Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[ RhyCap ] Nam Kỳ Tứ Huyện .DK.

Chap 1 : Đất Nam Kỳ

______ Chap 1 ______
Khi ấy, đất Nam Kỳ còn khoác lên mình nét đẹp phồn hoa.
Một miền đất sông nước chảy dài như dải lụa trời, nơi ghe thuyền tấp nập từ tinh mơ đến khi con nước rút.
Tiếng rao hàng hoà lẫn với tiếng mái chèo khua nhẹ vào dòng phù sa đỏ nặng.
Từng cánh đồng lúa dài bất tận, vàng óng dưới nắng Phương Nam, từng cơn gió lướt qua làm cả biển lúa dập dìu như sóng.
Những cánh đồng đó cũng đã nuôi sống biết bao con người, xây dựng nên bao cơ nghiệp.
Cái mùi lúa chín, cái mùi sình non, cái mùi nắng khiến con người ta rát cả da.
Tất cả hoà vào nhau tạo thành thứ hương thơm riêng biệt của mảnh đất nặng tình nghĩa này.
Giữa cái miền trù phú ấy, danh tiếng của nhà Trần như một trụ lớn chống trời.
Từ những xưởng lúa chạy dài qua các tỉnh, ghê chở lúa của nhà Trần lúc nào cũng ken kín bên mép sông.
Đi đến đâu là no đủ đến đó.
Không chỉ dừng lại ở lúa gạo, xưởng lụa của bà Trần càng khiến thiên hạ nhắc tên.
Những dãy lụa đẹp như mơ, mềm như tơ, mỗi tấm vải được trải ra đều phảng phất một mùi hương dịu nhẹ.
Và cũng chính nhà Trần ấy, lại được trời ban cho hai cậu quý tử mà khi nhắc đến thiên hạ cũng phải trầm trồ khen ngợi.
Nhà Nguyễn.
Nếu nhà Trần là dòng nước mềm mại sâu không thấy đáy.
Thì nhà Nguyễn lại là thế lực vững như cánh đồng.
Tồn tại qua bao thế hệ mà chưa từng suy tàn.
Không cần phô diễn, sự tồn tại của nhà Nguyễn tự thân đã là một minh chứng cho quyền lực và nền tảng vững bền.
Đất Nam Kỳ khi ấy, không chỉ là nơi của lúa vàng, của sông nước hiền hoà, mà còn là nơi hai gia tộc lớn song hành.
Một bên rực rỡ, tinh xảo.
Một bên trầm ổn, bền bỉ.
_______________________
Dưới mái ngói đỏ âu của phủ Trần, buổi sớm Nam Kỳ len lỏi qua từng khung cửa gỗ.
Ánh nắng không gắt mà chỉ dịu dàng như một dãy lụa mỏng, phủ lên gian nhà trên lớp vàng nhạt ấm áp.
Không gian tĩnh lặng đến mức có thể nghe mồn một tiếng gió lùa qua hàng cau trước sân.
Tiếng lá khẽ chạm nhau như thì thầm những câu chuyện xưa cũ.
Giữa gian nhà ấy, cậu hai Trần ngồi thẳng lưng bên chiếc bàn gỗ lớn.
Những quyển sổ sách dày cộm được mở ra, từng con số, từng nét chữ đều ngay ngắn, rõ ràng như chính con người cậu vậy.
Chuẩn xác, không sai lệch nửa phân.
Ánh nắng khẽ lướt qua khung cửa sổ rồi chạm đến gò má cậu, làm nổi bật sống mũi cao và hàng mi đang cụp xuống.
Gió thoáng qua làm lây nhẹ mái tóc cậu, nhưng đôi mắt vẫn chưa từng có chút dao động mà rời khỏi trang sách đang mở.
Cậu khẽ khép sổ, thở ra một hơi nhẹ.
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Chuyến này, phải đi sớm một chút.
Đăng Dương đứng dậy, chỉnh lại vạt áo, bước chân chuẩn bị đặt xuống nền gạch thì--
[ Trần ] Hoàng Đức Duy
[ Trần ] Hoàng Đức Duy
Anhhh haiiiiiii.
Một giọng nói trong trẻo vang lên, phá tan sự tỉnh lặng từ khi nãy.
Từ trong phòng, Đức Duy chạy vụt ra.
Tà áo còn chưa chỉnh tề, tóc hơi rối, gương mặt trắng trẻo ửng lên vì chạy vội.
Cậu lao thẳng đến, nắm lấy tay áo anh mình, hơi thở chưa thôi chút gấp gáp.
[ Trần ] Hoàng Đức Duy
[ Trần ] Hoàng Đức Duy
Hai đi đâu dạ, xách Duy đi theo với.
Đăng Dương khẽ nhíu mài, nhìn xuống đứa em út đang bám lấy tay áo mình.
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Không được.
Chỉ hai chữ, dứt khoác.
Đức Duy lập tức phụng phịu, đôi mắt long lanh nhìn lên.
[ Trần ] Hoàng Đức Duy
[ Trần ] Hoàng Đức Duy
Sao lại không được chứ?
[ Trần ] Hoàng Đức Duy
[ Trần ] Hoàng Đức Duy
Duy ở nhà chán lắm.
[ Trần ] Hoàng Đức Duy
[ Trần ] Hoàng Đức Duy
Duy muốn đi theo hai mà.
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Đi theo để mần gì?
Đăng Dương hỏi lại, giọng vẫn điềm tĩnh không chút gợn sóng.
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Đó là chuyện mần ăn.
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Không phải chuyện đi chơi.
[ Trần ] Hoàng Đức Duy
[ Trần ] Hoàng Đức Duy
Thì Duy...Duy đứng nhìn cũng được mà.
Đức Duy vội vàng đáp, hai tay siết chặt tay áo anh hơn.
[ Trần ] Hoàng Đức Duy
[ Trần ] Hoàng Đức Duy
Duy hứa không quấy hai đâu.
Đăng Dương im lặng một chút, ánh mắt thoáng trầm xuống.
Trong đầu anh hiện lên hình ảnh thương trường.
Những cuộc đối mặt căng thẳng, những ánh mắt dò xét, những lời nói nửa thật nửa giả.
Nơi đó không có chỗ cho sự trong trẻo, càng không có chỗ cho một người như Đức Duy.
Đức Duy.
Giống như viên ngọc vừa được mài dũa, sáng đến mức gần như không vướng chút bụi trần nào.
Mang em đi đến đó, chẳng khác nào tự tay để bụi bặm vấy bẩn lên sự thuần khiết ấy.
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Không.
Đăng Dương lập lại, lần này giọng anh lại có chút thấp hơn.
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Mày ở nhà.
[ Trần ] Hoàng Đức Duy
[ Trần ] Hoàng Đức Duy
Haiii
Đức Duy kéo dài giọng, cậu bước lên một bước, gần như dán sát vào người anh.
[ Trần ] Hoàng Đức Duy
[ Trần ] Hoàng Đức Duy
Hai cho Duy đi theo hai đi mà.
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Không.
[ Trần ] Hoàng Đức Duy
[ Trần ] Hoàng Đức Duy
Anh haii.
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Đức Duy!
Giọng Đăng Dương lần này có chút nghiêm khắc, nhưng lại vương chút không nỡ nặng lời.
Đức Duy im lặng vài giây rồi bỗng đổi chiến thuật.
Cậu buông tay áo anh ta, lùi lại một chút rồi ngẩn lên.
Đôi mắt ngấn nước như sắp khóc, môi mím lại, giọng nhỏ xíu.
[ Trần ] Hoàng Đức Duy
[ Trần ] Hoàng Đức Duy
Anh hai không thương Duy nữa.
Đăng Dương khựng lại.
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
..?
[ Trần ] Hoàng Đức Duy
[ Trần ] Hoàng Đức Duy
Hai đi đâu cũng không cho Duy đi cùng.
Đức Duy nói giọng nghẹn nghẹn, lại còn cố tình quay mặt đi chỗ khác.
[ Trần ] Hoàng Đức Duy
[ Trần ] Hoàng Đức Duy
Ở nhà có một mình.
[ Trần ] Hoàng Đức Duy
[ Trần ] Hoàng Đức Duy
Buồn chết đi được.
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Mày-?
[ Trần ] Hoàng Đức Duy
[ Trần ] Hoàng Đức Duy
Thôi.
[ Trần ] Hoàng Đức Duy
[ Trần ] Hoàng Đức Duy
Hai đi đi.
Đức Duy cắt ngang, nhưng rõ ràng là đang giận dỗi.
[ Trần ] Hoàng Đức Duy
[ Trần ] Hoàng Đức Duy
Duy không muốn đi nữa.
[ Trần ] Hoàng Đức Duy
[ Trần ] Hoàng Đức Duy
Hai đi rồi bỏ Duy một mình đi.
Nói vậy thôi chứ đôi mắt lại liếc về phía anh, như đang chờ đợi.
Đăng Dương đứng đó nhìn đứa em nhỏ của mình.
Gương mặt trắng trẻo, đôi mắt ươn ướt, môi mím lại đầy tủi thân.
Nhìn vào gương mặt đó, có mười Đăng Dương cũng gồng không nổi.
Trong khi đó đang có nụ cười thầm vì nắm chắc phần thằng trong tay.
[ Trần ] Hoàng Đức Duy
[ Trần ] Hoàng Đức Duy
"1"
[ Trần ] Hoàng Đức Duy
[ Trần ] Hoàng Đức Duy
"2"
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
..Mày đó.
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
//thở dài//
Đức Duy lập tức quay lại, đôi mắt sáng lên.
[ Trần ] Hoàng Đức Duy
[ Trần ] Hoàng Đức Duy
Hai..?
Đăng Dương đưa tay xoa nhẹ đầu cậu.
Giọng anh bất lực nhưng lại mang chút dịu dàng hiếm thấy.
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Đi thì đi.
[ Trần ] Hoàng Đức Duy
[ Trần ] Hoàng Đức Duy
Thật ạ?
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Nhưng--
Đăng Dương nghiêm giọng, giọng nói trở nên sắc hơn.
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Phải đi sát bên hai.
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Không được tự ý chạy lung tung.
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Người ngoài nói gì cũng không được tùy tiện đáp lại.
Đức Duy gật đầu lia lịa, nụ cười rực rỡ như ánh nắng ngoài kia.
[ Trần ] Hoàng Đức Duy
[ Trần ] Hoàng Đức Duy
Dạ! Duy nghe hai hết.
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Còn nữa.
Đăng Dương kéo nhẹ tay cậu, nhìn thẳng vào mắt em mình.
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Nếu thấy không quen phải nói với hai ngay!
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Không được cố chịu.
[ Trần ] Hoàng Đức Duy
[ Trần ] Hoàng Đức Duy
Dạaa haiii.
Đức Duy ôm lấy tay anh, cười đến cong cả mắt.
Đăng Dương nhìn cậu một lúc, rồi khẽ lắc đầu.
Bất lực thật.
Nhưng...cũng chẳng nỡ từ chối.
Thôi thì
Nếu thương trường là nơi đầy bụi bặm.
Thì Đăng Dương sẽ đứng vững hơn để bảo vệ em mình.
________________________
_ phủ Nguyễn _
Bên phủ Nguyễn, gió không còn mang cái dịu dàng của buổi sớm nữa, mà thổi qua từng mái hiên như len vào tận xương tủy.
Khoảng sân rộng im lặng, hàng cột gỗ cao lớn được dựng lên lạnh lẽo.
Như chính thế kỷ của gia tộc, uy nghiêm, vững chãi... Nhưng thiếu đi một chút ấm áp vốn có.
Trong gian nhà trước, không khí hoàn toàn khác.
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Em đã nói rồi.
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Em muốn đi.
Giọng Pháp Kiều vang lên, không cao nhưng đủ cứng rắn, từng chữ rõ ràng, không có hề lùi bước.
Đối diện cậu, cậu hai Quang Anh đứng khoanh tay, ánh mắt trầm xuống, giữa hai hàng mày là một nếp nhăn nhẹ.
Dấu hiệu của việc không hài lòng.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tao cũng đã nói rồi!
Quang Anh đáp, giọng dứt khoác.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Không được là không được.
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Tại sao không được?
Pháp Kiều bước lên một bước, ánh mắt thẳng thắn nhìn thẳng vào anh mình.
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Em không phải trẻ con.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Không phải trẻ con?
Quang Anh nhếch nhẹ khoé môi, nhưng ánh mắt lại không hề có ý muốn cười.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Vậy mày nghĩ thương trường là gì?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Là chỗ để mày đi học hỏi à?
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Chẳng lẻ không phải?
Pháp Kiều lập tức đáp lại, không né tránh.
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Em đã xem qua sổ sách trong nhà.
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Em biết tính toán.
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Các mối hàng, giá cả, đường đi nước bước em đều nắm rõ.
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Anh bận trăm công nghìn việc.
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Em đi theo chỉ muốn giúp anh gánh vác chút trách nhiệm.
Quang Anh im lặng một nhịp.
Ánh mắt lướt qua gương mặt em trai.
Sắc sảo, thông minh, không hề non nớt theo cách anh từng nghĩ.
Chính vì vậy, anh càng không muốn.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Kiều.
Quang Anh trầm giọng xuống.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Biết tính toán không có nghĩa là hiểu hết thương trường.
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Vậy anh nói em nghe đi.
Pháp Kiều thậm chí không lùi, mà còn tiến thêm một bước về phía Quang Anh.
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Anh giữ em trong phủ, thì đến bao giờ em mới hiểu?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Hiểu để mần gì?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Những chuyện đó không cần em nhúng tay vào.
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Không cần?
Pháp Kiều bật cười nhẹ.
Nhưng trong tiếng cười lại thoang thoảng chút chua chát.
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Em là người họ Nguyễn.
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Chuyện trong nhà mình, em không được phép biết sao?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tao nói rồi t--..
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
//cắt ngang// Anh sợ em bị cái gì?
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Hay là anh nghĩ em không đủ sức để gánh vác công chuyện?
Quang Anh khựng lại.
Không đủ sức?
Nếu là người khác nói câu đó, có lẽ anh đã cười nhếch rồi cho qua.
Nhưng giờ đây người trước mặt lại là em trai anh.
Người mà anh dùng những sự bảo bọc để xoa dịu nổi đâu mất mát mà em trai mình mang.
Cũng là người anh hiểu rõ hơn ai hết.
Cậu không hề yếu.
Ngược lại, đôi khi cũng có thể sắc bén hơn cả anh.
Câu nói đó khiến anh im lặng thật lâu.
Rồi anh cất tiếng.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Thương trường.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Không giống như những gì mày thấy trong sổ sách.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ở đó, người ta không chỉ tính toán bằng con số.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Mà còn tính bằng lòng người.
Pháp Kiều khẽ siết tay.
Quang Anh tiếp tục, ánh mắt nhìn ra bên ngoài xa xăm như đang muốn nhớ điều gì đó.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Có những kẻ cười nói với mày.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nhưng sau lưng sẵng sàng đạp mày xuống để leo lên cao hơn.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Có những người thương lái, nhìn hiền lành.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nhưng khi chúng nó nắm được điểm yếu của mày, thì chắc chắn sẽ không nương tay.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Mày bước vào đó không phải để học.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Mà là phải tính xem phải đi thế nào như một ván cờ.
Pháp Kiều im lặng.
Nhưng chỉ một giây sau, cậu lại ngẩn lên.
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Vậy thì em càng phải đi
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//cau mày//
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Anh nói đó là ván cờ, em phải học cách chơi.
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Em không thể cứ đứng ở ngoài mãi được.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Mày?
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Em là người nhà họ Nguyễn
Pháp Kiều nói, mắt nhìn thẳng vào anh trai mình.
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Vậy anh nghĩ, có ai dễ dàng đụng vào em không?
Quang Anh siết chặt tay.
Đúng.
Không ai dám.
Nhưng anh sợ không phải là người ngoài.
Mà là những thứ em trai mình phải nhìn thấy, phải đối mặt, và rồi phải thay đổi.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tao không muốn mày dính vào mấy thứ đó.
Quang Anh khẽ nói nhưng bây giờ giọng anh không còn sắc.
Mà lại thay vào đó một chút mệt mỏi.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Mày cứ ở đây, là đủ.
Pháp Kiều nhìn anh.
Mốt lúc lâu, rồi chậm rãi lên tiếng.
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Nhưng em muốn đứng cạnh anh.
Một câu nói nhẹ, nhưng lại nặng đến mức lòng người ta phải chùng xuống.
Sự hiểu chuyện quá sớm của cậu đôi phần lại khiến người muốn bao bọc cậu phải lo lắng.
Quang Anh quay mặt đi, thở ra một hơi dài.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Mày đúng là.
Pháp Kiều không nói gì thêm, cậu đứng đó với ánh mắt kiên định.
Lúc sau.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tch
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Đi thay đồ đi.
Pháp Kiều khựng lại.
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Anh nói gì?
Quang Anh không nhìn lại, đôi mắt anh hướng ra sân nơi ánh sáng vẫn len lỏi.
Không dám nhìn là vì.
Anh sợ phải đối mặt.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tao không nói lại lần hai.
1 giây..
2 giây..
Gương mặt Pháp Kiều bổng sáng lên, nhưng cậu vẫn cố giữ nét bình tĩnh.
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Anh.. Cho em đi thật?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//liếc sang// Đi theo sát bên tao, không được tự ý quyết định bất cứ thứ gì.
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Dạ.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Người khác nói gì, mần gì.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Mày cũng phải nhìn tao trước.
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Dạ.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nếu có chuyện gì thì--..
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Em sẽ gọi.
Quang Anh nhìn cậu một lúc, rồi khẽ thở dài.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ừ.
Pháp Kiều khẽ cười, nụ cười không rực rỡ như Đức Duy... Mà mang theo chút gì đó sâu lắng hơn.
Cậu quay người bước đi, trong lòng có chút cảm giác khó tả.
Còn Quang Anh vẫn đứng đó.
Ánh mắt dõi theo bóng lưng em trai, trong lòng không rõ là lo lắng hay tự hào.
Dù thương trường là nơi đầy sự mưu tính.
Thì anh vẫn sẽ đứng ở phía trước.
Còn nếu là sóng gió.
Người gánh vác, sẽ là Quang Anh!
_____________________________
_ End Chap 1 _
Ngn Liien [ Vợ RhyDer ]
Ngn Liien [ Vợ RhyDer ]
Hihi
Ngn Liien [ Vợ RhyDer ]
Ngn Liien [ Vợ RhyDer ]
Đọc và cảm nhận cho anh nhá 💗♥️😘

Chap 2 : Thanh Danh - Hồng Nhan - Gọn Gàng

______ Chap 2 ______
Nắng Nam Kỳ đổ xuống vàng rực.
Ánh sáng trải dài trên mái ngói của tửu lâu cao cấp, lấp lánh như dát một lớp vàng mỏng.
Gió khẽ lây rèm lụa, hương rượu thoang thoảng theo gió.
Cả không gian xa hoa, man mát một chút ấm của mảnh đất này.
[ Trần ] Hoàng Đức Duy
[ Trần ] Hoàng Đức Duy
Ủa hai, hai xách Duy đi đâu vậy?
Đức Duy ngó nghiêng ra ngoài cửa xe, giọng kéo dài tò mò.
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Tới rồi biết.
[ Trần ] Hoàng Đức Duy
[ Trần ] Hoàng Đức Duy
Hai nói vậy ai biết.
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Chỗ mần ăn chứ gì.
Cánh cửa xe bật mở.
Đăng Dương bước xuống trước, đôi mắt thoáng chút khó coi lướt qua không gian.
Đức Duy theo sau, chậm rãi hơn, sự dịu dàng của cậu như đối lập với anh.
Nhưng rồi...
[ Trần ] Hoàng Đức Duy
[ Trần ] Hoàng Đức Duy
Quá trời quá đất.
[ Trần ] Hoàng Đức Duy
[ Trần ] Hoàng Đức Duy
Mần ăn ở đây á hả.
[ Trần ] Hoàng Đức Duy
[ Trần ] Hoàng Đức Duy
Duy méc má nghen.
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Méc cái đầu mày, muốn ăn đòn à?
[ Trần ] Hoàng Đức Duy
[ Trần ] Hoàng Đức Duy
Không có.
[ Trần ] Hoàng Đức Duy
[ Trần ] Hoàng Đức Duy
Sao cứ như chỗ bậy bạ ý nhỉ.
Đức Duy nghiên đầu, liếc cậu hai một cái đầu nghi ngờ.
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Cứ đi rồi biết.
[ Trần ] Hoàng Đức Duy
[ Trần ] Hoàng Đức Duy
Tự nhiên, Duy thấy kì kì.
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Kì thì lên xe đợi xong rồi tao chở mày về.
[ Trần ] Hoàng Đức Duy
[ Trần ] Hoàng Đức Duy
Thôi Duy đi.
Đăng Dương đi phía trước, dáng vẻ thong thả chẳng nghĩ ngợi gì nhiều.
Đức Duy đi theo sau với ánh lòng đầy nghi hoặc, bước thì chậm, mắt thì đảo liên hồi nhìn quanh tửu lâu.
[ Trần ] Hoàng Đức Duy
[ Trần ] Hoàng Đức Duy
Hai hai, hai ồ.
[ Trần ] Hoàng Đức Duy
[ Trần ] Hoàng Đức Duy
Ờm...ờm.
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Hỏi nữa cho đi về nhà.
[ Trần ] Hoàng Đức Duy
[ Trần ] Hoàng Đức Duy
"Coi kìa coi kìa, coi nói chuyện với mình kìa"
[ Trần ] Hoàng Đức Duy
[ Trần ] Hoàng Đức Duy
"Nhìn muốn đập cho một cái ghê á"
Lòng thì chửi, môi thì cười.
[ Trần ] Hoàng Đức Duy
[ Trần ] Hoàng Đức Duy
Dạ thôi.
Cánh cửa vừa mở, một luồng hơi nồng lập tức ập tới.
Ánh đèn treo cao lây động, ánh vàng phủ xuống nền gỗ bóng.
Tiếng cười nói vang lên không ngớt, xen lẫn tiếng guốc chạm sàn rõ mồn một.
[ Trần ] Hoàng Đức Duy
[ Trần ] Hoàng Đức Duy
Chỗ này cứ--..
Đức Duy hơi khựng lại, mắt hơi nheo, chân định lùi về sau thì.
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Đứng yên!
Đăng Dương nói thấp, tay hơi đưa ra chắn trước.
Chưa kịp định thần, một nhóm nữ nhân từ bên trong đã tiến ra.
Son phấn đậm, môi đỏ mắt xanh, tà áo lụa mỏng lay động theo từng bước chân.
Nhân Vật [ Kĩ Nữ ]
Nhân Vật [ Kĩ Nữ ]
Công tử~ hôm nay lại đến nữa sao.
Nhân Vật [ Kĩ Nữ ]
Nhân Vật [ Kĩ Nữ ]
Lâu lắm rồi mới thấy cậu ghé đó nghen.
Nhân Vật [ Kĩ Nữ ]
Nhân Vật [ Kĩ Nữ ]
Để tụi thiếp tiếp đãi cho đàng hoàng.
Đức Duy hơi rùng mình, theo phản xạ lùi lại, tay níu chặt tay áo anh mình.
[ Trần ] Hoàng Đức Duy
[ Trần ] Hoàng Đức Duy
Hai..hai.
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Đứng sát tao là được.
Đăng Dương thuận tay kéo cậu ra sau lưng mình.
[ Trần ] Hoàng Đức Duy
[ Trần ] Hoàng Đức Duy
Gì trời, chỗ nói chuyện mần ăn.
[ Trần ] Hoàng Đức Duy
[ Trần ] Hoàng Đức Duy
Nói kiểu này á hả?
Đức Duy lí nhí nhưng cũng không thể giấu vẻ tò mỏ lấn át cái hoảng.
Một kĩ nữ bật cười, rồi cô tiến lại gần hơn.
Đôi mắt lướt qua gương mặt cậu.
Nhân Vật [ Kĩ Nữ ]
Nhân Vật [ Kĩ Nữ ]
Tiểu công tử lần đầu đến sao.
Nhân Vật [ Kĩ Nữ ]
Nhân Vật [ Kĩ Nữ ]
Mặt trong còn non quá.
Nhân Vật [ Kĩ Nữ ]
Nhân Vật [ Kĩ Nữ ]
Hay để tỷ chăm một chút nha~
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Không cần!
Giọng Đăng Dương dứt khoác, mắt liếc qua từng cô gái đang hướng mắt đổ dồn vào Đức Duy.
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Tránh ra.
Không khí bỗng chốc đông lại.
Nhanh sau đó lại bị tiếng cười xoá đi.
Nhân Vật [ Kĩ Nữ ]
Nhân Vật [ Kĩ Nữ ]
Công tử hôm nay khó tánh quá.
Nhân Vật [ Kĩ Nữ ]
Nhân Vật [ Kĩ Nữ ]
Tụi thiếp chỉ muốn tiếp khách thôi mà.
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Tiếp khách thì biết điều một chút.
Giọng anh nhàn nhạt trả lời, ánh mắt anh nheo lại, thể hiện sự khó chịu rõ rệt.
Đức Duy phía sau khẽ kéo áo anh, giọng nhỏ xíu.
[ Trần ] Hoàng Đức Duy
[ Trần ] Hoàng Đức Duy
Hai hai, Duy thấy không ổn đâu.
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Im.
[ Trần ] Hoàng Đức Duy
[ Trần ] Hoàng Đức Duy
Không im, Duy nói tiếp cho nghe.
[ Trần ] Hoàng Đức Duy
[ Trần ] Hoàng Đức Duy
Mấy cô đó cứ nhìn Duy hoài.
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Nhìn thì chết à?
[ Trần ] Hoàng Đức Duy
[ Trần ] Hoàng Đức Duy
Chưa, Duy chưa chết.
[ Trần ] Hoàng Đức Duy
[ Trần ] Hoàng Đức Duy
Nhưng Duy sợ muốn chết.
Một kĩ nữ nghiêng đầu, khẽ cười.
Nhân Vật [ Kĩ Nữ ]
Nhân Vật [ Kĩ Nữ ]
Công tử nhỏ này dễ thương quá.
Nhân Vật [ Kĩ Nữ ]
Nhân Vật [ Kĩ Nữ ]
Nhìn muốn cưng ghê.
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Tránh ra.
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Hôm nay tôi đến đây mục đích là để thương lượng mần ăn, không đến với mục đích khác.
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Sau lưng tôi còn có người nhà, các cô chú ý cử chỉ giùm cho.
Sự khẳng định phát lên, vừa tinh tế vừa chu đáo lại còn thể hiện được phẩm hạnh của bản thân.
Phía sau, Đức Duy cười khúc khích vì sự khéo léo của anh mình.
Nhưng mà nhưng mà, cậu út vẫn còn hơi..
[ Trần ] Hoàng Đức Duy
[ Trần ] Hoàng Đức Duy
//Nuốt nước bọt, giọng lí nhí// Haiii haii.
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Nói đi.
[ Trần ] Hoàng Đức Duy
[ Trần ] Hoàng Đức Duy
Hay lần sau mình đừng đến đây nữa được hong.
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Sợ rồi?
[ Trần ] Hoàng Đức Duy
[ Trần ] Hoàng Đức Duy
Ể, ai nói.
[ Trần ] Hoàng Đức Duy
[ Trần ] Hoàng Đức Duy
Ơi nhưng mà.
[ Trần ] Hoàng Đức Duy
[ Trần ] Hoàng Đức Duy
Duy thấy Duy nên ở nhà thiệt á.
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Giờ mới biết hửm.
[ Trần ] Hoàng Đức Duy
[ Trần ] Hoàng Đức Duy
Vâng.
Kết thúc tràn than trách của Đức Duy.
Tay phải Đăng Dương kéo em theo lực kéo đi về phía trước của mình.
Đức Duy đi theo lực kéo của anh, đầu chợt quay lại nhìn ba cô kĩ nữ.
[ Trần ] Hoàng Đức Duy
[ Trần ] Hoàng Đức Duy
//cười khinh//
Miệng cười khinh, mắt không quen liếc xéo những người đang có ý định lăm le anh mình.
______________________
Ở một gốc khác trong tửu lâu, tách biệt hẳn với sự ồn ào phía ngoài.
Từng tầng lụa mỏng buông rủ từ trần cao, theo gió mà lây động.
Ánh đèn vàng hất lên từng tà lụa, tạo nên những vệt sáng mờ ảo.
Khiến không gian nơi đây vừa kín đáo, vừa mang theo một vẻ gì đó khó lường.
Phía bên trong, Quang Anh ngồi thẳng lưng bên bàn gỗ thấp, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn như đang cân nhắc.
Trước mặt cậu là một vị quan trung niên, y phục chỉnh tề, nhưng mắt lại không đặt vào chuyện làm ăn hay sổ sách.
Mà--
Lại dừng trên người Pháp Kiều.
Pháp Kiều ngồi bên cạnh Quang Anh, cậu im lặng như một bức tranh được đặt bên cạnh.
Mái tóc hơi rủ xuống, hàng mi cong nhẹ, đôi mắt mang vẻ bình thản.
Ánh lụa lay động phản chiếu ánh sáng lên gương mặt cậu, khiến từng đường nét trở nên mềm mại, hoàn mỹ đến mức khó rời mắt.
Vị quan kia nuốt nhẹ một cái.
Tuyến Nhân Vật [ Quan ]
Tuyến Nhân Vật [ Quan ]
Cậu đây là?
Ông ta lên tiếng, giọng kéo dài.
Quang Anh không nhìn sang, đơn giản đáp.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Người kế thừa cùng tôi.
Tuyến Nhân Vật [ Quan ]
Tuyến Nhân Vật [ Quan ]
À..
Ông ta gật gù nhưng ánh mắt vẫn chưa chịu rời khỏi người Pháp Kiều.
Tuyến Nhân Vật [ Quan ]
Tuyến Nhân Vật [ Quan ]
Đúng là hiếm thấy.
Pháp Kiều không nói gì, chỉ cẩn thận nâng mắt nhìn ông ta một cái rồi lại cuối xuống, tiếp tục nghe.
Tuyến Nhân Vật [ Quan ]
Tuyến Nhân Vật [ Quan ]
Người nhà họ Nguyễn, quả nhiên không tầm thường.
Tuyến Nhân Vật [ Quan ]
Tuyến Nhân Vật [ Quan ]
//cười// Không chỉ giỏi mần ăn, mà còn--..
Ông ta ngừng lại một chút, ánh mắt quét qua gương mặt Pháp Kiều.
Tuyến Nhân Vật [ Quan ]
Tuyến Nhân Vật [ Quan ]
Đẹp đến vậy.
Không khí thoáng chùng xuống.
Pháp Kiều ngồi đó, cậu bình tĩnh, không lấy chút phản ứng.
Nhưng--..
Tay vị quan kia bắt đầu di chuyển
Chậm rãi, như vô tình, chạm nhẹ lên tay Pháp Kiều đang đặt trên bàn.
Tuyến Nhân Vật [ Quan ]
Tuyến Nhân Vật [ Quan ]
Cậu ngồi im vậy, không thấy chán sao?
Tuyến Nhân Vật [ Quan ]
Tuyến Nhân Vật [ Quan ]
Hay là,.. Để ta--..
Chưa nói hết câu.
Pháp Kiều rút tay về.
Động tác nhẹ nhàng, dứt khoác.
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Không cần!
Vị quan thoáng khựng lại, nhưng rồi lại bật cười.
Tuyến Nhân Vật [ Quan ]
Tuyến Nhân Vật [ Quan ]
Ha, tính khí cũng thú vị.
Không ngoài dự đoán của Quang Anh, suy đoán ban đầu đã đúng, đây là thứ mà anh đắn đo khi em mình bước vào thương trường.
Quang Anh ngồi bên cạnh, mắt dán vào từng cử chỉ đụng chạm của ông ta.
Tai lại nghe những lời nói như cố đưa đến em mình.
Ông ta lại tiếp tục.
Lần này còn lộ liễu hơn.
Tuyến Nhân Vật [ Quan ]
Tuyến Nhân Vật [ Quan ]
Người như cậu.. nếu ở bên cạnh ta, chắc chắn--..
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ngừng lại!
Giọng Quang Anh vang lên.
Không lớn.
Nhưng đủ khiến động tác, lời muốn nói người kia phải im phăng.
Cậu hai, Quang Anh đặt tay lên bàn, ánh mắt nâng lên.
Đôi mày cau lại, sự khó chịu hiện rõ trên gương mặt tuấn tú của cậu.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Chuyện mần ăn hôm nay.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Hủy!
Vị quan sững lại.
Tuyến Nhân Vật [ Quan ]
Tuyến Nhân Vật [ Quan ]
Cái gì?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Hủy.
Quang Anh lập lại, giọng bình thản chẳng có chút nào là thay đổi.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Không cần nói thêm.
Tuyến Nhân Vật [ Quan ]
Tuyến Nhân Vật [ Quan ]
Mày!!
Ông ta đứng dậy, gương mặt biến sắc trong thoáng chốc.
Tuyến Nhân Vật [ Quan ]
Tuyến Nhân Vật [ Quan ]
Mày dám!!?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Có gì không dám?
Tuyến Nhân Vật [ Quan ]
Tuyến Nhân Vật [ Quan ]
Mày nghĩ chuyện mần ăn nói hủy là hủy sao?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Thì cứ hủy thôi.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Chuyện đó không khó với tôi.
Quang Anh nhún vai, thể hiện sự đơn giản của việc bỏ một mối làm ăn.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Mà xem ra, coi bộ khó với ông.
Tuyến Nhân Vật [ Quan ]
Tuyến Nhân Vật [ Quan ]
Mày nghĩ mày mần vậy là xong sao?
Tuyến Nhân Vật [ Quan ]
Tuyến Nhân Vật [ Quan ]
Tao sẽ cho người truyền tin ra bên ngoài.
Tuyến Nhân Vật [ Quan ]
Tuyến Nhân Vật [ Quan ]
Nói rằng nhà họ Nguyễn mần ăn thất tín!
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Thì sao?
Giọng nói khác vang lên.
Nhẹ, rõ ràng.
Pháp Kiều đứng dậy.
Chậm rãi, cậu rời khỏi chỗ ngồi, từng bước lướt nhẹ qua những tà lụa đang lây động.
Tay cậu khẽ lướt qua những tà lụa, đầu ngón tay chạm nhẹ, khiến tà lụa rung lên như nước gợn.
Ánh mắt cậu chẳng nhìn vào ai, chỉ đơn giản là đảo theo từng bước đi của chính mình.
Giọng nói vang rõ từng chữ.
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Ngài muốn truyền, thì cứ truyền.
Vị quan sững người.
Pháp Kiều quay đầu, ánh mắt cong lên, nụ cười thoáng hiện.
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Chỉ là.
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Ngài có chắc là mình sạch sẽ đến mức dám đi truyền không.
Không khí đông cứng.
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Ba tháng trước, vụ lúa ở bến Tân An-- //chậm rãi bước thêm vài bước//
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Ngài ép giá thương lái, rồi bán lại giá gấp đôi.
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Rồi còn--..
Cậu dừng lại, tay chạm nhẹ vào tà lụa gần nhất.
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Chuyến hàng tơ ở Trà Ôn, ngài tráo đổi hàng kém chất lượng.
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Rồi đổ tội cho người khác.
Gương mặt vị quan tái đi.
Giọng ông ta lấp bấp chẳng còn rõ chữ.
Tuyến Nhân Vật [ Quan ]
Tuyến Nhân Vật [ Quan ]
Mày!..
Tuyến Nhân Vật [ Quan ]
Tuyến Nhân Vật [ Quan ]
Mày.. Nói láo.
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Có cần.
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Em nói cho ngài nghe tiếp hong.
Pháp Kiều quay lại, ánh mắt cong, môi càng có ý cười hơn.
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Hay là, chuyện ngài hối lộ quan trên để che giấu mấy vụ đó.
Tuyến Nhân Vật [ Quan ]
Tuyến Nhân Vật [ Quan ]
IM MIỆNG!!
Giọng ông ta quát lên, nhưng giọng lại run run.
Pháp Kiều càng cười tươi hơn.
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Ngài muốn truyền tin nhà họ Nguyễn thất tín.
Cậu nói chậm rõ ràng.
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Hay để em truyền mấy chuyện này giúp ngài trước?
Không gian lạnh ngắt.
Vị quan tái sắc đến trắng bệch, cơ thể ngã xuống sàn, không nói được một lời.
Pháp Kiều không muốn nhìn thêm, cậu liền xoay người trở lại bàn.
Quang Anh đã rót sẵng chén trà.
Cậu ngồi xuống, tay thông thả nâng chén trà lên nhấp một ngụm.
Quang Anh liếc nhìn em mình một cái, môi khẽ cong.
Dấu hiệu của sự ưng ý.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nói xong chưa?
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Dạ xong rồi.
Đặt chén trà xuống, Pháp Kiều nhìn anh cười tươi.
Chẳng cần nói, ánh mắt Pháp Kiều như thể hiện lên dòng chữ "sao, hài lòng không?"
Cũng chẳng cần đáp, Quang Anh nhìn thẳng vào mắt em mình rồi gật đầu một cái nhẹ tênh.
Từ nãy, Quang Anh cũng đã nhìn và ghi nhận em mình rồi.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Vậy đi thôi.
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Dạ.
Hai người đứng dậy, rời đi chẳng nhìn lại.
Bỏ lại phía sau, một người, khi nãy vẫn còn cao ngạo.
______________
Ở một gốc khuất không xa, nơi ánh đèn không chiếu tới hoàn toàn.
Chỉ còn lại những vệt sáng loang lổ qua lớp lụa rũ.
Đăng Dương đứng dựa vào một bức tường chắn ngang.
Hai tay khoanh trước ngực, dáng vẻ ung dung như thể chỉ đang xem một vở kịch.
Ánh mắt cậu từ đầu đến cuối, chưa từng rời khỏi nơi đó.
Từng câu nói, từng ánh mắt, cử chỉ của Pháp Kiều, anh đều thấy rõ.
Đăng Dương nhếch môi.
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Cũng không phải dạng vừa.
Giọng nói rất nhỏ, dường như muốn tan vào không khí.
Cậu hơi nghiêng đầu, ánh mắt vẫn theo dõi bóng dáng vừa rời đi.
Trong đầu lướt qua từng chi tiết về một người.
Không vội vàng.
Không nóng nảy.
Chỉ vài câu nói, đã lật ngược thế cờ.
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Một cách xử lý sạch sẽ, gọn gàng.
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Không tệ.
Người đó không chừa cho vị quan kia bất kỳ đường lui nào.
Đăng Dương khẽ bật cười, nhưng lại không thành tiếng.
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Quang Anh.
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Mày giấu người này kĩ quá.
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Bao nhiêu năm qua chẳng có lấy một tin tức nào.
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Chỉ nghe danh, chưa từng xuất hiện, mà lại nắm rõ mồn một chuyện lái thương.
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
//cười nhạt//
Một cơn gió lùa qua, làm tà lụa phía trước khẽ bay, che khuất tầm nhìn trong thoáng chốc.
Khi tà lụa buông xuống, bóng dáng người kia đã không còn ở đó nữa.
Đăng Dương cũng không muốn đứng lại thêm.
Cậu đẩy nhẹ người rời khỏi bức tường, phủi lại vạt áo như chưa từng dừng chân nơi này.
Ánh mắt lại trở về như cũ.
Chỉ là, khoé môi vẫn vương lại một chút ý cười.
Cậu quay người bước đi, giọng nói trầm thấp vang lên giữa không gian tĩnh lặng.
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Đức Duy.
Không lớn, đủ rõ, giọng vừa dứt.
Như một sự quen thuộc, giọng nói trong trẻo kia từ đâu đó cũng vang lên.
___________________________
_ End Chap 2 _
Ngn Liien [ Vợ RhyDer ]
Ngn Liien [ Vợ RhyDer ]
Ụmmmm
Ngn Liien [ Vợ RhyDer ]
Ngn Liien [ Vợ RhyDer ]
Đọc và like cho chồng nhá các vợ<3

Chap 3 : Công Danh Sổ Sách

______ Chap 3 _______
Dưới ánh đèn vàng chập chờn của tửu lâu.
Từng dẫy hành lang kéo dài hun hút, những cánh cửa gỗ khép hờ.
Tiếng cười nói vang vọng khi gần khi xa, hoà lẫn với mùi hương nồng đậm trong không khí.
Quang Anh bước đi phía trước, dáng người thẳng tắp, từng bước chân không vội.
Không nhanh.
Không chậm.
Pháp Kiều theo sau anh, tay khẽ chắp sau lưng, ánh mắt lướt qua từng gian phòng như đang quan sát mọi thứ xung quanh.
Hai người lướt qua từng lớp ánh sáng, bóng đổ dài dưới chân.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Khi nãy.
Quang Anh lên tiếng, không quay đầu.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Mày biết mấy chuyện đó từ đâu?
Pháp Kiều nhướng mày rồi khẽ cười.
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Chuyện chi cơ anh.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Đừng giả ngu.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cái đám mần ăn dơ bẩn của ông ta.
Pháp Kiều bước nhanh hơn một chút.
Cố ý đi song song với anh, giọng nói vang lên kèm theo chút trêu chọc.
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
À, chuyện đó hả.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ừ.
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Thì là..
Cậu nghiêng đầu, mắt cong lên.
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Là do em giỏi đó.
Quang Anh liếc sang, ánh mắt cố tình thể hiện ý dò xét.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Giỏi?
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Dạ.
Khoảng không im lặng.
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Hứm.
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Giỡn với anh đó, khó ưa không ai bằng hết.
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Do lần trước em có đọc qua vài cuốn sách cũ trong phủ.
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Rồi mấy lần theo cha đi tỉnh.
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Nghe người ta nói nên nhớ sơ sơ.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Sơ sơ?
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Vâng.
Pháp Kiều ngừng lại suy nghĩ mấy giây, rồi môi cong lên cười nhẹ.
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
À không, chắc là... Hơn sơ sơ một xíu.
Quang Anh im lặng nhìn cậu.
Không biết nghĩ gì nhưng môi cũng khẽ cong lên khi nhìn em.
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Thế nào, em có g---..
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Giỏi.
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
//nhìn sang anh// Dạ?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Anh khen mày giỏi.
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Coi bộ hôm nay em ăn cơm ngon ấy, anh nhỉ.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ý gì?
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Không có.
Ánh đèn lướt qua gương mặt Pháp Kiều.
Rồi cậu bật cười thành tiếng.
Không lớn.
Trái lại còn êm như gió thoảng.
Quang Anh nhìn sang nhìn đứa em mình đang cười, không biết sao.
Môi anh cong lên, bất giác cười theo.
Đi được một đoạn, rồi anh lên tiếng.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Còn biết gì nữa?
Pháp Kiều không trả lời ngay, cậu chỉ đi mỉm cười rồi nhìn anh.
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Anh hai đoán thử đi
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Mày.. Giấu cũng kỹ.
Quang Anh khẽ bật ra một tiếng cười nhạt.
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Đâu có.
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Thương trường mà, ai mần gì,.. Ai gian dối chỗ nào.
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Biết trước vẫn hơn.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Vậy mày còn biết gì nữa?
Pháp Kiều chớp chớp mắt.
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Hai có muốn em kể hết không.
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Hay để, lúc cần.
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Em kể dần cho hai nghe nghen.
Cậu bật cười, giọng nói ý như nửa đùa nửa thật.
Quang Anh khẽ hừ một tiếng rồi liếc sang.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Giữ lại mà dùng.
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Dạ hai.
Hai người tiếp tục bước đi.
Tiếng guốc dần xa, tiếng đàn lại vọng đến từ đâu đó.
Một lúc sau nhịp bước của Quang Anh hơi chậm lại.
Gần cuối hành lang là căn phòng cao cấp bật nhất của Tửu Lâu.
Pháp Kiều đi sát bên, ngẩng lên.
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Ủa hai.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Chuyện gì?
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Sao mình chưa về?
Cậu hơi nghiêng đầu, mắt mang theo chút khó hiểu.
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Chuyện kia, xong rồi mà?
Quang Anh không trả lời ngay.
Bước chân lại dần đều như khi nãy, trong lòng như đang suy nghĩ đều gì đó.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Chưa xong.
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
//nhíu nhẹ mày// Chưa xong?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ừm.
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Còn chuyện chi nữa.
Quang Anh chỉnh lại tay áo, giọng nói bình thản hơn khi nãy đôi chút.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Gặp một người.
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Ai ạ?
Quang Anh quay sang, ánh mắt lướt qua cậu một cái.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Một người, rất đật biệt
Dưới ánh đèn vàng trải dài theo từng dẫy hành lang.
Quang Anh bước đi phía trước, dáng đi thông thả, tay buông tự nhiên bên người.
Không khí quanh cậu không có chút gì là căng thẳng.
Ngược lại, mọi thứ bình thản đến lạ.
Pháp Kiều bước đi phía sau.
Cậu nhìn theo bóng lưng anh mình một lúc.
Cậu nhận ra.
Bước chân của Quang Anh không hề do dự.
Mà cũng không mang theo sự đề phòng.
Cậu khẽ lên tiếng.
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Anh hai.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Chuyện gì?
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Người anh sắp gặp.
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Là người quen sao?
Quang Anh đi thêm vài bước, ánh đèn phòng lướt qua gương mặt.
Làm lộ ra một nét gì đó rất nhẹ.
Không rõ là ý cười hay chỉ là thoáng nhớ.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Quen.
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Thân không?
Quang Anh khẽ hừ một tiếng, như đang nghĩ ngợi chút gì đó.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cũng.. Lâu rồi chưa gặp.
Giọng nói ấy không mang theo cảm xúc rõ ràng.
Mà lại ẩn chứa một điều gì đó khó gọi tên.
Không xa cách, không thân mật.
Chỉ là, một người từng quen.
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Lâu rồi mà bây giờ vẫn có ý gặp.
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Chắc không phải người bình thường.
Trước mặt là cánh cửa gỗ khép kín.
Ánh đèn bên trong hất ra một chút ánh vàng trầm ấm.
Cậu đứng đó một nhịp
Không rõ cửa ngay, mọi thứ im phăng.
Rồi cậu lên tiếng.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ừ.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Không phải người bình thường.
Pháp Kiều nhìn cánh cửa, rồi nhìn anh.
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Vậy em vào cùng.
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Có phiền không?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//liếc sang// Đã theo tao tới đây rồi, thì đứng ngoài mần gì.
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
//cười mỉm nhìn anh// Dạ.
Quang Anh đưa tay lên, không vội vàng, đẩy nhẹ cửa.
Động tác chậm rãi, dứt khoác.
_____________________
Bên trong không gian rộng rãi, yên tĩnh.
Ánh đèn vàng hạ thấp phủ lên từng tà lụa buông rủ.
Khiến mọi thứ chìm trong một sắc ấm mờ ảo.
Gần cửa sổ, màng lụa một bên được vén lên.
Có người đứng đó.
Hai tay khoanh lại, dáng người cao thẳng.
Ánh mắt hướng ra ngoài, như dõi theo điều gì đó xa xăm.
Ánh sáng bên ngoài hất vào, lướt qua gương mặt, đủ để tôn lên một vẻ ngoài hiếm thấy.
Sắc nét, điềm tĩnh, mà lại khiến người khác khó lòng rời mắt.
Cánh cửa bật mở.
Người đó khẽ cong môi.
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Đến rồi.
Giọng trầm, mang theo ý cười.
Quang Anh bước vào trước, vẻ mặt không có chút bất ngờ nào.
Pháp Kiều bước theo sau, ánh mặt chạm đến bóng lưng kia đã không thôi giấu được tò mò.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Chào cậu.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Chào cậu hai nhà họ Trần.
Đăng Dương bật cười thành tiếng, lúc này mới xoay người lại.
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Cậu hai gì chứ.
Cậu lắc đầu, giọng mang theo chút trêu chọc.
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Cậu khách sáo quá rồi, cậu Nguyễn.
Nói xong, tay cậu nâng lên, kéo tấm màng lụa bên cửa sổ buông xuống.
Pháp Kiều đứng đó, nhìn rõ khuông mặt người trước mắt.
Không hiểu sao Pháp Kiều lại có ý khinh nhẹ.
Đăng Dương nhìn Pháp Kiều, môi cậu cong lên đôi chút.
Xong sau đó liền đảo mắt qua Quang Anh mà hừ nhẹ.
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Từ khi nào mày cũng biết tạo bất ngờ thế?
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Hôm nay dẫn theo em trai tới.
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Để tao bất ngờ đấy.
Quang Anh bước vào sâu hơn, kéo ghế ngồi xuống.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Bất ngờ thì giữ trong bụng.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Không cần nói ra.
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Vẫn là cái miệng đó.
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Cơ mà, nói chút chuyện thôi, dẫn em theo mần gì?
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Là do tôi tự đi theo thôi.
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Vậy à.
Đăng Dương liếc mắt qua cậu, ánh mắt có chút hứng thú.
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Gan cũng lớn.
Đăng Dương cười, anh đi đến bên bàn.
Tay kéo một ghế gần Quang Anh ra mà chẳng ngồi xuống.
Đảo vài bước, Đăng Dương lại kéo một ghế khác mà ngồi đối diện Quang Anh.
Pháp Kiều khựng một nhịp.
Cũng chẳng thèm nghĩ ngợi mà ngồi xuống ghế vừa được kéo.
Tay cậu với lấy ấm trà.
Cậu chủ động châm.
Nước trà rót xuống, làn khói mỏng bốc lên.
Hương thơm, lan nhẹ trong không gian.
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Cậu uống chứ? //Pháp Kiều hỏi, giọng ôn nhu//
Đăng Dương nhìn cậu, không trả lời ngay.
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Biết rót à?
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Biết một chút.
Pháp Kiều cười nhẹ, tay vẫn không ngừng động tác.
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Không khéo như người ở Tửu Lâu.
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Nhưng chắc không đến mức khó uống.
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Để tôi thử.
Đăng Dương chống tay lên bàn, ánh mắt không có ý rời khỏi cậu.
Pháp Kiều đưa chén trà qua.
Trong lúc Đăng Dương nhận lấy.
Ánh mắt cậu khẽ lướt qua người đối diện.
Đăng Dương nhấp một ngụm, rồi khẽ nhướng mày.
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Không tệ.
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Không tệ là tốt.
Quang Anh ngồi bên cạnh, không nói gì.
Chỉ lặng lẽ nhìn hai người một lúc, rồi nâng chén trà của mình.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Đây là em tao.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Thanh Pháp.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nhưng gọi là Pháp Kiều cũng được.
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Tên hay.
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Lần đầu gặp, tôi họ Trần, tên Đăng Dương.
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Cậu Kiều đây cứ gọi tôi là Đăng Dương.
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Không cần khách sáo.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Đủ rồi, vào chuyện chính.
Đăng Dương bật cười.
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Gặp lại đã vội vậy sao.
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Ít ra cũng phải hỏi thăm một câu chứ.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Không cần.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nhìn là biết mày sống tốt rồi.
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Vẫn khó ưa như hồi đó.
Pháp Kiều ngồi bên cạnh, mắt đảo qua đảo lại giữa hai người.
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Xem ra.
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Hai người quen nhau không ít.
Đăng Dương liếc sang, nhìn Pháp Kiều với đôi mắt hơi sâu.
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Không ít.
Quang Anh phủ nhận.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Quen đủ để biết.. Không nên tin.
Không khí im phăng.
Rồi Đăng Dương bật cười thành tiếng.
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Vẫn vậy.
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Miệng nói thế mà vẫn tìm tới tao.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//nhún vai// Vì mầy có thứ tao cần.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Lợi dụng vẫn tốt nên tao tìm.
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Ồ. //Đăng Dương nhướng mày//
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Nghe thú vị nhỉ.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Vào chuyện chính được chưa.
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Khoan đã.
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Lâu rồi mới gặp, tao cũng có người muốn giới thiệu.
Pháp Kiều nghiêng đầu, có chút tò mò mà nhìn Đăng Dương.
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Ở đây.. Còn có ai sao?
Đăng Dương không đáp ngay.
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Có.. Một người.
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Nhưng không ở đây.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Người của mày?
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Đúng là vậy. //nhún vai nhìn ra cửa//
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Nghe có vẻ.
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Người đó cũng không phải tầm thường.
Đăng Dương liền quay sang nhìn cậu.
Đôi mắt ánh lên tia hứng thú.
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Thông minh.
*Cạch
Cánh cửa phòng bật mở.
Không phải kiểu mở chậm rãi đầy toan tính.
Chỉ đơn thuần là một cái đẩy tự nhiên.
Một bóng dáng bước vào.
Tay trái cầm dĩa bánh nhỏ, tay phải lại cầm sẵn một miếng, đưa lên miệng cắn dở.
Bước chân không có chút dè dặt nào.
[ Trần ] Hoàng Đức Duy
[ Trần ] Hoàng Đức Duy
Hai ới.
Giọng cậu vang lên vừa dứt, miệng đã cắn thêm một miếng bánh.
Má phồng lên, mắt đảo quanh phòng rồi.
Khựng lại.
[ Trần ] Hoàng Đức Duy
[ Trần ] Hoàng Đức Duy
Ơ...
Cả căn phòng im đi một nhịp.
Pháp Kiều nhìn sang, ánh mắt thoáng ngạt nhiên.
Quang Anh nhìn chằm vào Đức Duy đang phồng má kia.
Đăng Dương thì lại bật cười.
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Vào đúng lúc ghê. //tay chống cằm//
Đức Duy đứng đó, tay cầm dĩa bánh.
Miệng còn chưa kịp nuốt hết.
Ánh mắt hết nhìn người này lại đến người kia.
[ Trần ] Hoàng Đức Duy
[ Trần ] Hoàng Đức Duy
Ủa. //chớp mắt//
[ Trần ] Hoàng Đức Duy
[ Trần ] Hoàng Đức Duy
Đông vậy.
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Lại đây.
Đăng Dương gọi, giọng nhẹ tênh.
Đức Duy nuốt vội miếng bánh, bước lại gần, nhưng vẫn không quên cắn thêm miếng nữa trên tay.
Đức Duy bước đến, tay Đăng Dương kéo nhẹ ghế ra cho em mình.
Cậu ngồi xuống, mắt đảo qua một lượt rồi chợt nhận ra ánh mắt hai người kia chưa từng rời khỏi mình.
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Đi đâu sao không nói hai biết.
Đức Duy nghe vậy liền đặt dĩa bánh lên bàn.
[ Trần ] Hoàng Đức Duy
[ Trần ] Hoàng Đức Duy
Nè.
[ Trần ] Hoàng Đức Duy
[ Trần ] Hoàng Đức Duy
Bánh ở đây ngon lắm á hai.
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
//dấu hiệu bất lực nhẹ//
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Giờ mày ngồi yên để hai giới thiệu mày với người ta cho biết mặt mũi cái.
Cũng không có gì, Đăng Dương nhìn em mình xong thì ngẩng lên nhìn Quang Anh để giới thiệu lại.
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Đây là em tao.
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Cậu út Trần.
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Tên Đức Duy.
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Kia là Quang Anh, cậu hai Nguyễn.
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Còn bên trái là Thanh Pháp, cậu nhà Nguyễn.
[ Trần ] Hoàng Đức Duy
[ Trần ] Hoàng Đức Duy
Chào hai cậu gì gì đó đó nha.
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
//lấy dĩa bánh để sang chỗ khác//
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Mày chào cho đàng hoàng rồi hai cho mày ăn tiếp.
Đức Duy hơi nghiêng người, nói nhỏ vào tai Đăng Dương.
[ Trần ] Hoàng Đức Duy
[ Trần ] Hoàng Đức Duy
//nói nhỏ// Hai hai, cái cậu gì đó cũng đẹp á, chắc trẻ hơn hai đã già của Duy ha.
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Muốn ăn đòn phải không?
[ Trần ] Hoàng Đức Duy
[ Trần ] Hoàng Đức Duy
Không có
Lúc này, Pháp Kiều cũng hơi nghiêng người nói nhỏ với anh mình.
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Hình như cậu út không thích mình thì phải.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Không chết là được.
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
//lẩm bẩm// Xía, cái ông anh khó ưa này.
Đăng Dương lấy dĩa bánh đặt lại trước mặt Đức Duy, miệng lẩm bẩm nói nhỏ.
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Ăn đi, xem coi anh mày mần ăn.
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Ngó được gì ngó.
[ Trần ] Hoàng Đức Duy
[ Trần ] Hoàng Đức Duy
Biết rồi, biết rồi mà.
Không khí trong phòng lắng xuống.
Thay vào đó là sự nghiêm túc của những người đã qua thương trường.
Đăng Dương tựa lưng vào ghế, tay khẽ xoay chén trà.
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Rồi chuyện đó.
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Mày nắm tới đâu rồi?
Quang Anh không vội đáp, chỉ đưa tay gõ nhẹ lên mặt bàn hai cái.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Đất còn, nhưng không đứng yên lâu đâu.
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Bao nhiêu mẫu?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Khoảng mười hai.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Đất ven sông, thuận lợi vận chuyển lúa.
Đăng Dương khẽ gật đầu.
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Giá?
Quang Anh hơi nhếch môi.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Khoảng ba trăm lượng vàng.
Con số rơi xuống, không nặng, nhưng đủ để thấy độ lớn của cuộc làm ăn.
Pháp Kiều ngồi bên cạnh, lặng lẽ nghe.
Ánh mắt dừng lại trên từng cử chỉ của hai người, không bỏ sót một chi tiết nào.
Đăng Dương hơi nghiêng đầu.
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Ba trăm?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ừ, chưa tính chuyện dựng xưởng.
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Xưởng lúa quy mô đó.
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Ít nhất cũng phải trên hai trăm lượng.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Chưa kể nhân công.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Vận chuyển, bôi trơn quan lại.
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Vậy tổng cộng khoảng sáu trăm lượng vàng.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cũng có thể xem là ít.
Đăng Dương quay sang Pháp Kiều.
Ánh mắt có chút đánh giá.
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Nghe hiểu à?
Pháp Kiều khẽ cười.
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Nghe được.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Sáu trăm lượng, đổi ra đồng Đông Dương.
Đăng Dương không cần nghĩ lâu.
Chỉ nghe qua đã liền có kết quả.
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Một lượng khoảng một trăm đồng.
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Vậy..
Pháp Kiều tính nhẩm.
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Vậy khoảng sáu vạn đồng.
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Cậu Kiều đây quả là lục thông tam minh.
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Cậu quá khen rồi.
Con số này.
Nếu đặt ra bên ngoài, chắc chắn sẽ làm chấn động cả vùng.
Nhưng ở đây, nó chỉ là sự khởi đầu cho một thời kỳ thịnh vượng mới càng thêm mới.
Đăng Dương đặc chén trà xuống.
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Thu lại?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//nghiêng đầu// Nếu ổn định, mỗi năm có thể thu lại gấp đôi.
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Điều kiện là, không ai chen chân.
Câu nói dừng lại, mang theo tầng ý khác.
Quang Anh nhìn thẳng vào mắt Đăng Dương.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Vậy nên tao mới cần mày.
Rồi Đăng Dương bật cười.
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Trần [ Hoàng ] Đăng Dương
Biết ngay.
Trong
Lúc
Đó.
Ở một gốc bên cạnh, hoàn toàn không thuộc vào dịp căng thẳng đó.
Đức Duy vẫn đang ăn bánh.
Cắn một miếng.
Nhai.
Nghe loáng thoáng.
Rồi cắn tiếp.
[ Trần ] Hoàng Đức Duy
[ Trần ] Hoàng Đức Duy
Sáu trăm lượng.
Cậu lẩm bẩm, má vẫn đang phồng vì bánh.
[ Trần ] Hoàng Đức Duy
[ Trần ] Hoàng Đức Duy
Nghe mệt ghê chưa.
Cậu liếc sang Pháp Kiều, người đang thẳng lưng và chăm chú.
[ Trần ] Hoàng Đức Duy
[ Trần ] Hoàng Đức Duy
Đẹp quá dạ.
[ Trần ] Hoàng Đức Duy
[ Trần ] Hoàng Đức Duy
Nhưng mà trong hơi gầy thì phải.
Đức Duy nghiêng người, hạ giọng.
[ Trần ] Hoàng Đức Duy
[ Trần ] Hoàng Đức Duy
Cậu, cậu Kiều.
Pháp Kiều quay qua.
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Cậu gọi tôi, cậu cần gì sao?
[ Trần ] Hoàng Đức Duy
[ Trần ] Hoàng Đức Duy
À hong, hong có.
[ Trần ] Hoàng Đức Duy
[ Trần ] Hoàng Đức Duy
Cậu ăn bánh hong.
Câu hỏi lệch hẵn khỏi bầu không khí bàn chuyện.
Pháp Kiều hơi đơ, nhưng lại cười mỉm một cái.
Đức Duy đưa một miếng bánh.
Rất tự nhiên.
Cái tự nhiên ấy lại thật sự dễ thương và ấm áp.
[ Trần ] Hoàng Đức Duy
[ Trần ] Hoàng Đức Duy
Ngon lắm.
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Cậu đang phải nói chuyện mần ăn đó.
Pháp Kiều nói như nhắc nhở, nhưng môi lại có ý cười vì sự vô tư kia.
[ Trần ] Hoàng Đức Duy
[ Trần ] Hoàng Đức Duy
Ờ thì....
[ Trần ] Hoàng Đức Duy
[ Trần ] Hoàng Đức Duy
//nhún vai// Nghe cũng đâu hiểu hết đâu.
[ Trần ] Hoàng Đức Duy
[ Trần ] Hoàng Đức Duy
Ăn đi.
Không cần nghĩ ngợi thêm, Đức Duy dúi thẳng cái bánh vào tay Pháp Kiều.
[ Trần ] Hoàng Đức Duy
[ Trần ] Hoàng Đức Duy
Ngồi nghe mấy cái đó đau đầu lắm.
Pháp Kiều nhìn cậu, 1 giây, 2 giây.
Và rồi, khẽ bật cười.
Pháp Kiều đưa miếng bánh lên cắn một miếng, môi vẫn không ngừng cong lên.
Đức Duy tức cười tươi.
[ Trần ] Hoàng Đức Duy
[ Trần ] Hoàng Đức Duy
Biếttt ngay màaa.
[ Trần ] Hoàng Đức Duy
[ Trần ] Hoàng Đức Duy
Cậu ăn nhiều vào nghen.
Đức Duy đưa dĩa bánh qua, rồi xích lại gần hơn chút, giọng nói nhỏ.
[ Trần ] Hoàng Đức Duy
[ Trần ] Hoàng Đức Duy
Cái miếng này ngọt lắm.
[ Trần ] Hoàng Đức Duy
[ Trần ] Hoàng Đức Duy
Cắn ít thôi, không là ngán.
Pháp Kiều cầm lên cắn một miếng, rồi chậm rãi gật đầu.
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Ừm.
[ Trần ] Hoàng Đức Duy
[ Trần ] Hoàng Đức Duy
Thấy sao, thấy sao.
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Nguyễn Thanh Pháp [ Pháp Kiều ]
Ngon lắm.
[ Trần ] Hoàng Đức Duy
[ Trần ] Hoàng Đức Duy
//cười tươi//
Đức Duy như mang trong mình cả mùa hạ ấm áp, luôn khiến người khác cảm thấy dễ chịu.
Trái ngước với Đức Duy, Pháp Kiều lại mang vẻ đẹp của mùa thu tĩnh lặng.
Trầm lặng, kín đáo, ít bọc lộ cảm xúc, nhưng không lạnh lẽo đến mức xa cách.
_______________
______ End Chap 2 ______
Ngn Liien [ Vợ RhyDer ]
Ngn Liien [ Vợ RhyDer ]
Đọc và like cho chồng nhá 😋😘

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play