[Câu Cá Vạn Cân][All X Đoàn Can][Phi Thiên X Đoàn Can] Sự Giao Thoa Giữa Các Thế Hệ ?!
C.1
Khi dòng sông băng vẫn đang con sục sôi bởi những cơn thịnh nộ của những tai ương ...
Leviathan_ tai ương mang trong mình cuồng vọng muốn nhấn chìm cả bầu trời Điếu giới một lần và mãi mãi...
Giữa tâm bão của Nam Cực, nơi cái lạnh thấu xương có thể cắt da cắt thịt, lại xuất hiện một nhóm cần thủ mang sức mạnh nghịch thiên
Họ đã viết nên những huyền thoại bằng chính máu và ý chí của họ...
Khi một thời đại hoàng kim được sinh ra cũng là nơi những danh sư như..
Nhưng cái gì cũng phải có cái giá phải trả...
Sở Điếu Đế _ người được coi là có công lớn trong việc tiêu diệt Leviathan sau trận chiến đến giờ vẫn bặt vô âm tín cho đến nay..
Bạch Hổ Điếu Đế _ sau khi mất đi Bạch hổ cốt biết rằng bản thân đang gần bước vào cửa tử đã chọn cách quy ẩn và biết tích cho đến nay...
30 năm trôi qua, những sợi dây cước từng kéo cả giang sơn nay chỉ còn là những tàn tích trong lời kể...
Liệu khi ngọn lửa truyền thừa được thắp sáng một lần nữa...Từ chính sự tồn vong của đống tro tàn trong quá khứ liệu nó có còn được hồi sinh một lần nữa...?
!?
...sao cậu lại đứng gần ở mép vực ở đây vậy?
!?
Có biết nơi đây là đâu không ?
Bổng bất chợt người kia xây người đối mặt với cậu thanh niên trạc tuổi đôi mươi...
...
Đây là mép vực của biển ô nhiễm thôi mà...
Đối mắt bởi sự bình thản của người trước mặt mình cậu bất giác khẽ rùng mình...
...
Mà cậu là ngươi mới à..?
...
Xin tự giới thiệu thiệu tôi là...
___---___---___---___----___
C.2
Cả không gian như đông cứng lại tại khoảnh khắc anh giới thiệu tên bản thân mình...
«Đoàn Can»
cậu gì đó ơi... cậu không nghe rõ à..
Anh khẽ nghiêng đầu nhẹ hướng đôi mắt đỏ thẫm của chính bản thân mình nhìn con người đứng đối diện mình không xa chờ sự hồi đáp của cậu thanh niên nọ..
«Tiêu Dao»
Tôi là Tiêu Dao...
«Đoàn Can»
*nhìn cũng khá giống nhỉ^^*
«Đoàn Can»
Nè cậu nhóc sau cậu lại tới đây một mình vậy có biết ở đây nguy hiểm lắm không^^
«Tiêu Dao»
Đơn nhiên là tôi biết chính bản thân mình muốn tới đây làm gì..!!
«Đoàn Can»
Ồ...! Thế à nhóc con..
«Tiêu Dao»
Nè nha ! Xin đính chỉnh lại tôi cũng đã thành niên rồi không còn trẻ nữa đâu
«Tiêu Dao»
Với lại nhìn cậu cũng chẳng hơn kém tôi cũng có bao nhiêu đâu mà tự tiện gọi ta là nhóc hả..!!
«Đoàn Can»
hừm... nhóc cứ cho là vậy đi^^
Anh khẽ híp đôi mắt đỏ thẫm lại tạo thành một đường bán nguyệt..
«Tiêu Dao»
..../rùng mình/
Đối mặt với đôi mắt dần híp lại tạo thành một đường cong bán nguyệt khiến cậu bất giác rùng mình...
ánh mắt đó không hiện lên ý cười mà nó giống như đa dò xét một cái gì đó trên người cậu vậy...
«Tiêu Dao»
Hừ...*đang dò xét mình sao..*
«Tiêu Dao»
Hừm tôi không phải là nhóc biết chưa!!!
«Tiêu Dao»
mà này dừng chính cái việc mà bản thân ngươi lúc nào cũng khẽ nghiêng đầu nhìn người khác giùm tôi một cái...!
«Đoàn Can»
được thôi không tranh cải với cậu nữa là được chứ gì^^
«Tiêu Dao»
Coi bộ có vẻ ngươi gọi ta là nhóc thì chính bản thân ngươi cũng lớn hơn ta nhỉ
«Đoàn Can»
cậu cứ xem là như vậy đi ^^
«Tiêu Dao»
Vậy thì cho tôi biết lý do vì sau anh lại đứng gần mép vực này vậy...
«Đoàn Can»
Chắc là tìm lại một số kí ức đã gần phai nhạt trong tâm trí tôi chẳng hạn
«Tiêu Dao»
...*coi như hôm nay mình giặp xui đi *
«Đoàn Can»
mà cậu là người mới à
«Đoàn Can»
Muốn đi câu không tôi biết một chỗ cậu khá đẹp trên vùng biển này
«Tiêu Dao»
đơn nhiên là đi rồi!!!
Cậu bất giác như như được lập trình sẵn vậy...
khi được ngỏ lời mời như vậy bất giác những cảm xúc khó chịu về người thanh niên trước mặt cũng vôi đi một nửa..
«Đoàn Can»
*không suy nghĩ về cái nơi sắp đến luôn à..*
«Tiêu Dao»
Nè !! Đi thooiiii
«Tiêu Dao»
Mau dẫn tôi đến nơi mà anh vừa nói đi mau lên nào...!!!
«Đoàn Can»
*hm... Xem ra cũng không khác mấy nhỉ..*
Anh cũng dần sải bước theo sau bắt đầu nhịp độ của bản thân tiến về nơi mà chính bản thân mình dấn thân vào con đường làm một cần thủ...
Nơi mặt biển phẳng lặng không một gợn gió...
Mà giờ đây lại bắt đầu nổi lên những con gió mang đầy tử khí từ mặt biển về đất liền....
C.3
✿Ino✿
Chap này tặng cho Ken nhen:>
✿Ino✿
mà tui cũng cảm ơn mọi người đã ủng hộ bộ mới này của tui nhen 👉👈
✿Ino✿
Mặc dù chỉ có vài người thui nhưng tui rất vui khi tác phẩm mình viết ra lại có người bỏ tg của mình ra để đọc 👉👈
Hai người họ cứ thế nối đuôi nhau xuyên suốt quá trình đến nơi ấy, cả hai đi dọc theo bờ cát dốc nơi gió biển bắt đầu những trận cuồng phong...
nơi mà những trận cuồng phong bắt đầu nổi lên mang theo mùi của tử khí khiến cho không gian như đặt quánh lại ...
Anh dần bước đi đầy dứt khoát, đôi mắt đỏ thắm khẽ nheo lại trước những trận bụi mà gió biển mang theo...
Theo sát phía sau anh, là cậu nhóc Tiêu Dao đang vật lộn với những trận gió táp như vũ bão...
Cứ như thế hai bóng người cứ nối đuôi nhau tiến về phía trước..
Gió biển thổi qua, nhưng tuyệt nhiên không mang theo vị mặn trong lành mà là mùi tử khí hắc nồng đang đậm dần trong không khí ...
Cả vùng biển này điều mang cái mùi thoang thoảng của hoá chất và xác đang dần thối rữa của những con cá không đủ khả năng thích nghi với vùng biển này...
«Tiêu Dao»
* Ôi chúa ơi...!*
«Tiêu Dao»
*Cái mùi này...hôi quá đi mất...*
«Tiêu Dao»
*Buồn nôn quá đi mất....*
Bổng chốc một cơn gió biển lướt qua, nó cũng không quá vội vã chỉ đủ khiến cho mái tóc màu trắng tuyết ấy của anh khẽ lây động trong gió...
Những sợi tóc cứ thế bay bổng trong không trung, đôi khi lại chạm nhẹ vào gò má hồng hào của anh...
Chiếc áo hoodie trắng ngà được gió ôm lấy, vạt áo cứ như thế bay lên rồi lại rủ xuống ôm lấy dáng người nhỏ nhắn của anh
«Đoàn Can»
Chúng ta đến nơi rồi...
Nơi cả anh và cậu đang đứng là một cái mõn đá đang hướng về phía chân trời xa ...
«Tiêu Dao»
Nơi này có phải thật sự là nơi câu cá tốt không vậy...
Cậu bắt đầu hoài nghi về cái nơi mà anh giới thiệu là một chỗ câu tốt này...
«Đoàn Can»
Chắc chắn rồi đó nhóc con...^^
«Đoàn Can»
Theo trí nhớ của tôi là vậy...dù sau thì nơi này cũng không thay đổi mấy đâu...
«Tiêu Dao»
*đúng không vậy trời...*
Anh khẽ nhìn xuống mặt nước đen ngòm dưới mặt biển nơi nồng đậm nhất của phóng xạ hạt nhân...
«Tiêu Dao»
theo trí nhớ của anh á... !?/khẽ châu mài /
«Đoàn Can»
đúng vậy... và đơn nhiên cả ở đây điều to cả..
«Đoàn Can»
nhìn xem nào sau khi nước của vùng biển này bắt đầu bị ô nhiễm..
«Đoàn Can»
Thì cả cái vùng biển này cá nhỏ cũng phải trên 5000 cân..
«Đoàn Can»
Tha hồ mà cậu câu—
«Đoàn Can»
*cái thằng nhóc này...^^*
«Đoàn Can»
đơn nhiên rồi~... không ai giành với cậu đâu...^^/trán nổi gân xanh/
anh khẽ nuốt khan khi thấy biểu cảm trên gương mặt của anh lúc này, giọng cũng yếu đi vài phần...
«Tiêu Dao»
Haizzz....*hic... con người gì đâu mà giây trước còn điềm tĩnh dễ thương giây sau thì...*
«Tiêu Dao»
*.. như muốn ăn tươi nuốt sống mình vậy...*
anh khẽ thở dài một hơi rất khẽ nhưng anh vẫn nhận ra được...
«Đoàn Can»
Cậu mệt rồi à ..?
«Tiêu Dao»
Không... không đâu làm gì có chuyện đó chứ...
«Đoàn Can»
được thôi vậy chúng ta cũng nên bắt đầu câu thôi nhỉ...
«Đoàn Can»
Trời cũng dần chuyển trưa rồi...
Cả hai bắt đầu thả dây khi đã móc mồi vào lưỡi câu
Download MangaToon APP on App Store and Google Play