Yên Lặng Yêu Em [ HIEUTUS ]
01 Thiếu Gia Bùi Gia
Bùi Anh Tú…
Là thiếu gia của Bùi gia
Nhưng trong chính căn nhà đó
Em chưa từng được gọi là con trai
Biệt thự Bùi gia rộng lớn, xa hoa.
Đèn chùm sáng rực, sàn đá bóng loáng, từng góc đều toát lên sự giàu có.
Hà Quỳnh Chi
Đừng để nó ngồi ở đây
Giọng người phụ nữ vang lên sắc lạnh
Người phụ nữ luôn giữ nụ cười dịu dàng trước mặt người ngoài…
Nhưng sau cánh cửa…bà ta ta là địa ngục
Em đang ngồi ở bàn ăn. Trước mặt là bát cơm trắng đã nguội em còn chưa kịp ăn
Chiếc bát bị hất xuống đất. Cơm văng tung toé
Hà Quỳnh Chi
Thứ như mày cũng xứng ăn chung bàn à?
Em không phản kháng. Chỉ cúi xuống. Lặng lẽ nhặt từng hạt cơm dính trên sàn
Động tác chậm rãi… quen thuộc đến đáng sợ
Bùi Thanh Minh
Mẹ con không thích nó, bẩn
Em vẫn không ngẩng đầu chỉ có đôi tay run nhẹ
Người giúp việc đứng đó. Không ai ngăn lại. Không ai thương hại
Ánh mắt họ nhìn em. Như nhìn một thứ… không đáng tồn tại
Chỉ có một người là ba của em. Ông đứng ở đầu bàn. Chứng kiến tất cả. Nhưng không nói gì.
Không phải vì ông không thấy
Mà là… ông không muốn thấy
Đêm đó em bị nhốt ngoài ban công. Gió đêm lạnh buốt. Em co người lại trong góc, ôm lấy chính mình. Không có tiếng khóc. Không có lời kêu cứu. Chỉ có đôi mắt đỏ hoe… nhìn về khoảng không vô tận
Em không nghe được tiếng gió. Nhưng em cảm nhận được. Sự lạnh lẽo len vào từng hơi thở
Em lấy ra một cuốn sổ nhỏ. Run run viết vài chữ
Em không nhớ rõ khuôn mặt mẹ ruột nữa. Chỉ nhớ… Đã từng có người ôm em thật chặt. Đã từng có người mỉm cười dịu dàng với em
Cửa ban công mở ra. Em giật mình. Theo phản xạ, em lùi lại. Ánh mắt đầy cảnh giác
Người bước ra là một người giúp việc lớn tuổi. Bà không nói gì. Chỉ lặng lẽ đặt xuống một chiếc chăn mỏng. Và một cái bánh bao còn ấm
Em nhìn. Rất lâu. Rồi em cúi đầu thật thấp. Không phải vì sợ. Mà là… cảm ơn
Đêm đó em ôm chiếc chăn. Ăn từng miếng bánh nhỏ. Chậm rãi. Cẩn thận. Như sợ… nó sẽ biến mất
Một thiếu gia của Bùi gia…
Lại sống như một đứa trẻ bị bỏ rơi
02 Ấm Áp Của Em
Buổi chiều hôm đó
Bùi gia vẫn lạnh lẽo như thường
Em ngồi ở bậc thềm sau nhà. Ánh nắng chiếu lên gương mặt xinh đẹp ấy… nhưng không làm ấm được đôi mắt
Em đang vẽ. Những nét bút đơn giản… một căn nhà, một cái cây, và ba người đứng cạnh nhau. Không có em
Cánh cổng lớn của Bùi gia bị đẩy mạnh. Tiếng động rất lớn
Trong nhà, người làm hoảng hốt chạy ra
Ba người bước vào. Không cần báo trước. Không cần cho phép. Khí chất… đủ khiến cả căn biệt thự im lặng
Nguyễn Quang Anh
Bùi Anh Tú đâu?
Mẹ kế siết chặt tay. Nhưng… bà không dám nói nặng. Không phải vì nể. Mà là… không dám
Hà Quỳnh Chi
Các cậu đến đây làm gì?
Hà Quỳnh Chi
Đây là nhà riêng—
Đặng Thành An
Vậy thì chăm cho tốt vào
Không khí đông cứng. Người làm cúi đầu, không dám thở mạnh
Quang Anh không nói thêm. Anh bước thẳng vào trong. Không ai dám cản
Phía sau nhà em vẫn đang ngồi. Cúi đầu, tập trung vào bức vẽ
Quang Anh dừng lại khi nhìn thấy em. Ánh mắt lập tức dịu xuống
Anh bước đến, ngồi xổm trước mặt em. Em giật mình. Ngẩng lên
Khoảnh khắc đó. Đôi mắt em sáng lên. Không cần nghe. Không cần lời nói. Chỉ cần nhìn em biết
Quang Anh khẽ đưa tay, xoa đầu em. Động tác quen thuộc. Phong Hào đứng phía sau, thở dài
Trần Phong Hào
Lại bị bắt nạt à?
Em nhìn họ. Rồi lắc đầu. Một cái lắc đầu rất nhẹ
Nhưng Thành An không tin. Anh cúi xuống, kéo nhẹ tay áo em lên
Quang Anh đứng bật dậy. Ánh mắt lạnh hẳn
Nguyễn Quang Anh
Ở đây thêm một giây nữa… tao đập nát cái nhà này
Em hoảng hốt. Nhanh chóng nắm lấy tay áo anh. Lắc đầu. Ánh mắt như cầu xin
Trần Phong Hào
Được rồi… đi ăn trước
Thành An lấy điện thoại ra. Gõ vài chữ. Rồi đưa cho em
Em nhìn. Rồi mỉm cười. Nụ cười nhẹ thôi nhưng đủ khiến cả ba người kia dịu lại
Chiếc xe dừng trước một nhà hàng sang trọng. Ánh đèn vàng ấm áp, cửa kính trong suốt, nhân viên cúi chào ngay khi họ bước xuống. Đây là nhà hàng của… bạn trai Quang Anh.
Trần Phong Hào
Lại ăn chùa
Em đứng phía sau. Ánh mắt hơi ngơ ngác nhìn xung quanh. Em không nghe được tiếng ồn ào, cũng không biết mọi người đang nói gì
Thế giới của em. Chỉ là hình ảnh. Chuyển động. Và… cảm nhận
Thành An khẽ chạm vào vai em. Em quay lại.
An mỉm cười. Rồi giơ tay lên
Đặng Thành An
[ Hai ngón tay chạm nhẹ vào môi, đưa ra phía trước ]
Đặng Thành An
( Đi ăn nhé )
Em nhìn. Mắt sáng lên. Em nhanh chóng đáp lại
Bùi Anh Tú
[ Ngón tay chạm vào ngực rồi chỉ vào An và mỉm cười ]
Phong Hào đứng phía sau, nhăn mặt
Trần Phong Hào
Ê… cái này là gì vậy
Nguyễn Quang Anh
Chắc là ăn cơm
Trần Phong Hào
Không, tao thấy giống yêu anh hơn
Hai người nhìn nhau. Rồi đồng loạt quay sang
Trần Phong Hào
Chắc không phải đâu nhỉ?
Nguyễn Quang Anh
Chắc không phải đâu nhỉ?
Đặng Thành An
Không hiểu thì im
Em nhìn họ. Không hiểu lời nó nhưng nhìn biểu cảm thôi… cũng đoán được. Em khẽ cười
Nụ cười đó làm cả ba người kia mềm hẳn
Bên trong nhà hàng họ được đưa vào phòng riêng. Không gian yên tĩnh, sang trọng
Thành An kéo ghế cho em. Động tác tự nhiên đến mức… như đã làm vô số lần
Em ngồi xuống. Nhìn An. Rồi lại dùng ký hiệu
Bùi Anh Tú
[ Hai tay đặt gần nhau hơi nghiêng đầu ]
Bùi Anh Tú
( Anh mệt không )
An nhìn. Ánh mắt dịu hẳn. Anh đưa tay lên chậm rãi… cẩn thận… như sợ em nhìn không kịp
Đặng Thành An
[ Lắc nhẹ đầu chạm vào vai em ]
Đặng Thành An
( Không. Em thì sao ? )
Em chớp mắt. Rồi mỉm cười
Bùi Anh Tú
[ Ngón cái giơ lên chạm nhẹ vào ngực ]
Trần Phong Hào
Trời ơi… tụi nó đang nói gì vậy?
Nguyễn Quang Anh
Chịu. Tao chỉ học được mấy cái cơ bản thôi
Trần Phong Hào
[ Giơ đại tay lên, quơ quơ ]
Trần Phong Hào
Cái này là gì? Xin thêm cơm à?
Em nhìn. Ngơ một giây. Rồi bật cười. Không có tiếng. Nhưng vai em rung lên. Mắt cong lại
Nguyễn Quang Anh
Nó cười đẹp thật
Trần Phong Hào
Ừ… kiểu nhìn xong không muốn cho ai nhìn nữa
Nguyễn Quang Anh
Mày muốn chết à? / liếc sang /
Em không nghe thấy. Nhưng em nhìn thấy ba người kia đang nói chuyện, trêu nhau. Em không hiểu hết. Nhưng em biết họ ở đây. Bên cạnh em. Và như vậy… là đủ rồi
Han Dayyy
Tôi bị tức Vie :)))
Han Dayyy
Rồi đến day 9 mời mùa 2 và em xinh lên chụp hình kỷ niệm mảnh ghép không thể thiếu
Han Dayyy
Tui không đụng chạm đến hai mùa đó nhưng cách con vie dùng từ không chấp nhận
Han Dayyy
Mảnh ghép không thể thiếu là sao má ????
Han Dayyy
Atus và Quang Trung mới là mảnh ghép không thể thiếu của 2024 kìa
Han Dayyy
Reply 2024 xong bê hai mùa kia vô chi má, thất vọng về vie
Han Dayyy
Không tôn trọng 2M2D một tí nào tí map rồi qua vụ này, bọn tao chưa đủ đau vẫn không đủ các anh sao
Han Dayyy
Thề tui thà mất tiếc vé không đi coi chứ không đi coi về xong ôm tức về nhà
Han Dayyy
Chiếc ví rỗng để chữa lành chứ không phải chiếc ví rỗng ôm tức về
Han Dayyy
Quá thất vọng Vie
Han Dayyy
Concert day 5, day 6 là hạnh phúc nhất với tui vì đã đi được rồi
Han Dayyy
Lúc ấy tui bị khùng từ Vũng Tàu ra Hà Nội
Han Dayyy
Mà đáng nhớ day 6 huhu
Han Dayyy
Thương các anh, thương 2M2D, thương chúng ta 🫂
03 Ấm Áp Ngắn Ngủi
Nhân viên lần lượt bưng món lên. Bàn ăn nhanh chóng đầy ắp món nóng nghi ngút, màu sắc đẹp mắt, tinh tế đến từng chi tiết
Em ngồi yên. Ánh mắt dừng lại trên những món ăn
Thành An gắp một miếng cá. Cẩn thận gỡ xương. Rồi đặt vào bát em
Em nhìn. Chớp mắt một cái
An không nói gì. Chỉ nhẹ nhàng đưa tay lên
Đặng Thành An
[ Chỉ vào bát rồi khẽ gật đầu ]
Em mỉm cười. Rồi ngoan ngoãn ăn
Trần Phong Hào
Ê… mày nuôi con à?
Nguyễn Quang Anh
Không, nuôi vợ
Em không nghe thấy. Nhưng nhìn thấy hai người kia đang cười rất lớn. Em hơi nghiêng đầu. Ngơ ngác
Phong Hào cầm đũa, chồm qua
Trần Phong Hào
Ê cái này ngon nè—
Trần Phong Hào
Ơ / trừng mắt /
Trần Phong Hào
Đó là của tao!
Nguyễn Quang Anh
Giờ là của tao
Hai người bắt đầu… tranh nhau một miếng thịt. Không ai chịu nhường
Phong Hào kéo. Quang Anh giữ. Miếng thịt… ở giữa, run run
Đôi mắt cong lên, môi mềm khẽ hé. Cả người như sáng lên
Thành An nhìn thấy. Ánh mắt dịu xuống hẳn
Anh đưa tay, lau nhẹ một vết sốt dính bên khoé môi em. Động tác rất tự nhiên. Rất quen
Em khựng lại một chút. Nhìn An
An chỉ khẽ cười. Rồi lại tiếp tục gắp thức ăn cho em
Phong Hào cuối cùng cũng giành lại được miếng thịt
Trần Phong Hào
Ha! Tao thắng—
Thành An gắp luôn. Bỏ vào bát em
Trần Phong Hào
Ủa… tao giành nãy giờ—
Em nhìn bát mình. Rồi nhìn ba người kia
Bùi Anh Tú
[ Chỉ vào ba người rồi chạm vào tim mình mỉm cười ]
Bùi Anh Tú
( Em thích ở đây )
Thành An hiểu. Ánh mắt khẽ rung
Quang Anh và Phong Hào mất vài giây
Trần Phong Hào
Nó nói gì vậy?
Nguyễn Quang Anh
Chắc… khen đồ ăn ngon?
Anh đưa tay lên. Chậm rãi đáp lại
Đặng Thành An
[ Chạm vào ngực rồi chỉ vào em ]
Đặng Thành An
( Anh cũng vậy )
Phong Hào vừa bước ra khỏi nhà hàng thì điện thoại rung lên. Anh liếc nhìn màn hình. Nụ cười trên môi… tắt hẳn
Phong Hào không trả lời ngay. Chỉ nhìn chằm chằm cái tên hiện lên
Anh nhấc máy. Chưa kịp nói giọng bên kia đã vang lên, lạnh và áp lực
Trần Phong Hào
Em biết rồi
Phong Hào cười nhẹ, nhưng không còn vẻ đùa giỡn
Trần Phong Hào
Ừ. Ảnh gọi thì… phải về
Nguyễn Quang Anh
Ác ma thật
Em nhẹ nhàng đưa tay chạm vào tay áo anh. Phong Hào quay lại
Em nhìn anh. Ánh mắt trong veo… nhưng đầy lo lắng
Bùi Anh Tú
[ Chạm vào ngực rồi chỉ vào Hào hơi nghiêng đầu ]
Bùi Anh Tú
( Anh ổn không )
Phong Hào khựng lại. Một giây thôi rồi anh bật cười
Trần Phong Hào
Anh ổn / xoa đầu em /
Trần Phong Hào
Tao đi trước
Nguyễn Quang Anh
Biến nhanh đi
Một lúc sau xe dừng trước Bùi gia. Cánh cổng lớn. Vẫn như cũ. Lạnh lẽo
Em nhìn. Ánh mắt chậm rãi trầm xuống
Cửa xe mở. Em bước xuống. Thành An cũng xuống theo. Quang Anh dựa vào xe
An đứng trước em. Ánh mắt dịu dàng hơn bao giờ hết
Đặng Thành An
[ Chỉ vào trong nhà rồi đặt tay lên vai em ]
Em nhìn cánh cổng. Rồi nhìn An. Một giây, hai giây. Rồi em đưa tay. Nhẹ nhàng nắm lấy tay áo An
Ánh mắt em rõ ràng là đau lòng
Thành An khựng lại. Quang Anh phía sau nhìn thấy
Nguyễn Quang Anh
Hay đưa nó đi luôn
An im lặng. Em cúi đầu. Chậm rãi buông tay ra
Bùi Anh Tú
[ Chỉ vào bản thân rồi chỉ vào trong nhà gật nhẹ ]
Nụ cười xuất hiện. Nhẹ. Ngoan. Quen thuộc đến mức khiến người ta… khó chịu
Đặng Thành An
[ Chạm vào tim rồi chỉ vào em ]
Em nhìn. Rồi gật đầu. Cánh cổng mở ra em bước vào
Cánh cổng Bùi gia khép lại sau lưng em. Âm thanh rất rõ nhưng với em vẫn chỉ là khoảng lặng. Em bước vào. Chậm rãi. Ngoan ngoãn như mọi khi
Vừa đặt chân vào phòng khách. Một chiếc ly thủy tinh bay thẳng tới
Vỡ tan ngay dưới chân em. Mảnh vỡ văng khắp nơi. Em giật mình. Theo phản xạ lùi lại
Mẹ kế đứng đó. Sắc mặt khó coi
Hà Quỳnh Chi
Đi đâu về giờ này?!
Em nhìn. Không nghe được. Nhưng em hiểu
Em cúi đầu. Hai tay nắm chặt góc áo
Hà Quỳnh Chi
Câm rồi nên không biết trả lời à?!
Bà ta bước tới. Giày cao gót dẫm mạnh xuống sàn
Một cái tát. Đầu em lệch sang một bên. Gò má trắng lập tức đỏ lên
Không có tiếng kêu. Không có phản kháng. Chỉ có hàng mi run lên
Anh trai kế đứng dựa vào ghế. Nhếch môi
Bùi Thanh Minh
Đi ăn với đám đó à?
Người giúp việc đứng xung quanh. Không ai tiến lên. Không ai ngăn lại
Em vẫn đứng đó. Cúi đầu. Im lặng. Mẹ kế siết cằm em. Bắt em ngẩng lên
Hà Quỳnh Chi
Đừng có dùng cái mặt đó nhìn tao
Hà Quỳnh Chi
Nhìn thấy là ghét
Ánh mắt em không chống đối. Không oán hận. Chỉ là… trống rỗng
Bà ta đẩy mạnh. Em lùi lại Chân giẫm lên mảnh kính
Một đường cắt. Máu thấm ra. Em khựng lại
Một người giúp việc ném xuống trước mặt em một cái khăn
Đa NV
Giúp việc: Làm cho sạch vào
Em chậm rãi quỳ xuống. Từng mảnh kính sắc nhọn em dùng tay nhặt. Máu dính lên đầu ngón tay. Nhưng em vẫn tiếp tục
Động tác quen thuộc. Như đã làm rất nhiều lần. Ba của em Ngồi trên ghế. Từ đầu đến cuối… Không nói một lờ
Han Dayyy
Mùa hè ấy quay lại rồi
Han Dayyy
Yêu cái không khí trước ngày diễn quá
Han Dayyy
Nhớ mấy anh lắm luôn 🥺
Han Dayyy
Xuất hiện cái là ồn ào liền
Han Dayyy
Thiếu Atus và Quang Trung…
Han Dayyy
Không là trọn vẹn rồi
Download MangaToon APP on App Store and Google Play