Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[DooGem] Xuân Thì

Chương 1: Đã từng

Má ơi là cha
Má ơi là cha
Huhu
Má ơi là cha
Má ơi là cha
Đm
Má ơi là cha
Má ơi là cha
Anh em nào rảnh des giùm t quả bìa coi
Má ơi là cha
Má ơi là cha
T làm biếng dữ á 😭
Má ơi là cha
Má ơi là cha
Des dùm đi hun 2 cái
——
Người ta thường nói, tuổi trẻ là khoảng thời gian đẹp nhất của một đời người.
Là những năm tháng mà chỉ cần một ánh nhìn cũng có thể rung động, chỉ cần một cái nắm tay cũng đủ để tin rằng mình có thể đi cùng nhau đến hết cuộc đời.
Nhưng không ai nói với tôi rằng.
Tuổi trẻ cũng là lúc con người ta dễ lạc mất nhau nhất.
Tôi từng yêu một người.
Một người mà cho đến tận bây giờ, tôi vẫn không biết nên gọi mối quan hệ giữa chúng tôi là gì.
Là đúng, hay là sai.
Là định mệnh, hay chỉ là một trò đùa của số phận.
Chúng tôi bắt đầu bằng một sai lầm.
Ở lại vì những cảm xúc không thể kiểm soát.
Và rời đi…
Khi cả hai đều chưa kịp học cách giữ lấy nhau.
Cậu ấy rời đi vào một ngày mưa.
Không một lời giải thích trực tiếp.
Chỉ để lại một lá thư và một lời hứa.
“Nếu còn duyên, chúng ta sẽ gặp lại vào một mùa thu.”
Tôi đã không đi tìm.
Không phải vì tôi quên.
Mà là vì tôi biết, có những lời hứa…
Chỉ có thể giữ được khi ta học cách đứng yên.
Bốn năm trôi qua.
Cuộc sống của tôi không có gì đặc biệt.
Vẫn là những buổi sáng vội vã, những cuộc họp kéo dài, những con số và kế hoạch nối tiếp nhau như thể không bao giờ kết thúc.
Nếu có điều gì khác…
Thì chắc là vì tôi đã ra trường.
Và đúng như những gì người lớn muốn.
Tôi bắt đầu làm việc ở công ty của gia đình.
Với tư cách là nhân viên thực tập.
Và…
Chắc là tôi đã học được cách sống như thể mọi thứ đều ổn.
Chỉ có một thứ chưa từng thay đổi.
Mỗi tháng, vào ngày mười lăm, tài khoản của tôi lại nhận được một khoản tiền từ nước ngoài.
Không tên.
Không địa chỉ.
Chỉ có một dòng ghi chú ngắn gọn.
“Chúc cậu luôn mạnh mẽ.”
Tôi không trả lại.
Cũng không hỏi.
Chỉ lặng lẽ nhận, như thể đó là cách duy nhất để chứng minh rằng…
Người ấy vẫn còn tồn tại ở đâu đó trên thế giới này.
Hôm nay là ngày mười lăm.
Tôi mở điện thoại, như một thói quen đã ăn sâu vào tiềm thức.
Chờ đợi.
Một phút.
Năm phút.
Rồi mười phút.
Vẫn không có bất kì thông báo nào xuất hiện.
Tôi khẽ nhíu mày, kéo xuống làm mới lại lịch sử giao dịch.
Mạng vẫn ổn.
Mọi thứ vẫn bình thường.
Chỉ có một điều…
Không có khoản tiền nào được chuyển đến.
Tôi ngồi im một lúc lâu.
Không biết tại sao, trong lòng lại có một cảm giác rất lạ.
Không hẳn là lo lắng, cũng không hẳn là hụt hẫng.
Giống như một thói quen bị cắt ngang đột ngột, để lại một khoảng trống mà bản thân không kịp chuẩn bị.
Tôi tự cười.
Đỗ Hải Đăng
Đỗ Hải Đăng
Chỉ là một giao dịch thôi mà
Đỗ Hải Đăng
Đỗ Hải Đăng
Hay…
Tôi lại mở lịch sử giao dịch lên, cộng dồn tất cả các khoản tiền đã nhận được trong bốn năm qua.
Và một con số tròn trĩnh.
Một tỷ.
Không thiếu, không dư.
Vừa vặn đến mức khiến người ta không thể tin đó là trùng hợp.
Vốn dĩ tôi không quan tâm số tiền mà tôi nhận được vì tôi cũng chẳng sử dụng đến.
Nhưng…
Giờ đây lại khác.
Điều này cũng có nghĩa rằng.
Giữa chúng tôi.
Chẳng còn gì cả.
Tôi bật cười thật khẽ.
Đỗ Hải Đăng
Đỗ Hải Đăng
Cậu tính kỹ thật đấy
Đỗ Hải Đăng
Đỗ Hải Đăng
Không thể cho người ta thêm chút lãi suất hay sao?
Câu nói vừa dứt, căn phòng lại rơi vào im lặng.
Không có ai đáp lại.
Chỉ có tôi, và một con số tròn trĩnh đến lạnh lẽo.
Tôi nhìn nó thêm một lúc nữa rồi tắt màn hình.
Nụ cười cũng tắt theo.
Mọi thứ trở về như cũ.
Hoặc ít nhất…
Tôi nghĩ vậy.
Tôi rời khỏi nhà như mọi ngày.
Chiếc xe quen thuộc đợi sẵn trước cổng.
Tôi bước lên xe và nó bắt đầu lăn bánh ngay sau đó.
Tôi tựa đầu vào ghế, mắt nhìn ra ngoài cửa kính.
Mọi thứ trôi qua trước mắt nhưng lại chẳng đọng lại điều gì
Đỗ Hải Đăng
Đỗ Hải Đăng
Dừng xe
Tôi lên tiếng đột ngột.
Chiếc xe khựng lại bên lề đường.
? ? ?
? ? ?
Cậu chủ cần gì ạ?
Đỗ Hải Đăng
Đỗ Hải Đăng
Không có gì
Đỗ Hải Đăng
Đỗ Hải Đăng
Cháu xuống đây một chút
? ? ?
? ? ?
Vâng
Tôi mở cửa xe, bước xuống.
Thậm chí đến chính tôi cũng không rõ vì sao mình lại bảo dừng.
Chỉ là trong một khoảnh khắc vừa rồi, giữa dòng người đông đúc ấy, tôi đã nhìn thấy một thứ gì đó.
Một bóng dáng rất quen thuộc.
Tôi đứng giữa vỉa hè, mắt đảo qua đám đông.
Người đi qua, kẻ đi lại, tiếng nói cười, tiếng xe cộ hòa lẫn vào nhau thành một mớ hỗn độn.
Tôi gần như nghĩ rằng mình đã nhìn nhầm.
Cho đến khi
Ở phía bên kia đường, trước một quán cà phê nhỏ, có một người vừa bước ra.
Áo sơ mi trắng được xắn lên đến khuỷu tay.
Dáng người cao hơn một chút so với trong ký ức.
Mái tóc đen gọn gàng, không còn ngắn như trước.
Người đó vẫn giữ cửa, nói vọng vào trong.
Một cử chỉ rất nhỏ.
Nhưng lại đủ khiến tim tôi chệch đi một nhịp.
Huỳnh Hoàng Hùng
Huỳnh Hoàng Hùng
Mẹ còn muốn đi đâu nữa không?
Huỳnh Hoàng Hùng
Huỳnh Hoàng Hùng
Con đưa mẹ đi
——
Má ơi là cha
Má ơi là cha
Bất ngờ chưa :)))
Má ơi là cha
Má ơi là cha
Chúc mừng các bạn đã đợi được đến ngày nàyyyy
Má ơi là cha
Má ơi là cha
Ngày mà họ gặp lại nhauuuu
Má ơi là cha
Má ơi là cha
Nhưng không phải trong mùa thu 🥹
Má ơi là cha
Má ơi là cha
Hồi đó là định viết hừng đông với cả xuân thì sau khi end ánh thu tầm 2th
Má ơi là cha
Má ơi là cha
Nhma nhiều biến cố
Má ơi là cha
Má ơi là cha
Nên đợi hơi lâu =))))
Má ơi là cha
Má ơi là cha
Mong mn vẫn còn đón nhận em nó như một trang mới của hai đứa trẻ non nớt kiaaaa 🥹💕

Chương 2: Đừng rời đi

Má ơi là cha
Má ơi là cha
Nhả một chap cho anh em đợi cc
Má ơi là cha
Má ơi là cha
Tối nổ to mai t nhả 10 chap
Má ơi là cha
Má ơi là cha
:)))
——
Ngay sau đó, một người phụ nữ trung niên bước ra, mỉm cười với Hùng.
? ? ?
? ? ?
Thôi
? ? ?
? ? ?
Hôm nay đi thế đủ rồi
? ? ?
? ? ?
Làm phiền gấu yêu của mẹ quá
Hùng cười cười, dìu lấy tay người kia.
Huỳnh Hoàng Hùng
Huỳnh Hoàng Hùng
Sao mà phiền được ạ
Huỳnh Hoàng Hùng
Huỳnh Hoàng Hùng
Chỉ cần mẹ vui thôi thì làm gì con cũng làm
Tôi không nghe rõ họ nói gì.
Nhưng chỉ nhìn nhiêu đó thôi cũng khiến tôi chết lặng.
Tôi không biết cảm xúc của tôi lúc này là gì.
Là vui mừng khi được gặp lại người mà tôi đã chờ đợi rất lâu.
Hay thất vọng vì cậu đã quay về nhưng chẳng nói với tôi lời nào.
Tôi không biết.
Chỉ là.
Lòng tôi nặng hơn rất nhiều.
Hùng ở đây.
Trước mặt tôi.
Cười nói với người khác.
Sống một cuộc sống rất thật, rất gần.
Nhưng lại hoàn toàn chẳng liên quan gì đến cuộc đời tôi.
Cậu hơi nghiêng đầu, như đang nghe mẹ nói gì đó.
Rồi bất chợt ngẩng đầu lên.
Ánh mắt lướt qua dòng người.
Rơi ngay vào tôi.
Khoảnh khắc đó, tôi không biết mình đang nghĩ gì.
Chỉ cảm thấy tim mình…
Đập lệch đi một nhịp.
Còn cậu.
Ánh mắt ấy cũng sững lại.
Không rõ là bất ngờ hay chỉ là nhận ra.
Giữa dòng người qua lại, giữa một buổi sáng đầu xuân đầy nắng.
Sau bốn năm không lời hỏi han.
Chúng tôi lại đứng trước mặt nhau, nhìn thẳng vào nhau mà chẳng hề tránh né.
Như thể cả hai đều biết người đối diện là ai, và cũng biết rằng khoảnh khắc này sớm muộn gì rồi cũng sẽ xảy ra.
Tôi không nhớ mình đã bước xuống lòng đường từ lúc nào.
Tiếng xe cộ vẫn ồn ào, người qua lại vẫn vội vã.
Nhưng tất cả dường như bị đẩy lùi ra phía sau, chỉ còn lại một con đường ngắn ngủi.
Và một người đứng ở đầu bên kia.
Hùng vẫn ở đấy.
Cậu khẽ nói gì đó với mẹ rồi dìu bà sang chiếc ghế nghỉ gần đó.
Tôi đứng lại giữa vạch qua đường.
Chỉ cần thêm vài bước nữa là có thể đến gần cậu.
Nhưng chính những bước chân đó, lại trở nên nặng nề đến lạ.
Giống như giữa chúng tôi không chỉ là một con đường, mà là cả quãng thời gian đã trôi qua, là những điều chưa từng được nói ra, là tất cả những gì đã mất đi mà không thể quay lại.
Hùng quay đầu lại.
Nhìn thẳng vào tôi.
Tôi hít một hơi thật sâu.
Rồi bước tiếp.
Khi đứng trước mặt cậu, khoảng cách giữa chúng tôi gần đến mức tôi có thể nhìn rõ từng thay đổi rất nhỏ.
Cậu gầy hơn một chút, ánh mắt trầm hơn, và vẻ non nớt ngày trước dường như đã hoàn toàn biến mất.
Nhưng dù có thay đổi bao nhiêu đi nữa thì đó vẫn là Hùng.
Người mà tôi đã từng nghĩ rằng mình sẽ không bao giờ gặp lại.
Lúc tôi vẫn chưa biết sẽ bắt đầu như thế nào.
Thì Hùng lên tiếng trước.
Huỳnh Hoàng Hùng
Huỳnh Hoàng Hùng
Lâu rồi không gặp
Giọng nói ấy vang lên rất nhẹ, rất bình thản, như thể giữa chúng tôi chỉ đơn giản là hai người quen cũ vô tình gặp lại sau một khoảng thời gian dài.
Tôi khẽ cười, nhưng chính tôi cũng không biết nụ cười đó mang theo cảm xúc gì.
Đỗ Hải Đăng
Đỗ Hải Đăng
Đỗ Hải Đăng
Đỗ Hải Đăng
Lâu rồi không gặp
Đỗ Hải Đăng
Đỗ Hải Đăng
Cậu vẫn khoẻ chứ?
Huỳnh Hoàng Hùng
Huỳnh Hoàng Hùng
Tớ ổn
Huỳnh Hoàng Hùng
Huỳnh Hoàng Hùng
Còn Đăng?
Đỗ Hải Đăng
Đỗ Hải Đăng
Cũng vậy
Một khoảng im lặng kéo dài.
Không ai nhắc đến quá khứ.
Không ai hỏi vì sao.
Nhưng trong ánh mắt của cả hai, lại có quá nhiều thứ chưa kịp gọi tên.
Huỳnh Hoàng Hùng
Huỳnh Hoàng Hùng
À
Huỳnh Hoàng Hùng
Huỳnh Hoàng Hùng
Đây là mẹ tớ
Câu nói rất đơn giản, giống như một lời giới thiệu muộn màng.
Tôi gật đầu, khẽ đáp lại, nhưng ánh mắt vẫn không rời khỏi cậu.
Đỗ Hải Đăng
Đỗ Hải Đăng
Khoản tiền… sao lại dừng?
Tôi không biết vì sao mình lại hỏi câu ấy.
Có lẽ là vì bốn năm qua, tôi đã chờ đợi từ chính cậu một lời giải thích dù chỉ là một câu thôi cũng đủ.
Hùng khựng lại
Chỉ một chút thôi, nhưng tôi nhìn thấy rất rõ.
Cậu không trả lời ngay, chỉ nhìn tôi một lúc lâu, như đang cân nhắc điều gì đấy.
Rồi cậu khẽ cười.
Một nụ cười rất nhẹ, nhưng lại khiến lòng tôi chùng xuống.
Huỳnh Hoàng Hùng
Huỳnh Hoàng Hùng
Đủ rồi
Hai chữ ngắn ngủi ấy rơi xuống giữa chúng tôi, nhẹ đến mức gần như không có âm thanh, nhưng lại nặng đến mức khiến tôi không thể thở nổi.
Tôi siết chặt tay.
Đỗ Hải Đăng
Đỗ Hải Đăng
Vậy đủ…là hết sao?
Hùng không trả lời ngay.
Cậu nhìn tôi, rất lâu.
Ánh mắt ấy không lạnh lùng, cũng không xa cách.
Chỉ là bình tĩnh đến mức khiến tôi không thể đoán được cậu đang nghĩ gì.
Huỳnh Hoàng Hùng
Huỳnh Hoàng Hùng
Không phải hết
Huỳnh Hoàng Hùng
Huỳnh Hoàng Hùng
Chỉ là…
Huỳnh Hoàng Hùng
Huỳnh Hoàng Hùng
Nên dừng lại ở đó
Tôi không biết mình nên hiểu câu nói đó như thế nào.
Chỉ biết rằng, nó giống hệt cách cậu rời đi năm đó.
Rõ ràng, dứt khoát, và không để lại cơ hội cho người khác giữ lại.
Đỗ Hải Đăng
Đỗ Hải Đăng
Dừng lại ở đó?
Đỗ Hải Đăng
Đỗ Hải Đăng
Vậy còn câu cậu nói lúc trước thì sao?
Đỗ Hải Đăng
Đỗ Hải Đăng
Đỗ Hải Đăng
Đỗ Hải Đăng
Nếu có duyên thì chúng ta sẽ gặp lại
Đỗ Hải Đăng
Đỗ Hải Đăng
Vậy giờ thì sao?
Huỳnh Hoàng Hùng
Huỳnh Hoàng Hùng
Hùng lại im lặng rất lâu.
Lần này không nhìn thẳng vào tôi nữa.
Như thể muốn né tránh câu hỏi bất ngờ ấy.
Huỳnh Hoàng Hùng
Huỳnh Hoàng Hùng
Gặp lại…
Huỳnh Hoàng Hùng
Huỳnh Hoàng Hùng
Thì gặp lại thôi
Huỳnh Hoàng Hùng
Huỳnh Hoàng Hùng
Tớ chưa từng nói…
Huỳnh Hoàng Hùng
Huỳnh Hoàng Hùng
Gặp lại thì sẽ ở lại
Tôi không biết câu ấy của cậu nói ra với mục đích gì.
Nhưng nó làm tôi đau.
Đau thật đấy.
Như thể tôi đã chờ đợi rất lâu, rất lâu rồi.
Cánh cửa ấy mới được mở ra.
Nhưng mở ra rồi.
Thì lại chẳng có gì bên trong cả.
Trống rỗng.
Như trái tim cậu lúc nói ra câu ấy.
Chưa để tôi nói thêm lời nào, Hùng đã quay người lại theo tiếng gọi của mẹ.
? ? ?
? ? ?
Gấu ơi, sao thế con?
Huỳnh Hoàng Hùng
Huỳnh Hoàng Hùng
Dạ không có gì ạ
Rồi Hùng quay lại nhìn tôi.
Huỳnh Hoàng Hùng
Huỳnh Hoàng Hùng
Tớ phải đi rồi
Tôi không trả lời, cũng không nhìn cái gật đầu như lời chào tạm biệt ấy của cậu.
Chỉ khi cậu thật sự bước đi, tôi mới níu lấy cánh tay cậu.
Hùng ngơ ngác nhìn tôi.
Huỳnh Hoàng Hùng
Huỳnh Hoàng Hùng
...Đăng à?
Tôi nhìn cậu.
Lần này không né tránh nữa.
Đỗ Hải Đăng
Đỗ Hải Đăng
Cậu vừa nói đủ rồi
Đỗ Hải Đăng
Đỗ Hải Đăng
Nhưng với tôi
Đỗ Hải Đăng
Đỗ Hải Đăng
Thì chưa
Tôi siết tay chặt hơn một chút.
Đỗ Hải Đăng
Đỗ Hải Đăng
Cậu có thể dừng
Đỗ Hải Đăng
Đỗ Hải Đăng
Nhưng tôi thì không
Một cơn gió thoảng qua.
Không khí giữa chúng tôi trở nên nặng nề hơn bao giờ hết.
Hùng siết nhẹ tay, ánh mắt dao động.
Huỳnh Hoàng Hùng
Huỳnh Hoàng Hùng
Đăng… đừng làm vậy...
Tôi cười.
Một nụ cười không rõ là tự giễu hay bất lực.
Đỗ Hải Đăng
Đỗ Hải Đăng
Không làm vậy thì tôi phải làm gì đây hả Hùng?
Đỗ Hải Đăng
Đỗ Hải Đăng
Phải tiếp tục đứng yên sao?
Đỗ Hải Đăng
Đỗ Hải Đăng
Lần này sẽ là bao lâu đây?
Đỗ Hải Đăng
Đỗ Hải Đăng
Bốn năm nữa
Đỗ Hải Đăng
Đỗ Hải Đăng
Hay cả đời
Hùng không trả lời.
Nhưng tôi thấy rõ rằng cậu phải cố cắn môi để nó không run lên.
Đỗ Hải Đăng
Đỗ Hải Đăng
Tôi đã đợi cậu bốn năm rồi
Đỗ Hải Đăng
Đỗ Hải Đăng
Như những gì cậu đã nói
Đỗ Hải Đăng
Đỗ Hải Đăng
Tôi không tìm cậu
Đỗ Hải Đăng
Đỗ Hải Đăng
Tôi chờ đợi thứ gọi là duyên
Đỗ Hải Đăng
Đỗ Hải Đăng
Vậy chẳng lẽ lúc này tôi lại phải chờ cái duyên ấy mang cậu rời đi lần nữa sao?
Câu hỏi ấy khiến Hùng im lặng.
Đỗ Hải Đăng
Đỗ Hải Đăng
Cậu có thể xem như mọi thứ đã đủ
Đỗ Hải Đăng
Đỗ Hải Đăng
Nhưng với tôi
Đỗ Hải Đăng
Đỗ Hải Đăng
Nó chưa bao giờ kết thúc
Huỳnh Hoàng Hùng
Huỳnh Hoàng Hùng
Đăng...chúng ta...
Đỗ Hải Đăng
Đỗ Hải Đăng
Đừng nói chúng ta nên dừng lại nữa
Đỗ Hải Đăng
Đỗ Hải Đăng
Đã dừng rồi
Đỗ Hải Đăng
Đỗ Hải Đăng
Đã dừng rất lâu rồi cậu không hiểu sao?
Đỗ Hải Đăng
Đỗ Hải Đăng
Tôi không muốn tiếp tục đứng yên tại chỗ như thế nữa
Ánh mắt Hùng khẽ rung lên.
Đôi tay lại siết chặt hơn một chút.
Tôi cứ nghĩ cậu đã thay đổi rất nhiều.
Nhưng không.
Cậu vẫn là Hùng.
Vẫn là một đứa trẻ thích chịu đựng mọi thứ và giữ nó trong lòng một mình.
Và vẫn là đứa trẻ hay khóc ấy.
Mắt cậu đã rưng rưng, môi cắn chặt để không bật khóc.
Tôi chưa bao giờ muốn làm cậu nghẹn ngào đến thế này.
Nhưng nếu tôi buông tay lần nữa...
Thì giữa chúng tôi...
Sẽ chẳng còn lại gì cả.
——
Má ơi là cha
Má ơi là cha
Lần này Đăng phải giỏi lên nha Đăng🥹
Má ơi là cha
Má ơi là cha
Em nó chịu đựng vì bạn nhiều rồi
Má ơi là cha
Má ơi là cha
Nên lần này Đăng phải dỗ dược em nha 🥹

Chương 3: Giữ em lại

Má ơi là cha
Má ơi là cha
Cái gì xảy ra thì cũng phải trả giá
Má ơi là cha
Má ơi là cha
Giờ t trả giá nè
Má ơi là cha
Má ơi là cha
🤡
Má ơi là cha
Má ơi là cha
Nhưng mình k tiếc vì đã nói
Má ơi là cha
Má ơi là cha
Xứng mà
Má ơi là cha
Má ơi là cha
Mọi thứ đều xứng đáng
Má ơi là cha
Má ơi là cha
Rất xứng đáng
Má ơi là cha
Má ơi là cha
Nói chung là hừng đông nó cũng ứng ứng
Má ơi là cha
Má ơi là cha
Ngon roi
——
? ? ?
? ? ?
Hùng à
? ? ?
? ? ?
Con sao thế?
Mẹ cậu chắc cũng thấy không khí giữa hai chúng tôi rất nặng nên lo lắng.
Mẹ nào cũng vậy thôi.
Sợ con mình sẽ gặp chuyện không hay.
Hùng giật mình quay lại.
Huỳnh Hoàng Hùng
Huỳnh Hoàng Hùng
Dạ không sao ạ
Huỳnh Hoàng Hùng
Huỳnh Hoàng Hùng
Mẹ đợi con chút nữa thôi
Mẹ cậu có hơi nghi ngờ nhưng rồi cũng gật đầu.
Có lẽ vì khoảng cách đủ xa để bà không nghe thấy cuộc hội thoại vừa rồi.
Hùng hơi rụt tay ra khỏi tay tôi.
Nhưng không thành.
Vì tôi không buông được.
Huỳnh Hoàng Hùng
Huỳnh Hoàng Hùng
Đăng
Huỳnh Hoàng Hùng
Huỳnh Hoàng Hùng
Cậu bỏ tớ ra đi
Huỳnh Hoàng Hùng
Huỳnh Hoàng Hùng
Xin cậu đấy
Đỗ Hải Đăng
Đỗ Hải Đăng
Bỏ ra rồi cậu lại biến mất khỏi thế giới của tôi thêm lần nữa sao?
Huỳnh Hoàng Hùng
Huỳnh Hoàng Hùng
Huỳnh Hoàng Hùng
Huỳnh Hoàng Hùng
Mẹ tớ…
Đỗ Hải Đăng
Đỗ Hải Đăng
Vậy cậu hứa với tôi đi
Huỳnh Hoàng Hùng
Huỳnh Hoàng Hùng
Hứa…chuyện gì?
Đỗ Hải Đăng
Đỗ Hải Đăng
Rằng cậu sẽ không biến mất nữa
Huỳnh Hoàng Hùng
Huỳnh Hoàng Hùng
Tớ…
Đỗ Hải Đăng
Đỗ Hải Đăng
Sao?
Đỗ Hải Đăng
Đỗ Hải Đăng
Không làm được à?
Huỳnh Hoàng Hùng
Huỳnh Hoàng Hùng
Đăng…
Huỳnh Hoàng Hùng
Huỳnh Hoàng Hùng
Tớ xin cậu đấy
Lệ trong mắt cậu đã lưng tròng.
Chắc hẳn nó sắp rơi xuống.
Và tôi.
Xót.
Lần này tôi lại thua nữa rồi.
Tôi thở nhẹ, buông tay Hùng ra.
Rồi đưa tay lên lau nhẹ giọt lệ sắp rơi kia.
Tôi không biết bản thân tại sao lại dễ dàng chịu thua như vậy.
Nhưng tôi biết.
Mỗi lần nhìn thấy cậu khóc.
Tôi đều không thể chịu đựng được.
Đỗ Hải Đăng
Đỗ Hải Đăng
Tôi không ép cậu
Đỗ Hải Đăng
Đỗ Hải Đăng
Nhưng lần này
Đỗ Hải Đăng
Đỗ Hải Đăng
Tôi cũng sẽ không nghe theo cậu
Tôi im lặng một chút, quan sát biểu cảm của Hùng.
Nhưng cậu trông xa vời quá.
Tôi chẳng thể hiểu được cậu nghĩ gì trong cái đầu bé nhỏ kia.
Đỗ Hải Đăng
Đỗ Hải Đăng
Nếu lần này cậu lại biến mất
Đỗ Hải Đăng
Đỗ Hải Đăng
Tôi sẽ đi tìm cậu
Đỗ Hải Đăng
Đỗ Hải Đăng
Bằng mọi giá
Hùng ngước lên nhìn tôi.
Huỳnh Hoàng Hùng
Huỳnh Hoàng Hùng
Đăng...
Đỗ Hải Đăng
Đỗ Hải Đăng
Tôi nói thật đấy
Đỗ Hải Đăng
Đỗ Hải Đăng
Vậy nên đừng chạy trốn nữa
Một khoảng lặng rơi xuống giữa hai chúng tôi.
Dài đến mức tôi có thể nghe rõ tiếng thở của cậu.
Hùng nhìn tôi rất lâu.
Không né tránh.
Nhưng cũng không trả lời.
Phía sau, giọng mẹ cậu vang lên, lần này mang theo lo lắng rõ rệt.
? ? ?
? ? ?
Gấu à?
Cậu khẽ quay đầu lại.
Gật đầu với mẹ.
Rồi quay lại tôi.
Huỳnh Hoàng Hùng
Huỳnh Hoàng Hùng
Tớ phải đi rồi
Tôi không trả lời ngay.
Đỗ Hải Đăng
Đỗ Hải Đăng
Câu trả lời của cậu
Đỗ Hải Đăng
Đỗ Hải Đăng
Tôi vẫn chưa được nghe
Huỳnh Hoàng Hùng
Huỳnh Hoàng Hùng
...
Huỳnh Hoàng Hùng
Huỳnh Hoàng Hùng
Tớ không nhất thiết phải trả lời
Đỗ Hải Đăng
Đỗ Hải Đăng
Vậy cậu thật sự sẽ tiếp tục trốn tránh tôi?
Huỳnh Hoàng Hùng
Huỳnh Hoàng Hùng
Tớ không biết
Huỳnh Hoàng Hùng
Huỳnh Hoàng Hùng
Đăng đừng ép tớ
Huỳnh Hoàng Hùng
Huỳnh Hoàng Hùng
Tớ không muốn nói đến những chuyện cũ ấy nữa
Huỳnh Hoàng Hùng
Huỳnh Hoàng Hùng
Đã là quá khứ thì đừng bám víu lấy nó
Huỳnh Hoàng Hùng
Huỳnh Hoàng Hùng
Vì cả hai chúng ta
Huỳnh Hoàng Hùng
Huỳnh Hoàng Hùng
Đều phải sống vì hiện tại và tương lai
Huỳnh Hoàng Hùng
Huỳnh Hoàng Hùng
Tớ có cuộc sống riêng của tớ
Huỳnh Hoàng Hùng
Huỳnh Hoàng Hùng
Và Đăng cũng hãy sống cuộc đời của Đăng
Huỳnh Hoàng Hùng
Huỳnh Hoàng Hùng
Đừng trói buộc cuộc đời của mình với bất kì ai
Huỳnh Hoàng Hùng
Huỳnh Hoàng Hùng
Và cũng đừng làm điều tương tự với người khác
Huỳnh Hoàng Hùng
Huỳnh Hoàng Hùng
Cậu làm vậy chỉ càng khiến mọi thứ tồi tệ hơn thôi
Huỳnh Hoàng Hùng
Huỳnh Hoàng Hùng
Tớ không thích cuộc đời chỉ vừa bình yên của tớ lại lần nữa bị đảo lộn hết cả lên
Huỳnh Hoàng Hùng
Huỳnh Hoàng Hùng
Nên xin cậu
Huỳnh Hoàng Hùng
Huỳnh Hoàng Hùng
Dừng lại đi
Những câu nói ấy cậu nói ra nhẹ tựa lông hồng.
Nhưng lọt vào tim thôi cứ như những khối núi sừng sững.
Từng khối nặng nề chồng chất lên nhau khiến tôi đến thở cũng không nỗi.
Tôi cười nhạt.
Thì ra những người đã từng yêu nhau đến mức sai lầm vẫn có một ngày trở thành thế này.
Hùng có vẻ thật sự muốn chạy trốn.
Cậu nhanh chóng rời đi ngay sau khi đâm vào tim tôi bằng những lời lẽ ấy.
Tôi vẫn đứng đấy, nhìn theo bóng dáng cậu và mẹ rời đi.
Tôi không níu kéo.
Cũng không đuổi theo.
Vì tôi sợ rằng Hùng sẽ lại lần nữa đâm cho tôi vài nhát dao chí mạng.
Có lẽ lúc này đây tôi vẫn chưa sẵn sàng để chịu đựng điều ấy thêm một lần nữa.
Phải chăng tôi vốn không mạnh mẽ như tôi nghĩ?
Phải chăng tôi vốn vẫn chỉ là thằng nhóc 17 tuổi đầu vì sợ bị tổn thương nên chọn cách trốn tránh?
Đúng nhỉ.
Tôi hèn nhát hơn tôi nghĩ.
Tôi không được như cậu.
Yêu một người.
Bị người ấy xem như trò tiêu khiển.
Bị người ấy hành hạ, bắt nạt và biến khoảng thời gian đáng lẽ ra phải ngập tràn niềm vui, kỉ niệm thời học sinh thành những ngày ám ảnh nhất trong đời.
Nhưng cuối cùng vẫn vì yêu mà chọn tha thứ.
Vậy thì tôi có tư cách gì để giữ cậu lại?
Chỉ vì tôi là người được cậu yêu sao?
Tôi có xứng đáng với điều ấy không?
Suốt ba tháng ở bên nhau ấy, những gì tôi làm chỉ là nhận mọi thứ từ Hùng.
Tôi nói yêu.
Nhưng tôi chưa bao giờ thật sự hiểu về con người cậu, về gia cảnh của cậu.
Cũng chưa làm gì được để đền đáp lại những gì tôi đã nhận được từ cậu.
Chỉ vì yêu tôi mà Hùng đã chịu thiệt thòi quá nhiều.
Tôi hiểu rõ điều ấy.
Nhưng.
Đó cũng chính là lý do mà tôi chưa thể buông tay Hùng được
Hùng xứng đáng với những điều tốt hơn.
Hùng cần phải được bù đắp những tổn thương mà cậu đã phải chịu.
Và chính tôi sẽ phải làm điều ấy.
Tôi vẫn muốn giữ Hùng lại.
Nhưng lần này.
Tôi không trói buộc cậu bằng những lý lẽ hay quá khứ kia nữa.
Tôi rút điện thoại ra, bấm dãy số quen thuộc.
Chuông reo vài giây thì cũng có người nhấc máy.
? ? ?
? ? ?
Bố mày nghe đây
? ? ?
? ? ?
Có chuyện gì hot thì sủa ngay đi con
Đỗ Hải Đăng
Đỗ Hải Đăng
Mày còn liên lạc với Hùng không?
? ? ?
? ? ?
Hùng?
? ? ?
? ? ?
Hùng nào?
? ? ?
? ? ?
Bao nhiêu Hùng
Đỗ Hải Đăng
Đỗ Hải Đăng
Huỳnh Hoàng Hùng
? ? ?
? ? ?
Cái wtf
? ? ?
? ? ?
Mày hỏi làm gì
? ? ?
? ? ?
Không phải mày nói phải giữ lời hứa không liên lạc với nó à
Đỗ Hải Đăng
Đỗ Hải Đăng
Bớt lắm lời đi Duy
Đỗ Hải Đăng
Đỗ Hải Đăng
Còn thì gửi số Hùng cho tao
Đỗ Hải Đăng
Đỗ Hải Đăng
Nhanh nhé
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ủa mày giống cha tao quá?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nói là tao làm hả?
Đỗ Hải Đăng
Đỗ Hải Đăng
Skin mới của tulen sắp tới
Đỗ Hải Đăng
Đỗ Hải Đăng
Bố lấy cho mày
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Dạ bố
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Con gửi liền nè
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Bố cần gì nữa không ạ?
Đỗ Hải Đăng
Đỗ Hải Đăng
Cần mày sống tốt với anh em tí
Đỗ Hải Đăng
Đỗ Hải Đăng
Nhờ chút là vật chất
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Vật chất quyết định ý thức mà bạn?
Đỗ Hải Đăng
Đỗ Hải Đăng
Thôi biến đi cho đẹp trời
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Chó thật chứ
——
Má ơi là cha
Má ơi là cha
Thôi buồn ngủ quá 🤡
Má ơi là cha
Má ơi là cha
2h rồi
Má ơi là cha
Má ơi là cha
Để mai viết 🤡

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play