[One Piece | All Luffy] Sau Khi Vua Hải Tặc Biến Mất, Cả Thế Giới Điên Cuồng Đi Tìm Em
CHAP 1: BỮA TIỆC CUỐI CÙNG CỦA VUA HẢI TẶC
Con tàu Thousand Sunny lướt trên mặt nước lấp lánh ánh trăng.
Trên boong tàu, cả băng Mũ Rơm đang mở một bữa tiệc lớn chưa từng có.
Hôm nay, họ đã thật sự đi đến tận cùng của biển cả.
Monkey D. Luffy đã trở thành Vua Hải Tặc.
Tiếng cười vang vọng khắp đại dương.
Luffy
// ngồi giữa đống thịt nướng cao như núi, miệng nhét đầy thức ăn, cười toe toét //
Luffy
Shishishi! Tớ đã nói rồi mà! Tớ sẽ trở thành Vua Hải Tặc!
Usopp
Tên ngốc này, cậu làm được thật luôn!
Chopper
Luffy giỏi nhấttt!
Nami
Cuối cùng cũng kết thúc chuyến hành trình dài này…
Robin
// mỉm cười dịu dàng, ánh mắt hiếm khi mềm mại đến vậy //
Robin
Không, đây chỉ là khởi đầu của một thời đại mới thôi.
Sanji
// bê ra đĩa thịt mới nóng hổi //
Sanji
Oi thuyền trưởng, ăn từ từ thôi, nghẹn bây giờ.
Luffy
// cười lớn, giơ cao ly nước trái cây //
Luffy
Mọi người! Cảm ơn vì đã luôn ở bên tớ!
Zoro
// dựa vào cột buồm, cầm chai rượu, khóe môi cong lên //
Zoro
Hừ, cuối cùng tên đầu cao su này cũng làm được.
Brook
// kéo đàn violin //
Brook
Yohoho~ hôm nay phải là đêm vui nhất thế giới mới đúng.
Jinbe
// bật cười trầm ổn //
Jinbe
Thật là một chuyến đi tuyệt vời.
Tiếng cười, tiếng cụng ly, tiếng nhạc hòa cùng tiếng sóng.
Nhưng giữa lúc mọi người còn đang vui vẻ…
Ly nước trong tay Luffy rơi xuống sàn.
Nụ cười trên môi cậu chợt khựng lại.
Cả người Luffy loạng choạng.
Một cơn đau dữ dội như xé nát lồng ngực khiến tầm nhìn cậu tối sầm.
Cậu ngã gục xuống boong tàu.
Mọi tiếng cười lập tức biến mất.
Chopper lao đến nhanh nhất, hai tay run rẩy kiểm tra mạch.
Sắc mặt cậu bé tuần lộc tái mét.
Cơ thể Luffy nóng bất thường, nhưng da lại lạnh như băng.
Sanji
Thuyền trưởng bị sao vậy?!
Chopper
// cắn môi đến bật máu //
Chopper
Tim của Luffy… đang suy kiệt rất nhanh…
Robin
// siết chặt cuốn sách trong tay //
Nami
// đứng chết lặng, môi run lên //
Usopp
Đ… đừng đùa kiểu đó chứ…
Luffy
// hé mắt, cố nở nụ cười yếu ớt //
Luffy
Mọi người… sao vậy… tớ chỉ hơi mệt chút thôi…
Ngay cả lúc này cậu vẫn cười.
Nụ cười ấy khiến tim mọi người đau nhói.
Chopper nhanh chóng mang Luffy xuống phòng y tế.
Cả đêm hôm đó không ai ngủ.
Tiếng máy móc của Franky.
Tiếng Chopper lục tung mọi loại thuốc.
Nhưng càng kiểm tra, sắc mặt cậu càng trắng bệch.
Đến gần sáng, Chopper bước ra.
Cả băng lập tức đứng bật dậy.
Chopper
// cúi đầu, giọng nghẹn lại //
Chopper
… Tớ chưa từng thấy căn bệnh này.
Chopper
Nó giống như cơ thể Luffy đã bị bào mòn từ bên trong suốt rất nhiều năm… từ Gear, Haki, những trận chiến… và cả sức mạnh trái Nika.
Sanji
// siết chặt tay đến run //
Chính sự im lặng ấy khiến tất cả hiểu câu trả lời.
Bên ngoài, mặt trời dần mọc.
Ánh nắng đầu tiên chiếu lên biển.
Trong phòng y tế, Luffy nằm đó, khuôn mặt bình yên đến lạ.
Nhìn những người đồng đội đang đứng quanh mình.
Một nụ cười dịu dàng hiếm thấy.
Luffy
Đừng làm mặt như vậy chứ.
Luffy
Tớ đã có chuyến phiêu lưu tuyệt nhất đời rồi.
Sanji quay mặt đi châm thuốc.
Luffy nhìn lên trần tàu, giọng rất khẽ:
Luffy
Nếu một ngày tớ không còn ở đây nữa… mọi người vẫn phải tiếp tục sống thật vui vẻ nhé.
Ngoài cửa sổ, biển vẫn xanh vô tận.
Đây sẽ là bữa tiệc cuối cùng của Vua Hải Tặc.
CHAP 2: DI NGUYỆN CUỐI CỦA THUYỀN TRƯỞNG
Ánh nắng vàng trải dài trên mặt biển, phản chiếu lấp lánh như hàng ngàn viên ngọc.
Nhưng trên con tàu Thousand Sunny, bầu không khí nặng nề đến nghẹt thở.
Không ai nói với ai câu nào.
Tiếng sóng vỗ mạn tàu nghe càng cô độc hơn thường ngày.
Trong phòng y tế, Chopper vẫn cắm cúi bên bàn thuốc.
Trên mặt bàn là hàng chục lọ dược phẩm, ghi chú, mẫu máu và kết quả kiểm tra.
Hai mắt cậu đỏ ngầu vì thức trắng suốt đêm.
Móng guốc nhỏ run rẩy lật từng trang sổ.
Chopper
Không thể… chắc chắn phải có cách…
Cậu lẩm bẩm như đang cố tự thuyết phục chính mình.
Là bác sĩ của băng Mũ Rơm.
Là người từng thề sẽ chữa được mọi căn bệnh trên đời.
Cậu lại bất lực trước người quan trọng nhất.
Robin
// bước vào, nhẹ nhàng đặt xuống một tách trà nóng //
Robin
Cậu nên nghỉ ngơi một chút, Chopper.
Chopper
// siết chặt tờ giấy trong tay //
Chopper
Tớ không thể nghỉ được…
Chopper
Nếu ngay cả tớ cũng bỏ cuộc… thì ai sẽ cứu Luffy đây?
Tất cả bọn họ đều đang bấu víu vào một hy vọng mong manh.
Zoro
// đứng dựa lan can, mắt nhìn ra biển xa //
Zoro
// Bình rượu trong tay vẫn còn nguyên //
Sanji
// đứng gần đó, châm điếu thuốc thứ bao nhiêu không ai nhớ nổi //
Sanji
// Khói thuốc bay tan trong gió biển //
Sanji
Tên ngốc đó chắc chắn sẽ không sao.
Giọng anh trầm thấp, như đang tự lừa chính mình
Zoro
// im lặng rất lâu rồi mới nói //
Zoro
… Nếu là hắn, chắc chắn sẽ cười vào mặt tử thần.
Sanji
// siết chặt đầu lọc thuốc //
Lần này không giống những lần trước.
Đến trưa, Luffy tự mình bước ra khỏi phòng.
Dù gương mặt nhợt nhạt, cậu vẫn cười như thường lệ.
Luffy
Oi! Sao ai cũng buồn vậy?
Usopp
Cậu còn hỏi nữa hả?!
Nami quay đi lau nước mắt.
Brook cúi đầu, bàn tay siết chặt cây đàn.
Jinbe
// trầm giọng // Thuyền trưởng, xin cậu hãy nghỉ ngơi.
Luffy ngồi phịch xuống sàn tàu.
Vẫn kiểu ngồi vô tư quen thuộc.
Ánh mắt cậu lướt qua từng người.
Những gương mặt đã cùng cậu vượt bao bão tố.
Những người cậu xem là gia đình.
Luffy
Tớ có chuyện muốn nói.
Không khí lập tức im phăng phắc.
Ai cũng có dự cảm chẳng lành.
Luffy nhìn về phía đường chân trời.
Giọng cậu nhẹ nhưng rõ ràng.
Luffy
Sau khi tớ chết… hãy giải tán băng Mũ Rơm.
Nami
// đập mạnh tay xuống sàn //
Nami
Cậu biết mình đang nói gì không hả Luffy?!”
Usopp
Tại sao chứ?! Chúng ta đã đi cùng nhau đến đây rồi mà!”
Sanji
Muốn bỏ bọn này lại một mình sao, thuyền trưởng?
Ngay cả Zoro cũng siết chặt chuôi kiếm.
Đôi mắt sắc lạnh run lên.
Nụ cười ấy càng khiến mọi người đau hơn.
Luffy
Bởi vì chuyến phiêu lưu đã kết thúc rồi.
Cậu nhìn Sunny, nhìn lá cờ đầu lâu đang tung bay trong gió.
Ánh mắt chan chứa yêu thương.
Luffy
Mọi người đều có quê hương, có nơi để trở về.
Luffy
Zoro vẫn còn giấc mơ kiếm sĩ mạnh nhất.
Luffy
Sanji có biển All Blue.
Luffy
Nami có bản đồ thế giới.
Luffy
Usopp có làng Syrup.
Luffy
Robin có những cuốn sách.
Luffy
Chopper còn ước mơ trở thành bác sĩ chữa mọi bệnh.
Luffy
Tất cả đều phải sống tiếp.
Cổ họng Chopper nghẹn cứng.
Chopper
Nhưng không có cậu thì còn ý nghĩa gì nữa…
Luffy
Ý nghĩa là mọi người đã từng cùng nhau tự do nhất trên biển.
Lá cờ Mũ Rơm phần phật tung bay.
Luffy
// đứng dậy, dù cơ thể hơi loạng choạng //
Cậu giơ tay đặt lên cột buồm Sunny.
Giọng nói dịu dàng hiếm có.
Luffy
Sau khi tớ đi, hãy để tớ ở lại trên Sunny.
Luffy
Tớ muốn Sunny đưa tớ trôi trên biển.
Luffy
Con tàu này là nhà của chúng ta.
Luffy
Nếu kết thúc, tớ muốn ở lại ngôi nhà này.
Không ai còn nói nên lời.
Luffy đã thật sự chuẩn bị cho ngày đó.
Ngày mà thuyền trưởng của họ rời đi.
Ánh nắng chiều phủ xuống boong tàu.
Luffy ngẩng đầu nhìn bầu trời xanh thẳm.
Trong mắt mọi người, nó đau đến không chịu nổi.
Đây là mệnh lệnh cuối cùng của thuyền trưởng.
Brook
// đứng lặng ở góc tàu, tay đặt lên violin //
Brook
Nếu ngày đó đến… tôi sẽ thay mọi người quay về thăm mộ cậu ấy mỗi năm.
Tiếng đàn buồn vang lên giữa biển chiều.
Một nỗi chia ly đang lặng lẽ đến gần.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play