Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

【Fog Land】Món Quà Thần Thánh.

Honey.

Thuở nhỏ, ai đó từng khẽ gieo vào lòng anh một niềm tin thơ dại.
Rằng thế gian này thực sự ẩn giấu một thiên thần, người định sẵn sẽ gom nhặt mọi an lành và hạnh phúc tôn quý nhất để sưởi ấm nhân gian.
Một nhân gian vốn dĩ đã ngập tràn thanh sắc, nơi có cỏ hoa mộc mạc, có ngàn mây lộng gió, có những triền đồi điệp trùng và cả nét cọ mềm mại của cánh chim dệt nên vũ điệu giữa vòm không.
🍠
🍠
Bịa đặt.
👸🏻
👸🏻
Không phải đâu! Tớ đã gặp rồi!
👸🏻
👸🏻
Là Hyerin!
👸🏻
👸🏻
Tớ cá chị ấy là thiên thần giáng thế, đến đây là để cứu vớt mọi người!
👸🏻
👸🏻
Giống như trong truyện cổ tích ấy, lúc công chúa sợ hãi và không còn hy vọng gì nữa, sẽ có một nàng tiên cầm đũa phép hiện ra.
🍠
🍠
Hyerin?
🍠
🍠
Công chúa... nàng tiên...
🍠
🍠
Đó là gì?
👸🏻
👸🏻
Không quan trọng!
Cô bé vẫn đắm chìm trong ảo mộng, hai cánh tay dang rộng, mặc bản thân hóa thành một phần của giấc mơ rực rỡ ấy.
👸🏻
👸🏻
Hyerin, cậu phải thấy chị ấy...
👸🏻
👸🏻
Cậu phải thấy!
...
𝗝𝗶 𝗛𝘆𝗲𝗿𝗶𝗻.
𝗝𝗶 𝗛𝘆𝗲𝗿𝗶𝗻.
Honey, tôi thích cậu, đi theo tôi nhé?
Cô tự giới thiệu mình là Ji Hyerin, cả người luôn tỏa ra một sức hút kỳ lạ, đặc biệt là đôi mắt lúc nào cũng cong lên thành vệt cười ngọt ngào.
Đôi mắt ấy giống như một hũ mật lịm, thứ mật mà dẫu có bị kiến đen bu bám hay ong đốt triền miên.
Thì bằng một cách kỳ diệu nào đó, nó vẫn chỉ khiến người ta say đắm chứ không hề thấy khó chịu hay bài xích.
Thế nhưng, đối lập với sự trong trẻo ấy, trên gương mặt cô lại là một chiếc mặt nạ cồng kềnh và lạc lõng, che khuất đi gần như trọn vẹn những đường nét thanh tú vốn có.
𝗝𝗶 𝗛𝘆𝗲𝗿𝗶𝗻.
𝗝𝗶 𝗛𝘆𝗲𝗿𝗶𝗻.
Nếu cậu đi theo tôi, tôi sẽ cho cậu thứ tình yêu khiến bất kỳ ai cũng phải tan chảy.
🍠
🍠
Đó là thứ gì?
Người tên Hyerin khẽ nghiêng đầu, vài lọn tóc theo động tác ấy chậm rãi rũ xuống bên má.
🍠
🍠
Tình yêu, đó là gì vậy?
Hyerin bật cười.
Tiếng cười của cô ta khô khốc như gió cào qua sa mạc, lại lẫn vào âm thanh rỉ sét của một chiếc máy phát cũ kỹ, khiến người ta vừa nghe đã thấy gai lạnh bò dọc sống lưng.
Cô ta ôm lấy anh, hơi thở lành lạnh phả bên tai.
𝗝𝗶 𝗛𝘆𝗲𝗿𝗶𝗻.
𝗝𝗶 𝗛𝘆𝗲𝗿𝗶𝗻.
Tình yêu, đó là một thứ diệu kỳ mà bất kỳ ai cũng khao khát có được.
𝗝𝗶 𝗛𝘆𝗲𝗿𝗶𝗻.
𝗝𝗶 𝗛𝘆𝗲𝗿𝗶𝗻.
Honey đáng yêu, honey bé nhỏ của tôi, hãy đến bên tôi.
𝗝𝗶 𝗛𝘆𝗲𝗿𝗶𝗻.
𝗝𝗶 𝗛𝘆𝗲𝗿𝗶𝗻.
Tôi sẽ cho cậu tất cả mọi thứ, kể cả những thứ xa vời như sao trên trời.
Anh nghe và đã tin, tin đến mức ngây thơ khờ dại.
Nhưng Hyerin, tại sao cô lại không thực hiện lời hứa ấy?
Mãi cho đến nhiều năm sau, Hyerin đã xuất hiện trước mặt anh, theo một cách không thể tưởng tượng.
[...]
hôn hôn chụt chụt
hôn hôn chụt chụt
Chap này trong tương lai sẽ có một số thay đổi.

Cậu là ai?

Tựa như một cái rùng mình sau trận sấm đùng đoàng của trời đất vạn vật, cũng tựa như có kẻ say sưa khiêu vũ điệu độc hành bên bờ vực.
Để rồi khi vừa xoay người, thứ đón chờ bạn không phải là khoảng không, mà là một miệng vực khác, sâu thẳm và đen đặc, mang dã tâm nuốt chửng.
Ánh mắt của gã đàn ông đang đối diện với cô lúc này chính là như vậy đấy.
Nó trần trụi, trực diện, găm thẳng vào da thịt, kéo tận xuống thắt lưng, rồi tê rần xuống đầu ngón chân, lẫn vào lông tơ kẽ tóc.
Nhưng ở một góc độ nào đó, sự hiện diện ấy lại mang theo nét lố bịch đến nực cười.
Kẻ đó giấu mình sau một chiếc mặt nạ đen xì nuốt chửng mọi đường nét ngũ quan, chỉ chừa lại đúng hai cái lỗ tròn xoe khoét hoắm.
Nhưng ẩn sâu dưới lớp bọc kín bưng và tối tăm ấy, lại là một đôi mắt sáng quắc kỳ lạ.
Nhìn xuống dưới, tất nhiên đó vẫn là một hình hài con người rõ rệt.
Bộ đồ liền thân màu cam rộng thùng thình trên người gã đặc biệt tù túng, thoang thoảng mùi vải mới xuất xưởng của một sản phẩm công nghiệp vừa rời băng chuyền.
Hoặc có lẽ, đó là thứ mùi bẩn thỉu, âm u nào đó không rõ nguồn gốc đang cố tình được che đậy.
Nhưng những chi tiết cảm quan ấy hoàn toàn không lọt vào mắt cô, thứ duy nhất găm vào võng mạc cô chính là con số gắn trên ngực trái của gã.
Màu sắc sặc sỡ cứ như lo người ta không biết đây là nơi khỉ gió nào, bên cạnh lại có số định danh...
𝗝𝗶 𝗛𝘆𝗲𝗿𝗶𝗻.
𝗝𝗶 𝗛𝘆𝗲𝗿𝗶𝗻.
Đây là trong tù à?
Cô không kiềm được thốt lên, đáy mắt ánh lên sự bàng hoàng tột độ, gót chân giật lùi một bước đầy cảnh giác.
Và tất nhiên, miệng vực thẳm vừa mở ra đã lập tức kéo theo câu hỏi kinh điển mà bất kỳ kẻ nào rơi vào cái bẫy định mệnh này cũng sẽ thốt ra đầu tiên:
𝗝𝗶 𝗛𝘆𝗲𝗿𝗶𝗻.
𝗝𝗶 𝗛𝘆𝗲𝗿𝗶𝗻.
Cậu là ai!? Sao tôi lại ở đây!?
𝗝𝗶 𝗛𝘆𝗲𝗿𝗶𝗻.
𝗝𝗶 𝗛𝘆𝗲𝗿𝗶𝗻.
Chết tiệt, chuyện này quá điên rồ rồi!
𝗝𝗶 𝗛𝘆𝗲𝗿𝗶𝗻.
𝗝𝗶 𝗛𝘆𝗲𝗿𝗶𝗻.
Tôi có làm gì phạm pháp đến nỗi phải tống vào tù chứ!!
Mặc dù lý trí thừa hiểu mọi lời hỏi han lúc này đã là quá muộn màng, giống như tiếng kêu cứu vô vọng của kẻ sắp chìm nghỉm giữa đại dương, nhưng cô nào thèm quan tâm đến điều đó nữa.
Ngay lúc này, chỉ có một câu trả lời rõ ràng mới có thể kéo cô ra khỏi bờ vực sụp đổ.
Gã đàn ông đối diện hơi nghiêng đầu, đôi mắt lạnh tanh sau hai hốc mắt vẫn dán chặt lên khuôn mặt cô.
Nhưng chẳng hiểu sao, khoảnh khắc này nhìn gã chẳng khác nào một pho tượng đá vô tri, thậm chí ẩn sau lớp bọc kín bưng kia còn có vài phần ngơ ngác.
Dường như gã không thể ngờ được đối phương lại có phản ứng quá khích và dữ dội đến nhường này.
Gã thầm nghĩ, không phải cô là kiểu dù có chết tan xác cũng sẽ bình tĩnh trong mọi tình huống sao?
Thấy gã không trả lời, cô mất kiểm soát gào lên lần nữa:
𝗝𝗶 𝗛𝘆𝗲𝗿𝗶𝗻.
𝗝𝗶 𝗛𝘆𝗲𝗿𝗶𝗻.
Tôi hỏi cậu là ai!?
Thế nhưng, trước khi biết câu trả lời, một cơn đau buốt dữ dội đã đột ngột ập đến.
Nó tàn nhẫn và thình lình tựa như một dòng điện cao thế phóng thẳng vào đại não, điên cuồng khuấy đảo, băm vằn từng sợi dây thần kinh trong đầu cô.
Thế giới xung quanh mất đi trục tọa độ vốn có, trước mắt cô chỉ còn lại những mảng sáng tối hỗn loạn quay cuồng thành từng vòng xoáy sâu hoắm.
Cô ôm chặt lấy đầu, cơ thể mất đi trọng tâm liền ngã quỵ rồi đập mạnh xuống giường.
Thân thể cô co quắp lại dưới sức ép của cơn đau, run rẩy và bất lực giống như một tử tù đang bị đẩy lên đoạn đầu đài để chờ xét xử thị chúng.
𝗝𝗶 𝗛𝘆𝗲𝗿𝗶𝗻.
𝗝𝗶 𝗛𝘆𝗲𝗿𝗶𝗻.
Đau quá... đau quá...
𝗝𝗶 𝗛𝘆𝗲𝗿𝗶𝗻.
𝗝𝗶 𝗛𝘆𝗲𝗿𝗶𝗻.
Cái quái gì thế này...
Gã đàn ông mặc đồ cam rõ ràng bị hành động quằn quại của cô làm cho chấn động, vẻ lúng túng hiện rõ trên khuôn mặt, đáng tiếc cô không thể nhìn thấy.
Tay gã giơ lên giữa không trung rồi lại hạ xuống, chơi vơi rất lâu, rồi như hạ quyết tâm, cả người gã hơi ngã về phía trước.
Cô vẫn không ngừng rên rỉ, cơn đau như mũi khoan đục khoét đại não dữ dội đến mức cô không còn gom nổi một chút sức tàn nào để đẩy gã đàn ông đang lao đến ôm lấy mình ra.
Ký ức trong đầu cô lúc này là một khoảng trắng xóa đến đáng sợ.
Cô không biết mình là ai, tên gì, càng không hiểu vì sao bản thân lại thức tỉnh ở cái nơi bốc mùi này, nằm trong vòng tay của kẻ mang số hiệu 182 kia.
𝗝𝗶 𝗛𝘆𝗲𝗿𝗶𝗻.
𝗝𝗶 𝗛𝘆𝗲𝗿𝗶𝗻.
182?
𝗝𝗶 𝗛𝘆𝗲𝗿𝗶𝗻.
𝗝𝗶 𝗛𝘆𝗲𝗿𝗶𝗻.
Đúng rồi, 182...
Ánh mắt cô khẽ lóe lên một tia sáng lạnh buốt, hai tay vốn đang ôm đầu dần dần buông thõng xuống.
Kẻ mang số hiệu 182 khựng lại, vòng tay cũng vô thức nới lỏng ra.
Thế nhưng, còn chưa kịp để gã thốt lên bất kỳ âm thanh ú ớ nào, một lực đạo tàn nhẫn đã đột ngột bùng phát, bóp nghẹt lấy cổ họng gã.
Tròng mắt 182 mở to trừng trừng, thân thể cao lớn của gã lập tức bị đẩy ngã, bật ngửa ra sau, tấm lưng đập mạnh xuống nền đất tạo ra một âm thanh nặng nề chói tai.
Chỉ trong một chớp mắt, ánh mắt vốn tràn ngập kinh hoàng lạ lẫm của cô đã thay bằng sự dò xét và dọa dẫm.
Một tay cô bóp chặt lấy yết hầu của đối phương, găm gã xuống sàn, tay còn lại ghì mạnh cổ tay trái của gã khóa chặt xuống đất.
𝗝𝗶 𝗛𝘆𝗲𝗿𝗶𝗻.
𝗝𝗶 𝗛𝘆𝗲𝗿𝗶𝗻.
[Đợi đã, tay còn lại vẫn chưa khóa!]
Ánh mắt nhanh chóng quét qua thân thể người đàn ông đang nằm phủ phục bên dưới, rồi chợt khựng lại ở phía bên kia.
Tay phải của tên này, vậy mà không có!
Nhìn ra sự chấn động rõ rệt trên mặt cô, 182 cuối cùng cũng thốt ra câu nói đầu tiên.
𝟭𝟴𝟮.
𝟭𝟴𝟮.
Tay mất rồi.
𝗝𝗶 𝗛𝘆𝗲𝗿𝗶𝗻.
𝗝𝗶 𝗛𝘆𝗲𝗿𝗶𝗻.
... Nhìn tôi giống quan tâm lắm sao?
[…]
hôn hôn chụt chụt
hôn hôn chụt chụt
Các bạn đọc tới chap nào mà thấy vẫn giữ nguyên cách xưng anh dành cho 182 trong lời bộc bạch, thì chứng tỏ chap đó chưa có sửa đâu nha
hôn hôn chụt chụt
hôn hôn chụt chụt
Vd: 182 thoáng mở to mắt, đôi mắt “anh” trong veo...
hôn hôn chụt chụt
hôn hôn chụt chụt
Anh ở đây sẽ đc sửa thành cậu nhe, có thời gian sẽ sửa sau, dù sao cũng k ảnh hưởng đến cốt truyện

Bất tỉnh.

Hít một hơi đủ sâu, cô vẫn giữ nguyên tư thế ban đầu, mở miệng nói.
𝗝𝗶 𝗛𝘆𝗲𝗿𝗶𝗻.
𝗝𝗶 𝗛𝘆𝗲𝗿𝗶𝗻.
Nói mau, cậu rốt cuộc là ai?
𝟭𝟴𝟮.
𝟭𝟴𝟮.
...
𝗝𝗶 𝗛𝘆𝗲𝗿𝗶𝗻.
𝗝𝗶 𝗛𝘆𝗲𝗿𝗶𝗻.
Đây là đâu, tại sao tôi lại ở đây?
𝟭𝟴𝟮.
𝟭𝟴𝟮.
...
𝗝𝗶 𝗛𝘆𝗲𝗿𝗶𝗻.
𝗝𝗶 𝗛𝘆𝗲𝗿𝗶𝗻.
... Bị câm sao?
𝟭𝟴𝟮.
𝟭𝟴𝟮.
Không có.
Người đàn ông nằm phía dưới hoàn toàn không ý thức được nguy hiểm cận kề, thậm chí khi mở miệng, cậu còn chẳng buồn nhìn thẳng vào mặt cô.
Trong tình huống này mà còn giữ được dáng vẻ bình tĩnh như không, hoặc là người này thần kinh quá lớn, hoặc là đầu óc thật sự có vấn đề.
Cô âm thầm hít sâu một hơi, cố ép cơn bực bội đang cuồn cuộn dưới đáy lòng xuống, rồi nhanh chóng chuyển sự chú ý sang xung quanh.
Nhưng ngay giây tiếp theo, cô đã bắt đầu thấy hối hận vì hành động ấy.
Căn phòng trước mắt chật hẹp đến mức khiến người ta nghẹt thở, bốn bức tường cứng ngắc, nứt nẻ loang lổ.
Trong phòng đặt một chiếc giường tầng cỡ lớn, vừa cũ vừa bẩn, không rõ đã trải qua bao nhiêu lịch sử đen tối, chỉ nhìn thôi cũng đủ khiến người ta nổi da gà.
Và điều khiến cô im lặng thật sự, một chiếc bồn cầu đặt ngay góc phòng, khoảng cách giữa nó và giường gần đến mức có thể coi là hàng xóm thân thiện.
Được rồi, ít nhất bây giờ cô đã hiểu, vì sao người đàn ông này có thể bình tĩnh đến vậy.
Sống trong môi trường thế này, tâm lý bình thường có lẽ đã cuốn gói luôn rồi.
Ghê tởm được hai giây, cô lại cúi đầu nhìn người đang bị mình đè dưới thân.
Điều kiện tồi tệ, bộ quần áo liền thân đặc trưng, không còn gì để nói, tên này chắc chắn là một tù nhân.
Nhưng cô thì không phải, vì trên người cô…
𝗝𝗶 𝗛𝘆𝗲𝗿𝗶𝗻.
𝗝𝗶 𝗛𝘆𝗲𝗿𝗶𝗻.
[Đợi đã!]
Một cơn gió lạnh không biết từ đâu thổi qua, khiến cơ thể cô run lên nhè nhẹ.
Có một sự thật hết sức hoang đường, trên người cô vậy mà không có lấy một mảnh vai che thân, lúc này, cô gần như đang ở trong trạng thái trần trụi.
Như thể không còn chút sức lực hay luyến tiếc nào để bám víu, cô trực tiếp ngất xỉu, cả người mềm nhũn ngã thẳng vào lòng người đàn ông xa lạ.
182 thấy cô bất tỉnh, vội chống tay ngồi dậy, cơ thể cô theo quán tính ngả ngửa ra sau, mái tóc đen dài khẽ tung lên trong không trung rồi lại chậm rãi rơi xuống.
182 đưa tay đỡ lấy, cúi đầu nhìn cô gái đang không biết trời trăng mây gió gì mà ngủ mê man trong tay mình.
Đúng lúc này, trong đầu cậu chợt hiện lên một đoạn hội thoại sớm đã bị thời gian mai một, lúc này lại đột ngột sáng bừng lên.
𝗝𝗶 𝗛𝘆𝗲𝗿𝗶𝗻.
𝗝𝗶 𝗛𝘆𝗲𝗿𝗶𝗻.
Sao đột nhiên lại hỏi một câu kỳ lạ như vậy?
𝗝𝗶 𝗛𝘆𝗲𝗿𝗶𝗻.
𝗝𝗶 𝗛𝘆𝗲𝗿𝗶𝗻.
Hừm, thật ra cũng không khó lắm đâu...
𝗝𝗶 𝗛𝘆𝗲𝗿𝗶𝗻.
𝗝𝗶 𝗛𝘆𝗲𝗿𝗶𝗻.
Nếu cậu thấy tôi ngủ say sưa mà không chịu tỉnh dậy, thay vì vỗ vào mặt tôi một cách thô lỗ.
𝗝𝗶 𝗛𝘆𝗲𝗿𝗶𝗻.
𝗝𝗶 𝗛𝘆𝗲𝗿𝗶𝗻.
Cậu có thể dùng cách tôi thích, dịu dàng gọi tôi...
[...]
hôn hôn chụt chụt
hôn hôn chụt chụt
Mấy chap đầu hơi mì ăn liền, nhưng thật ra không phải vậy đâu nha~

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play