[ RhyCap ] Đêm Nhặt Được Em
Chap 1 : Giới thiệu
tác giả nek
Lần đầu tiên em viết truyện có gì sai xót mn chỉ bảo nhẹ nhàng ạ 🥲
Nguyễn Quang Anh
Tên : Nguyễn Quang Anh
Tuổi : 20
Gia thế : con trai trưởng nhà họ Nguyễn - kẻ đứng đấu tổ chức DGH
Tính cách : khó gần , ngoài lạnh trong nóng , bạo ngầm ...v...v...
Điểm yếu Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tên : Hoàng Đức Duy
Tuổi: 18
Gia thế : đứa con út bị thất lạc của nhà họ Hoàng
Tính cách : Đáng yêu , hoạt bát , dễ khóc và .. đa nhân cách ...v...v..
Điểm yếu : Quang Anh
Trần Đăng Dương
Tên : Trần Đăng Dương
Tuổi : 20
Gia thế : gia đình không ủng hộ con đường nghệ thuật, tự lập là chính
Tính cách : nóng , bốc đồng , khờ ..v...v
Điểm yếu Pháp Kiều
Nguyễn Thanh Pháp
Tên : Nguyễn Thanh Pháp
Tuổi :18
Gia thế : gia đình khá giả, có điều kiện theo đuổi đam mê
Tính cách : Đáng yêu , mỏ hỗn , slay ..v...v..
Điểm yếu Đăng Dương
Lê Quang Hùng
Tên : Lê Quang Hùng
Tuổi : 20
Gia thế : gia đình bình thường, nghiêm khắc, sống nguyên tắc
Tính cách : ôn hòa, điềm đạm, dễ gần, khiêm tốn ... v..v
Điểm yếu Thành An
Đặng Thành An
Tên : Đặng Thành An
Tuổi: 18
Gia thế : gia đình khá giả, thoải mái nuôi dạy tự do nên tính cách phóng khoáng
Tính cách : hướng ngoại, mỏ hỗn dễ thương..v...v
Điểm yếu : Quang Hùng
Đỗ Hải Đăng
Tên : Đỗ Hải Đăng
Tuổi : 20
Gia thế : gia đình trung lưu , cuộc sống ổn định , không quá áp lực
Tính cách : trầm ấm , gần gũi và nhiệt tình ..v...v
Điểm yếu : Hoàng Hùng
Huỳnh Hoàng Hùng
Tên : Huỳnh Hoàng Hùng
Tuổi : 18
Gia thế : gia đình có điều kiện, được yêu thương chiều chuộng từ nhỏ
Tính cảm: dễ thương, hướng ngoại...v..v
Điểm yếu : Hải Đăng
//..abc.. // : là hành động
*..abc.. * : là suy nghĩ
"...abc... " : là nói nhỏ
ABC : hét , quát , nói to ...
📲 : là gọi điện
💬 : là nhắn tin
tác giả nek
Lần đầu viết truyện theo thể loại này em mong mọi người hãy nhận xét và chỉ bảo nhẹ nhàng ạ 🫰🏻
Chap 2 Đêm mưa định mệnh
Mưa rơi nặng hạt . Con hẻm nhỏ tối om, nước bắn lên từng đợt theo gió. Có một thân hình nhỏ nằm co ro dưới nền đất lạnh , quần áo rách nát , dính đầy bùn và loan lỗ những vết m.á.u
Hoàng Đức Duy
...um..đ- .đau quá...
Hoàng Đức Duy
// ôm chặt bụng , run //
Hoàng Đức Duy
* Đau ... lạnh .. *
Tiếng bước chân dừng lại ngay trước mặt cậu
Một chiếc ô đen nghiêng xuống che lấy cậu
Nguyễn Quang Anh
// cúi xuống + nhìn cậu //
Ánh mắt anh chạm vào những vết thương còn đang rỉ - và lập tức tối lại
Nguyễn Quang Anh
Sao lại ra nông nỗi này
Hoàng Đức Duy
// Ngước lên hé mắt nhìn //
Vì ngồi trong mưa lâu nên tầm nhìn của cậu đã mờ và nhoè đi ra nhiều
Hoàng Đức Duy
" Cứu ... e-em với "
Giọng cậu nhỏ xíu khán vì ngấm nước mưa
Hoàng Đức Duy
// Tay giơ lên yếu ớt //
Nguyễn Quang Anh
// Khựng lại //
Nguyễn Quang Anh
// Quỳ xuống nắm lấy tay cậu //
Nguyễn Quang Anh
Anh đây đừng sợ
Nguyễn Quang Anh
// lau nước trên mặt cậu //
Mặt cậu dính nước mưa hoà và đó là những giọt nước mắt
Mắt cậu lấp lánh trong như một viên ngọc
Nguyễn Quang Anh
Không sao an toàn rồi... anh đưa em về nhé
Hoàng Đức Duy
* Anh sao ?*
Hoàng Đức Duy
// Gật nhẹ //
Hoàng Đức Duy
// nắm chặt áo anh //
Nguyễn Quang Anh
// khựng lại //
Quang Anh khựng lại với hành động của cậu vì anh không nghĩ cậu lại tin tưởng mình đến thế
Nguyễn Quang Anh
// ôm cậu bế nhẹ lên //
Nguyễn Quang Anh
Ừm , bám đi ôm vào không lại té
Nguyễn Quang Anh
Anh biết,ráng chút về nhà anh xử lý cho nhé
Nguyễn Quang Anh
// Điều chỉnh tư thế thoải mái tránh đụng vào vết thương//
Hoàng Đức Duy
*về nhà sao mình có nhà hả , mà anh ấm quá đi*
Hoàng Đức Duy
// dụi nhẹ vào ngực anh //
Nguyễn Quang Anh
//hơi khựng//
Nguyễn Quang Anh
// đặt tay lên đầu cậu xoa nhẹ //
Nguyễn Quang Anh
Được rồi, ngủ một lát đi em mệt rồi nhỉ
Cơn mua vẫn rơi nhưng lần này có người che cho cậu rồi
Cánh cửa mở ra, ánh sáng vàng ấm áp tràn ra
Nguyễn Quang Anh
//Đặt cậu xuống sofa//
Nguyễn Quang Anh
//Đỡ đầu cậu xuống gối//
Nguyễn Quang Anh
Nắm yên nhé đừng cử động anh lấy đồ và thuốc xử lý vết thương cho cho em
Hoàng Đức Duy
// nhìn anh , mắt đỏ lên //
Nguyễn Quang Anh
// khựng lại //
Hoàng Đức Duy
//gật nhẹ //
Nguyễn Quang Anh
//thở nhẹ , kéo chăn đắp lên người cậu //
Nguyễn Quang Anh
Ở đây không ai đánh em cả nên .. đừng sợ ngoan đợi anh một chút
Nguyễn Quang Anh
// xoa nhẹ đầu cậu //
Nguyễn Quang Anh
Có anh ở đây nên đừng sợ nhé
Hoàng Đức Duy
Thật không ạ ?
Hoàng Đức Duy
// nắm lấy tay anh //
Nguyễn Quang Anh
Giữ vậy anh đi lấy đồ kiểu gì ?
Quang Anh im lặng một giây rồi...
Nguyễn Quang Anh
// ngồi xuống //
Nguyễn Quang Anh
Anh không đi nữa
Nguyễn Quang Anh
// nắm lại tay cậu//
Nguyễn Quang Anh
Ở lại đây với em.
Hoàng Đức Duy
// rưng rưng + khóc//
Nguyễn Quang Anh
//nhìn thấy , lau nhẹ mặt cậu //
Hoàng Đức Duy
Hức ...hic..
Nguyễn Quang Anh
Ngoan đừng khóc , khóc thì sẽ đau hơn đấy
Hoàng Đức Duy
Hức ..e- em đau ..hức
Nguyễn Quang Anh
Anh biết ngoan đừng khóc nữa
Nguyễn Quang Anh
//ôm cậu xoa nhẹ lưng //
Nguyễn Quang Anh
//cúi xuống trán chạm vào trán cậu//
Nguyễn Quang Anh
Anh xử lý vết thương cho em nhé chịu không ?
Nguyễn Quang Anh
//Chạy đi lấy hộp sơ cứu//
Anh chạy đi lấy hộp sơ cứu, một ít thuốc giảm đau và sữa nóng cho em chắc sợ em đói
Nguyễn Quang Anh
// xử lý vết thương cho em //
Nguyễn Quang Anh
Đau thì nắm tay anh này
Nguyễn Quang Anh
//đưa tay cho em nắm //
Hoàng Đức Duy
//nắm lấy siết chặt tay anh //
Nguyễn Quang Anh
//công môi nhẹ //
Nguyễn Quang Anh
// sát trùng vết thương//
Nguyễn Quang Anh
Sắp xong rồi ngoan , cố chịu tí nhé
Nguyễn Quang Anh
//xoa nhẹ tay em //
Mỗi lần cậu khẽ run lên tay anh giữ chặt một chút như một lời an ủi cậu
Nguyễn Quang Anh
Ai làm em ra nông nỗi này vậy ?
Hoàng Đức Duy
//mím môi lắc đầu//
Nguyễn Quang Anh
Không nói cũng được không sao
Nguyễn Quang Anh
//cúi xuống, dán băng keo lại cẩn thận//
Nguyễn Quang Anh
chắc em chưa ăn gì nhỉ uống sữa nóng nhé
Hoàng Đức Duy
//gật nhẹ //
Nguyễn Quang Anh
//lấy ly sữa trên bàn đưa em //
Nguyễn Quang Anh
Hơi nóng uống từ từ
Hoàng Đức Duy
//nhận ly sữa từ anh uống chậm //
Hoàng Đức Duy
*ngon quá đi *
Nguyễn Quang Anh
//Đi lấy đồ cho em //
Nguyễn Quang Anh
Uống xong thì thay đồ nhé
Nguyễn Quang Anh
Mặc đỡ đồ anh chắc mai mua cho em mấy bộ đồ mới
Hoàng Đức Duy
//uống xong lấy đồ anh đưa đi thay//
Em thay đồ xong đi ra thì đã không thấy anh đâu ẻm hoảng luôn rồi
Hoàng Đức Duy
Em xo- ủa anh đâu rồi
Hoàng Đức Duy
//đi lại sofa ngồi //
Hoàng Đức Duy
Anh ơi ... Anh đâu rồi
Hoàng Đức Duy
Anh ơi //rưng rưng//
Hoàng Đức Duy
//ôm gối khóc //
Nguyễn Quang Anh
//bước vào thấy em //
Nguyễn Quang Anh
em sao vậy
Hoàng Đức Duy
Hức...hức //nhìn anh oà khóc//
Hoàng Đức Duy
//oà khóc ôm anh //
Nguyễn Quang Anh
//ôm cậu //
Nguyễn Quang Anh
Thôi ngoan ngoan anh xin lỗi anh xin lỗi //xoa lưng cho em //
Hoàng Đức Duy
//dụi vào ngực anh khóc//
Nguyễn Quang Anh
Nín nha anh thương đừng khóc nữa //xoa lưng cậu liên tục //
Nguyễn Quang Anh
//lau nước mắt cho cậu//
Nguyễn Quang Anh
Ngoan đừng khóc ngủ nhé
Nguyễn Quang Anh
//đỡ cậu nằm xuống//
Hoàng Đức Duy
//nắm ngón tay anh //
Hoàng Đức Duy
hức ... ở l-lại với em
Nguyễn Quang Anh
ừm ở với em
Nguyễn Quang Anh
//xoa tay cậu //
Nguyễn Quang Anh
Ngủ ngoan
Hoàng Đức Duy
//ôm tay anh nhắm mắt ngủ//
Thấy cậu ngủ thì nhẹ đắp chăn lại cho cậu lấy điện thoại ra để làm việc một tay làm việc tay kia để cậu ôm
Đêm đó có một người bắt đầu xót
Và một người bắt đầu tin
tác giả nek
Xong chap 1 rồi mn nhận xét giúp em nhé
Chap 3 Người nhặt được em
Nửa đêm anh vẫn ngồi đó cạnh cậu , anh không ngủ chỉ ngồi đó làm việc và canh cậu sợ cậu giật mình thì lại khóc
Hoàng Đức Duy
//co người trong chăn , hơi thở nóng gấp//
Nguyễn Quang Anh
//đặt tay lên trán cậu//
Nguyễn Quang Anh
Sao lại nóng thế này
Nguyễn Quang Anh
*Tch sốt rồi*
Nguyễn Quang Anh
//Chạy đi lấy thuốc hạ sốt và khăn ấm //
Nguyễn Quang Anh
Duy dậy nào sốt rồi
Nguyễn Quang Anh
//cúi xuống lay nhẹ người cậu//
Nguyễn Quang Anh
Ngoan , mở mắt ra nhìn anh này
Duy đang trong cơn sốt cao mắt mớ nhoè nhưng vẫn mở mắt để nhìn anh , còn nhận ra ai không thì không chắc
Hoàng Đức Duy
//Nhìn anh //
Nguyễn Quang Anh
//khựng lại//
ánh mắt anh bỗng mềm hẳn xuống nhìn cậu nhẹ giọng
Nguyễn Quang Anh
//vuốt nhẹ tóc cậu//
Nguyễn Quang Anh
...Anh không phải mẹ
Nguyễn Quang Anh
Nhưng anh sẽ ở đây với em ...
Hoàng Đức Duy
"Đừng...đánh ..c-con.."
Hoàng Đức Duy
//co người lại , run //
Nguyễn Quang Anh
Không sao rồi..ngoan
Nguyễn Quang Anh
//kéo nhẹ cậu vào lòng,ôm cậu //
Nguyễn Quang Anh
Ở đây không ai đánh em hết
Nguyễn Quang Anh
//ôm chặt , xoa lưng cậu//
Nguyễn Quang Anh
Ngoan .. bình tĩnh
Hoàng Đức Duy
//nắm chặt áo anh , run//
Hoàng Đức Duy
... đừng b-bỏ em ..hức ..
Nguyễn Quang Anh
//ôm cậu an ủi//
Nguyễn Quang Anh
Anh không bỏ em
giọng anh trầm,chắc như một lời hứa giúp em an tâm hơn...
Nguyễn Quang Anh
//cúi xuống tựa cằm lên đầu cậu //
Nguyễn Quang Anh
Ở lại với anh đi
Lời anh nói không phải hỏi
Mà là giữ, giữ cậu bên mình
Nguyễn Quang Anh
//đỡ cậu tựa vào ngực mình//
Nguyễn Quang Anh
Uống thuốc nhé ?
Hoàng Đức Duy
//lắc đầu yếu ớt//
Đối với cậu tha để cậu 39° độ rồi hết từ từ còn hơn là uống thuốc
Nguyễn Quang Anh
//cười nhẹ//
Nguyễn Quang Anh
Anh pha cho em dễ uống hơn , chịu không ?
Hoàng Đức Duy
//phân vân gật nhẹ//
Nguyễn Quang Anh
//đỡ cậu nằm xuống lại//
Nguyễn Quang Anh
đợi anh một tí anh pha thuốc cho em
Hoàng Đức Duy
//nhìn anh , gật nhẹ //
Nguyễn Quang Anh
//xoa đầu cậu , rời đi //
Anh đi vào bếp nghiền nhỏ thuốc hạ sốt pha một ít nước đường cho cậu dễ uống anh không quên lấy vài viên kẹo cho cậu
Nguyễn Quang Anh
//cầm ly thuốc và kẹo ra cho cậu//
Nguyễn Quang Anh
Uống thuốc nhé ?
Hoàng Đức Duy
//nhìn anh , lắc đầu //
Nguyễn Quang Anh
Sao lại lắc đầu
Nguyễn Quang Anh
//ngồi xuống cạnh cậu //
Kiểu Duy nắm trên ghế sofa á Quang Anh thì ngồi ở dưới á hiểu hong =))
Nguyễn Quang Anh
Chỉ đắng một tí thôi không sao đâu anh có ..kẹo nè
Hoàng Đức Duy
//sáng mắt //
Hoàng Đức Duy
*không sao chắc đắng một tí thôi ha*
Hoàng Đức Duy
"em muốn kẹo"
Nguyễn Quang Anh
Vậy uống thuốc thì sẽ được kẹo chịu không
Hoàng Đức Duy
//gật nhẹ ,chỉ anh//
Nguyễn Quang Anh
Anh đút hả ?
Nguyễn Quang Anh
Được Quang Anh đút em
Nguyễn Quang Anh
//đút từng muỗng nhỏ cho em //
Thuốc anh pha tương đối ngọt vì có nước đường nên khá dễ uống
Nguyễn Quang Anh
//lau nhẹ môi cậu//
Nguyễn Quang Anh
//cười trêu //
Hoàng Đức Duy
//quay mặt đi//
Nguyễn Quang Anh
Quay qua đây sắp hết rồi
Hoàng Đức Duy
//quay qua uống muỗng cuối //
Hoàng Đức Duy
//Nhìn anh //
Hoàng Đức Duy
Anh là ai ..?
Hoàng Đức Duy
//nghiêng đầu, gãi đầu//
Trên mặt em là một dấu chấm hỏi lớn anh là ai ? cứ ngơ ngơ trông vừa khờ vừa đáng yêu
Nguyễn Quang Anh
//khựng lại , bật cười nhẹ //
Nguyễn Quang Anh
Anh là người nhặt được em
Nguyễn Quang Anh
//xoa nhẹ đầu cậu//
Nguyễn Quang Anh
Và sẽ không bỏ em
Hoàng Đức Duy
//chậm rãi nắm tay anh //
Hoàng Đức Duy
Ở lại với em
Nguyễn Quang Anh
Ừ ở đây với em
Anh ngồi xuống cạnh sofa đỡ đầu em lên tay mình và ..ru em ngủ
Nguyễn Quang Anh
Ngủ đi, anh ở đây
Nguyễn Quang Anh
//chỉnh chăn đắp cho cậu vỗ nhẹ lưng //
Nguyễn Quang Anh
Ngủ ngoan
Nguyễn Quang Anh
hửm anh đây
Nguyễn Quang Anh
Có anh thì không cần sợ nữa
Nguyễn Quang Anh
Ngủ đi, em ngủ ngoan
Hoàng Đức Duy
//nắm tay anh , dụi nhẹ //
Quang Anh không gỡ ra để yên có cậu nắm , tay thì cứ đều đều vỗ nhẹ cho cậu vào giấc ngủ sâu
Có một người lần đầu tiên được dỗ dành
Và có một người lần đầu tiên muốn bảo vệ một ai đó đến cùng
Download MangaToon APP on App Store and Google Play