Nguyễn Thái Sơn, hai mươi sáu tuổi — cái tuổi lẽ ra phải có một mái nhà yên ổn, có người thương bên cạnh, vậy mà lại đứng giữa sân nhà ông hội đồng Lê trong thân phận kẻ hầu người hạ.
Người ta chỉ thấy Sơn cúi đầu, lặng lẽ làm việc, gọi dạ bảo vâng. Không ai biết, phía sau vẻ cam chịu ấy là một trái tim từng có những ngày rất đỗi bình yên — khi cậu còn được nắm tay Hào, người yêu của cậu, đi dọc bờ sông, nói về một tương lai giản dị mà ấm áp.
Hào — người con trai mà Sơn đã yêu bằng tất cả những gì mình có.
Nhưng mọi thứ bắt đầu đổi khác từ ngày cậu Hai nhà ông hội đồng Lê để mắt đến Hào.
Một ánh nhìn… rồi một lời hỏi thăm… rồi những lần gọi Hào vào nhà với những lý do chẳng ai dám từ chối. Trong cái thế lực của nhà ông hội đồng, thích một người chưa bao giờ là chuyện đơn giản — mà là một mệnh lệnh không lời.
Sơn hiểu điều đó hơn ai hết.
Cậu biết, chỉ cần cậu Hai muốn, thì Hào… sớm muộn cũng sẽ bị cuốn vào một cuộc đời khác, một nơi mà Sơn không có quyền bước tới.
Và rồi, để giữ lấy Hào, hoặc ít nhất là để được ở gần Hào thêm chút nào hay chút đó, Sơn chấp nhận vào làm trong nhà ông hội đồng. Một quyết định tưởng như có thể kéo họ lại gần nhau hơn…
Nhưng trớ trêu thay, chính nơi ấy lại là nơi đẩy họ xa nhau nhất.
Ngày hôm nay, đứng giữa đám cưới của Hào — người mà Sơn từng gọi là cả thế giới — với cậu Hai, Sơn mới nhận ra, có những thứ dù có cố đến đâu cũng không giữ được.
Hào khoác trên mình bộ áo cưới đỏ, gương mặt bình thản đến đau lòng. Không ai biết, đêm qua cậu đã khóc đến khản giọng. Không ai biết, trong lòng cậu vẫn gọi tên Sơn.
Và cũng không ai biết…
Người đang lặng lẽ rót rượu cho khách, đứng ở góc sân, cúi đầu như chẳng có gì liên quan — lại chính là người mà chú rể đã từng muốn nắm tay đi hết cả đời.
Ánh mắt họ vẫn tìm nhau, giữa hàng trăm con người.
Nhưng không ai dám bước đến.
Bởi vì lần này, không chỉ là khoảng cách… mà là số phận đã bị người khác sắp đặt từ trước.
Và Sơn hiểu rõ hơn bao giờ hết—
Từ giây phút này, cậu không còn là người có quyền yêu Hào nữa.