Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[Nguyên Hằng - Văn Hằng - Hàm Hằng] Tranh Dành Nhau Một Người!!?

1. chap 01

---
Buổi sáng ở lớp 11A vốn dĩ chẳng có gì đặc biệt, cho tới khi Trần Dịch Hằng bước vào với cái áo khoác rộng thùng thình.
Dương Bác Văn vừa ngẩng đầu lên nhìn đã nhận ra ngay.
Dương Bác Văn_hắn
Dương Bác Văn_hắn
Áo của tao
Cả lớp còn chưa kịp phản ứng, Trần Dịch Hằng đã đứng khựng lại, tay vô thức kéo nhẹ vạt áo xuống như muốn giấu đi.
Trần Dịch Hằng_em
Trần Dịch Hằng_em
Em… em lỡ cầm nhầm
Giọng nhỏ em xíu, nghe như sắp bị ăn thịt.
Tả Kỳ Hàm từ phía sau bật cười
Tả Kỳ Hàm_gã
Tả Kỳ Hàm_gã
Cầm nhầm kiểu gì mà mặc luôn vậy, hay quá ha
Trương Quế Nguyên thì không nói gì, chỉ chống cằm nhìn, ánh mắt hơi hứng thú.
Dương Bác Văn đứng dậy, đi thẳng xuống chỗ Trần Dịch Hằng. Khoảng cách gần đến mức người kia vô thức lùi lại một bước.
Dương Bác Văn_hắn
Dương Bác Văn_hắn
Nhầm mà không trả?
Trần Dịch Hằng_em
Trần Dịch Hằng_em
Em định giặt rồi trả…
Một giây im lặng.
Dương Bác Văn_hắn
Dương Bác Văn_hắn
Thôi, giữ đi
Câu nói rơi xuống nhẹ tênh nhưng khiến cả ba người còn lại đều khựng lại.
Tả Kỳ Hàm_gã
Tả Kỳ Hàm_gã
Gì cơ? //nhíu mày//
Dương Bác Văn_hắn
Dương Bác Văn_hắn
Không nghe rõ à? //liếc qua//
Dương Bác Văn_hắn
Dương Bác Văn_hắn
Tao nói nó giữ
Trần Dịch Hằng đứng giữa, rõ ràng là người được “cho”, mà lại chẳng có cảm giác vui vẻ gì, chỉ thấy áp lực đè xuống.
Nhóm chat: Báo Thủ Xin Chào
Tả Kỳ Hàm_gã
Tả Kỳ Hàm_gã
💬: Tự nhiên hào phóng dữ
Trương Quế Nguyên_anh
Trương Quế Nguyên_anh
💬: Không giống mày chút nào
Dương Bác Văn_hắn
Dương Bác Văn_hắn
💬: Im
Giờ ra chơi.
em đang ngồi ghi bài thì một lon nước đặt xuống trước mặt.
Trần Dịch Hằng_em
Trần Dịch Hằng_em
//Ngẩng lên//
Tả Kỳ Hàm_gã
Tả Kỳ Hàm_gã
Uống đi // đứng trước mặt em, tay đút túi quần, vẻ mặt như chẳng có gì to tát//
Trần Dịch Hằng_em
Trần Dịch Hằng_em
…Em không khát
Tả Kỳ Hàm_gã
Tả Kỳ Hàm_gã
Không khát cũng uống!?
Chưa kịp từ chối lần hai, một bàn tay khác đã nhanh hơn, lấy luôn lon nước đó.
Dương Bác Văn_hắn
Dương Bác Văn_hắn
Đồ người khác đưa, đừng uống bừa //Mở nắp, uống một ngụm//
Không khí trong lớp lập tức trở nên kỳ cục.
Tả Kỳ Hàm_gã
Tả Kỳ Hàm_gã
Ủa rồi giờ tao đưa cho nó cũng phải xin phép mày nữa hả?//Cười khẩy//
Dương Bác Văn_hắn
Dương Bác Văn_hắn
Không cần //đặt lon nước xuống bàn//
Dương Bác Văn_hắn
Dương Bác Văn_hắn
Nhưng nó không cần.
Tả Kỳ Hàm_gã
Tả Kỳ Hàm_gã
Hay là mày không muốn nó nhận?
Câu này rõ ràng là cố tình. em ngồi giữa, chỉ muốn biến mất khỏi thế giới.
Trương Quế Nguyên_anh
Trương Quế Nguyên_anh
Em ổn không?
Trần Dịch Hằng_em
Trần Dịch Hằng_em
Dạ… cũng được ạ
Trương Quế Nguyên_anh
Trương Quế Nguyên_anh
Nếu thấy khó xử thì tránh xa tụi nó chút
Trần Dịch Hằng_em
Trần Dịch Hằng_em
…Em không biết phải làm sao
Buổi trưa. Căn tin đông nghịt, nhưng góc bàn của bốn người này lại im lặng bất thường.
Trương Quế Nguyên_anh
Trương Quế Nguyên_anh
Dịch Hằng, qua đây ngồi //kéo ghế//
Em chưa kịp đứng dậy, một giọng khác chen vào
Dương Bác Văn_hắn
Dương Bác Văn_hắn
Ngồi đây!! //đẩy nhẹ vai em xuống ghế bên cạnh mình//
Tả Kỳ Hàm_gã
Tả Kỳ Hàm_gã
Đúng là chăm dữ //chống cằm nhìn cảnh đó, cười nửa miệng//
Dương Bác Văn_hắn
Dương Bác Văn_hắn
Không liên quan tới mày //anh đáp lạnh//
Tả Kỳ Hàm_gã
Tả Kỳ Hàm_gã
Liên quan chứ //nhún vai//
Tả Kỳ Hàm_gã
Tả Kỳ Hàm_gã
Vì tao cũng đang để ý nó mà
Câu nói rơi xuống như một quả bom nhỏ, em sững người.
Anh lúc này mới lên tiếng
Trương Quế Nguyên_anh
Trương Quế Nguyên_anh
Không phải mỗi mình mày //giọng anh trầm hơn hẳn//
Không khí… đóng băng, hắn không nói gì, chỉ đặt đũa xuống, ánh mắt lạnh đi rõ rệt.
Dương Bác Văn_hắn
Dương Bác Văn_hắn
Vậy thì thử xem
[Nhóm chat - tối hôm đó]
Tả Kỳ Hàm_gã
Tả Kỳ Hàm_gã
💬: Mai tao đón Dịch Hằng
Dương Bác Văn_hắn
Dương Bác Văn_hắn
💬: Không
Trương Quế Nguyên_anh
Trương Quế Nguyên_anh
💬: Để em ấy tự chọn
Trần Dịch Hằng_em
Trần Dịch Hằng_em
💬: Em…
Tả Kỳ Hàm_gã
Tả Kỳ Hàm_gã
💬: Nói đi
Dương Bác Văn_hắn
Dương Bác Văn_hắn
💬: Không cần nói
Trương Quế Nguyên_anh
Trương Quế Nguyên_anh
💬: Bác Văn!!!
Em nằm trên giường, nhìn trần nhà, điện thoại vẫn sáng.
Tin nhắn nhảy liên tục, nhưng cậu không trả lời thêm nữa.
Lần đầu tiên, cậu cảm thấy… mình giống như một món đồ bị kéo qua kéo lại.
Mà tệ nhất là, không ai hỏi cậu thật sự muốn gì.
[Tin nhắn riêng - Dương Bác Văn → Trần Dịch Hằng]
Dương Bác Văn_hắn
Dương Bác Văn_hắn
💬: Mai đợi tao
[Tin nhắn riêng - Tả Kỳ Hàm → Trần Dịch Hằng]
Tả Kỳ Hàm_gã
Tả Kỳ Hàm_gã
💬: Đừng nghe nó
[Tin nhắn riêng - Trương Quế Nguyên → Trần Dịch Hằng]
Trương Quế Nguyên_anh
Trương Quế Nguyên_anh
💬: Anh ở đây, nếu em cần
Em nhìn ba dòng tin nhắn tim đập nhanh một cách khó chịu
Trần Dịch Hằng_em
Trần Dịch Hằng_em
…Rốt cuộc là sao vậy chứ…
---
tác giả chăm chỉ nhất tgiới 😏
tác giả chăm chỉ nhất tgiới 😏
Chào
tác giả chăm chỉ nhất tgiới 😏
tác giả chăm chỉ nhất tgiới 😏
Lâu rồi ko gặp nhớ t không nek
tác giả chăm chỉ nhất tgiới 😏
tác giả chăm chỉ nhất tgiới 😏
đó t nay ngoi lên đền bù truyện cho bây nha
tác giả chăm chỉ nhất tgiới 😏
tác giả chăm chỉ nhất tgiới 😏
652 chữ á :))
tác giả chăm chỉ nhất tgiới 😏
tác giả chăm chỉ nhất tgiới 😏
Thấy t chăm ko 😏😏
tác giả chăm chỉ nhất tgiới 😏
tác giả chăm chỉ nhất tgiới 😏
Chap này trên 15 like t ra tiếp
tác giả chăm chỉ nhất tgiới 😏
tác giả chăm chỉ nhất tgiới 😏
Pp

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play