[MasonB] Gia Trưởng Yêu Nhóc Nghịch Ngợm
Chap 1
CongB vốn là kiểu người không bao giờ chịu ngồi yên một chỗ. Với cậu, cuộc sống mà không có chút náo loạn thì chẳng khác gì nước lọc—nhạt nhẽo đến mức đáng sợ. Và cái “tật xấu” lớn nhất của CongB chính là… thích chọc người khác cho vui
Tối hôm đó, sau giờ học, CongB nằm dài trên giường, điện thoại lướt qua lướt lại danh sách bạn bè. Không có gì thú vị. Không ai nhắn tin. Không drama. Không chuyện để cười
Và thế là...cậu nảy ra một ý tưởng
Nguyễn Thành Công_CongB_
Hay là chọc đại một người lạ
Nghĩ là làm. CongB chọn đại một số điện thoại lạ vừa lưu trước đó—không nhớ từ đâu ra—rồi nhắn một câu không thể “gây chuyện” hơn
Nguyễn Thành Công_CongB_
💬ê đồ khó ưa
Không ngờ… người kia trả lời gần như ngay lập tức
Nguyễn Xuân Bách_Mason Nguyễn_
💬?
CongB bật cười khúc khích
Nguyễn Thành Công_CongB_
dính rồi
Ngón tay cậu lướt nhanh trên màn hình
Nguyễn Thành Công_CongB_
💬Ủa giả ngu hả? Nãy nhìn đểu tôi xong rồi im luôn
Một khoảng lặng ngắn,
rồi tin nhắn tiếp theo xuất hiện
Nguyễn Xuân Bách_Mason Nguyễn_
💬Cậu là ai?
Câu trả lời ngắn gọn, lạnh tanh. Không icon, không cảm xúc. Chỉ ba chữ, nhưng đủ khiến CongB nhướng mày
Nguyễn Thành Công_CongB_
ồ...kiểu người nghiêm túc à
Nguyễn Thành Công_CongB_
hehehe vậy thì càng thú vị
Nguyễn Thành Công_CongB_
💬Diễn sâu vậy luôn?
Lần này, đối phương không trả lời ngay. Màn hình im lặng vài giây lâu hơn bình thường. Nhưng rồi—
Nguyễn Xuân Bách_Mason Nguyễn_
💬Nhắn nhầm người rồi
CongB chống cằm, mắt hơi nheo lại.Nhầm? Không quan trọng
Nguyễn Thành Công_CongB_
💬Không nhầm, nhìn cái mặt là biết liền
Ngay sau đó, một câu trả lời khiến cậu hơi bất ngờ
Nguyễn Xuân Bách_Mason Nguyễn_
💬Gửi ảnh tôi xem
CongB khựng lại một nhịp, rồi bật cười thành tiếng
Nguyễn Thành Công_CongB_
ủa tự nhận luôn hả trời?
Nguyễn Thành Công_CongB_
💬Ủa gì? Tự nhận luôn à? 😏
Nhưng người kia không có vẻ đùa
Nguyễn Xuân Bách_Mason Nguyễn_
💬cậu đang làm phiền tôi
Giọng điệu qua tin nhắn vẫn lạnh như vậy. Thẳng thừng, không vòng vo. Kiểu người này bình thường CongB sẽ bỏ qua… nhưng hôm nay thì khác
Nguyễn Thành Công_CongB_
💬Trời ơi lạnh dữ 😭Thôi xin lỗi ông anh khó tính nha
Nguyễn Xuân Bách_Mason Nguyễn_
💬Tôi không quen cậu
Nguyễn Thành Công_CongB_
💬Thì giờ quen đi, tôi dễ thương lắm
Nguyễn Xuân Bách_Mason Nguyễn_
💬Không cần
CongB cắn môi để nhịn cười. Người này… đúng kiểu “càng lạnh càng muốn chọc”
Vài phút trôi qua, đáng lẽ cuộc trò chuyện nên kết thúc ở đó. Nhưng CongB không phải kiểu người biết dừng lại đúng lúc
Nguyễn Thành Công_CongB_
💬ê mà ông tên gì vậy
Nguyễn Thành Công_CongB_
💬Nói chuyện chảnh vậy ai chơi😒Tôi tên Nguyễn Thành Công gọi CongB cũng được
Nguyễn Thành Công_CongB_
💬Nhớ cho kỹ
Nguyễn Xuân Bách_Mason Nguyễn_
💬Không cần
Nguyễn Thành Công_CongB_
Wow
CongB thầm cảm thán, càng lúc càng thú vị
Cậu lăn qua lăn lại trên giường, mắt vẫn dán vào màn hình. Một ý nghĩ lóe lên—cậu muốn xem người này chịu được mình đến đâu
Nguyễn Thành Công_CongB_
💬ê
Nguyễn Xuân Bách_Mason Nguyễn_
💬gì
Nguyễn Thành Công_CongB_
💬ông đang làm gì đó
Nguyễn Xuân Bách_Mason Nguyễn_
💬học bài
Nguyễn Thành Công_CongB_
💬Chán vậy, ra ngoài chơi đi
Nguyễn Xuân Bách_Mason Nguyễn_
💬Không
Nguyễn Thành Công_CongB_
Đúng là ông già khó ưa
Nguyễn Thành Công_CongB_
💬Sống gì khép kín dữ😭
Nguyễn Xuân Bách_Mason Nguyễn_
💬Cậu rảnh
Nguyễn Thành Công_CongB_
💬Rảnh mới nhắn ông chứ
Một khoảng im lặng. CongB tưởng người kia sẽ bỏ đi
Nguyễn Xuân Bách_Mason Nguyễn_
💬Cậu học lớp mấy
Nguyễn Thành Công_CongB_
Ủa? Bắt đầu hỏi lại rồi à
Nguyễn Thành Công_CongB_
💬Ủa quan tâm tôi hả?
Nguyễn Xuân Bách_Mason Nguyễn_
💬Trả lời
Nguyễn Thành Công_CongB_
💬11. Còn ông
Nguyễn Xuân Bách_Mason Nguyễn_
💬12
Vậy là đàn anh, không lạ khi nói chuyện kiểu đó. CongB mỉm cười, trong đầu đã có thêm lý do để tiếp tục chọc phá
Nguyễn Thành Công_CongB_
💬À hiểu, ông anh khó tính lớp trên😏
Nguyễn Xuân Bách_Mason Nguyễn_
💬Ăn nói cho cẩn thận
Nguyễn Thành Công_CongB_
💬Không thích đó
Cuộc trò chuyện kéo dài lâu hơn CongB tưởng. Và điều khiến cậu thấy buồn cười nhất là—người kia dù liên tục tỏ ra khó chịu… nhưng vẫn trả lời.Không bỏ đi, không chặn .Chỉ là… vẫn ở đó
Nguyễn Xuân Bách_Mason Nguyễn_
💬Cậu lúc nào cũng nói nhiều vậy à
Nguyễn Thành Công_CongB_
💬Ừ. Nhưng chỉ với người tôi thích thôi
Tin nhắn vừa gửi đi, CongB tự cười một mình. Chỉ là chọc thôi. Nhưng phản ứng của người kia…
Nguyễn Xuân Bách_Mason Nguyễn_
💬Đừng nói mấy câu đó với người lạ
Nguyễn Thành Công_CongB_
Ồ
Nguyễn Thành Công_CongB_
💬Sao ghen hả?
Nguyễn Xuân Bách_Mason Nguyễn_
💬Không
Nguyễn Thành Công_CongB_
💬Vậy cấm tôi làm gì?
Nguyễn Xuân Bách_Mason Nguyễn_
💬Đừng nhắn vậy với người khác
CongB ngồi bật dậy khỏi giường
Nguyễn Thành Công_CongB_
Ủa...?
Nguyễn Thành Công_CongB_
💬Lệnh hả
Nguyễn Xuân Bách_Mason Nguyễn_
💬Ừ
Nguyễn Thành Công_CongB_
💬Tại sao tôi phải nghe?
Câu trả lời đến ngay sau đó, dứt khoát đến mức khiến CongB hơi sững lại
Nguyễn Xuân Bách_Mason Nguyễn_
💬Vì tôi không thích
Không phải câu nói quá đặc biệt. Nhưng cái cách nó được gửi đi—ngắn, gọn, không do dự—lại khiến tim CongB khẽ lệch một nhịp. Cậu nhìn chằm chằm vào màn hình vài giây… rồi bật cười
Nguyễn Thành Công_CongB_
Cái người này...bị gì vậy trời
Nguyễn Thành Công_CongB_
💬Ông bị gì vậy
Nguyễn Xuân Bách_Mason Nguyễn_
💬Ngủ đi
Nguyễn Thành Công_CongB_
💬Mới 9h
Nguyễn Xuân Bách_Mason Nguyễn_
💬Tắt điện thoại
Nguyễn Thành Công_CongB_
💬Không
Nguyễn Xuân Bách_Mason Nguyễn_
💬Tùy cậu
Cuộc trò chuyện tưởng như kết thúc. Nhưng rồi— Một tin nhắn cuối cùng hiện lên
Nguyễn Xuân Bách_Mason Nguyễn_
💬Nhưng đừng nhắn cho ai khác nữa
CongB im lặng. Lần này, cậu không cười ngay. Ánh mắt dừng lại trên dòng chữ đó lâu hơn bình thường. Một cảm giác lạ lạ len vào trong lòng—không rõ là tò mò, hay… hứng thú. Ngón tay cậu chậm rãi gõ xuống
Nguyễn Thành Công_CongB_
💬Ông anh...nghe giống ghen lắm đó
CongB nhìn màn hình thêm vài giây… rồi mỉm cười
Nguyễn Thành Công_CongB_
Dính rồi
Cậu đặt điện thoại xuống, nhưng trong đầu lại hiện lên một suy nghĩ- Có lẽ… lần này, cậu không chỉ chọc nhầm người. Mà là chọc trúng một người… không dễ buông
Chap2
Buổi sáng hôm sau, CongB thức dậy sớm hơn bình thường. Không phải vì chăm học. Mà vì… một đoạn chat tối qua
Cậu nằm im trên giường, nhìn trần nhà vài giây rồi mới với tay lấy điện thoại. Màn hình sáng lên, đoạn tin nhắn vẫn nằm đó, không thêm gì mới
Không có tin nhắn từ Mason
Nguyễn Thành Công_CongB_
Chảnh thật
Tối qua còn nói những câu nghe như cấm đoán, vậy mà sáng ra lại im bặt như chưa từng tồn tại
Cậu thở hắt ra, nhưng ngón tay vẫn không chịu nghe lời, gõ xuống một dòng
Nguyễn Thành Công_CongB_
💬Ê ông anh còn sống không?
Gửi xong, CongB ném điện thoại sang một bên, tự nhủ lần này sẽ không kiểm tra nữa
Ba phút sau...cậu cầm lại
Nguyễn Thành Công_CongB_
Được lắm
CongB cười nhạt, đứng dậy thay đồ đi học, cố gạt chuyện đó ra khỏi đầu
Nhưng có những thứ… càng muốn quên thì càng hiện rõ
Trong suốt buổi sáng, đầu óc cậu cứ lơ đãng. Thỉnh thoảng lại mở điện thoại, rồi lại tắt đi ngay khi nhận ra mình đang làm gì
Đến giờ ra chơi, CongB vừa bước ra hành lang thì—
Không cần quay lại cũng biết ai
CongB xoay người, nhướng mày nhìn người đứng phía sau
Nguyễn Thành Công_CongB_
Ồ, ông anh khó tính
Mason đứng cách cậu vài bước, ánh mắt vẫn lạnh như tối qua, nhưng lần này… rõ ràng hơn. Không còn là qua màn hình nữa
Nguyễn Xuân Bách_Mason Nguyễn_
Cậu rảnh không
Nguyễn Thành Công_CongB_
Không rảnh thì cũng thành rảnh rồi
Mason không nói thêm, chỉ quay người bước đi
CongB đứng yên một giây, rồi nhún vai đi theo
Hành lang phía cuối dãy khá vắng. Không có ai, chỉ có tiếng gió nhẹ thổi qua cửa sổ
Khoảng cách giữa hai người không xa, nhưng cũng chưa đủ gần
Nguyễn Thành Công_CongB_
Có chuyện gì
Mason nhìn cậu vài giây, rồi nói
Nguyễn Xuân Bách_Mason Nguyễn_
Sáng này cậu nhắn gì
Nguyễn Thành Công_CongB_
Ủa, đọc rồi mà không rep hả?
Nguyễn Xuân Bách_Mason Nguyễn_
Trả lời
Nguyễn Thành Công_CongB_
Thì hỏi ông còn sống không thôi
Nguyễn Xuân Bách_Mason Nguyễn_
Sau này đừng nhắn kiểu đó
Nguyễn Thành Công_CongB_
Tại sao
Nguyễn Xuân Bách_Mason Nguyễn_
Khó chịu
Nguyễn Thành Công_CongB_
Vậy mà vẫn trả lời tôi tối qua
Nguyễn Xuân Bách_Mason Nguyễn_
...
CongB bước lại gần hơn một chút, ánh mắt mang theo ý trêu chọc quen thuộc
Nguyễn Thành Công_CongB_
Hay là...ông thích tôi
Không khí im lặng trong một khoảnh khắc
Mason nhìn thẳng vào cậu, ánh mắt sâu hơn một chút so với bình thường
Nguyễn Xuân Bách_Mason Nguyễn_
Đừng nói mấy cái câu đó với người khác
Nguyễn Thành Công_CongB_
Lại nữa
Nguyễn Xuân Bách_Mason Nguyễn_
ừ
Nguyễn Thành Công_CongB_
Tại sao
Rồi Mason nói, giọng thấp hơn
Nguyễn Xuân Bách_Mason Nguyễn_
Không thích
Ngắn. Gọn. Nhưng lần này, khi đứng đối diện nhau, nó không còn đơn giản như một câu nói qua tin nhắn nữa
CongB cảm thấy tim mình hơi… lệch nhịp.Nhưng cậu vẫn cười
Nguyễn Thành Công_CongB_
Ông đang kiểm soát tôi đó hả
Nguyễn Xuân Bách_Mason Nguyễn_
Ừ
Câu trả lời đến quá nhanh. Không do dự.Không phủ nhận
Nguyễn Thành Công_CongB_
Nhưng tôi đâu có thuộc về ông đâu
Mason bước lên một bước. Khoảng cách giữa hai người rút ngắn. Gần hơn. Rõ hơn
Nguyễn Xuân Bách_Mason Nguyễn_
Rồi sẽ
Hai chữ đơn giản, nhưng đủ khiến không khí xung quanh như chững lại.
Chỉ nhìn Mason vài giây, rồi khẽ cười
Nguyễn Thành Công_CongB_
Ông anh
Nguyễn Xuân Bách_Mason Nguyễn_
Gì
Nguyễn Thành Công_CongB_
Ông tự tin quá rồi đó
Nguyễn Xuân Bách_Mason Nguyễn_
Khổng phải tự tin
Mason đáp giọng bình thản
Nguyễn Xuân Bách_Mason Nguyễn_
Mà là chắc chắn
Nguyễn Thành Công_CongB_
Chắc chắn cái gì
Nguyễn Xuân Bách_Mason Nguyễn_
Cậu sẽ không tránh được tôi
Một cơn gió nhẹ thổi qua, làm tóc CongB hơi rối
Cậu im lặng vài giây, rồi bật cười nhỏ
Nguyễn Thành Công_CongB_
Để rồi xem
Chuông vào lớp vang lên. CongB quay người đi trước, nhưng bước chân chậm hơn bình thường
Trong đầu cậu vẫn vang lên câu nói vừa rồi
Nguyễn Thành Công_CongB_
*Cậu sẽ không tránh được tôi*
Không hiểu sao… Cậu lại không thấy khó chịu. Ngược lại, còn có chút… mong chờ
chap 3
Sau hôm gặp Mason ở hành lang, CongB quyết định làm một việc rất đơn giản—tránh mặt. Cậu gần như không ra ngoài trong giờ nghỉ, đi đâu cũng chọn đường vòng, chỉ cần có khả năng gặp Mason là né ngay
Nguyễn Thành Công_CongB_
Để xem ông làm được gì
Nguyễn Xuân Bách_Mason Nguyễn_
Công
Giọng nói quen thuộc vang lên phía sau
Cậu khựng lại, thở nhẹ một cái rồi quay lại
Nguyễn Thành Công_CongB_
Ông anh, trùng hợp dữ vậy
Mason đứng đó, ánh mắt vẫn như cũ
Nguyễn Xuân Bách_Mason Nguyễn_
Cậu đang tránh tôi
Nguyễn Thành Công_CongB_
Không//nhún vai//
Nguyễn Thành Công_CongB_
tôi bận thôi
Nguyễn Xuân Bách_Mason Nguyễn_
Tôi thấy cậu cả ngày
Nguyễn Thành Công_CongB_
Ông theo dõi tui hả
Nguyễn Xuân Bách_Mason Nguyễn_
Ừ
Câu trả lời khiến cậu đứng hình một giây
Nguyễn Thành Công_CongB_
Ông bị gì vậy
Nguyễn Xuân Bách_Mason Nguyễn_
Đừng tránh tôi
Mason nói, giọng trầm xuống
Nguyễn Thành Công_CongB_
Và nếu tôi vẫn tránh
Nguyễn Xuân Bách_Mason Nguyễn_
Tôi sẽ tìm
CongB nhìn Mason, nụ cười dần chậm lại
Nguyễn Thành Công_CongB_
Ông không thấy mình quá đáng à
Nguyễn Xuân Bách_Mason Nguyễn_
Có
Nguyễn Thành Công_CongB_
Vậy mà vẫn làm
Nguyễn Xuân Bách_Mason Nguyễn_
Ừ
Câu trả lời quá thẳng khiến CongB không biết nói gì tiếp
Cậu quay mặt đi một chút rồi hỏi nhỏ
Nguyễn Thành Công_CongB_
Tại sao
Nguyễn Xuân Bách_Mason Nguyễn_
Vì tôi không thích việc vậu biến mất
Tim CongB khẽ lệch nhịp. Cậu định nói gì đó, nhưng Mason đã bước thêm một bước, kéo cậu lại gần
Nguyễn Thành Công_CongB_
Ông-
Chưa kịp phản ứng, môi đã bị chặn lại. Một nụ hôn bất ngờ. CongB sững người, tay vô thức nắm lấy áo Mason. Không đẩy ra, chỉ đứng yên. Vài giây sau, Mason buông ra
Nguyễn Thành Công_CongB_
Ông dien à
CongB nói, giọng nhỏ hơn bình thường
Nguyễn Xuân Bách_Mason Nguyễn_
Ừ
Nguyễn Thành Công_CongB_
Không hỏi tôi luôn à
Nguyễn Xuân Bách_Mason Nguyễn_
Không cần
Nguyễn Thành Công_CongB_
Lỡ tôi không thích thì sao
Nguyễn Xuân Bách_Mason Nguyễn_
Cậu không tránh
Nguyễn Thành Công_CongB_
...
Nguyễn Xuân Bách_Mason Nguyễn_
Vậy là đủ
Một khoảng im lặng ngắn. CongB quay đi, nhưng bước chân chậm lại
Nguyễn Thành Công_CongB_
Ông đúng là phiền thật
Nguyễn Xuân Bách_Mason Nguyễn_
Ừ
CongB khẽ cười, không quay lại
Nguyễn Thành Công_CongB_
Nhưng...mai tôi vẫn ra hành lang
Nguyễn Xuân Bách_Mason Nguyễn_
Ừ
Download MangaToon APP on App Store and Google Play