, đầu cúi gằm, hai tay siết chặt đến run lên vì tự trách. Lúc đó, Elliot và Two Time chạy tới. Elliot là người bước vào phòng đầu tiên. Vừa nhìn thấy Chance nằm trên giường với băng quấn quanh người, cậu ấy khựng lại, mắt đỏ lên. > “Sao lại thành ra thế này…” Two Time đứng phía sau, bình thường luôn hay đùa, nhưng hôm nay lại im lặng lạ thường. Cậu chỉ kéo ghế ngồi xuống cạnh giường, nhìn Chance thật lâu rồi thở dài: > “Tên này đúng là lúc nào cũng ôm hết mọi chuyện về mình.” Elliot quay ra ngoài, nhìn itrapped đang ngồi một mình ở hành lang. Ánh mắt Elliot vừa giận vừa buồn. > “Chance luôn tin cậu nhất. Vậy mà lúc cậu ấy cần được tin, cậu lại không làm được.” Câu nói đó như cứa sâu vào lòng itrapped, khiến cậu không thể ngẩng mặt lên. Bên trong phòng, Two Time đặt lên bàn chiếc vòng tay cũ của Chance — món đồ mà cả nhóm từng mua chung trong một ngày rất vui. > “Nhanh tỉnh lại đi, tụi này còn chưa cho cậu trả tiền ly trà sữa bữa trước nữa.” Một câu đùa rất nhỏ, nhưng lại làm không khí nghẹn lại. Twist cảm động là dù Elliot rất giận itrapped, cậu ấy vẫn nhẹ giọng nói: > “Nếu Chance tỉnh dậy, điều đầu tiên cậu ấy muốn thấy chắc chắn là cậu.” Nghe vậy, itrapped run run bước vào phòng bệnh, đứng cạnh giường Chance, trong lòng chỉ còn một lời cầu mong duy nhất: > “Xin cậu… làm ơn mở cửa"..
Chance nằm im trên giường bệnh, căn phòng trắng lạnh chỉ còn tiếng máy theo dõi nhịp tim. itrapped vẫn ngồi ngoài hành lang, đầu cúi thấp. Bên trong phòng đã có Elliot và Two Time đứng canh, cả hai đều giữ vẻ bình tĩnh, không ai nói lớn tiếng. Rồi từ cuối hành lang vang lên tiếng bước chân chậm nhưng rất chắc. Mafioso xuất hiện. Cánh cửa phòng bệnh vừa mở, Elliot quay lại nhìn, còn Two Time chỉ khẽ nhướng mày vì bất ngờ. Mafioso bước vào, áo khoác còn vương vài giọt mưa, ánh mắt lạnh như thường ngày. Nhưng khi nhìn thấy Chance đang nằm trên giường, cậu ấy dừng lại vài giây lâu hơn bình thường. Không khóc, không mất bình tĩnh. Mafioso chỉ kéo ghế ngồi xuống cạnh giường, chống khuỷu tay lên đầu gối rồi nhìn Chance rất lâu. > “Tên ngốc này… lúc nào cũng tự đẩy mình vào rắc rối.” Giọng nghe vẫn lạnh, nhưng ai trong phòng cũng hiểu cậu ấy đang lo. Elliot khoanh tay đứng bên cửa sổ, nói nhỏ: > “Bác sĩ bảo chỉ cần qua được đêm nay là ổn hơn.” Two Time gật đầu, mắt vẫn nhìn máy monitor: > “Nên tụi mình thay phiên ở đây.” Mafioso không trả lời ngay, chỉ đặt lên bàn cạnh giường con dao găm cũ của Chance đã được bọc lại an toàn trong vỏ — món đồ Chance từng rất quý. > “Để khi tỉnh lại, cậu ta còn nhớ mình chưa được phép nghỉ.” Không khí trong phòng lặng đi, nhưng không còn cô độc nữa. Bên ngoài hành lang, itrapped nhìn qua ô kính thấy Elliot, Two Time và Mafioso đều đang ở cạnh Chance, trong lòng càng nghẹn lại vì hiểu Chance được nhiều người quan tâm đến mức nào. Twist cảm xúc là dù Mafioso nổi tiếng lạnh lùng, cậu ấy vẫn là người ở lại muộn nhất. Khi Elliot và Two Time ra ngoài lấy nước, Mafioso ngồi một mình cạnh giường rồi nói rất khẽ, như chỉ để Chance nghe: > “Tỉnh lại đi. Có vài món nợ cậu còn chưa trả.” Đúng kiểu Mafioso không nói lời mềm nhưng ai cũng biết quan tâm đến chance ..
//đến tối//
chance
chance
//tỉnh//
Đêm trong bệnh viện yên tĩnh đến mức chỉ còn tiếng máy monitor đều đều. Elliot và Two Time vừa ra ngoài mua chút đồ ăn, itrapped vẫn ngồi ở hành lang chưa dám bước vào. Trong phòng chỉ còn Mafioso. Cậu ngồi trên ghế cạnh giường, khoanh tay, đầu hơi gục xuống vì đã thức quá lâu. Ánh đèn hành lang hắt vào làm bóng cậu đổ dài trên nền gạch trắng. Một lúc sau, ngón tay Chance khẽ cử động. Mi mắt cậu run lên rồi từ từ mở ra. Thứ đầu tiên Chance nhìn thấy là Mafioso đang ngủ gục ngay cạnh mình. Chance hơi khàn giọng gọi nhỏ: > “...Mafioso?” Nghe tiếng gọi, Mafioso bật tỉnh gần như ngay lập tức. Cậu ngẩng đầu lên, ánh mắt lạnh thường ngày thoáng sững lại khi thấy Chance đã mở mắt. Không biểu lộ quá nhiều, Mafioso chỉ thở ra một hơi nhẹ như trút được gánh nặng. > “Cuối cùng cũng chịu tỉnh.” Chance nhìn quanh căn phòng rồi cười yếu ớt: > “Cậu ở đây suốt à?” Mafioso kéo ghế ngồi thẳng lại, giọng vẫn bình tĩnh: > “Không thì ai giữ chỗ cho đám kia lúc chúng nó chạy đi mua đồ.” Nghe câu nói tưởng lạnh lùng đó, Chance lại bật cười nhỏ. Ngay lúc ấy Elliot và Two Time mở cửa bước vào. Thấy Chance đã tỉnh, cả hai lập tức dừng lại. Elliot thở phào: > “Tốt rồi, cậu làm tụi này mất nguyên một đêm.” Two Time nhếch môi: > “Biết ngay tên này chưa dễ gục.” Không khí trong phòng bỗng nhẹ đi rất nhiều. Twist cảm động là Chance vừa tỉnh, ánh mắt đầu tiên lại nhìn ra phía cửa kính tìm itrapped. Mafioso nhìn theo ánh mắt đó, hiểu ngay rồi đứng dậy: > “Người cậu muốn gặp đang ở ngoài. Đừng để cậu ta chờ thêm nữa.” Rồi Mafioso bước ra cửa, khẽ gật đầu với itrapped như cho phép cậu vào. Khoảnh khắc itrapped bước vào phòng và thấy Chance đã mở mắt, mọi cảm xúc bị nén lại từ đầu đến giờ mới thật sự dâng lên ..
Cánh cửa phòng bệnh khẽ mở. itrapped bước vào rất chậm, như sợ chỉ cần mạnh hơn một chút thì khoảnh khắc này sẽ vỡ tan. Cậu đứng khựng lại khi thấy Chance đã thật sự mở mắt. Chance nhìn itrapped, ánh mắt vẫn dịu như trước. Một lúc lâu, không ai nói gì. Cuối cùng itrapped cúi đầu, giọng run run: > “Tớ… xin lỗi.” Chỉ hai chữ thôi nhưng như dồn hết tất cả nỗi dằn vặt, hối hận và sợ hãi mà cậu giữ trong lòng từ lúc Chance vào bệnh viện. itrapped siết chặt tay đến mức đầu ngón tay trắng bệch. > “Tớ đã không tin cậu. Tớ để cơn giận che mất mọi thứ. Nếu cậu không tỉnh lại…” Câu nói nghẹn giữa chừng. Chance nhìn cậu một lúc, rồi khẽ nhấc tay lên. Dù còn yếu, cậu vẫn đặt tay lên mu bàn tay itrapped như muốn trấn an. > “Nhưng tớ đã tỉnh rồi.” Câu nói nhẹ đến mức làm tim itrapped thắt lại. Cậu ngẩng lên, đôi mắt đỏ hoe nhưng cố giữ bình tĩnh. > “Sao cậu vẫn có thể bình tĩnh như vậy?” Chance cười rất khẽ. > “Vì tớ biết cậu không thật sự muốn mọi chuyện thành ra thế này.” Lời nói đó khiến itrapped chết lặng. Cậu đã chuẩn bị tinh thần để bị trách, bị giận, thậm chí bị ghét… nhưng Chance lại chỉ chọn cách hiểu cho cậu. Twist đau lòng mà ấm áp là Chance nói tiếp: > “Điều làm tớ sợ nhất không phải đau… mà là cậu sẽ tự trách mình mãi.” Nghe vậy, itrapped cúi gằm mặt, giọng gần như thì thầm: > “Tớ đã sợ mất cậu.” Chance im lặng vài giây rồi đáp: > “Vậy thì từ giờ đừng để chuyện đó xảy ra nữa.” Câu nói ấy giống như một cơ hội thứ hai. Không còn hiểu lầm, không còn những lời chưa nói hết. Chỉ còn hai người trong căn phòng bệnh, lần đầu thật sự chọn tin nhau sau tất cả .. Ngoài cửa, Mafioso, Elliot và Two Time đứng im lặng, ai cũng biết đây là khoảnh khắc mà cả hai cần nhất.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play